Cảm nhận khổ 2 và 3 bài thơ Viếng lăng Bác

By | March 8, 2024

Viếng Lăng Bác là một bài thơ rất hay của nhà thơ Viễn Phương. Hôm nay viếng mộ Cụ Hồ Cảm nghĩ về khổ thơ Câu 2 và 3 đã gửi gắm tấm lòng thành kính mà nhà thơ muốn gửi gắm khi hòa mình vào dòng người đến viếng Cụ Hồ vào tháng 4 năm 1976. .

môn học: Cảm nghĩ về chuyến viếng mộ Bác Hồ Yên 2, 3

Nội dung bài viết:I. Tổng quan chi tiếtII. bài văn mẫu

cam nhan trại 2 và 3 tho viet lang bac

Cảm nghĩ về chuyến viếng mộ Bác Hồ Yên 2, 3

I. Khái quát Cảm nhận về khổ thơ thứ 2 và thứ 3 Viếng lăng Bác (Bản chuẩn)

1. Khai giảng lớp:

-Poet Viễn Phương viếng mộ Bác năm 1976.- Sau chuyến đi này, tôi đã viết tác phẩm ‘Viếng mộ cụ Hồ’ với tâm thế nghiêm túc và nghiêm túc.- Khổ thơ thứ hai và thứ ba của bài thơ thể hiện cảm xúc của nhà thơ khi hòa mình vào dòng người vào lăng tìm kiếm cụ Hồ.

2. Nội dung bài viết:

tất cả các. Câu 2: Trái tim nhà văn như hòa vào dòng người đến viếng bác mình:

* “Mỗi ngày mặt trời lặn trên lăng / nhìn thấy mặt trời rất đỏ trong lăng”:

– “Mặt trời” của tạo hóa chiếu qua mộ Bác, sưởi ấm và ban sự sống cho vạn vật.

– Hình ảnh ẩn dụ cho “Lăng Bác”:+ Bác – Taeyang: Bác đã chỉ cho nhân dân ta con đường giải phóng khỏi ách nô lệ và vươn lên cuộc sống tự do, độc lập.+ Công ơn phục vụ đất nước của Bác.

* “Ngàn người đi trong sầu / Vòng hoa bảy mươi chín mùa xuân”:

– “Every day” được dùng ở đầu câu để thể hiện sự lặp đi, lặp lại và biểu thị người Việt Nam không quên điều đó.- Hình ảnh ẩn dụ về hàng loạt người “đội nón ra đi”: thể hiện tình cảm, sự kính trọng đối với Bác Hồ.

– bức tranh hoán dụ “79 mùa xuân”:+ Chỉ số tuổi của Bác, con người đã cống hiến trọn đời cho Tổ quốc.+ Thể hiện sự quý mến và kính trọng đối với cô chú.

cơn mưa. Những gì người nghệ sĩ cảm thấy khi bước vào lăng mộ như sau.

* “Em nằm ngủ êm đềm / Giữa trăng sáng êm dịu”

– Biện pháp giảm giọng nói “Cô chú ngủ không yên.+ Nhà thơ ngỡ mình đang “say giấc nồng”.+ Ánh sáng xung quanh anh như ánh trăng dịu dàng bao bọc lấy anh.=> Làm dịu đi nỗi đau, mất mát trước sự ra đi của anh.

* “Vẫn biết trời xanh muôn thuở / sao nghe lòng đau xót?”.

– Hình ảnh ẩn dụ về “bầu trời xanh”:+ Kiểm tra chiều cao của cô chú.+ Sự khẳng định tính trường tồn và vĩnh cửu của nó.=> Bộc lộ cảm xúc của người nghệ sĩ: Bác kính trọng.

– Cứu “Tôi nhớ … Tại sao …”+ Nêu những nghịch lí, tương phản của tâm trạng và suy nghĩ của tác giả.Thể hiện sự tiếc nuối, buồn bã, tình cảm.

– Cảm xúc của người viết: “Phấn khích”+ Động từ “đâm thọc”: cảm thấy vô cùng đau xót khi người bác ra đi.Đây là tấm lòng thành kính, chân thành của tất cả những ai đi tìm mộ anh.

3. Kết luận:

Hai Yeons đã tiết lộ sự xúc động và sự tận tâm vô hạn của Nam-Ah khi đến thăm ông Ho.

II. Bài văn mẫu về câu 2 và câu 3 của bài thơ viếng mộ Bác (chuẩn)

Nhà thơ miền cực Nam Viễn Phương đã đến viếng mộ Bác vào tháng 4 năm 1976 với tấm lòng thành kính và thành kính. Câu 2 và câu 3 của bài thơ đều thể hiện tấm lòng thành của nhà thơ khi hòa vào dòng người vào lăng gặp Bác.

Nếu khổ thơ thứ nhất là cảm xúc của Viễn Phương khi lần đầu được nhìn thấy lăng Bác thì cảm xúc của nhà thơ khi lần đầu tiên nhìn thấy lũy tre xếp cạnh lăng lại chảy mạnh mẽ hơn ở khổ thơ thứ hai khi vào lăng. Trước lăng chuẩn bị vào lăng viếng Bác. Đó là một cảm giác buồn, cảm xúc vô cùng tận.

“Mỗi ngày mặt trời lặn trên ngôi mộ.Nhìn mặt trời đỏ từ vô lăng. “

Chủ tịch Hồ Chí Minh đã cống hiến cả đời mình để cứu nước, trở thành ngọn hải đăng soi đường cho dân tộc Việt Nam. Vì vậy, nhà thơ Viễn Phương khi nghĩ đến người chú của mình đã ví ông như một “mặt trời” thứ hai. Nếu “mặt trời” của Tạo hóa đóng vai trò là “ngày, ngày” và quay theo quy luật của vũ trụ để tạo ra ngày và đêm, thì “mặt trời” thứ hai của Lăng Bác cũng rất “đỏ” và lộng lẫy. . Tỏa sáng trên khắp đất nước Việt Nam là “mặt trời” mà người Việt Nam tôn thờ. Những hình ảnh so sánh tượng hình của Viễn Phương có thể nói là rất đặc sắc và độc đáo. Viễn Phương không chỉ ví ông chú với mặt trời mà Tố Hữu còn viết trong bài thơ Sáng tháng năm:

“Mặt trời rực rỡ và cách mạngVà Đế quốc là một con dơi trong nỗi kinh hoàng. “

Bác Hồ – Người là “mặt trời” sáng chói đã dẫn dắt nhân dân ta thoát khỏi đêm đen nô lệ. Anh đã mang lại ánh sáng và sự sống cho người dân Việt Nam.

Và giờ đây, để tưởng nhớ ông, những người con trên khắp mọi miền đất nước đều về đây để gặp lại người cha đáng kính của mình. Dòng người xếp hàng dài lặng lẽ vào lăng với niềm tiếc thương vô hạn. Viễn Phương cố tình đặt hai chữ “ngày ngày” ở đầu câu để giải thích sự lặp lại như một quy luật cho dòng người đến viếng của Bác. Người Việt Nam không ngừng nhớ về anh. Dòng chữ trước lăng ông Hồ này giống như một ‘vòng hoa’ lớn dành riêng cho người dân. Đây được cho là hình ảnh đẹp nhất trong thơ ca ẩn dụ rất sáng tạo của Viễn Phương.

“Mỗi ngày, không khí của mọi người thể hiện tình yêu,Kết thúc bài cúng bảy mươi chín mùa xuân … “

Bác Hồ đã dành trọn cuộc đời mình cho dân tộc Việt Nam, và với Người, cuộc sống của nhân dân ta ngày càng tươi sáng, tốt đẹp hơn. Và những người ở đó là những người con trung thành, tin cậy từ khắp nơi trên đất nước tụ họp lại để làm “vương miện” cho Ngài. Con số gọi là ’79 mùa xuân’ là một con số đại diện cho tuổi tác. Ông đã cống hiến cuộc đời mình cho sự nghiệp giải phóng dân tộc ở Việt Nam. Điều này cho phép chúng tôi cảm nhận sâu sắc sự trân trọng và kính trọng của ông đối với sự hy sinh của ông cho đất nước.

Bác Hồ mất năm 1969, nhưng đến năm 1976 nhà thơ Viễn Phương mới có dịp về thăm Bác. Vì vậy, khi Viễn Phương đến thăm ông, thấy ông ngủ yên, ông không khỏi xúc động.

“Tôi nằm trong giấc ngủ yên bìnhTrong ánh trăng sáng dịu dàng “

Bác đã đi xa, nhưng với nhà thơ Bác như đang trong “giấc ngủ bình yên” sau bao năm miệt mài lo cho dân tộc Việt Nam. Lúc này, không gian và thời gian như ngừng trôi. Đèn phát ra ánh sáng ấm áp giống như “ánh sáng dịu” của mặt trăng xung quanh. Viễn Phương đã có một mối quan hệ rất thú vị bởi Bác là bạn trăng suốt đời từ khi bị giam cầm ở Trung Quốc cho đến khi về chiến khu Việt Bắc.

“Ai thấy trăng soi qua cửa sổVầng trăng trông thấy nhà thơ trông cửa ”

(Vọng nguyệt)

hoặc:

“Tiếng suối trong veo như tiếng hát xa.‘Bóng trăng xưa vườn hoa’

(cảnh cuối)

Khi lặng lẽ nhìn Bác ngủ, lòng Viễn Phương bỗng đập rộn ràng niềm xúc động.

“Tôi vẫn biết rằng bầu trời xanh là vĩnh cửu.Nhưng sao em nghe tim mình đập rộn ràng.

Tác giả đã sử dụng phép ẩn dụ bầu trời xanh để khẳng định sự vĩ đại của nó và nhấn mạnh sự vĩnh cửu và vĩnh cửu của nó. Tuy nhiên, cấu trúc của ‘Tôi vẫn không biết tại sao …’ đã cho thấy một nghịch lý trái ngược trong tâm trạng của nhà văn. Đó là cảm xúc nghẹn ngào, tiếc thương vô hạn của những người con miền Nam trước Bác. Nhà thơ biết rằng sinh, lão, bệnh, tử là quy luật của tự nhiên và không ai có thể thoát khỏi chúng. Bác đã hóa thành “trời xanh” trên cao để trường tồn cùng dân tộc. Dù biết điều này nhưng anh rất đau buồn trước cái chết của em. Đó là một mất mát to lớn đối với toàn thể dân tộc Việt Nam.

Với lời thơ súc tích, trang nghiêm, nghiêm trang và giàu cảm xúc, câu thơ thứ 2 và thứ 3 của bài ‘Viếng lăng Bác’ đã bộc lộ tình cảm chân thành, sâu sắc của Nam-A-ta. Đây cũng là tình cảm chân thành, thắm thiết của mọi người con đất Việt đối với vị cha già kính yêu của đất nước.

——bên trên——

https://thuthuat.taimienphi.vn/cam-nhan-kho-2-va-3-bai-tho-vieng-lang-bac-69340n.aspx Thờ lăng Bác của nhà thơ Viễn Phương là một bài thơ thật hay, là tấm lòng thành kính của một nhà thơ đối với Bác. đăng tải: Phân tích cuộc viếng mộ Bác Hồ Viễn Phương, phân tích những khổ thơ cuối trong bài Bác Hồ viếng mộ, Phân tích khổ thơ cuối bài thơ trong lúc viếng mộ Bác. Phân tích khổ thơ đầu bài thơ Viếng lăng Bác của Viễn Phương sẽ giúp các em hiểu rõ hơn điều này!

Tổng hợp: Vik News