Giáo Dục

Cảm nhận về nhân vật lão Hạc trong truyện ngắn Lão Hạc

“Lão Hạc” là một truyện ngắn rất nổi tiếng của nhà văn Nam Cao. Trong truyện ngắn Lão Hạc Cảm nhận về nhân vật Lão Hạc, bài viết cho ta hình ảnh một lão nông tiêu biểu cho những người nông dân nghèo thời tiền khởi nghĩa Việt Nam có cuộc sống lầm than, nghèo khổ. Nhưng tâm hồn họ được truyền những phẩm chất tốt đẹp cao quý nhất.

môn học: Cảm xúc về nhân vật Lão Hạc trong truyện ngắn Lão Hạc

Nội dung bài viết:
I. Tổng quan chi tiết
II. bài văn mẫu

Cảm xúc về nhân vật Lão Hạc trong truyện ngắn Lão Hạc

I. Vài nét về nhân vật Lão Hạc trong truyện ngắn Lão Hạc (Chuẩn).

1. Khai giảng lớp:

Vài nét về Nhà văn Nam Cao, Tác phẩm “Lão Hạc” và Nhân vật Lão Hạc

2. Nội dung bài viết:

tất cả các. tóm lược:
Truyện ngắn Lão Hạc viết năm 1943 lấy bối cảnh nông thôn Việt Nam dưới chế độ phong kiến ​​nửa thuộc địa.
– Tác phẩm thể hiện cảnh ngộ của những người nông dân thời bấy giờ, đồng thời thể hiện phẩm chất cao quý của họ.
– Nhân vật Noh Hak là nhân vật chính của tác phẩm, được tạo dựng rất chân thực qua chân dung của nhà văn Nam Cao.

cơn mưa. Hoàn cảnh ở lão Hạc:
– Lão Hạc là một người nông dân nghèo, vợ chết trẻ, một mình nuôi con lớn khôn.
– Nhà nghèo, không có tiền lấy vợ → Sơn tức giận bỏ đồn điền cao su.
– Lão Hạc sống một mình với cậu con trai Vàng mà lão mua cho.
– Cái nghèo khiến lão Hạc lâm vào cảnh khốn cùng, lão quyết định bán chú Vàng rồi tự tử bằng mồi chó.

Hạt giống. Vẻ đẹp và phẩm chất của Lão Hạc:

– Anh ấy là một người cha rất mực yêu thương con cái.
+ Đau đớn, mặc cảm khi không đủ tiền lo đám cưới cho con trai.
+ Tuy nghèo nhưng ông rất thương con, nhất quyết không động đến mảnh vườn và số tiền dành dụm được cho chúng.
+ Quyết tự tử bằng mồi chó để duy trì khu vườn.

– Lão Hạc là người nông dân lương thiện, sống tình nghĩa, tự hào.
+ Yêu thương chú Vàng như “mẹ thương con”, cho ăn bát “như phú ông”, chăm sóc, cưng nựng chú như cháu ruột của mình.
+ Mr. Hối hận và đau khổ vì bị Vàng lừa bán.
+ Sự kiêu hãnh của ông Hak thể hiện ở việc ông Park từ chối giúp đỡ ‘ở ẩn’.
+ Không muốn làm phiền hàng xóm nên tôi đã ăn kiến ​​rồi tự tử. Mang theo đủ tiền để tự lo cho bản thân.

Nói cách khác. Xếp hạng nội dung, nghệ thuật:

– Tóm tắt nội dung: Lao Hẹ chứng kiến ​​số phận của những người nông dân trong xã hội cũ với những phẩm chất cao quý như thương con, nhân nghĩa, lương thiện, biết ơn.

– Mỹ thuật:
+ Nghệ thuật kể chuyện và diễn xuất nhân vật đặc sắc.
+ Ngôn ngữ trong truyện rất gần gũi với người nông dân, giản dị, dung dị.

3. Kết luận:

Suy nghĩ về nhân vật. Kiểm tra giá trị của truyện ngắn.

II. Bài văn mẫu Cảm nhận về nhân vật Lão Hạc trong Truyện ngắn Lão Hạc (Chuẩn)

Nam Cao là nhà văn hiện thực xuất sắc với truyện ngắn chân thực kể về một người nông dân nghèo trí thức bạc nhược trong xã hội cũ. “Lão Hẹ” là một truyện ngắn xuất sắc viết về người nông dân Việt Nam thời tiền khởi nghĩa. Phim xoay quanh cuộc đời của người nông dân nghèo Hạc, có số phận đau thương nhưng ẩn chứa những phẩm chất cao quý, tiềm tàng.

“Lão Hẹ” là truyện ngắn viết năm 1943 của tác giả Nam Cao, lấy bối cảnh nông thôn Việt Nam trước Cách mạng tháng Tám. Tác phẩm đã khắc họa một cách sinh động cảnh ngộ của người nông dân và vẻ đẹp tâm hồn cao thượng của anh ta. Đồng thời, qua câu chuyện kể về cuộc đời của cậu học trò xưa, em cảm nhận được sự đồng cảm, trân trọng, yêu thương mà Nam-cho đã dành cho những người nông dân nghèo.

Lão Hạc là một người nông dân nghèo, có số phận bi đát, vợ mất từ ​​khi còn nhỏ, một mình gà trống nuôi con. Thử thách trong hôn nhân của cô dâu quá lớn khi con trai đến tuổi lấy vợ do hoàn cảnh gia đình khó khăn. Không lấy được vợ, người con trai bỏ đồn điền cao su, uất ức vì mong được trả lại “trăm lạng bạc”. Kể từ đó, lão Hạc chỉ sống một mình với chú Vàng, “di vật” duy nhất còn lại của cậu con trai. Tuy nhiên, cái đói, cái nghèo đã buộc Hạc phải bán chú Vàng của mình. Và cuối cùng, để giữ niềm tự hào cuối cùng về bản thân và để bảo vệ vật sở hữu cuối cùng của con trai mình là khu vườn, ông lão đã ăn kiến ​​và tự sát. Cuộc sống ở lão Hạc là một khúc quanh của cái đói, cái nghèo và cái cô đơn. Nam triều lên án xã hội phong kiến ​​nửa thuộc địa bắt con người phải chết bằng cách mượn kiếp Nohak, đồng thời bày tỏ lòng thương xót, thương tiếc cho số phận của họ.

Ngay cả trong một xã hội bị bao quanh bởi nghèo đói và bất công tràn lan, những phẩm chất cao quý vẫn tỏa sáng. Lão Hạc là một người cha nhân hậu. Ông cụ luôn khó chịu và tự trách bản thân khi không có đủ tiền để cưới cho con trai mình. Chán nản, anh bỏ đồn điền cao su. Ông vẫn không ngừng yêu thương con dù biết con trai đã đi biền biệt 6 năm và trở thành ‘người của người khác’. Vì vậy, khi cái đói và cái nghèo đã dồn ông vào cái chết sau khi bệnh nặng và gần chết, lão Hạc đã đưa ra một quyết định quan trọng. Ông quyết định tự tử để không đụng đến khu vườn nhằm bảo toàn khối tài sản cuối cùng mà con trai có thể cho ông. Có lẽ đối với những người khác, họ có thể làm bất cứ điều gì để có được thức ăn khi cơn đói ập đến. Nhưng lão Hạc thà chết chứ không chịu bán mảnh vườn cả đời chăm sóc. Tình yêu của một ông lão dành cho con trai của mình quả là một tình yêu cao cả và cao cả của một người cha.

Không chỉ vậy, người ta còn thấy ở Lão Hạc những phẩm chất rất cao quý khác: tính trung thực, lối sống biết ơn và tự hào. Lão Hạc coi chú Vàng như con mình và quý mến chú là “người mẹ thương con hiếm có”. Anh vuốt ve nó như đứa cháu ruột của mình. Anh ấy còn mắng tôi ‘Ăn bát như thằng nhà giàu’ rồi thích và ôm hôn tôi. Với anh, chú Bằng là một người bạn có thể tâm sự mọi nỗi niềm, một người bạn đáng tin cậy. Người đàn ông vàng còn là món quà, là kỷ vật của người con trai duy nhất của ông để lại khi ông mất. Có lẽ vì vậy mà ông rất thương và nhớ rất nhiều tình cảm dành cho các con của mình. Anh ấy là tất cả đối với chú Golden.

Lối sống lương thiện, nhân hậu của lão Hạc càng thể hiện rõ khi phải bán chú Vàng. Đối với những người nông dân nghèo ngày xưa, chó chỉ là vật nuôi để ăn thịt, khi ông mua cho con trai thì phòng thân là vật này. Nhưng khi lão Hạc bán chú Vàng nói: “Đầu nghiêng sang một bên, miệng ngoác ra như một đứa trẻ, ông già đang khóc”, dằn vặt lương tâm: “Mình già rồi mà còn” m vẫn lừa chó. “Chắc ít ai quan tâm đến việc lừa chó, nhất là khi cái đói quá lớn. Lão Hạc thì khác, mọi hành động, lời nói của lão đều bộc lộ ở chỗ: Khi vô tình lừa được chó lão rất hối hận và đau khổ. thật kinh khủng.

Cuối cùng, ta thấy ở Lão Hạc một ý thức về bản thân rất cao cả. Anh kính trọng người thầy, người hàng xóm, con trai và bản thân mình, chuẩn bị khám nghiệm tử thi chu đáo khi lấy đi tất cả của cải tích cóp được qua cơn đói và bệnh tật dẫn đến cái chết của anh. Trong khi đó, ông nhờ cô giáo “chăm vườn” cho đến khi con ông về thì trả lại. Một mặt, anh ta xin Bình Tư cho mồi chó để “đồ” mọi thứ ăn được trong vườn: “khoai, chuối, sung luộc, rau răm” cho đến khi không còn gì để ăn. Ông không đụng đến khu vườn mà ông đã để lại cho con trai mình. Vì nếu bán đi, anh ta có thể sẽ có tiền trang trải cuộc sống. Anh tự hào khi hỏi rằng không ai cho anh ăn dù biết rằng những người thầy và người dân trong làng của anh cũng đang đói và nghèo như anh. Ông thầy đôi khi “giấu vợ” nhưng “giúp ông già một cách khéo léo”. Nhưng đáp lại, lão Hạc đã từ chối ông giáo một cách “gần như ngạo mạn”. Đó là vì lòng kiêu hãnh đã không nhận được sự giúp đỡ và đánh giá cao của người khác. Niềm tự hào của lão Hạc cũng để lão nông tự đứng lên bảo vệ mình. Anh ta nói: “25 đồng bạc và 5 đồng bạc là ba mươi đồng để bán một con chó”. Ôi, làm sao cuộc sống của một người đàn ông có thể hoàn hảo đến mức anh ta lại sắp xếp cho thế giới bên kia của chính mình? Có thể là do bạn tôn trọng bản thân và không muốn làm tổn thương người khác?

Lão Hạc là một minh chứng cho người nông dân nghèo, nhưng là một tấm gương tiềm tàng cho những phẩm chất cao quý. Những người nông dân này suốt đời yêu thương con cái và sống lương thiện, khiết tịnh và tự hào, bất chấp hoàn cảnh khốn khó, nghèo khổ.

Nam Cao đã tạo dựng hình tượng người nông dân nghèo trước cách mạng rất thành công với lối kể chuyện miêu tả rất tinh tế tâm lí nhân vật. Ngôn ngữ của tác phẩm cũng rất tự nhiên, gần gũi, giản dị và dung dị với mọi người, đặc biệt là những người nông dân vùng đồng bằng Bác Bôn.

Nam Cao muốn cho mọi người thấy số phận của bao người nông dân trong xã hội phong kiến ​​nửa thuộc địa qua hình tượng lão Hạc trong tác phẩm cùng tên. Ở đó, anh muốn cất lên tiếng nói lên án xã hội bất công và thối nát đã đẩy người dân vào đường cùng, đồng thời bày tỏ sự kính trọng và yêu thương đối với những người nông dân như Nohak.

——bên trên——

https://thuthuat.taimienphi.vn/cam-nhan-ve-nhan-vat-lao-hac-tong-truyen-ngan-lao-hac-69321n.aspx
Có thể nói, nhà văn Nam Cao đã tái hiện một cách sinh động những hình ảnh của hiện thực xã hội qua truyện ngắn ‘Lão Hạc’ của ông. Để tìm hiểu thêm về nhiệm vụ độc đáo này, hãy đọc các bài viết khác của chúng tôi: Bình luận Truyện ngắn Lão Hạc Tác giả Nam Cao, Phân tích Lão Hạc, Một mảnh vỡ của Nam Cao, Phân tích bi kịch của lão Hạc trong truyện ngắn Lão Hạc Phân tích tình huống của nhà văn Nam Cao, Tâm trạng của lão Hạc, Bán chó vàng trong dữ kiện lớn.


Thông tin thêm

Cảm nhận về nhân vật lão Hạc trong truyện ngắn Lão Hạc

“Lão Hạc” là truyện ngắn vô cùng nổi tiếng của nhà văn Nam Cao. Thông qua bài viết Cảm nhận về nhân vật lão Hạc trong truyện ngắn Lão Hạc, chúng ta sẽ thấy được hình ảnh của một lão nông già – đại diện cho những người nông dân nghèo Việt Nam trước cách mạng với cuộc sống quay quắt trong đói nghèo. Nhưng chứa chan trong tâm hồn họ là những phẩm chất vô cùng cao quý, tốt đẹp.
Đề bài: Cảm nhận về nhân vật lão Hạc trong truyện ngắn Lão Hạc
Mục lục bài viết:I. Dàn ý chi tiếtII. Bài văn mẫu

Cảm nhận về nhân vật lão Hạc trong truyện ngắn Lão Hạc
I. Dàn ý Cảm nhận về nhân vật lão Hạc trong truyện ngắn Lão Hạc (Chuẩn)
1. Mở bài:
Giới thiệu về tác giả Nam Cao, tác phẩm “Lão Hạc” và nhân vật Lão Hạc
2. Thân bài:
a. Khái quát chung:– Truyện ngắn Lão Hạc được sáng tác năm 1943, lấy bối cảnh nông thôn Việt Nam dưới chế độ phong kiến nửa thực dân.– Tác phẩm cho thấy tình cảnh khốn cùng của người nông dân vào thời điểm đó đồng thời làm sáng rõ nhân cách cao cả của họ.– Nhân vật lão Hạc là nhân vật chính của tác phẩm, được dựng lên hết sức chân thực qua lời khắc họa của nhà văn Nam Cao.
b. Hoàn cảnh của lão Hạc:– Lão Hạc là một lão nông nghèo, vợ mất sớm, một mình nuôi con trai trưởng thành.– Nhà nghèo, không có tiền lấy vợ → Con trai phẫn uất mà bỏ đi đồn điền cao su.– Lão Hạc sống lủi thủi cùng cậu Vàng – con chó mà con trai mua về.– Cái đói nghèo đã dồn lão Hạc vào đường cùng, buộc lão phải bán cậu Vàng và quyết định tự tử bằng bả chó.
c. Vẻ đẹp phẩm chất của lão Hạc:
– Lão là một người cha có lòng thương con sâu sắc:+ Đau khổ, tự trách khi không lo được tiền cho con trai lấy vợ.+ Thương con nên dù đói nghèo, lão nhất quyết không động tới mảnh vườn và khoản tiền để dành cho con.+ Quyết định tự tử bằng bả chó để giữ lại mảnh vườn – thứ tài sản cuối cùng cho con trai mình.
– Lão Hạc là một người nông dân lương thiện, sống tình nghĩa và có lòng tự trọng:+ Yêu quý cậu Vàng như “một bà mẹ yêu quý đứa con cầu tự của mình”, cho cậu Vàng ăn trong bát “như một nhà giàu”, cưng nựng, vỗ về cậu như đứa cháu nội của mình.+ Ân hận, dằn vặt khi lừa bán cậu Vàng.+ Lòng tự trọng của lão Hạc thể hiện ở việc từ chối sự giúp đỡ “ngấm ngầm”, “giấu giếm” của ông Giáo.+ Không muốn phiền lụy đến hàng xóm nên đã ăn bả chó tự tử; chuẩn bị một khoản tiền để lo hậu sự cho chính mình.
d. Đánh giá nội dung, nghệ thuật:
– Nội dung: Lão Hạc là mình chứng cho số phận của những người nông dân trong xã hội cũ với những phẩm chất cao đẹp như thương yêu con, sống tự trọng và lương thiện, tình nghĩa.
– Nghệ thuật:+ Nghệ thuật kể chuyện và miêu tả tâm lý nhân vật xuất sắc.+ Ngôn ngữ trong truyện rất gần gũi, giản dị, mộc mạc với người nông dân.
3. Kết bài:
Cảm nghĩ về nhân vật. Khẳng định giá trị của truyện ngắn.
II. Bài văn mẫu Cảm nhận về nhân vật lão Hạc trong truyện ngắn Lão Hạc (Chuẩn)
Nam Cao là một nhà văn hiện thực xuất sắc với những truyện ngắn chân thực viết về những người nông dân nghèo và những người trí thức sống mòn mỏi trong xã hội cũ. “Lão Hạc” là một truyện ngắn xuất sắc của ông viết về người nông dân Việt Nam trước Cách mạng. Tác phẩm xoay quanh cuộc đời của lão Hạc, một lão nông nghèo, có số phận đau thương nhưng ẩn chứa bên trong con người lão là những phẩm chất cao quý, tiềm tàng.
“Lão Hạc” là truyện ngắn được nhà văn Nam Cao sáng tác năm 1943, lấy bối cảnh nông thôn Việt Nam vào những năm tháng trước cách mạng tháng Tám. Tác phẩm đã tái hiện sống động tình cảnh khốn cùng của người nông dân và vẻ đẹp nhân cách cao cả của họ. Đồng thời qua câu chuyện về cuộc đời lão Hạc, chúng ta cũng cảm nhận sâu sắc niềm thương cảm, sự trân trọng, yêu quý mà Nam Cao dành tới cho những người nông dân nghèo.
Lão Hạc là một người nông dân nghèo có số phận bi thảm, vợ lão mất sớm, lão một mình gà trống nuôi con. Khi con trai lão tới tuổi lấy vợ, vì nhà nghèo mà đằng gái thách cưới cao quá. Không lấy được vợ, phẫn chí, con trai lão bỏ lên đồn điền cao su với khát vọng có tiền “bạc trăm” mới trở về. Từ đó, lão Hạc lủi thủi sống cùng cậu Vàng – “kỉ vật” duy nhất của đứa con trai để lại. Thế nhưng, cái đói, cái nghèo cứ níu chân lão Hạc khiến lão phải buộc lòng bán đi cậu Vàng- con chó mà lão coi như con, như cháu. Và cuối cùng, để giữ lại chút tự trọng cuối và cũng là để giữ gìn mảnh vườn – thứ tài sản cuối cùng dành cho con trai, lão ăn bả chó tự tử. Cuộc đời lão Hạc là sự quay quắt trong cái đói, cái nghèo, trong sự cô độc. Nam Cao đã mượn cuộc đời của lão Hạc để tố cáo cái xã hội phong kiến nửa thực dân dồn ép con người ta vào đường cùng cũng như bày tỏ sự cảm thông, thương xót cho số phận những con người đó.
Tuy phải sống giữa một xã hội đầy rẫy những bất công, giữa cái đói nghèo bủa vây, thế nhưng lão Hạc vẫn ngời sáng những phẩm chất cao đẹp. Lão Hạc là một người cha thương con. Lão luôn cảm thấy day dứt, tự trách khi không có đủ tiền cho con trai lấy vợ khiến cho con phẫn chí mà bỏ đi đồn điền cao su- một nơi “đi dễ khó về”. Dù biết rằng con trai đi làm xa, đã trở thành “người của người ta rồi” suốt sáu năm dài, thế nhưng lão chưa bao giờ hết yêu thương con. Vậy nên, sau trận ốm nặng, tưởng như chết, khi cái đói cái nghèo đã dồn lão tới đường cùng thì lão Hạc đã đưa ra một quyết định quan trọng. Lão quyết tự tử để không động tới cái vườn để dành cho con trai, để giữ gìn thứ tài sản cuối cùng mà lão có thể cho con. Có thể với những người khác khi cái đói dồn tới chân tường, người ta có thể làm bất cứ thứ gì để có được cái ăn, để được sống. Thế nhưng lão Hạc lại khác, lão thà chết chứ cũng không muốn bán đi cái mảnh vườn mà lão đã dành cả đời để cho con mình. Tình yêu con của lão quả là một tình cha cao cả và đáng quý vô ngần.
Không chỉ thế, ở lão Hạc người ta còn thấy được những phẩm chất hết sức cao quý khác, đó là sự lương thiện, là lối sống tình nghĩa, là lòng tự trọng. Lão Hạc coi cậu Vàng như con, quý mến nó như “một bà mẹ hiếm hoi yêu quý đứa con cầu tự”. Lão cưng nựng, vỗ về nó như đứa cháu nội của mình. Thậm chí lão còn cho nó “ăn cơm trong một cái bát như một nhà giàu”, mắng yêu nó, ôm ấp nó. Với lão, cậu Vàng là người bạn, là người tri kỷ, tâm giao để lão có thể trút mọi buồn phiền trong lòng. Cậu Vàng còn là món quà, là kỉ niệm của đứa con trai duy nhất để lại của lão khi đi xa. Có lẽ chính vì vậy bao nhiêu tình cảm lão thương nhớ con, lão đều dành cho cậu Vàng.
Lòng lương thiện ấy, lối sống tình nghĩa của lão Hạc càng thể hiện rõ hơn khi mà lão phải bán cậu Vàng. Với những người nông dân nghèo ngày xưa, chó chỉ một thứ vật nuôi trong nhà với mục đích để giết thịt và chính cậu Vàng khi được con trai lão mua về cùng là vì mục đích đó. Vậy mà khi lão Hạc bán cậu Vàng xong, lão đã khóc, “cái đầu lão ngoẹo về một bên và cái miệng móm mém của lão mếu máo như con nít. Lão hu hu khóc”. Bởi lão nhẫn tâm đã lừa cậu Vàng, và chính vì thế mà lão mới uất hận, mới khổ tâm, mới đau đáu nỗi đau lương tri rằng “tôi già bằng này tuổi đầu rồi còn đánh lừa một con chó”. Có lẽ chẳng mấy ai quan tâm đến việc lừa một con chó, nhất là trong khi cái đói đang hoành hành ghê gớm đến vậy. Lão Hạc lại khác, sự lương thiện trong lão biểu hiện cả ở trong từng hành động, lời nói của mình. Khi lỡ lừa một con chó, lão đã ân hận, dằn vặt mình ghê gớm. Sự lương thiện của lão lớn tới mức khiến cho những người hàng xóm như Binh Tư – một kẻ làm nghề ăn trộm phải lên tiếng rằng hắn “không ưa lão vì lão lương thiện quá”.
Cuối cùng, ta thấy ở lão Hạc có một lòng tự trọng vô cùng cao quý. Lão tự trọng với ông giáo, với hàng xóm, với con trai và với chính cả bản thân lão. Khi cái đói kém cùng sự ốm đau đã cướp đi tất cả tài sản tích góp bấy lâu của lão, đẩy lão vào con đường cùng của cái chết, lão đã tự sắp xếp cho mình một hậu sự tốt đẹp. Một bên lão nhờ ông giáo “trông coi mảnh vườn” cho tới khi con trai lão trở về và trao lại cho nó. Một bên lão “bòn” tất cả những gì có thể ăn được như “khoai, củ chuối, sung luộc, rau má” trong vườn, cho tới tận khi không còn gì để ăn thì lão xin Binh Tư một ít bả chó. Lão không động tới mảnh vườn đã để dành cho con trai dù rằng nếu bán mảnh vườn đó, lão có thể có tiền để sống tiếp cuộc đời của mình. Lão tự trọng với ông giáo, với xóm làng khi không nhờ ai cho mình cái ăn, vì lão biết rằng họ cũng giống lão, đều quay quắt trong cái đói, cái nghèo. Dù rằng ông giáo cũng đôi lần “giấu giếm vợ” mà “giúp ngấm ngầm lão”. Nhưng đáp lại lão Hạc đã từ chối ông giáo “một cách gần như hách dịch”. Đó là bởi cái tự trọng trong lòng lão chẳng để lão nhận một sự giúp đỡ, một sự mang ơn từ người khác. Lòng tự trọng ấy của lão Hạc còn để lão nông già ấy lo thu xếp hậu sự cho chính mình. “Hai nhăm đồng bạc với năm đồng bạc vừa bán chó là ba mươi đồng”, lão nhờ ông giáo rằng nếu lão “lỡ có chết” thì đó là “của lão có chút ít” nhờ bà con ma chay giùm. Ôi cuộc đời của một người sao lại có thể chu toàn tới mức thu xếp cả hậu sự cho chính mình? Đó chẳng phải là vì lão tự trọng, không muốn phiền tới bất cứ ai hay sao?
Lão Hạc là điển hình, là minh chứng cho những người nông dân nghèo nhưng lại tiềm tàng những phẩm chất cao quý. Những người nông dân ấy cả đời sống trong tình thương yêu con, sống trong sự lương thiện, thanh sạch tinh khiết và tự trọng dù rằng cuộc sống của họ bị đày ải trong khốn khổ và đói nghèo.
Nam Cao đã dựng lên hình tượng một người nông dân nghèo trước cách mạng vô cùng thành công bằng bút pháp tự sự, miêu tả tâm lý nhân vật hết sức tinh tế. Ngôn ngữ trong tác phẩm cũng rất tự nhiên, gần gũi, giản dị, mộc mạc với mọi người, nhất là những người nông dân thuộc vùng đồng bằng Bác Bộ.
Thông qua hình tượng lão Hạc trong tác phẩm cùng tên, Nam Cao muốn cho mọi người thấy được số phận của biết bao người nông dân trong xã hội phong kiến nửa thực dân. Để từ đó, ông muốn lên tiếng tố cáo xã hội xã hội bất công, thối nát đã chèn ép con người vào đường cùng, đồng thời ông muốn bày tỏ sự trân trọng, yêu thương dành cho những người nông dân như lão Hạc.
—————–HẾT—————–
https://thuthuat.taimienphi.vn/cam-nhan-ve-nhan-vat-lao-hac-trong-truyen-ngan-lao-hac-69321n.aspx Có thể nói, qua truyện ngắn “Lão Hạc”, nhà văn Nam Cao đã tái hiện sống động bức tranh hiện thực xã hội . Để tìm hiểu rõ hơn về tác phẩm đặc sặc này, mời các bạn tham khảo thêm các bài viết khác như Cảm nhận về truyện ngắn Lão Hạc của Nam Cao, Phân tích truyện ngắn Lão Hạc của Nam Cao, Phân tích bi kịch của lão Hạc trong truyện ngắn Lão Hạc của nhà văn Nam Cao, Phân tích diễn biến, tâm trạng lão Hạc xung quanh chuyện bán con chó Vàng tại Vik News.

#Cảm #nhận #về #nhân #vật #lão #Hạc #trong #truyện #ngắn #Lão #Hạc

Cảm nhận về nhân vật lão Hạc trong truyện ngắn Lão Hạc

“Lão Hạc” là truyện ngắn vô cùng nổi tiếng của nhà văn Nam Cao. Thông qua bài viết Cảm nhận về nhân vật lão Hạc trong truyện ngắn Lão Hạc, chúng ta sẽ thấy được hình ảnh của một lão nông già – đại diện cho những người nông dân nghèo Việt Nam trước cách mạng với cuộc sống quay quắt trong đói nghèo. Nhưng chứa chan trong tâm hồn họ là những phẩm chất vô cùng cao quý, tốt đẹp.
Đề bài: Cảm nhận về nhân vật lão Hạc trong truyện ngắn Lão Hạc
Mục lục bài viết:I. Dàn ý chi tiếtII. Bài văn mẫu

Cảm nhận về nhân vật lão Hạc trong truyện ngắn Lão Hạc
I. Dàn ý Cảm nhận về nhân vật lão Hạc trong truyện ngắn Lão Hạc (Chuẩn)
1. Mở bài:
Giới thiệu về tác giả Nam Cao, tác phẩm “Lão Hạc” và nhân vật Lão Hạc
2. Thân bài:
a. Khái quát chung:– Truyện ngắn Lão Hạc được sáng tác năm 1943, lấy bối cảnh nông thôn Việt Nam dưới chế độ phong kiến nửa thực dân.– Tác phẩm cho thấy tình cảnh khốn cùng của người nông dân vào thời điểm đó đồng thời làm sáng rõ nhân cách cao cả của họ.– Nhân vật lão Hạc là nhân vật chính của tác phẩm, được dựng lên hết sức chân thực qua lời khắc họa của nhà văn Nam Cao.
b. Hoàn cảnh của lão Hạc:– Lão Hạc là một lão nông nghèo, vợ mất sớm, một mình nuôi con trai trưởng thành.– Nhà nghèo, không có tiền lấy vợ → Con trai phẫn uất mà bỏ đi đồn điền cao su.– Lão Hạc sống lủi thủi cùng cậu Vàng – con chó mà con trai mua về.– Cái đói nghèo đã dồn lão Hạc vào đường cùng, buộc lão phải bán cậu Vàng và quyết định tự tử bằng bả chó.
c. Vẻ đẹp phẩm chất của lão Hạc:
– Lão là một người cha có lòng thương con sâu sắc:+ Đau khổ, tự trách khi không lo được tiền cho con trai lấy vợ.+ Thương con nên dù đói nghèo, lão nhất quyết không động tới mảnh vườn và khoản tiền để dành cho con.+ Quyết định tự tử bằng bả chó để giữ lại mảnh vườn – thứ tài sản cuối cùng cho con trai mình.
– Lão Hạc là một người nông dân lương thiện, sống tình nghĩa và có lòng tự trọng:+ Yêu quý cậu Vàng như “một bà mẹ yêu quý đứa con cầu tự của mình”, cho cậu Vàng ăn trong bát “như một nhà giàu”, cưng nựng, vỗ về cậu như đứa cháu nội của mình.+ Ân hận, dằn vặt khi lừa bán cậu Vàng.+ Lòng tự trọng của lão Hạc thể hiện ở việc từ chối sự giúp đỡ “ngấm ngầm”, “giấu giếm” của ông Giáo.+ Không muốn phiền lụy đến hàng xóm nên đã ăn bả chó tự tử; chuẩn bị một khoản tiền để lo hậu sự cho chính mình.
d. Đánh giá nội dung, nghệ thuật:
– Nội dung: Lão Hạc là mình chứng cho số phận của những người nông dân trong xã hội cũ với những phẩm chất cao đẹp như thương yêu con, sống tự trọng và lương thiện, tình nghĩa.
– Nghệ thuật:+ Nghệ thuật kể chuyện và miêu tả tâm lý nhân vật xuất sắc.+ Ngôn ngữ trong truyện rất gần gũi, giản dị, mộc mạc với người nông dân.
3. Kết bài:
Cảm nghĩ về nhân vật. Khẳng định giá trị của truyện ngắn.
II. Bài văn mẫu Cảm nhận về nhân vật lão Hạc trong truyện ngắn Lão Hạc (Chuẩn)
Nam Cao là một nhà văn hiện thực xuất sắc với những truyện ngắn chân thực viết về những người nông dân nghèo và những người trí thức sống mòn mỏi trong xã hội cũ. “Lão Hạc” là một truyện ngắn xuất sắc của ông viết về người nông dân Việt Nam trước Cách mạng. Tác phẩm xoay quanh cuộc đời của lão Hạc, một lão nông nghèo, có số phận đau thương nhưng ẩn chứa bên trong con người lão là những phẩm chất cao quý, tiềm tàng.
“Lão Hạc” là truyện ngắn được nhà văn Nam Cao sáng tác năm 1943, lấy bối cảnh nông thôn Việt Nam vào những năm tháng trước cách mạng tháng Tám. Tác phẩm đã tái hiện sống động tình cảnh khốn cùng của người nông dân và vẻ đẹp nhân cách cao cả của họ. Đồng thời qua câu chuyện về cuộc đời lão Hạc, chúng ta cũng cảm nhận sâu sắc niềm thương cảm, sự trân trọng, yêu quý mà Nam Cao dành tới cho những người nông dân nghèo.
Lão Hạc là một người nông dân nghèo có số phận bi thảm, vợ lão mất sớm, lão một mình gà trống nuôi con. Khi con trai lão tới tuổi lấy vợ, vì nhà nghèo mà đằng gái thách cưới cao quá. Không lấy được vợ, phẫn chí, con trai lão bỏ lên đồn điền cao su với khát vọng có tiền “bạc trăm” mới trở về. Từ đó, lão Hạc lủi thủi sống cùng cậu Vàng – “kỉ vật” duy nhất của đứa con trai để lại. Thế nhưng, cái đói, cái nghèo cứ níu chân lão Hạc khiến lão phải buộc lòng bán đi cậu Vàng- con chó mà lão coi như con, như cháu. Và cuối cùng, để giữ lại chút tự trọng cuối và cũng là để giữ gìn mảnh vườn – thứ tài sản cuối cùng dành cho con trai, lão ăn bả chó tự tử. Cuộc đời lão Hạc là sự quay quắt trong cái đói, cái nghèo, trong sự cô độc. Nam Cao đã mượn cuộc đời của lão Hạc để tố cáo cái xã hội phong kiến nửa thực dân dồn ép con người ta vào đường cùng cũng như bày tỏ sự cảm thông, thương xót cho số phận những con người đó.
Tuy phải sống giữa một xã hội đầy rẫy những bất công, giữa cái đói nghèo bủa vây, thế nhưng lão Hạc vẫn ngời sáng những phẩm chất cao đẹp. Lão Hạc là một người cha thương con. Lão luôn cảm thấy day dứt, tự trách khi không có đủ tiền cho con trai lấy vợ khiến cho con phẫn chí mà bỏ đi đồn điền cao su- một nơi “đi dễ khó về”. Dù biết rằng con trai đi làm xa, đã trở thành “người của người ta rồi” suốt sáu năm dài, thế nhưng lão chưa bao giờ hết yêu thương con. Vậy nên, sau trận ốm nặng, tưởng như chết, khi cái đói cái nghèo đã dồn lão tới đường cùng thì lão Hạc đã đưa ra một quyết định quan trọng. Lão quyết tự tử để không động tới cái vườn để dành cho con trai, để giữ gìn thứ tài sản cuối cùng mà lão có thể cho con. Có thể với những người khác khi cái đói dồn tới chân tường, người ta có thể làm bất cứ thứ gì để có được cái ăn, để được sống. Thế nhưng lão Hạc lại khác, lão thà chết chứ cũng không muốn bán đi cái mảnh vườn mà lão đã dành cả đời để cho con mình. Tình yêu con của lão quả là một tình cha cao cả và đáng quý vô ngần.
Không chỉ thế, ở lão Hạc người ta còn thấy được những phẩm chất hết sức cao quý khác, đó là sự lương thiện, là lối sống tình nghĩa, là lòng tự trọng. Lão Hạc coi cậu Vàng như con, quý mến nó như “một bà mẹ hiếm hoi yêu quý đứa con cầu tự”. Lão cưng nựng, vỗ về nó như đứa cháu nội của mình. Thậm chí lão còn cho nó “ăn cơm trong một cái bát như một nhà giàu”, mắng yêu nó, ôm ấp nó. Với lão, cậu Vàng là người bạn, là người tri kỷ, tâm giao để lão có thể trút mọi buồn phiền trong lòng. Cậu Vàng còn là món quà, là kỉ niệm của đứa con trai duy nhất để lại của lão khi đi xa. Có lẽ chính vì vậy bao nhiêu tình cảm lão thương nhớ con, lão đều dành cho cậu Vàng.
Lòng lương thiện ấy, lối sống tình nghĩa của lão Hạc càng thể hiện rõ hơn khi mà lão phải bán cậu Vàng. Với những người nông dân nghèo ngày xưa, chó chỉ một thứ vật nuôi trong nhà với mục đích để giết thịt và chính cậu Vàng khi được con trai lão mua về cùng là vì mục đích đó. Vậy mà khi lão Hạc bán cậu Vàng xong, lão đã khóc, “cái đầu lão ngoẹo về một bên và cái miệng móm mém của lão mếu máo như con nít. Lão hu hu khóc”. Bởi lão nhẫn tâm đã lừa cậu Vàng, và chính vì thế mà lão mới uất hận, mới khổ tâm, mới đau đáu nỗi đau lương tri rằng “tôi già bằng này tuổi đầu rồi còn đánh lừa một con chó”. Có lẽ chẳng mấy ai quan tâm đến việc lừa một con chó, nhất là trong khi cái đói đang hoành hành ghê gớm đến vậy. Lão Hạc lại khác, sự lương thiện trong lão biểu hiện cả ở trong từng hành động, lời nói của mình. Khi lỡ lừa một con chó, lão đã ân hận, dằn vặt mình ghê gớm. Sự lương thiện của lão lớn tới mức khiến cho những người hàng xóm như Binh Tư – một kẻ làm nghề ăn trộm phải lên tiếng rằng hắn “không ưa lão vì lão lương thiện quá”.
Cuối cùng, ta thấy ở lão Hạc có một lòng tự trọng vô cùng cao quý. Lão tự trọng với ông giáo, với hàng xóm, với con trai và với chính cả bản thân lão. Khi cái đói kém cùng sự ốm đau đã cướp đi tất cả tài sản tích góp bấy lâu của lão, đẩy lão vào con đường cùng của cái chết, lão đã tự sắp xếp cho mình một hậu sự tốt đẹp. Một bên lão nhờ ông giáo “trông coi mảnh vườn” cho tới khi con trai lão trở về và trao lại cho nó. Một bên lão “bòn” tất cả những gì có thể ăn được như “khoai, củ chuối, sung luộc, rau má” trong vườn, cho tới tận khi không còn gì để ăn thì lão xin Binh Tư một ít bả chó. Lão không động tới mảnh vườn đã để dành cho con trai dù rằng nếu bán mảnh vườn đó, lão có thể có tiền để sống tiếp cuộc đời của mình. Lão tự trọng với ông giáo, với xóm làng khi không nhờ ai cho mình cái ăn, vì lão biết rằng họ cũng giống lão, đều quay quắt trong cái đói, cái nghèo. Dù rằng ông giáo cũng đôi lần “giấu giếm vợ” mà “giúp ngấm ngầm lão”. Nhưng đáp lại lão Hạc đã từ chối ông giáo “một cách gần như hách dịch”. Đó là bởi cái tự trọng trong lòng lão chẳng để lão nhận một sự giúp đỡ, một sự mang ơn từ người khác. Lòng tự trọng ấy của lão Hạc còn để lão nông già ấy lo thu xếp hậu sự cho chính mình. “Hai nhăm đồng bạc với năm đồng bạc vừa bán chó là ba mươi đồng”, lão nhờ ông giáo rằng nếu lão “lỡ có chết” thì đó là “của lão có chút ít” nhờ bà con ma chay giùm. Ôi cuộc đời của một người sao lại có thể chu toàn tới mức thu xếp cả hậu sự cho chính mình? Đó chẳng phải là vì lão tự trọng, không muốn phiền tới bất cứ ai hay sao?
Lão Hạc là điển hình, là minh chứng cho những người nông dân nghèo nhưng lại tiềm tàng những phẩm chất cao quý. Những người nông dân ấy cả đời sống trong tình thương yêu con, sống trong sự lương thiện, thanh sạch tinh khiết và tự trọng dù rằng cuộc sống của họ bị đày ải trong khốn khổ và đói nghèo.
Nam Cao đã dựng lên hình tượng một người nông dân nghèo trước cách mạng vô cùng thành công bằng bút pháp tự sự, miêu tả tâm lý nhân vật hết sức tinh tế. Ngôn ngữ trong tác phẩm cũng rất tự nhiên, gần gũi, giản dị, mộc mạc với mọi người, nhất là những người nông dân thuộc vùng đồng bằng Bác Bộ.
Thông qua hình tượng lão Hạc trong tác phẩm cùng tên, Nam Cao muốn cho mọi người thấy được số phận của biết bao người nông dân trong xã hội phong kiến nửa thực dân. Để từ đó, ông muốn lên tiếng tố cáo xã hội xã hội bất công, thối nát đã chèn ép con người vào đường cùng, đồng thời ông muốn bày tỏ sự trân trọng, yêu thương dành cho những người nông dân như lão Hạc.
—————–HẾT—————–
https://thuthuat.taimienphi.vn/cam-nhan-ve-nhan-vat-lao-hac-trong-truyen-ngan-lao-hac-69321n.aspx Có thể nói, qua truyện ngắn “Lão Hạc”, nhà văn Nam Cao đã tái hiện sống động bức tranh hiện thực xã hội . Để tìm hiểu rõ hơn về tác phẩm đặc sặc này, mời các bạn tham khảo thêm các bài viết khác như Cảm nhận về truyện ngắn Lão Hạc của Nam Cao, Phân tích truyện ngắn Lão Hạc của Nam Cao, Phân tích bi kịch của lão Hạc trong truyện ngắn Lão Hạc của nhà văn Nam Cao, Phân tích diễn biến, tâm trạng lão Hạc xung quanh chuyện bán con chó Vàng tại Vik News.

#Cảm #nhận #về #nhân #vật #lão #Hạc #trong #truyện #ngắn #Lão #Hạc


Tổng hợp: Vik News

Vik News

Viknews Việt Nam chuyên chia sẻ những kiến thức hữu ích về hôn nhân – gia đình, làm đẹp, kinh nghiệm làm mẹ, chăm sóc dinh dưỡng khi mang thai kỳ, trước sau sinh, son môi , sữa ong chúa, nhà cửa nội thất (cửa gỗ, đèn chùm trang trí, bàn ăn, tủ bếp..)……

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button