Tài Liệu

Dàn ý phân tích người đàn bà hàng chài

Die Analyse der Fischerfrau oder die Wahrnehmung der Fischerdorffrau in The Outer Boat, die verborgene Schönheit der Fischerfrau sind häufige Themen beim Studium des Werkes des Schriftstellers The Outer Boat. Nguyen Minh Chau. In diesem Artikel möchte Vik News einen Leitfaden für die Erstellung eines Entwurfs zur Analyse der Fischerin vorstellen, damit die Schüler verstehen, wie sie vorgehen müssen, wenn sie auf diese Art von Problem stoßen.

  • Top 7 Kommentare über die beste Frau aus einem Fischerdorf

1. Grundlegende Analyse des Charakters des Fischers

1. Eröffnungslektion:

Ein Überblick des Autors Nguyen Minh Chau, Das Boot in der Ferne und Hinführung in die Figur einer Fischerin.

2. Hauptteil des Artikels:

* Analyse des Aussehens

– Hässlicher, großer, rauer Körper

– Sie hat pockennarbiges Gesicht, ihr Gesicht ist müde, sie ist schläfrig

* Die Notlage der Fischerin

– Unglücklich wegen hässlichem Aussehen

– Das Leben nach einer Familie ist immer materiell mangelhaft, mental demütigend

– Oft erlitten die Schläge ihres Mannes „drei Tage einen leichten Kampf, fünf Tage einen schweren“.

* Eigenschaften einer Fischerin

Als Mutter mit grenzenloser Liebe zu ihrem Kind:

Bitten Sie Ihren Mann, Sie zum Schlagen an Land zu bringen. → Vermeiden Sie seelische Traumata für die Kinder.

Schicken Sie Phac an Land, damit er bei seinem Großvater lebt.

Sie weigerte sich, ihren Mann zu verlassen, weil sie wollte, dass ihre Kinder eine Familie mit Vater und Mutter haben.

– Eine Ehefrau mit einer tiefen Liebe zu ihrem Ehemann sein:

Das Temperament des Ehemanns verstehen: Er war sanftmütig und fleißig und wurde aufgrund von Leiden brutal geboren.

Akzeptiere grausame Schläge, um ihrem Mann zu helfen, den Druck des Lebens zu lindern.

– Eine Frau, die die Wahrheit des Lebens erfahren und verstanden hat:

Verstehe die guten Absichten und Gedanken von Phung und Dau.

Das Verständnis des Meereslebens kann nicht ohne die Rolle des Menschen auskommen.

– Eine opferreiche Frau sein: Körperlichen Schmerz akzeptieren, um das Familienglück zu schützen.

3. Fazit:

Bewerten Sie den Charakter der Fischerin und geben Sie ihre Gedanken zu diesem Charakter ab.

2. Skizzieren Sie die detaillierte Analyse der Fischerin

I. Einleitung

Über Nguyen Minh Chau

Einführung in die Kurzgeschichte The Boat Beyond

Einführung in den Charakter der Fischerin

II. Körper

1. Namen

Kein konkreter Name, salopp “Fischerfrau”, “Mutter” genannt.

Nur eine anonyme Person wie viele andere Frauen im Meer, aber dieses menschliche Schicksal konzentriert sich auf die Autorin und den Leser interessiert diese Kurzgeschichte am meisten.

2. Aussehen

Rau, pockennarbig, immer mit einem „müden Gesicht“ – das ist das Bild eines vielbeschäftigten Menschen, der all seine Energie, Freude und Vitalität verliert.

Armut, harte Arbeit (die Rückseite des Hemdes ist weiß)

Minderwertigkeitsgefühle und Minderwertigkeit (verlegenes Auftreten)

=> Der Schriftsteller zeigt Mitleid mit dem menschlichen Schicksal, sobald er das Aussehen und Aussehen der Figur beschreibt.

3. Das Schicksal von Leiden und Unglück

*Übergang:

Nguyen Minh Chau blieb nicht nur beim Erscheinen der Figur stehen, sondern seine von seinem humanitären Geist durchdrungene Feder drang tief ein, um den wirklichen unterirdischen Kreislauf des unglücklichen Schicksals der Straßenfrau zu entdecken.

Eine unglückliche Frau, erträgt geduldig (die geschlagene Frau)

Eine Frau leidet unter viel Leid: Müdigkeit, nachdem sie die ganze Nacht wach geblieben ist, um Netze zu ziehen, Schläge von ihrem Ehemann ertragen zu müssen, Angst, dass ihre Kinder verletzt werden, wenn sie häusliche Gewalt erleben muss.

4. Schönheit der Seele und des Charakters.

* Meinungsänderung:

– Siehe folgenden Übergang:

Hinter dieser rauen Figur, hinter dieser zerlumpten Erscheinung, hinter dieser geduldigen Tat erkennen die Leser auch die Schönheit der Seele, die verborgene Persönlichkeit dieser Fischerfrau.

– Besserer Ideenaustausch:

Wenn Sie jemals eine weibliche Figur in Nguyen Minh Chaus Werk geliebt haben, werden Sie feststellen, dass das „weibliche“ Element in dieser zerlumpten Frau nirgendwo sublimiert ist.

a. Die Schönheit von jemandem, der sie tief erlebt hat: das Schönste, aber das Besondere

Die rohe Gewalt des Mannes: die zwanghaften Umstände, nicht die Natur

Die Fischerin brauchte einen Mann auf dem Boot, um zu paddeln, als der Sturm kam.

Seit Partei und Staat ist das Leben unzulänglich: unvernünftig, beim Volk unbeliebt.

b. Die Schönheit von Toleranz, Wohlwollen und Großzügigkeit: die göttliche Pflicht einer Frau.

Sie hat ihren Mann freiwillig schlagen lassen, nicht geweint, nicht gekämpft, nicht weggelaufen -> Ein Narr gibt sie ihrem Mann zum Schlagen zurück (aus der Ferne)

Mit Blick auf seinen blassen Rücken (mit Blick auf Armut und Leiden) liebt er seine Frau, also schlägt er seine Frau => negativer Ausdruck.

Sie gibt ihrem Mann keine Schuld, sondern schleppt die Schuld auf sich (die wohlwollende Schönheit einer vietnamesischen Frau)

Sie nimmt Schläge in Kauf, um die Unterdrückung und Melancholie ihres Mannes zu lindern -> edle Opfer, sie versteht ihren Mann

In diesem Fall sehe ich, dass ich derjenige bin, der schuld ist.

c. Die Schönheit göttlicher Mutterschaft

– „Wir Fischerinnen leben für ihre Kinder, nicht für sich selbst“

-> Diese Mutter liebte ihr Kind so sehr, als sie den Jungen Phac aus Versehen die gegenteilige Szene sehen ließ -> sowohl schmerzhaft als auch verlegen

– Das Kind betteln, es umarmen -> Angst, dass es sich gegenüber seinem Vater dumm verhält.

– Wenn es um die Harmonie-Szene auf dem Boot geht, ist sie glücklich, wenn sie „sitzt und zusieht, wie ihre Kinder gut essen“, „ihr graues Gesicht erhellt sich plötzlich wie ein Lächeln“

III. Ende

Meine Gedanken zum Charakter.

3. Analytische Mindmap einer Fischerin

4. Analyse der Fischerin

In dem Werk The boat is far away des Schriftstellers Nguyen Minh Chau ist die Figur, die den tiefsten Eindruck beim Leser hinterlässt, die Frau aus dem Fischerdorf – eine anonyme Frau mit einem großzügigen, selbstlosen und aufopfernden Herzen.

Die Geschichte wird durch die Worte des Fotografen Phung erzählt, eines Soldaten, der gerade aus einem Krieg mit vielen schmerzhaften Verlusten hervorgegangen ist. Phung hatte die Gelegenheit, auf Wunsch des Abteilungsleiters zum alten Schlachtfeld zurückzukehren, um ein Foto der Meereslandschaft zu machen. Hier entdeckte er ein einzigartiges Seestück-Gemälde: „Vor mir steht ein Tuschegemälde eines antiken Malers. Der Bug des Bootes zeichnet eine vage Unschärfe in den Nebel. Die gesamte Landschaft ist durch die Maschen zu sehen. Die gesamte Szene von den Linien bis zum Licht ist harmonisch. Diese schöne Szene lässt den Künstler so aussehen, als hätte er gerade „die Wahrheit der Perfektion entdeckt“. Aber hinter diesem traumhaft schönen Boot war eine harte Szene: Der missbräuchliche Ehemann, der die Frau brutal mit rachsüchtigen Schlägen quält, die Frau hat es geduldig ertragen. Phung wechselte von glücklich zu überrascht, fassungslos. Das Unglück brach ihm das Herz.

Während der ganzen Geschichte kennt fast der Leser den Namen dieser armen Frau nicht, die Nguyen Minh Chau gleichgültig genannt hat: manchmal Fischerfrau genannt, manchmal sie genannt, dann ruf sie…. Es ist nicht so, dass die Autorin sprachlich so „arm“ ist, dass sie ihr keinen Namen nennen kann, aber es scheint, dass hinter dieser müßigen Berufung ein Leben voller Widersprüche offenbart wurde, ein Schicksal, das inmitten eines geschäftigen Lebens begraben ist. Säure.

Es scheint, dass das Leben nichts zu sagen hat, aber in ihr gibt es viele Wunder, die andere zum Nachdenken bringen. Die Frau war etwa 40 Jahre alt, grobe Figur, pockennarbiges Gesicht, müdes Gesicht nach einer langen Nacht des Aufstehens und Netzziehens, blass und machte den Eindruck einer hässlichen, müden Frau, die zu schlafen schien. Und das harte Leben, die Flut, die harte Arbeit, der Schmerz ließen ihre ohnehin schon hässliche Erscheinung rau werden.

Durch die Geschichte im Bezirksgericht verstehen die Leser mehr über das Unglück in ihrem Leben. Es scheint, dass all das Unglück des Lebens auf ihre Schwester ausgegossen wird, schlecht, arm, überschwemmt, muss oft die Schläge ihres missbräuchlichen Mannes erleiden, verletzt und trauert um die Kinder, wenn sie ihren Vater sehen, ihre Mutter geschlagen … Das Böse hat es getan verfolgte sie wie das Schicksal, seit sie ein Kind war. Sie brachte sie zu einem Fischer, kaufte sie, um ein Netz zu stricken, und wurde dann Ehemann und Ehefrau. Das Leben auf See ist beschwerlich, beschwerlich, überschwemmt und prekär. Arme Familien haben noch viele Kinder, Boote sind klein…

Von ihrem Mann oft geschlagen und gefoltert zu werden: drei Tage ein leichter Kampf, fünf Tage ein schwerer Kampf. Wann immer er sich zu elend fühlte, holte er sie heraus, um sie zu schlagen, als wolle er seinem Ärger Luft machen, mit den zynischen Worten „Du stirbst für ihn, du stirbst alle für ihn“. Wenn sie geschlagen wurde, schrie sie nicht, wehrte sich nicht, versuchte nicht wegzulaufen, sondern nahm es als selbstverständlich hin. Diese Frau hat geduldig, resigniert und schweigend all den Schmerz für ihre Kinder ertragen.

Die Frau war geduldig und resigniert. Sie wollte nicht, dass ihre Kinder sehen, wie ihr Vater ihre Mutter schlägt. Sie bat ihren Mann, an Land zu kommen und sie zu schlagen, wenn die Kinder älter seien. Sie fühlte sich gequält, als sie die Szene miterleben musste, in der Phac seinen Vater schlug: „Wie eine Kugel, die in einen Mann geschossen wurde und nun durch die Seele einer Frau geht und Tränen vergießt …“

Diese Frau ist eine Person, die tiefgründig ist und die Wahrheit des Lebens versteht. Die Tiefe des Verständnisses der Wahrheit des Lebens scheint nach außen nie klar offenbart zu werden. Sie betrachtet Schläge als einen sehr vertrauten Teil ihres Lebens, sie akzeptiert, beschwert sich nicht, rennt nicht weg. Wenn Sie um Hilfe gebeten werden: “Bitte achten Sie auf die Rückständigkeit”; “Sie können mich verhaften, Sie können mich ins Gefängnis stecken, aber zwingen Sie mich nicht, es zu verlassen.”

Sie ist sich der Berufung der Frau bewusst: „Gott hat die Frau geschaffen, um Kinder zu gebären und großzuziehen, bis sie erwachsen sind“. In einem harten Leben: Das Boot ist weit vom Meer entfernt, braucht einen gesunden Mann, der den Job versteht. Die Notwendigkeit, einen Mann als Requisite zu haben, durch Stürme zu paddeln und gemeinsam Kinder großzuziehen: “Frauen auf dem Boot, wir müssen für unsere Kinder leben, wir können nicht für uns selbst leben wie auf Erden”. Sie „muss für ihre Kinder leben, nicht für sich selbst“.

Nur dann können wir die Gefühle und Herzen der unglücklichen Frau vollständig verstehen. Denn wenn Sie die Dinge auf einfache Weise verstehen, bitten Sie die Frau einfach, ihren Ehemann zu verlassen. Aber wenn man das Problem gründlich betrachtet, kann das Denken und Verhalten der Frau nicht anders sein. Der Hauptgrund für ihren Rücktritt war ihre grenzenlose Liebe zu ihren Kindern.

Die Frau war auch reich an Altruismus. Sie verstand, warum ihr Mann so wurde. Sie verstand, dass ihr Mann zuvor ein mürrischer, aber sanfter Sohn war, der auch an seine Frau und seine Kinder dachte, aber dann machte ihn das harte Leben korrupt. Wir akzeptieren sein sündhaftes Verhalten vielleicht nicht, aber wir haben ein gewisses Mitgefühl mit ihm.

Gerade in einer Frau hat sie auch in ihrer Seele das Feuer der Hoffnung und des Glaubens bewahrt, um ein zerbrechliches Glück zu entzünden: In ständigem Leiden hat sie es dennoch geschafft, das Glück herauszufiltern kleines Glück: „..am meisten Spaß macht es, wenn wir sitzen und sehen Sie zu, wie unsere Kinder gut essen“; „Auf dem Boot gab es Zeiten, in denen meine Frau und meine Kinder in Harmonie und Freude lebten.“

Hinter dieser Geduld steckt ein starker Überlebensinstinkt und eine erbärmliche Liebe. Die Fischerfrau ist sowohl bescheiden als auch einfach, hat grenzenlose Liebe zu ihren Kindern, trägt immer Schmerzen und hat ein tiefes Verständnis für die Wahrheiten des Lebens. In dieser Frau lauert die Silhouette so vieler vietnamesischer Frauen, die freundlich, tolerant, reich an Selbstlosigkeit und Opferbereitschaft sind.

Beim Falten der Geschichtenseite wird der Leser immer wieder von der Frage verfolgt: Wird das Leben dieser Frau später enden? Haben ihre armen Kinder ein glückliches Leben? Das sind Fragen, die der Autor noch beantworten muss. Die Antwort liegt im Leben und Handeln eines jeden von uns. Das spricht für den Wert der Arbeit und die große Bedeutung des Schriftstellers Nguyen Minh Chau in der modernen vietnamesischen Prosa.

Weitere nützliche Informationen finden Sie im Bereich Literatur – Dokumente von Vik News.


Thông tin thêm

Dàn ý phân tích người đàn bà hàng chài

Phân tích về người đàn bà hàng chài hay cảm nhận về người đàn bà làng chài trong Chiếc thuyền ngoài xa, vẻ đẹp khuất lấp của người đàn bà hàng chài là những dạng đề thường gặp khi học tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa của nhà văn Nguyễn Minh Châu. Trong bài viết này Vik News xin chia sẻ hướng dẫn lập dàn ý phân tích người đàn bà hàng chài để các bạn học sinh nắm được cách làm khi gặp dạng đề này.
Top 7 bài cảm nhận về nhân vật người đàn bà làng chài hay nhất
1. Dàn ý phân tích nhân vật người đàn bà hàng chài
1. Mở bài:
Giới thiệu khái quát về tác giả Nguyễn Minh Châu, tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa và dẫn dắt vào nhân vật người đàn bà hàng chài.
2. Thân bài:
* Phân tích về ngoại hình
– Xấu xí, thân hình cao lớn, thô kệch
– Mụ rỗ mặt, khuôn mặt mệt mỏi, buồn ngủ
* Cảnh ngộ của người đàn bà hàng chài
– Bất hạnh vì ngoại hình xấu xí
– Cuộc sống sau khi có gia đình luôn thiếu thốn về vật chất, tủi nhục về tinh thần
– Thường xuyên phải chịu những trận đòn của chồng “ba ngày một trận nhẹ, năm ngày một trận nặng”.
* Phẩm chất của người đàn bà hàng chài
– Là người mẹ có tình yêu thương con vô bờ:
Xin chồng mang mình lên bờ để đánh → Tránh những tổn thương về tinh thần cho các con.
Gửi thằng Phác lên bờ sống với ông ngoại.
Không chịu bỏ chồng vì muốn các con có một gia đình có bố có mẹ.
– Là người vợ có tình yêu dành cho chồng vô cùng sâu sắc:
Thấu hiểu tâm tính của người chồng: Vốn hiền lành chăm chỉ, vì khổ quá mà sinh bạo tàn.
Chấp nhận những trận đòn roi tàn nhẫn để giúp chồng giải tỏa những áp lực của cuộc sống.
– Người đàn bà từng trải, thấu hiểu lẽ đời:
Hiểu được ý tốt và suy nghĩ của Phùng và Đẩu.
Hiểu được cuộc sống trên biển không thể thiếu đi vai trò của người đàn ông.
– Là người đàn bà rất giàu đức hy sinh: Chấp nhận những đau đớn về thể xác để bảo vệ hạnh phúc gia đình.
3. Kết bài:
Đánh giá nhân vật người đàn bà hàng chài và nêu cảm nghĩ về nhân vật này.
2. Dàn ý phân tích người đàn bà hàng chài chi tiết
I. Mở bài
Giới thiệu Nguyễn Minh Châu
Giới thiệu truyện ngắn Chiếc thuyền ngoài xa
Giới thiệu nhân vật người đàn bà hàng chài
II. Thân bài
1. Tên tuổi
Không tên tuổi cụ thể, gọi phiếm định “người đàn bà hàng chài”, “mụ”.
Chỉ là một người vô danh như bao người đàn bà vùng biển khác, nhưng số phận con người ấy lại được tác giả tập trung thể hiện và được người đọc quan tâm nhất trong truyện ngắn này.
2. Vóc dáng ngoại hình
Thô kệch, rỗ mặt, lúc nào cũng xuất hiện với “khuôn mặt mệt mỏi”- đó là hình ảnh một con người lam lũ, mất hết sinh lực, niềm vui, sức sống.
Nghèo khổ, nhọc nhằn (lưng áo bạc phếch)
Mặc cảm, tự ti ( dáng vẻ lúng túng)
=> Nhà văn thể hiện nỗi xót thương cho số phận con người ngay khi miêu tả ngoại hình, dáng vẻ của nhân vật.
3. Số phận đau khổ, bất hạnh
*Chuyển ý:
Nguyễn Minh Châu không chỉ dừng lại ở vẻ ngoài của nhân vật mà ngòi bút thấm đẫm tinh thần nhân đạo của ông đã lách thật sâu để khám phá cho được cái mạch ngầm hiện thực về số phận bất hạnh của người đàn bà hàng hàng.
Một người đàn bà bất hạnh, nhẫn nhục chịu đựng (người đàn bà bị đánh)
Người đàn bà chịu những nỗi đau khổ chồng chất: mệt mỏi sau những đêm thức trắng kéo lưới, chịu đựng những trận đòn của chồng, nơm nớp lo sợ con cái bị tổn thương khi phải chứng kiến cảnh bạo lực gia đình.
4. Vẻ đẹp tâm hồn và tính cách.
* Chuyển ý:
-Tham khảo chuyển ý sau:
Đằng sau cái vóc dáng thô kệch ấy, đằng sau cái vẻ ngoài rách rưới ấy, đằng sau cái hành động nhẫn nhịn ấy người đọc còn nhận ra vẻ đẹp tâm hồn, tính cách khuất lấp của người đàn bà hàng chài này.
– Chuyển ý hay hơn:
Nếu bạn đọc từng yêu nhân vật nữ trong sáng tác của Nguyễn Minh Châu thì sẽ thấy không ở đâu yếu tố “thiên nữ tính” lại thăng hoa tuyệt vời ở người đàn bà rách rưới này.
a. Vẻ đẹp của một người từng trải sâu sắc: đẹp nhất nhưng đặc biệt nhất
Nguyên nhân vũ phu của người chồng: do hoàn cảnh ép buộc chứ không phải bản chất
Người đàn bà hàng chài cần một người đàn ông trên thuyền để chèo chống khi phong ba bão táp ập đến.
Từ khi có Đảng, nhà nước cuộc sống còn bất cập: không hợp lý, không hợp lòng dân.
b. Vẻ đẹp khoan dung, nhân hậu, độ lượng: thiên chức của người phụ nữ.
Chị tự nguyện cho chồng đánh, không kêu, không chống trả, không chạy trốn -> Một kẻ ngu muội chìa lưng cho chồng đánh (cái nhìn từ xa)
Nhìn vào tấm lưng bạc phếch (nhìn vào cái nghèo đói, đau khổ), ông ta thương vợ nên ông ta đánh vợ => biểu hiện tiêu cực.
Chị không trách chồng mà kéo tội lỗi về phía mình (vẻ đẹp nhân hậu của người phụ nữ Việt Nam)
Chị chấp nhận những trận đòn như một cách giải tỏa những bức bách, u uất trong lòng người chồng -> hi sinh cao cả, chị hiểu chồng mình
Chị thấy trong chuyện này mình là người có lỗi.
c. Vẻ đẹp tình mẫu tử thiêng liêng
– “Người đàn bà hàng chài chúng tôi sống cho con chứ không phải sống cho mình”
-> Người mẹ này vừa thương con vô cùng, khi vô tình để thằng bé Phác nhìn thấy cảnh trái ngang -> vừa đau đớn, vừa xấu hổ
– Van nài đứa con, ôm chầm lấy nó -> sợ nó hành động dại dột với bố nó.
– Khi nhắc đến cảnh hòa thuận trên thuyền, chị hạnh phúc khi “ngồi nhìn đàn con chúng nó được ăn ngon”, “khuôn mặt xám xịt của mụ chợt ửng sáng lên như một nụ cười”
III. Kết bài
Cảm nghĩ của mình về nhân vật.
3. Sơ đồ tư duy phân tích người đàn bà hàng chài

4. Phân tích người đàn bà hàng chài
Trong tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa của nhà văn Nguyễn Minh Châu, nhân vật để lại ấn tượng sâu sắc nhất cho người đọc là người đàn bà làng chài – người phụ nữ vô danh với tấm lòng bao dung, vị tha, đức hi sinh .
Truyện được kể lại qua lời của nghệ sĩ nhiếp ảnh Phùng, một người lính vừa bước ra từ cuộc chiến tranh nhiều đau thương mất mát. Phùng được dịp trở về chiến trường xưa để chụp một bức tranh cảnh biển theo lời đề nghị của trưởng phòng. Tại đây anh đã phát hiện ra một bức tranh cảnh biển có một không hai: “trước mặt tôi là một bức tranh mực tàu của một danh họa thời cổ. Mũi thuyền in một nét mơ hồ lòe nhòe vào bầu sương mù..Tất cả khung cảnh ấy nhìn qua những cái mắt lưới..toàn bộ khung cảnh từ đường nét đến ánh sáng đều hài hòa”. Cảnh đẹp ấy khiến cho người nghệ sĩ dường như vừa “khám phá thấy cái chân lí của sự hoàn thiện”. Nhưng đằng sau chiếc thuyền đẹp như trong mơ ấy lại là một cảnh tượng phũ phàng: người chồng vũ phu, thô bạo hành hạ người đàn bà bằng những trận đòn thù, người đàn bà nhẫn nhục chịu đựng . Phùng từ sung sướng đến ngạc nhiên, sững sờ sửng sốt. Nghịch cảnh ấy khiến lòng anh tan vỡ.
Xuyên suốt toàn bộ câu chuyện, hầu như người đọc không hề được biết đến tên gọi của người đàn bà tội nghiệp ấy, Nguyễn Minh Châu đã gọi một cách phiếm định: khi thì gọi là người đàn bà hàng chài, lúc lại gọi mụ, khi thì gọi chị ta…. Không phải nhà văn “nghèo” ngôn ngữ đến độ không thể đặt cho chị một cái tên mà dường như đằng sau cách gọi phiếm định ấy đã hé mở một cuộc đời ngang trái, một số phận bị vùi dập giữa cuộc sống bộn bề lo toan.
Dường như cuộc sống chẳng có gì đáng nói nhưng trong chị lại chứa đựng nhiều điều kì diệu khiến người khác phải suy nghĩ. Người đàn bà trạc ngoài 40, hình dáng thô kệch, rỗ mặt, khuôn mặt mệt mỏi sau một đêm thức trắng kéo lưới, tái ngắt và gợi ấn tượng người đàn bà xấu xí, mệt mỏi dường như đang buồn ngủ. Và cuộc đời nhọc nhằn, lam lũ, vất vả, đau khổ làm cho diện mạo chị đã xấu giờ trở nên thô kệch.
Qua câu chuyện ở tòa án huyện người đọc hiểu hơn sự bất hạnh trong cuộc đời chị. Dường như mọi sự bất hạnh của cuộc đời đều trút cả lên chị, xấu, nghèo khổ, lam lũ, lại phải thường xuyên chịu những trận đòn roi của người chồng vũ phu, tổn thương, đau xót cho các con phải nhìn cảnh bố đánh mẹ… Cái xấu đã đeo đuổi chị như định mệnh, suốt từ khi còn nhỏ. Có mang với một anh hàng chài, đến mua bả về đan lưới, rồi thành vợ chồng. Cuộc sống mưu sinh trên biển cực nhọc, vất vả, lam lũ, bấp bênh. Gia đình nghèo lại còn đông con, thuyền thì chật,…
Bị chồng thường xuyên đánh đập, hành hạ: ba ngày một trận nhẹ, năm ngày một trận nặng. Cứ khi nào lão thấy khổ quá là lại xách chị ra đánh, như là để trút giận, với lời lẽ cay độc” Mày chết đi cho ông nhờ, chúng mày chết hết đi cho ông nhờ”. Khi bị đánh chị không hề kêu một tiếng, không chống trả, không tìm cách chạy trốn mà coi đó là một lẽ đương nhiên. Người đàn bà ấy nhẫn nhục, cam chịu, thầm lặng chịu đựng mọi đau đớn tất cả vì những đứa con.
Người đàn bà đã nhẫn nhục, cam chịu. Chị không muốn đàn con phải nhìn thấy cảnh cha đánh mẹ. Chị xin chồng lên bờ mà đánh khi con lớn. Chị xót xa đau đớn khi phải chứng kiến cảnh thằng Phác đánh cha: “như một viên đạn bắn vào người đàn ông và bây giờ đang xuyên qua tâm hồn người đàn bà, và làm rỏ xuống những dòng nước mắt…’
Người đàn bà ấy là người sâu sắc và thấu hiểu lẽ đời. Cái sự thâm trầm trong thấu hiểu lẽ đời dường như chị chẳng bao giờ để lộ rõ rệt ra bên ngoài. Chị coi việc mình bị đánh đó như một phần đã rất quen thuộc của cuộc đời mình, chị chấp nhận, không kêu van, không trốn chạy. Khi được đề nghị giúp đỡ thì : “Xin các chú lượng tình cho cái sự lạc hậu”; “Quý tòa bắt tội con cũng được, phạt tù con cũng được nhưng đừng bắt con bỏ nó”.
Chị ý thức được thiên chức của người phụ nữ :”Ông trời sinh ra người đàn bà là để đẻ con và nuôi con cho đến khi khôn lớn”. Trong cuộc mưu sinh đầy cam go: thuyền ở xa biển, cần một người đàn ông khỏe mạnh, biết nghề. Sự cần thiết của việc có người đàn ông làm chỗ dựa, để chèo chống khi phong ba bão táp, cùng nuôi dạy các con: ” Đàn bà trên thuyền chúng tôi phải sống cho con, không thể sống cho mình như trên đất được”. Chị ” phải sống cho con chứ không thể sống cho mình”.
Có thấu hiểu được như vậy chúng ta mới hiểu hết tình cảm, tấm lòng của người đàn bà bất hạnh. Bởi nếu hiểu sự việc một cách đơn giản chỉ cần yêu cầu người đàn bà bỏ chồng là xong. Nhưng nhìn vấn đề một cách thấu suốt thì suy nghĩ và cách xử sự của người đàn bà là không thể khác được. Nguyên nhân sâu xa của sự cam chịu chính là tình thương con vô bờ bến của chị.
Người đàn bà ấy còn là người giàu lòng vị tha. Chị thấu hiểu nguyên nhân vì sao chồng lại trở nên như thế. Chị hiểu được trước đây chồng vốn là anh con trai cục tính nhưng hiền lành, cũng nghĩ cho vợ con nhưng rồi cuộc sống mưu sinh khổ nhọc làm cho anh tha hóa. Có thể chúng ta không chấp nhận cho hành vi tội lỗi của ông nhưng chúng ta phần nào cảm thông cho ông.
Đặc biệt ở người đàn bà là chị cũng đã vẫn giữ trong tâm hồn mình ngọn lửa của hi vọng, của niềm tin để thắp lên hạnh phúc mỏng mạnh: Trong khổ đau triền miên, người đàn bà ấy vẫn chắt lọc được những niềm hạnh phúc nhỏ nhoi : “..vui nhất là lúc ngồi nhìn con tôi chúng nó được ăn no”; “ trên chiếc thuyền cũng có lúc vợ chồng con cái chúng tôi sống hòa thuận, vui vẻ”.
Đằng sau sự nhẫn nhục ấy là bản năng sinh tồn mãnh liệt và một tấm lòng yêu thương đáng thương. Người đàn bà hàng chài vừa lam lũ, chất phác, có tình thương con vô bờ bến, vừa luôn mang nỗi đau, vừa có cái thâm trầm trong việc thấu hiểu các lẽ đời. Thấp thoáng trong người đàn bà ấy là bóng dáng của biết bao phụ nữ Việt Nam nhân hậu, bao dung, giàu lòng vị tha và đức hi sinh.
Gấp trang truyện lại người đọc còn mãi ám ảnh bởi những câu hỏi: Cuộc đời người đàn bà ấy rồi sẽ kết thúc ra sau? Những đứa con tội nghiệp của bà có được cuộc sống hạnh phúc? Đó là những vấn đề nhà văn vẫn chưa đưa ra lời giải đáp. Câu trả nằm trong cuộc sống, hành động của mỗi người chúng ta . Điều đó nói lên giá trị của tác phẩm và tầm vóc to lớn của nhà văn Nguyễn Minh Châu trong văn xuôi Việt Nam hiện đại.
Mời các bạn tham khảo thêm các thông tin hữu ích khác trên chuyên mục Văn học – Tài liệu của Vik News.

#Dàn #phân #tích #người #đàn #bà #hàng #chài

Dàn ý phân tích người đàn bà hàng chài

Phân tích về người đàn bà hàng chài hay cảm nhận về người đàn bà làng chài trong Chiếc thuyền ngoài xa, vẻ đẹp khuất lấp của người đàn bà hàng chài là những dạng đề thường gặp khi học tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa của nhà văn Nguyễn Minh Châu. Trong bài viết này Vik News xin chia sẻ hướng dẫn lập dàn ý phân tích người đàn bà hàng chài để các bạn học sinh nắm được cách làm khi gặp dạng đề này.
Top 7 bài cảm nhận về nhân vật người đàn bà làng chài hay nhất
1. Dàn ý phân tích nhân vật người đàn bà hàng chài
1. Mở bài:
Giới thiệu khái quát về tác giả Nguyễn Minh Châu, tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa và dẫn dắt vào nhân vật người đàn bà hàng chài.
2. Thân bài:
* Phân tích về ngoại hình
– Xấu xí, thân hình cao lớn, thô kệch
– Mụ rỗ mặt, khuôn mặt mệt mỏi, buồn ngủ
* Cảnh ngộ của người đàn bà hàng chài
– Bất hạnh vì ngoại hình xấu xí
– Cuộc sống sau khi có gia đình luôn thiếu thốn về vật chất, tủi nhục về tinh thần
– Thường xuyên phải chịu những trận đòn của chồng “ba ngày một trận nhẹ, năm ngày một trận nặng”.
* Phẩm chất của người đàn bà hàng chài
– Là người mẹ có tình yêu thương con vô bờ:
Xin chồng mang mình lên bờ để đánh → Tránh những tổn thương về tinh thần cho các con.
Gửi thằng Phác lên bờ sống với ông ngoại.
Không chịu bỏ chồng vì muốn các con có một gia đình có bố có mẹ.
– Là người vợ có tình yêu dành cho chồng vô cùng sâu sắc:
Thấu hiểu tâm tính của người chồng: Vốn hiền lành chăm chỉ, vì khổ quá mà sinh bạo tàn.
Chấp nhận những trận đòn roi tàn nhẫn để giúp chồng giải tỏa những áp lực của cuộc sống.
– Người đàn bà từng trải, thấu hiểu lẽ đời:
Hiểu được ý tốt và suy nghĩ của Phùng và Đẩu.
Hiểu được cuộc sống trên biển không thể thiếu đi vai trò của người đàn ông.
– Là người đàn bà rất giàu đức hy sinh: Chấp nhận những đau đớn về thể xác để bảo vệ hạnh phúc gia đình.
3. Kết bài:
Đánh giá nhân vật người đàn bà hàng chài và nêu cảm nghĩ về nhân vật này.
2. Dàn ý phân tích người đàn bà hàng chài chi tiết
I. Mở bài
Giới thiệu Nguyễn Minh Châu
Giới thiệu truyện ngắn Chiếc thuyền ngoài xa
Giới thiệu nhân vật người đàn bà hàng chài
II. Thân bài
1. Tên tuổi
Không tên tuổi cụ thể, gọi phiếm định “người đàn bà hàng chài”, “mụ”.
Chỉ là một người vô danh như bao người đàn bà vùng biển khác, nhưng số phận con người ấy lại được tác giả tập trung thể hiện và được người đọc quan tâm nhất trong truyện ngắn này.
2. Vóc dáng ngoại hình
Thô kệch, rỗ mặt, lúc nào cũng xuất hiện với “khuôn mặt mệt mỏi”- đó là hình ảnh một con người lam lũ, mất hết sinh lực, niềm vui, sức sống.
Nghèo khổ, nhọc nhằn (lưng áo bạc phếch)
Mặc cảm, tự ti ( dáng vẻ lúng túng)
=> Nhà văn thể hiện nỗi xót thương cho số phận con người ngay khi miêu tả ngoại hình, dáng vẻ của nhân vật.
3. Số phận đau khổ, bất hạnh
*Chuyển ý:
Nguyễn Minh Châu không chỉ dừng lại ở vẻ ngoài của nhân vật mà ngòi bút thấm đẫm tinh thần nhân đạo của ông đã lách thật sâu để khám phá cho được cái mạch ngầm hiện thực về số phận bất hạnh của người đàn bà hàng hàng.
Một người đàn bà bất hạnh, nhẫn nhục chịu đựng (người đàn bà bị đánh)
Người đàn bà chịu những nỗi đau khổ chồng chất: mệt mỏi sau những đêm thức trắng kéo lưới, chịu đựng những trận đòn của chồng, nơm nớp lo sợ con cái bị tổn thương khi phải chứng kiến cảnh bạo lực gia đình.
4. Vẻ đẹp tâm hồn và tính cách.
* Chuyển ý:
-Tham khảo chuyển ý sau:
Đằng sau cái vóc dáng thô kệch ấy, đằng sau cái vẻ ngoài rách rưới ấy, đằng sau cái hành động nhẫn nhịn ấy người đọc còn nhận ra vẻ đẹp tâm hồn, tính cách khuất lấp của người đàn bà hàng chài này.
– Chuyển ý hay hơn:
Nếu bạn đọc từng yêu nhân vật nữ trong sáng tác của Nguyễn Minh Châu thì sẽ thấy không ở đâu yếu tố “thiên nữ tính” lại thăng hoa tuyệt vời ở người đàn bà rách rưới này.
a. Vẻ đẹp của một người từng trải sâu sắc: đẹp nhất nhưng đặc biệt nhất
Nguyên nhân vũ phu của người chồng: do hoàn cảnh ép buộc chứ không phải bản chất
Người đàn bà hàng chài cần một người đàn ông trên thuyền để chèo chống khi phong ba bão táp ập đến.
Từ khi có Đảng, nhà nước cuộc sống còn bất cập: không hợp lý, không hợp lòng dân.
b. Vẻ đẹp khoan dung, nhân hậu, độ lượng: thiên chức của người phụ nữ.
Chị tự nguyện cho chồng đánh, không kêu, không chống trả, không chạy trốn -> Một kẻ ngu muội chìa lưng cho chồng đánh (cái nhìn từ xa)
Nhìn vào tấm lưng bạc phếch (nhìn vào cái nghèo đói, đau khổ), ông ta thương vợ nên ông ta đánh vợ => biểu hiện tiêu cực.
Chị không trách chồng mà kéo tội lỗi về phía mình (vẻ đẹp nhân hậu của người phụ nữ Việt Nam)
Chị chấp nhận những trận đòn như một cách giải tỏa những bức bách, u uất trong lòng người chồng -> hi sinh cao cả, chị hiểu chồng mình
Chị thấy trong chuyện này mình là người có lỗi.
c. Vẻ đẹp tình mẫu tử thiêng liêng
– “Người đàn bà hàng chài chúng tôi sống cho con chứ không phải sống cho mình”
-> Người mẹ này vừa thương con vô cùng, khi vô tình để thằng bé Phác nhìn thấy cảnh trái ngang -> vừa đau đớn, vừa xấu hổ
– Van nài đứa con, ôm chầm lấy nó -> sợ nó hành động dại dột với bố nó.
– Khi nhắc đến cảnh hòa thuận trên thuyền, chị hạnh phúc khi “ngồi nhìn đàn con chúng nó được ăn ngon”, “khuôn mặt xám xịt của mụ chợt ửng sáng lên như một nụ cười”
III. Kết bài
Cảm nghĩ của mình về nhân vật.
3. Sơ đồ tư duy phân tích người đàn bà hàng chài

4. Phân tích người đàn bà hàng chài
Trong tác phẩm Chiếc thuyền ngoài xa của nhà văn Nguyễn Minh Châu, nhân vật để lại ấn tượng sâu sắc nhất cho người đọc là người đàn bà làng chài – người phụ nữ vô danh với tấm lòng bao dung, vị tha, đức hi sinh .
Truyện được kể lại qua lời của nghệ sĩ nhiếp ảnh Phùng, một người lính vừa bước ra từ cuộc chiến tranh nhiều đau thương mất mát. Phùng được dịp trở về chiến trường xưa để chụp một bức tranh cảnh biển theo lời đề nghị của trưởng phòng. Tại đây anh đã phát hiện ra một bức tranh cảnh biển có một không hai: “trước mặt tôi là một bức tranh mực tàu của một danh họa thời cổ. Mũi thuyền in một nét mơ hồ lòe nhòe vào bầu sương mù..Tất cả khung cảnh ấy nhìn qua những cái mắt lưới..toàn bộ khung cảnh từ đường nét đến ánh sáng đều hài hòa”. Cảnh đẹp ấy khiến cho người nghệ sĩ dường như vừa “khám phá thấy cái chân lí của sự hoàn thiện”. Nhưng đằng sau chiếc thuyền đẹp như trong mơ ấy lại là một cảnh tượng phũ phàng: người chồng vũ phu, thô bạo hành hạ người đàn bà bằng những trận đòn thù, người đàn bà nhẫn nhục chịu đựng . Phùng từ sung sướng đến ngạc nhiên, sững sờ sửng sốt. Nghịch cảnh ấy khiến lòng anh tan vỡ.
Xuyên suốt toàn bộ câu chuyện, hầu như người đọc không hề được biết đến tên gọi của người đàn bà tội nghiệp ấy, Nguyễn Minh Châu đã gọi một cách phiếm định: khi thì gọi là người đàn bà hàng chài, lúc lại gọi mụ, khi thì gọi chị ta…. Không phải nhà văn “nghèo” ngôn ngữ đến độ không thể đặt cho chị một cái tên mà dường như đằng sau cách gọi phiếm định ấy đã hé mở một cuộc đời ngang trái, một số phận bị vùi dập giữa cuộc sống bộn bề lo toan.
Dường như cuộc sống chẳng có gì đáng nói nhưng trong chị lại chứa đựng nhiều điều kì diệu khiến người khác phải suy nghĩ. Người đàn bà trạc ngoài 40, hình dáng thô kệch, rỗ mặt, khuôn mặt mệt mỏi sau một đêm thức trắng kéo lưới, tái ngắt và gợi ấn tượng người đàn bà xấu xí, mệt mỏi dường như đang buồn ngủ. Và cuộc đời nhọc nhằn, lam lũ, vất vả, đau khổ làm cho diện mạo chị đã xấu giờ trở nên thô kệch.
Qua câu chuyện ở tòa án huyện người đọc hiểu hơn sự bất hạnh trong cuộc đời chị. Dường như mọi sự bất hạnh của cuộc đời đều trút cả lên chị, xấu, nghèo khổ, lam lũ, lại phải thường xuyên chịu những trận đòn roi của người chồng vũ phu, tổn thương, đau xót cho các con phải nhìn cảnh bố đánh mẹ… Cái xấu đã đeo đuổi chị như định mệnh, suốt từ khi còn nhỏ. Có mang với một anh hàng chài, đến mua bả về đan lưới, rồi thành vợ chồng. Cuộc sống mưu sinh trên biển cực nhọc, vất vả, lam lũ, bấp bênh. Gia đình nghèo lại còn đông con, thuyền thì chật,…
Bị chồng thường xuyên đánh đập, hành hạ: ba ngày một trận nhẹ, năm ngày một trận nặng. Cứ khi nào lão thấy khổ quá là lại xách chị ra đánh, như là để trút giận, với lời lẽ cay độc” Mày chết đi cho ông nhờ, chúng mày chết hết đi cho ông nhờ”. Khi bị đánh chị không hề kêu một tiếng, không chống trả, không tìm cách chạy trốn mà coi đó là một lẽ đương nhiên. Người đàn bà ấy nhẫn nhục, cam chịu, thầm lặng chịu đựng mọi đau đớn tất cả vì những đứa con.
Người đàn bà đã nhẫn nhục, cam chịu. Chị không muốn đàn con phải nhìn thấy cảnh cha đánh mẹ. Chị xin chồng lên bờ mà đánh khi con lớn. Chị xót xa đau đớn khi phải chứng kiến cảnh thằng Phác đánh cha: “như một viên đạn bắn vào người đàn ông và bây giờ đang xuyên qua tâm hồn người đàn bà, và làm rỏ xuống những dòng nước mắt…’
Người đàn bà ấy là người sâu sắc và thấu hiểu lẽ đời. Cái sự thâm trầm trong thấu hiểu lẽ đời dường như chị chẳng bao giờ để lộ rõ rệt ra bên ngoài. Chị coi việc mình bị đánh đó như một phần đã rất quen thuộc của cuộc đời mình, chị chấp nhận, không kêu van, không trốn chạy. Khi được đề nghị giúp đỡ thì : “Xin các chú lượng tình cho cái sự lạc hậu”; “Quý tòa bắt tội con cũng được, phạt tù con cũng được nhưng đừng bắt con bỏ nó”.
Chị ý thức được thiên chức của người phụ nữ :”Ông trời sinh ra người đàn bà là để đẻ con và nuôi con cho đến khi khôn lớn”. Trong cuộc mưu sinh đầy cam go: thuyền ở xa biển, cần một người đàn ông khỏe mạnh, biết nghề. Sự cần thiết của việc có người đàn ông làm chỗ dựa, để chèo chống khi phong ba bão táp, cùng nuôi dạy các con: ” Đàn bà trên thuyền chúng tôi phải sống cho con, không thể sống cho mình như trên đất được”. Chị ” phải sống cho con chứ không thể sống cho mình”.
Có thấu hiểu được như vậy chúng ta mới hiểu hết tình cảm, tấm lòng của người đàn bà bất hạnh. Bởi nếu hiểu sự việc một cách đơn giản chỉ cần yêu cầu người đàn bà bỏ chồng là xong. Nhưng nhìn vấn đề một cách thấu suốt thì suy nghĩ và cách xử sự của người đàn bà là không thể khác được. Nguyên nhân sâu xa của sự cam chịu chính là tình thương con vô bờ bến của chị.
Người đàn bà ấy còn là người giàu lòng vị tha. Chị thấu hiểu nguyên nhân vì sao chồng lại trở nên như thế. Chị hiểu được trước đây chồng vốn là anh con trai cục tính nhưng hiền lành, cũng nghĩ cho vợ con nhưng rồi cuộc sống mưu sinh khổ nhọc làm cho anh tha hóa. Có thể chúng ta không chấp nhận cho hành vi tội lỗi của ông nhưng chúng ta phần nào cảm thông cho ông.
Đặc biệt ở người đàn bà là chị cũng đã vẫn giữ trong tâm hồn mình ngọn lửa của hi vọng, của niềm tin để thắp lên hạnh phúc mỏng mạnh: Trong khổ đau triền miên, người đàn bà ấy vẫn chắt lọc được những niềm hạnh phúc nhỏ nhoi : “..vui nhất là lúc ngồi nhìn con tôi chúng nó được ăn no”; “ trên chiếc thuyền cũng có lúc vợ chồng con cái chúng tôi sống hòa thuận, vui vẻ”.
Đằng sau sự nhẫn nhục ấy là bản năng sinh tồn mãnh liệt và một tấm lòng yêu thương đáng thương. Người đàn bà hàng chài vừa lam lũ, chất phác, có tình thương con vô bờ bến, vừa luôn mang nỗi đau, vừa có cái thâm trầm trong việc thấu hiểu các lẽ đời. Thấp thoáng trong người đàn bà ấy là bóng dáng của biết bao phụ nữ Việt Nam nhân hậu, bao dung, giàu lòng vị tha và đức hi sinh.
Gấp trang truyện lại người đọc còn mãi ám ảnh bởi những câu hỏi: Cuộc đời người đàn bà ấy rồi sẽ kết thúc ra sau? Những đứa con tội nghiệp của bà có được cuộc sống hạnh phúc? Đó là những vấn đề nhà văn vẫn chưa đưa ra lời giải đáp. Câu trả nằm trong cuộc sống, hành động của mỗi người chúng ta . Điều đó nói lên giá trị của tác phẩm và tầm vóc to lớn của nhà văn Nguyễn Minh Châu trong văn xuôi Việt Nam hiện đại.
Mời các bạn tham khảo thêm các thông tin hữu ích khác trên chuyên mục Văn học – Tài liệu của Vik News.

#Dàn #phân #tích #người #đàn #bà #hàng #chài


Tổng hợp: Vik News

Vik News

Viknews Việt Nam chuyên chia sẻ những kiến thức hữu ích về hôn nhân – gia đình, làm đẹp, kinh nghiệm làm mẹ, chăm sóc dinh dưỡng khi mang thai kỳ, trước sau sinh, son môi , sữa ong chúa, nhà cửa nội thất (cửa gỗ, đèn chùm trang trí, bàn ăn, tủ bếp..)……

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button