Đóng vai Thúy Kiều kể lại đoạn trích Kiều ở lầu Ngưng Bích

By | March 9, 2024

Lớp học làm Thúy Kiều, trong đó có Ngưng Bích kể lại trích đoạn Kiều ở lầu không chỉ giúp bạn nâng cao kỹ năng kể chuyện mà còn giúp bạn cảm nhận được chân thực nhất những nỗi cô đơn, buồn tủi, buồn tủi. Thuý Kiều khi còn ở lầu Ngưng Bích.

môn học: Trong vai Thúy Kiều, đoạn trích Kiều được thuật lại bởi Ngưng Bích ở phía dưới.

Nội dung bài viết:1. Khái quát chung2. Bài mẫu số 13. Bài học mẫu số 24. Ví dụ bài tập số 3

Trở thành một hình mẫu mới cho một công ty mới

Trong vai Thúy Kiều, đoạn trích Kiều được thuật lại bởi Ngưng Bích ở phía dưới.

I. Khái quát Diễn vai Thúy Kiều Một số đoạn tường thuật về Kiều ở lầu Ngưng Bích (Chuẩn)

1. Giờ làm việc

Hãy nhập vai Thúy Kiều và tưởng tượng về bản thân và hoàn cảnh của bạn khi ở lầu Ngưng Bích.

2. cơ thể

– Kiều nói về hoàn cảnh khó khăn, cô đơn, tâm trạng buồn bã của mình:+ Bị quản thúc tại lầu Ngưng Bích.+ Cô đơn trong không gian rộng rãi và yên tĩnh.+ Cô đơn, tuyệt vọng và buộc phải làm bạn với thiên nhiên hoang vắng lạnh lùng.

– Nỗi nhớ Kim Trọng và cha mẹ:+ Nhớ người yêu, nhớ lời thề lứa đôi.+ Hãy nghĩ đến cha mẹ mình với tấm lòng nhân ái vô bờ bến.+ Không chăm lo cho bản thân, chỉ lo cho người mình yêu thương nhất.

– Cảnh buồn hơn, đáng lo hơn.+ Cái nhìn cảnh vật mà thấm thía cuộc đời anh vô hạn.+ Hoang mang và lo sợ về tương lai.

3. Kết luận

Cảm nhận của Thúy Kiều về hoàn cảnh, số phận cuộc đời mình trong thời gian ở Lầu Ngưng Bích.

II. Bài văn mẫu Đóng vai Thúy Kiều thuật lại câu Kiều ở lầu Ngưng Bích.

1. Diễn vai Thúy Kiều Ngưng Bích Mẫu 1 (mặc định) Lại trích đoạn Kiều ở dưới xuôi.

Tôi tên là Thúy Kiều, con gái cả trong gia đình họ Vương danh giá. Tuy nhiên, một điều bất ngờ đã xảy ra và anh phải bán mình để trả tiền chuộc cho cha và anh trai. Tôi bị mã sinh viên đánh lừa và lang thang trên miền đất xanh. Đau đớn và tủi nhục cho số phận của mình, tôi muốn tự tử nhưng Tú Bà đã ngăn cản, bỏ mặc tôi sống lẻ loi nơi đất Ngưng Bích.

Đặt chân lên mảnh đất Ngưng Bích tôi biết rằng nơi đây sẽ chôn vùi tất cả tuổi thanh xuân tươi đẹp của tôi. Khi tôi đứng trên lầu và nhìn xung quanh, tôi chỉ có thể nhìn thấy những ngọn núi uốn lượn phía xa và vầng trăng xa xăm, nhưng thực ra chúng cùng chung một bầu trời với tôi. Chung quanh tôi là bốn bề là đồng bằng rộng lớn, cồn cát vàng và những bụi hồng gai. Cho đến nay tôi đã nhìn thấy những hình ảnh rất gần, và quá thực xung quanh mình, và hiểu sâu sắc sự yếu đuối và nỗi cô đơn tột cùng của chính mình. Tôi đã sống ở lầu Ngưng Bích, một cuộc sống tẻ nhạt và vô nghĩa, tôi bị giam cầm về thể xác và tinh thần.

Một sự cố đã xảy ra khiến tôi thương tiếc cho số phận của mình và mất đi tất cả: tình yêu, hạnh phúc và cả tự do. Tôi không chỉ bị lừa bởi Sinhala Code, tôi muốn lạc vào thế giới phàm trần, nhưng không có cách nào. Cảnh vật xung quanh dường như đồng cảm với nỗi đau của tôi, cành cây càng ảm đạm thì tôi càng thấy trống trải, cô đơn và lo lắng. Ta nhớ về những tháng ngày êm đềm hạnh phúc ngày xưa, ta nhớ về cuộc gặp gỡ tình cờ và mối lương duyên đã định với Kim Trọng. Anh ấy là mối tình đầu của tôi, người đã thề thốt với tôi. Tình yêu của tôi dành cho Kim Trọng chưa bao giờ thay đổi, nhưng hiện tại tôi không xứng đáng với tình yêu của anh ấy. Nó làm tôi nhớ đến cha mẹ nhân từ đã sinh thành ra tôi, nhưng nay tôi đã già, không còn chăm sóc được nữa.

Tôi đau buồn khôn tả. Khi nhìn ra khỏi mặt nước, tôi thấy một bông hoa lơ lửng như lạc loài, tôi không biết sẽ đi về đâu. Khi tôi nhìn vào đám cỏ buồn bã, tôi hiểu rõ hơn tình trạng đáng thương của số phận mình. Gió cuốn vào mặt tôi và tiếng sóng vỗ vào giường tôi là một cảnh tượng hãi ​​hùng, như một điềm báo trước một cơn bão sẽ hủy diệt cuộc đời tôi.

Không có gì ảm đạm hơn hoàn cảnh của tôi ở lầu Ngưng Bích này. Tất cả đã kết thúc và cuộc sống của tôi nên để lại cho dòng đời. Tôi chỉ có thể chấp nhận những sóng gió, những sóng gió và những thăng trầm phải đến.

2. Vai Thúy Kiều Ngọa Bích Văn mẫu 3 (mặc định) Kể lại đoạn trích Kiều ở dưới đáy lòng.

Tôi ngồi trên lầu Ngưng Bích và nghĩ về quãng thời gian cay đắng đã qua. Tôi đã sống một cuộc đời ‘nhẹ nhàng êm xuôi’ và được nhiều người yêu mến, kính trọng vì vẻ đẹp và tài năng của cô ấy. Nhưng khi vụ dịch xảy ra, mọi thứ đã thay đổi. Để cứu cha và anh trai tôi ra khỏi tù, tôi quyết định bán mình để cứu cha. Thật không may, bi kịch không kết thúc ở đó. Tôi bị Mã Giám Sinh dụ đến chốn lầu xanh để tự tử để chấm dứt mọi bi kịch, nhưng không thành. Tú Bà ngăn lại, bắt sống ở lầu Ngưng Bích.

Lầu Ngưng Bích đúng như tên gọi đã tạo cho nơi đây một cảm giác hoang vắng và hoang vắng. Từ tầng cao nhất, tôi nhìn những ngọn núi, và trên chúng tôi chỉ có thể nhìn thấy mặt trăng cô đơn trên bầu trời, và từ mọi phía tôi thấy những cồn cát không có ai trong tầm mắt. Tuổi thanh xuân của tôi cũng bị khóa chặt nơi đất Ngưng Bích này, không có tự do và không có hy vọng cho tương lai. Lạc vào miền đất xanh khiến lòng tôi thấp thỏm, khiêm nhường. Nhìn căn phòng ảm đạm và lạnh lẽo, tôi không thể ngăn được nỗi buồn của mình. Ta nhớ về quá khứ êm đềm tươi đẹp, ta nhớ về Kim Trọng và cha mẹ của chàng. Kim Trừng đã thề với anh là mối tình đầu của anh, đã ăn sâu vào trái tim em, muốn được ở bên anh, nhưng bây giờ anh lại từ bỏ mối lương duyên này để làm tròn chữ ‘con’ với cha mẹ. Tôi cảm thấy cay đắng và hối hận vì đã để Kim Trọng chờ đợi trong vô vọng. Tôi bây giờ đã hư hỏng không thể quay về, nhưng tấm lòng chân thành này sẽ không bao giờ thay đổi, mong các bạn thông cảm cho. Tôi yêu cha tôi mỗi ngày và tôi mong muốn được nghe từ bạn. Là một đứa trẻ như tôi, tôi không thể và không thể phụng dưỡng cha mẹ khi về già. Thật chua xót làm sao! Thực tế, nỗi buồn đã thành công nuốt chửng tôi vào hố sâu của nỗi buồn. Khi nghĩ đến hiện thực đau lòng, tôi nghĩ đến một tương lai buồn và cay đắng. Tôi lo lắng và sợ hãi cuộc sống của tôi trước mặt, nhưng cuộc đời của tôi chẳng phải đang trôi như một bông hoa tàn sao? Hay cuộc đời đôi ngả tối xa, như những cánh buồm kia mang bao giông tố, bão táp của cuộc đời. Tiếng sóng gió làm tôi sợ hãi. Mỗi khi gió lồng lộng thổi vào mặt, tiếng sóng như đập vào chân chiếc ghế tôi đang ngồi. Em sợ, sợ và sợ mình sẽ bị sóng đánh chìm như những cánh hoa nhỏ.

Tôi từng đồng cảm với những mảnh đời bất hạnh trên những trang sách tôi đọc. Giờ tôi hối hận vì số phận trớ trêu của mình. Đời buồn quá!

3. Vai Thúy Kiều Ngưng Bích Mẫu 3 (mặc định) Kể lại một đoạn trích Kiều ở dưới đáy lòng.

Khi biết mình bị Mã Giám Sinh lừa dối, tôi tủi nhục và tủi nhục đến mức đã tính đến chuyện tự tử. Biết ý tôi và sợ mất “thương vụ”, Tú Bà đem mấy con ngựa ngon ngọt nhốt tôi ở lầu Ngưng Bích chờ việc khác.

Một mình giữa đất Ngưng Bích rộng lớn, chỉ có mây và ánh sáng, anh có thể ở bên em. Một sự đơn độc trống rỗng bao trùm tâm hồn tôi trong một không gian bao la và choáng ngợp không có hơi thở của con người và sự sống. Cồn cát này, bụi hồng này, có vẻ cô đơn, nhưng nó không thể ở bên tôi. Cảnh buổi chiều thật buồn và thanh bình và không gì buồn hơn một căn phòng rộng lớn. Cuộc sống trên mảnh đất Ngung Bích này như một vòng tuần hoàn khép kín tẻ nhạt và vô nghĩa. Từ sáng sớm đến đêm khuya, ngày nào cũng vậy, ta chỉ có ta, cảnh vật không thay đổi, tựa như thực tại của ta cũng không thay đổi. Ở một vùng đất xa lạ, tôi lại nhớ đến Kim. Tôi và Kim uống cạn ly rượu dưới ánh trăng và thề sẽ bên nhau trọn đời. Nhưng thực tế ngày đêm chờ đợi vì không được ở bên người mình yêu hết lòng hiếu thảo thì thật nhục nhã. Em đã không giữ lời thề, em đã phản bội chính mình, tấm lòng son sắt này không bao giờ có thể gột rửa được. Tôi không những không vâng lời Kim Trọng mà còn là một người con bất hiếu. Tôi chạnh lòng và xót xa khi nghĩ đến những bậc cha mẹ đang ngày ngày tựa cửa trông con. Càng nghĩ, tôi càng buồn hơn, nỗi buồn ấy càng xâm chiếm và nuốt chửng tâm hồn tôi. Tôi nhìn thấy những cảnh tượng nơi đây mà cũng xót xa như chính tâm trạng của tôi vậy. Nhìn ra biển khơi thấy cánh buồm xa xa, con tàu lẻ loi giữa trời rộng dường như chỉ có một mình trên cõi đời này, nhưng con tàu ấy vẫn có thể về bến mà không biết đến bao giờ. Nếu ngày đó là ngày mai, ngày đoàn tụ của những gia đình ly tán, sự đoàn tụ của cha mẹ đã xa. Trong dòng nước chảy, những cánh hoa nhỏ vươn lên như định mệnh của tôi giữa cuộc đời. Càng nghĩ về điều đó, tôi càng hoang mang và khiếp sợ, gió tạt vào mặt và tiếng sóng vỗ rất hoang dã và rợn người. Tôi không biết phải làm gì để đối phó với cơn bão sắp tới, và cũng không biết bến đỗ bình yên của đời mình ở đâu.

Bạn không thể thay đổi thực tại và bạn không thể đoán trước được tương lai, vì vậy bạn chỉ có thể trông chờ vào số phận. Tôi hy vọng Kim không còn mong chờ được ở bên Thụy Vân và đợi bố mẹ anh ấy nhìn thấy tôi khỏe mạnh từng ngày.

——bên trên——

https://thuthuat.taimienphi.vn/dong-vai-thuy-kieu-ke-lai-doan-trich-kieu-o-lau-ngung-bich-69339n.aspx Ngoài bài phân vai Thúy Kiều tả cảnh Kiều trốn ở lầu Ngưng Bích, các em có thể tham khảo thêm nội dung của tác phẩm và những nét đặc sắc về nghệ thuật. Phân tích 8 dòng thơ cuối truyện Kiều ở lầu Ngưng Bích và viết đoạn văn.Tả cảnh Kiều trốn xuống lầu Ngưng Bích, Phân tích 8 câu thơ giữa của Truyện Kiều ở lầu Ngưng Bích.Cảm nhận 6 khổ thơ đầu bài Kiều ở lầu Ngưng Bích.

Tổng hợp: Vik News