Giáo Dục

Nghị luận về bài thơ Viếng lăng Bác

Durch den Artikel Diskurs über das Gedicht „Besuch bei Onkel Ho“ des Dichters Vien Phuong können die Schüler die aufrichtigen Gefühle und die grenzenlose Dankbarkeit und den Respekt des Dichters sehen, wenn sie ihn zum ersten Mal besuchen.

Themen: Kommentieren Sie das Gedicht Visiting Onkel Ho’s Mausoleum

Inhaltsverzeichnis des Artikels:
I. Detaillierte Gliederung
II. Musteraufsatz

Kommentieren Sie das Gedicht Visiting Onkel Ho’s Mausoleum

I. Gliederung Diskussion über das Gedicht Visiting Onkel Ho’s Mausoleum (Standard)

1. Eröffnungslektion:

– Einführung des Autors Vien Phuong und des Gedichts „Visit Uncle Ho’s mausoleum“.

2. Hauptteil des Artikels:

a. Überblick:

– Das Gedicht wurde 1976 komponiert, gedruckt in der Sammlung Like Spring Clouds (1978)
– „Visit Uncle Ho’s Tomb“ wurde komponiert, als der Dichter Vien Phuong zum ersten Mal aus dem Süden kam, um das Mausoleum von Onkel Ho zu besuchen, nachdem das Land vereint und das Mausoleum von Onkel Ho fertiggestellt worden war.

b. Details erfahren:

* Die Gefühle des Dichters, als er vor dem Mausoleum stand:

– Der erste Vers “Ich bin im Süden, um das Mausoleum von Onkel Ho zu besuchen”: die natürliche und einfache Einleitung des Dichters.
+ “Bambusreihen” sind realistische Bilder von Bambusklumpen, die neben Onkel Hos Mausoleum gepflanzt wurden.
+ Interjektion „oh“: Ausdruck überfließender Emotionen.
+ Der Ausdruck „Sturm und Regen“ bezieht sich auf die Herausforderungen und Schwierigkeiten, mit denen unsere Nation konfrontiert war.
→ Das Bild des Bambusbaums: repräsentiert die mutige und widerstandsfähige vietnamesische Nation, die immer alle Schwierigkeiten überwindet.

* Gefühle des Dichters, wenn er in den Strom von Menschen eintaucht, die Onkel Ho besuchen:

– Das metaphorische Bild von „der Sonne im Mausoleum“: Wird verwendet, um sich auf Onkel Ho zu beziehen (im Vergleich zu To Huu-Poesie).
– Nachricht von „Tag zu Tag“: beschreibt die sich wiederholenden Wirkungen der Naturgesetze und den Menschenstrom, der Schlange steht, um das Mausoleum von Onkel Ho zu besuchen.
– Das Bild “Corolla”: zeigt einen endlosen Strom von Menschen an, die Schlange stehen, um Onkel Ho zu besuchen.
– Das metonymische Bild des „79-Frühlings“: der Altersindex von Onkel Ho, der die Hingabe von Onkel Ho an das Land Vietnam betont.
→ Das Gefühl des Dichters in dieser Strophe ist die Trauer und Trauer um den Führer der Nation.

* Gefühle des Dichters beim Betreten des Mausoleums und beim Anblick von Onkel Ho:

– „Ruhiger Schlaf“: Onkel schläft nach Meinung des Dichters nur friedlich.
– „der sanfte helle Mond“: Die Lichter in Onkel Hos Mausoleum lassen den Dichter an das sanfte Mondlicht denken (erinnert an das Mondlicht in Onkel Hos Gedichten).
– „Blauer Himmel“ ist weit, weit, ewig → Onkel lebt für immer in den Herzen der Vietnamesen.
– „Schmerz“ plötzliche Schmerzempfindung; Die traurigen Gefühle des Autors, als er die Nachricht vom Tod des Onkels erhielt.

* Die anhaltenden Gefühle des Dichters, bevor er Onkel Ho verließ:

– „Tränen der Liebe“: Die Verbundenheit und der Groll des Dichters beim Verlassen des Mausoleums von Onkel Ho.
– Ich möchte ein „Vogel“, eine „Blume“, ein „Bambus“ sein, um für immer bei Onkel Ho zu bleiben.
→ Aufrichtige und schöne Wünsche.

c. Inhalt, Kunst bewerten:

– Inhalt: Das Gedicht handelt von der Emotion, dem Respekt und der Dankbarkeit des Dichters Vien Phuong gegenüber Onkel Ho, als er Onkel Ho zum ersten Mal besuchte.

– Kunst:
+ Kurze und prägnante poetische Form mit acht Wörtern.
+ Der poetische Ton ist sowohl feierlich als auch ehrfürchtig, ernst und sanft.
+ Künstlerische Methoden wie Metapher, Metonymie, Vergleich werden flexibel eingesetzt
+ Die poetische Sprache ist sehr einfach und nah, mit poetischen Bildern, die reich an eindrucksvollen und prägnanten sind.

3. Fazit:

– Bestätigen Sie den Wert des Gedichts.

II. Musteraufsatz Essay zum Gedicht Visiting Onkel Ho’s Mausoleum (Standard)

Vien Phuong ist einer der typischsten Dichter der südlichen Befreiungsarmee während des antiamerikanischen Krieges zur Rettung des Landes. Seine Kompositionen zielen darauf ab, Nuancen und vielfältige emotionale Ebenen im Leben der Menschen zu entdecken. Die mit Vien Phuongs Namen verbundenen Werke können erwähnt werden wie: Das Heimatland der Tunnel, das Alluvium des Mutterlandes, Wie Frühlingswolken, insbesondere das Gedicht „Besuchen Sie das Mausoleum von Onkel Ho“.

Das Gedicht „Besuch im Mausoleum von Onkel Ho“ entstand im April 1976, als der Widerstandskrieg gegen die US-Imperialisten vollständig gewonnen, unser Land vollständig unabhängig war und das Mausoleum von Präsident Ho Chi Minh eingeweiht wurde. Bei dieser Gelegenheit besuchte der Dichter Vien Phuong zum ersten Mal die Hauptstadt Hanoi und besuchte das Mausoleum von Onkel Ho, wo er das Gedicht Visiting Onkel Ho’s Tomb verfasste. Das Gedicht wurde in der Gedichtsammlung Like Spring Clouds (1978) des Autors abgedruckt. Das Werk besteht aus vier Strophen, die die Gefühle und Hingabe des Dichters während der Reise zum Besuch des Mausoleums von Onkel Ho zum Ausdruck bringen.

Gleich bei der ersten Strophe können wir die überfließenden Emotionen des Dichters Vien Phuong sehen, als er vor Onkel Hos Mausoleum steht:

„Ich bin im Süden, um das Mausoleum von Onkel Ho zu besuchen
Im Nebel die Bambusreihen gesehen
Oh, vietnamesische Waren aus grünem Bambus
Sturmregen fiel senkrechte Reihen”

„Ich ging in den Süden, um das Mausoleum von Onkel Ho zu besuchen“, lautet die kurze und aufrichtige Einleitung des Dichters, der Vers gleicht dem Geständnis eines Sohnes aus der Ferne, der die Gelegenheit hat, Onkel Ho zu besuchen. Der erste Eindruck beim Besuch des Mausoleums des Dichters ist das Bild von “Bambusreihen” im Nebel. Die Interjektion „oh“ hat die Emotionen und überfließenden Emotionen des Dichters gezeigt, als er das Bild von Bambus sah. Bambus ist nicht nur ein vertrauter Baum im Leben der Menschen, sondern auch ein Symbol für die guten Eigenschaften der Vietnamesen: Solidarität, Widerstandsfähigkeit, trotz vieler Höhen und Tiefen, “Stürme und Stürme” gibt es immer noch. “Stay in line”. Der Ausdruck „Sturm und Regen“ ist eine Metapher für die Schwierigkeiten und Herausforderungen, die unsere ganze Nation in der viertausendjährigen Geschichte des Landes durchmachen musste. Mit Patriotismus, starkem Willen und nationaler Solidarität haben unsere Armee und unser Volk alle Höhen und Tiefen überwunden, um die Unabhängigkeit und Freiheit des Vaterlandes zu schützen.

Der Eintritt in die zweite Strophe ist die Gefühle des Dichters, als er in den Strom von Menschen eingetaucht war, die das Mausoleum betraten, um Onkel Ho zu besuchen:

“Tag für Tag zieht der Menschenstrom am Mausoleum vorbei
So eine rote Sonne in der Lenkung zu sehen
Tag für Tag wandelt der Strom von Menschen in Liebe
Beenden der 79 Frühlingsangebote”

„Sonne“ ist ein Objekt der Natur, geht nach einer Regel auf und unter, die Sonne bringt Menschen und Dingen auf der Erde Licht und Leben. Vietnam hat auch eine schöne, “rote” “Sonne im Mausoleum”, das ist Onkel Ho. Onkel Ho brachte das Licht des Lebens und vertrieb die dunkle Nacht für Millionen von Vietnamesen. Vien Phuong ist nicht der erste Dichter, der Onkel Ho mit der Sonne vergleicht, auch To Huu hat in dem Gedicht „Morning in May“ einmal einen solchen Vergleich gezogen: „The brilliant person is a revolutionary sun/And the empire is the bats panic“. Die Sonne in Vien Phuongs Gedichten bringt jedoch immer noch viele besondere Emotionen mit sich, weil sie von leidenschaftlicher Zuneigung für den großen Führer der Nation erleuchtet wird.

“Tag für Tag, der Strom von Menschen, die in Liebe und Erinnerung wandeln” Die Gruppe von Menschen, die das Mausoleum betraten, um Onkel Ho zu besuchen, wurde weiterhin zu einer endlosen “Linie”. Diese „Leute“ betraten in Trauer und grenzenloser Liebe für Onkel Ho leise das Mausoleum von Onkel Ho. Denn für das vietnamesische Volk ist Onkel Ho der geliebte alte Vater der Nation. Sein Tod ist daher ein großer Verlust für unser Land. Die Botschaft „Tag für Tag“ wird von Vien Phuong am Anfang des Verses platziert, um die Häufigkeit und Kontinuität der vietnamesischen Kinder zu betonen, die Onkel Ho besuchen. Diese Reihe von Menschen ist wie eine endlose „Blumenkrone“, um seine „neunundsiebzig Quellen“ zu ehren. Onkel Ho starb im Alter von neunundsiebzig Jahren, deshalb verwendete der Dichter Vien Phuong das metonymische Bild des „neunundsiebzigsten Frühlings“, um seine Liebe für den geliebten Onkel Ho und seine Dankbarkeit gegenüber einem Sohn auszudrücken, der sein ganzes Leben hingebungsvoll verbrachte um das Land zu retten.

In der dritten Strophe, als Vien Phuong das Mausoleum betrat und seine Überreste sah, konnte der Dichter seine Emotionen nicht verbergen:

„Ich lag in einem friedlichen Schlaf
Inmitten eines sanften hellen Mondes
Ich weiß immer noch, dass der blaue Himmel für immer ist
Aber warum auf das Pochen in meinem Herzen hören?

Onkel Ho ist für immer weg, aber für den Dichter und alle Kinder in Vietnam scheint Onkel Ho nach Stunden, in denen er sich von ganzem Herzen um die Sache des Landes gekümmert hat, friedlich zu schlafen. Das Licht im Mausoleum lässt Vien Phuong an das Licht des „sanften hellen Mondes“ denken. Der Dichter denkt an das Mondlicht, weil die Seiten von Onkel Hos Gedichten wie das silberne und sanfte Licht des Mondes sind:

„Derjenige, der den Mond durchs Fenster scheinen sieht
Mond spähte Dichter, der die Tür beobachtete “

(Hoffnung Mond)

Oder:

„Inmitten der Diskussion über militärische Angelegenheiten
Spät im Morgengrauen füllte der Mond das Boot”

(Vollmond im Januar)

Der Himmel ist seit Tausenden von Jahren unverändert und trägt immer eine immense blaue Farbe. Menschen müssen jedoch Geburt, Altern, Krankheit und Tod durchmachen, geboren werden, aufwachsen, alt werden und dann sterben. Onkel Ho ist jedoch für immer ein wunderschöner, ewiger “blauer Himmel” in den Herzen von Millionen von Vietnamesen. Auch wenn Onkel Ho gegangen ist, lebt er immer noch für immer in den Herzen und Gedanken derer, die geblieben sind. “Noch weiß” Onkel ist immer noch hier, lebt immer noch für immer mit Menschen in den Bergen Vietnams, aber wenn er an Onkels Tod denkt, “pockt” das Herz des Dichters immer noch voller Schmerz “Aber ich höre den Schmerz in mir. Herz”.

Das Gedicht schließen die nostalgischen Gefühle des Dichters, als er sich von Onkel Ho verabschieden musste, um in den Süden zurückzukehren:

„Morgen in den Süden zu kommen, wird voller Tränen sein
Willst du einen Vogel um das Mausoleum von Onkel Ho singen lassen?
Wo willst du die Blume zum Blühen bringen?
Willst du, dass dieser Ort Bambus schmeckt?

Im Moment der Rückkehr erweckte das Herz des Dichters so viele Gefühle der Nostalgie und des Bedauerns. Da er Onkel Ho nicht verlassen wollte, wünschte sich der Dichter, er könnte sich in eine kleine Erinnerung wie Vögel, Blumen und „treue“ Bambusbäume verwandeln, um für immer an Onkel Hos Seite zu sein. Der Dichter hat den Ausdruck „tun wollen“ dreimal verwendet, um seinen kleinen, aber starken Wunsch zu betonen. Die letzte Strophe zeigt das brennende und intensive Verlangen des Dichters sowie das von Millionen Menschen in diesem Land Vietnam. Das Bild von Bambusbäumen in der letzten Strophe des Gedichts hat eine Antwort auf das Bild von “grünen Bambusreihen” am Anfang geschaffen. Das Bild der Bambusreihen ist wie Millionen von Vietnamesen, die sich immer noch um Onkel Ho versammeln, die „treue“ Menschen sind, die Tag und Nacht über Onkel Hos friedlichen Schlaf wachen.

Das Gedicht „Besuch im Mausoleum von Onkel Ho“ ist in einer prägnanten und prägnanten poetischen Form mit acht Wörtern geschrieben. Der Ton des Gedichts ist sowohl feierlich als auch ehrfürchtig, ernst und sanft. Künstlerische Methoden wie Metapher, Metonymie, Vergleich werden sehr flexibel und flexibel eingesetzt. Die poetische Sprache ist sehr einfach und nah, zusammen mit dem eindrucksvollen und komprimierten poetischen Bild hat sie die aufrichtigen Gefühle und die grenzenlose Dankbarkeit und den Respekt des Dichters für Onkel Ho gezeigt, als er zum ersten Mal als Dichter anerkannt wurde.Besuchen Sie das Mausoleum von Onkel Ho.

Vien Phuongs Besuch im Mausoleum von Onkel Ho ist ein sehr gut gesprochenes Gedicht, das den tiefen Respekt und die Dankbarkeit der vietnamesischen Kinder für ihren geliebten Onkel Ho zum Ausdruck bringt. Fast fünfzig Jahre sind vergangen, aber es behält immer noch seine guten Werte und hinterlässt einen tiefen Eindruck in den Herzen unserer Leser.

——ZU ENDE——

https://thuthuat.taimienphi.vn/nghi-luan-ve-bai-tho-vieng-lang-bac-69406n.aspx
Um mehr über dieses sehr interessante und einzigartige Werk des Dichters Vien Phuong zu erfahren, lesen Sie bitte andere Artikel wie: Feeling Strophen 2 und 3 des Gedichts Visiting Onkel Ho’s MausoleumAnalyse der letzten Strophe des Gedichts Visiting Onkel Ho’s Mausoleum, Analyse der ersten Strophe des Gedichts Visiting Onkel Ho’s MausoleumKommentar zum Gedicht Visiting Uncle Ho’s Tomb.


Thông tin thêm

Nghị luận về bài thơ Viếng lăng Bác

Thông qua bài viết Nghị luận về bài thơ Viếng lăng Bác của nhà thơ Viễn Phương, các em có thể thấy được những cảm xúc chân thành tha thiết cùng tấm lòng thành kính, biết ơn vô bờ của nhà thơ khi lần đầu được tới thăm viếng Bác Hồ.
Đề bài: Nghị luận về bài thơ Viếng lăng Bác
Mục lục bài viết:I. Dàn ý chi tiếtII. Bài văn mẫu

Nghị luận về bài thơ Viếng lăng Bác
I. Dàn ý Nghị luận về bài thơ Viếng lăng Bác (Chuẩn)
1. Mở bài:
– Giới thiệu tác giả Viễn Phương và bài thơ “Viếng lăng Bác”.
2. Thân bài:
a. Khái quát chung:
– Bài thơ được sáng tác năm 1976, in trong tập Như mây mùa xuân (1978)– “Viếng lăng Bác” được sáng tác khi nhà thơ Viễn Phương lần đầu từ miền Nam ra thăm lăng Bác sau khi nước nhà thống nhất và lăng Bác được hoàn thành.
b. Tìm hiểu chi tiết:
* Cảm xúc của nhà thơ khi đứng trước lăng:
– Câu thơ đầu tiên “Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác”: lời giới thiệu tự nhiên, giản dị của nhà thơ.+ “Hàng tre” là hình ảnh tả thực về những khóm tre được trồng cạnh lăng Bác.+ Thán từ “ôi”: thể hiện niềm xúc động trào dâng.+ Cụm từ “bão táp mưa sa”: chỉ những thử thách, khó khăn mà dân tộc ta đã phải đối mặt.→ Hình ảnh của cây tre: đại diện cho dân tộc Việt Nam trung dũng kiên cường, luôn vượt qua mọi khó khăn.
* Cảm xúc của nhà thơ khi hòa mình vào dòng người viếng Bác:
– Hình ảnh ẩn dụ “mặt trời trong lăng”: dùng để chỉ Bác Hồ (so sánh với thơ Tố Hữu).– Điệp từ “ngày ngày”: diễn tả hành động lặp đi lặp lại của quy luật tự nhiên và của dòng người xếp hàng vào lăng viếng Bác.– Hình ảnh “tràng hoa”: chỉ dòng người nối nhau dài vô tận khi xếp hàng để thăm viếng Bác.– Hình ảnh hoán dụ “bảy mươi chín mùa xuân”: chỉ số tuổi của Bác Hồ, nhấn mạnh sự cống hiến của Bác Hồ dành cho đất nước Việt Nam.→ Cảm xúc của nhà thơ ở khổ này là sự thương nhớ, tiếc thương vị lãnh tụ của dân tộc.
* Cảm xúc của nhà thơ khi được vào lăng, được nhìn thấy Bác:
– “Giấc ngủ bình yên”: trong cảm nhận của nhà thơ, Bác chỉ đang chìm trong giấc ngủ bình yên.– “vầng trăng sáng dịu hiền”: những ánh đèn trong lăng Bác khiến nhà thơ tưởng như ánh trăng dịu dàng (liên tưởng tới ánh trăng trong thơ Bác).– “Trời xanh” bao la, rộng lớn, vĩnh hằng→ Bác sống mãi trong trái tim con người Việt Nam.– “Đau nhói” cảm giác đau đớn bất ngờ; cảm xúc xót xa của tác giả khi nghe tin Bác mất.
* Cảm xúc lưu luyến bịn rịn của nhà thơ trước khi rời xa Bác:
– “Thương trào nước mắt”: Cảm xúc lưu luyến, bịn rịn của nhà thơ khi rời lăng Bác.– Muốn làm “con chim”, “bông hoa”, “cây tre” để mãi ở bên Bác.→ Ước nguyện chân thành, cao đẹp.
c. Đánh giá nội dung, nghệ thuật:
– Nội dung: Bài thơ là niềm xúc động, thành kính, biết ơn của nhà thơ Viễn Phương đối với Bác Hồ khi được lần đầu tới thăm viếng Bác.
– Nghệ thuật:+ Thể thơ tám chữ ngắn gọn, cô đọng.+ Giọng điệu thơ vừa trang nghiêm thành kính lại tha thiết, dịu dàng.+ Các biện pháp nghệ thuật như ẩn dụ, hoán dụ, so sánh được sử dụng linh hoạt+ Ngôn ngữ thơ rất giản dị, gần gũi, cùng hình ảnh thơ giàu sức gợi và cô đúc.
3. Kết bài:
– Khẳng định giá trị của bài thơ.
II. Bài văn mẫu Nghị luận về bài thơ Viếng lăng Bác (Chuẩn)
Viễn Phương là một trong những gương mặt nhà thơ tiêu biểu nhất trong lực lượng văn nghệ giải phóng miền Nam thời kỳ chống Mỹ cứu nước. Những sáng tác của ông đều hướng đến khám phá những sắc thái, những cung bậc tình cảm đa dạng trong đời sống của con người. Những tác phẩm gắn liền với tên tuổi của Viễn Phương có thể kể đến như: Quê hương địa đạo, Phù sa quê mẹ, Như mây mùa xuân, đặc biệt là bài thơ “Viếng lăng Bác”.
Bài thơ “Viếng lăng Bác” ra đời vào tháng 4 năm 1976 khi cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ đã hoàn toàn thắng lợi, nước ta hoàn toàn độc lập và lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh được khánh thành. Nhân dịp đó, nhà thơ Viễn Phương đã lần đầu ra thăm thủ đô Hà Nội và viếng lăng Bác Hồ, tại đây nhà thơ đã sáng tác bài thơ Viếng lăng Bác. Bài thơ được in trong tập thơ Như mây mùa xuân (1978) của tác giả. Tác phẩm gồm bốn khổ thơ, là niềm cảm xúc, tấm lòng thành kính của nhà thơ trong hành trình vào lăng viếng Bác.
Ở ngay khổ thơ đầu tiên, chúng ta có thể thấy được niềm cảm xúc dạt dào của nhà thơ Viễn Phương khi đứng trước lăng Bác Hồ:
“Con ở miền Nam ra thăm lăng BácĐã thấy trong sương hàng tre bát ngátÔi hàng tre xanh xanh Việt NamBão táp mưa sa đứng thẳng hàng”
“Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác” là lời giới thiệu ngắn gọn và chân thành của nhà thơ, câu thơ cũng tựa như lời tâm sự của một người con phương xa khi có dịp về thăm Bác. Ấn tượng đầu tiên khi đến thăm lăng của nhà thơ chính là hình ảnh “hàng tre bát ngát” trong sương. Thán từ “ôi” đã thể hiện được nỗi xúc động và cảm xúc trào dâng của nhà thơ khi bắt gặp hình ảnh hàng tre. Tre không chỉ là loài cây quen thuộc trong đời sống của con người mà còn là biểu tượng cho những phẩm chất tốt đẹp của con người Việt Nam: Đoàn kết, kiên cường, dù trải qua bao thăng trầm “bão táp mưa sa” vẫn “đứng thẳng hàng”. Cụm từ “bão táp mưa sa” là ẩn dụ cho những khó khăn, thử thách mà cả dân tộc ta đã phải trải qua suốt bốn ngàn năm lịch sử của đất nước. Bằng tình yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần đoàn kết dân tộc, quân và dân ta đã vượt qua mọi sóng gió, thăng trầm để bảo vệ độc lập, tự do của Tổ quốc.
Bước sang khổ thơ thứ hai là cảm xúc của nhà thơ khi ông được hoà mình vào dòng người vào lăng viếng Bác:
“Ngày ngày dòng người đi qua trên lăngThấy một mặt trời trong lăng rất đỏNgày ngày dòng người đi trong thương nhớKết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân”
“Mặt trời” là vật thể của tự nhiên, mọc rồi lặn theo một quy luật, mặt trời mang đến ánh sáng, sự sống cho con người và vạn vật trên Trái Đất. Đất nước Việt Nam cũng có một “mặt trời trong lăng” đẹp đẽ, “đỏ” vô cùng, đó là Bác Hồ. Bác đã mang đến ánh sáng của sự sống, xua đi đêm trường tăm tối cho hàng triệu con người Việt Nam. Viễn Phương không phải nhà thơ đầu tiên so sánh Bác Hồ với mặt trời, Tố Hữu cũng đã từng có lời so sánh như thế trong bài thơ “Sáng tháng năm”: “Người rực rỡ một mặt trời cách mạng/Mà đế quốc là loài dơi hốt hoảng”. Thế nhưng, mặt trời trong thơ Viễn Phương vẫn mang đến thật nhiều cảm xúc đặc biệt bởi nó được thắp lên bởi tình cảm kính yêu tha thiết dành cho vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc.
“Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ” Đoàn người nối nhau vào lăng viếng Bác cứ nối dài thành “dòng” vô tận. “Dòng người” ấy cứ lặng lẽ tiến vào lăng Bác trong niềm tiếc thương, kính yêu vô bờ với Bác. Bởi vì đối với dân tộc Việt Nam, Bác Hồ chính là vị Cha già vô cùng kính yêu của dân tộc. Vậy nên sự ra đi của Người là một mất mát vô cùng to lớn đối với đất nước ta. Điệp từ “ngày ngày” được Viễn Phương đặt ở đầu câu thơ để nhấn mạnh sự thường xuyên, liên tục của những người con đất Việt tới thăm viếng Bác. Dòng người đó như một “tràng hoa” dài vô tận để kính dâng lên “bảy mươi chín mùa xuân” của Người. Bác Hồ ra đi ở tuổi bảy mươi chín, chính vì vậy nhà thơ Viễn Phương đã sử dụng hình ảnh hoán dụ “bảy mươi chín mùa xuân” để bày tỏ niềm thương nhớ tới Bác Hồ kính yêu, bày tỏ niềm biết ơn một con người đã dùng cả cuộc đời của minh để cống hiến cho sự nghiệp cứu nước.
Ở khổ thơ thứ ba, khi Viễn Phương đã tiến hẳn vào trong lăng và được nhìn thấy di hài của Người, nhà thơ đã không giấu được sự xúc động:
“Bác nằm trong giấc ngủ bình yênGiữa một vầng trăng sáng dịu hiềnVẫn biết trời xanh là mãi mãiMà sao nghe nhói ở trong tim”
Bác Hồ đã mãi đi xa, thế nhưng với nhà thơ, cũng là với mọi người con trên đất nước Việt Nam, Bác chỉ như đang yên giấc ngủ sau những giờ phút hết lòng lo toan cho sự nghiệp nước nhà. Ánh sáng trong lăng làm Viễn Phương lại liên tưởng đến ánh sáng của “vầng trăng sáng dịu hiền”. Nhà thơ liên tưởng tới ánh trăng đó là bởi vì những trang thơ của Bác đều phảng phất ánh sáng bàng bạc, dịu dàng của ánh trăng:
“Người ngắm trăng soi ngoài cửa sổTrăng nhòm khe cửa ngắm nhà thơ”
(Vọng nguyệt)
Hay:
“Giữa dòng bàn bạc việc quânKhuya về bát ngát trăng ngân đầy thuyền”
(Rằm tháng giêng)
Bầu trời qua vạn năm đều không thay đổi, lúc nào cũng mang một màu xanh ngan ngát. Thế nhưng con người lại phải trải qua sinh lão bệnh tử, được sinh ra, lớn lên, già đi rồi mất đi. Thế nhưng, Bác Hồ mãi là “trời xanh” đẹp đẽ, vĩnh hằng trong trái tim hàng triệu con người Việt Nam. Dù Bác đã ra đi nhưng Bác vẫn còn sống mãi trong trái tim, khối óc của những người ở lại. “Vẫn biết” Bác vẫn luôn ở đây, vẫn sống mãi với con người, non sông Việt Nam thế nhưng nghĩ đến việc Bác không còn nữa, trái tim nhà thơ vẫn “nhói” lên đầy đau đớn “Mà nghe đau nhói ở trong tim”.
Khép lại bài thơ là những cảm xúc lưu luyến, bịn rịn của nhà thơ khi phải từ biệt Bác Hồ để trở về miền Nam:
“Mai về miền Nam thương trào nước mắtMuốn làm con chim hót quanh lăng BácMuốn làm đoá hoa toả hương đâu đâyMuốn làm cây tre trung hiếu chốn này”
Đến giây phút trở về, trong lòng nhà thơ dâng lên bao nhiêu niềm cảm xúc lưu luyến, nuối tiếc. Không muốn rời xa Bác, thế nên nhà thơ đã ước nguyện mình được hoá thân thành vật nhớ bé như chim, như hoa, như những cây tre “trung hiếu” để được mãi mãi ở bên cạnh Bác. Nhà thơ đã sử dụng điệp ngữ “muốn làm” tới ba lần để nhấn mạnh ước nguyện nhỏ bé mà mãnh liệt của mình. Khổ thơ cuối đã thể hiện niềm ước vọng cháy bỏng, mãnh liệt của nhà thơ cũng là của muôn triệu người dân đất nước Việt Nam này. Hình ảnh của những cây tre trong khổ cuối bài thơ đã tạo ra sự hô ứng với hình ảnh “hàng tre xanh ngát” ở phần mở đầu. Hình ảnh hàng tre giống như hàng triệu con người Việt Nam vẫn quây quần bên Bác, đó là những con người “trung hiếu” ngày đêm canh giữ cho giấc ngủ bình yên của Bác.
Bài thơ “Viếng lăng Bác” được viết theo thể thơ tám chữ ngắn gọn và cô đọng. Giọng điệu thơ vừa trang nghiêm thành kính lại tha thiết, dịu dàng. Các biện pháp nghệ thuật như ẩn dụ, hoán dụ, so sánh được sử dụng hết sức linh hoạt và uyển chuyển. Ngôn ngữ thơ rất giản dị, gần gũi, cùng hình ảnh thơ giàu sức gợi và cô đúc đã thể hiện những cảm xúc chân thành cùng lòng thành kính, biết ơn vô bờ của nhà thơ đối với Bác Hồ khi lần đầu tiên ông được tới thăm lăng Bác.
Viếng lăng Bác của Viễn Phương là một bài thơ rất hay nói thể hiện tấm lòng thành kính và biết ơn sâu sắc của những người con Việt Nam đối với Bác Hồ kính yêu. Đã gần năm mươi năm qua đi nhưng nó vẫn còn nguyên những giá trị tốt đẹp, tạo dấu ấn sâu đậm trong lòng người đọc chúng ta.
——————HẾT——————
https://thuthuat.taimienphi.vn/nghi-luan-ve-bai-tho-vieng-lang-bac-69406n.aspx Để tìm hiểu thêm về tác phẩm Viếng lăng Bác rất hay và đặc sắc này của nhà thơ Viễn Phương, mời các bạn cùng tham khảo qua các bài viết khác như: Cảm nhận khổ 2 và 3 bài thơ Viếng lăng Bác, Phân tích khổ cuối bài thơ Viếng lăng Bác, Phân tích khổ đầu bài thơ Viếng lăng Bác, Bình giảng bài thơ Viếng lăng Bác.

#Nghị #luận #về #bài #thơ #Viếng #lăng #Bác

Nghị luận về bài thơ Viếng lăng Bác

Thông qua bài viết Nghị luận về bài thơ Viếng lăng Bác của nhà thơ Viễn Phương, các em có thể thấy được những cảm xúc chân thành tha thiết cùng tấm lòng thành kính, biết ơn vô bờ của nhà thơ khi lần đầu được tới thăm viếng Bác Hồ.
Đề bài: Nghị luận về bài thơ Viếng lăng Bác
Mục lục bài viết:I. Dàn ý chi tiếtII. Bài văn mẫu

Nghị luận về bài thơ Viếng lăng Bác
I. Dàn ý Nghị luận về bài thơ Viếng lăng Bác (Chuẩn)
1. Mở bài:
– Giới thiệu tác giả Viễn Phương và bài thơ “Viếng lăng Bác”.
2. Thân bài:
a. Khái quát chung:
– Bài thơ được sáng tác năm 1976, in trong tập Như mây mùa xuân (1978)– “Viếng lăng Bác” được sáng tác khi nhà thơ Viễn Phương lần đầu từ miền Nam ra thăm lăng Bác sau khi nước nhà thống nhất và lăng Bác được hoàn thành.
b. Tìm hiểu chi tiết:
* Cảm xúc của nhà thơ khi đứng trước lăng:
– Câu thơ đầu tiên “Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác”: lời giới thiệu tự nhiên, giản dị của nhà thơ.+ “Hàng tre” là hình ảnh tả thực về những khóm tre được trồng cạnh lăng Bác.+ Thán từ “ôi”: thể hiện niềm xúc động trào dâng.+ Cụm từ “bão táp mưa sa”: chỉ những thử thách, khó khăn mà dân tộc ta đã phải đối mặt.→ Hình ảnh của cây tre: đại diện cho dân tộc Việt Nam trung dũng kiên cường, luôn vượt qua mọi khó khăn.
* Cảm xúc của nhà thơ khi hòa mình vào dòng người viếng Bác:
– Hình ảnh ẩn dụ “mặt trời trong lăng”: dùng để chỉ Bác Hồ (so sánh với thơ Tố Hữu).– Điệp từ “ngày ngày”: diễn tả hành động lặp đi lặp lại của quy luật tự nhiên và của dòng người xếp hàng vào lăng viếng Bác.– Hình ảnh “tràng hoa”: chỉ dòng người nối nhau dài vô tận khi xếp hàng để thăm viếng Bác.– Hình ảnh hoán dụ “bảy mươi chín mùa xuân”: chỉ số tuổi của Bác Hồ, nhấn mạnh sự cống hiến của Bác Hồ dành cho đất nước Việt Nam.→ Cảm xúc của nhà thơ ở khổ này là sự thương nhớ, tiếc thương vị lãnh tụ của dân tộc.
* Cảm xúc của nhà thơ khi được vào lăng, được nhìn thấy Bác:
– “Giấc ngủ bình yên”: trong cảm nhận của nhà thơ, Bác chỉ đang chìm trong giấc ngủ bình yên.– “vầng trăng sáng dịu hiền”: những ánh đèn trong lăng Bác khiến nhà thơ tưởng như ánh trăng dịu dàng (liên tưởng tới ánh trăng trong thơ Bác).– “Trời xanh” bao la, rộng lớn, vĩnh hằng→ Bác sống mãi trong trái tim con người Việt Nam.– “Đau nhói” cảm giác đau đớn bất ngờ; cảm xúc xót xa của tác giả khi nghe tin Bác mất.
* Cảm xúc lưu luyến bịn rịn của nhà thơ trước khi rời xa Bác:
– “Thương trào nước mắt”: Cảm xúc lưu luyến, bịn rịn của nhà thơ khi rời lăng Bác.– Muốn làm “con chim”, “bông hoa”, “cây tre” để mãi ở bên Bác.→ Ước nguyện chân thành, cao đẹp.
c. Đánh giá nội dung, nghệ thuật:
– Nội dung: Bài thơ là niềm xúc động, thành kính, biết ơn của nhà thơ Viễn Phương đối với Bác Hồ khi được lần đầu tới thăm viếng Bác.
– Nghệ thuật:+ Thể thơ tám chữ ngắn gọn, cô đọng.+ Giọng điệu thơ vừa trang nghiêm thành kính lại tha thiết, dịu dàng.+ Các biện pháp nghệ thuật như ẩn dụ, hoán dụ, so sánh được sử dụng linh hoạt+ Ngôn ngữ thơ rất giản dị, gần gũi, cùng hình ảnh thơ giàu sức gợi và cô đúc.
3. Kết bài:
– Khẳng định giá trị của bài thơ.
II. Bài văn mẫu Nghị luận về bài thơ Viếng lăng Bác (Chuẩn)
Viễn Phương là một trong những gương mặt nhà thơ tiêu biểu nhất trong lực lượng văn nghệ giải phóng miền Nam thời kỳ chống Mỹ cứu nước. Những sáng tác của ông đều hướng đến khám phá những sắc thái, những cung bậc tình cảm đa dạng trong đời sống của con người. Những tác phẩm gắn liền với tên tuổi của Viễn Phương có thể kể đến như: Quê hương địa đạo, Phù sa quê mẹ, Như mây mùa xuân, đặc biệt là bài thơ “Viếng lăng Bác”.
Bài thơ “Viếng lăng Bác” ra đời vào tháng 4 năm 1976 khi cuộc kháng chiến chống đế quốc Mỹ đã hoàn toàn thắng lợi, nước ta hoàn toàn độc lập và lăng Chủ tịch Hồ Chí Minh được khánh thành. Nhân dịp đó, nhà thơ Viễn Phương đã lần đầu ra thăm thủ đô Hà Nội và viếng lăng Bác Hồ, tại đây nhà thơ đã sáng tác bài thơ Viếng lăng Bác. Bài thơ được in trong tập thơ Như mây mùa xuân (1978) của tác giả. Tác phẩm gồm bốn khổ thơ, là niềm cảm xúc, tấm lòng thành kính của nhà thơ trong hành trình vào lăng viếng Bác.
Ở ngay khổ thơ đầu tiên, chúng ta có thể thấy được niềm cảm xúc dạt dào của nhà thơ Viễn Phương khi đứng trước lăng Bác Hồ:
“Con ở miền Nam ra thăm lăng BácĐã thấy trong sương hàng tre bát ngátÔi hàng tre xanh xanh Việt NamBão táp mưa sa đứng thẳng hàng”
“Con ở miền Nam ra thăm lăng Bác” là lời giới thiệu ngắn gọn và chân thành của nhà thơ, câu thơ cũng tựa như lời tâm sự của một người con phương xa khi có dịp về thăm Bác. Ấn tượng đầu tiên khi đến thăm lăng của nhà thơ chính là hình ảnh “hàng tre bát ngát” trong sương. Thán từ “ôi” đã thể hiện được nỗi xúc động và cảm xúc trào dâng của nhà thơ khi bắt gặp hình ảnh hàng tre. Tre không chỉ là loài cây quen thuộc trong đời sống của con người mà còn là biểu tượng cho những phẩm chất tốt đẹp của con người Việt Nam: Đoàn kết, kiên cường, dù trải qua bao thăng trầm “bão táp mưa sa” vẫn “đứng thẳng hàng”. Cụm từ “bão táp mưa sa” là ẩn dụ cho những khó khăn, thử thách mà cả dân tộc ta đã phải trải qua suốt bốn ngàn năm lịch sử của đất nước. Bằng tình yêu nước, ý chí kiên cường và tinh thần đoàn kết dân tộc, quân và dân ta đã vượt qua mọi sóng gió, thăng trầm để bảo vệ độc lập, tự do của Tổ quốc.
Bước sang khổ thơ thứ hai là cảm xúc của nhà thơ khi ông được hoà mình vào dòng người vào lăng viếng Bác:
“Ngày ngày dòng người đi qua trên lăngThấy một mặt trời trong lăng rất đỏNgày ngày dòng người đi trong thương nhớKết tràng hoa dâng bảy mươi chín mùa xuân”
“Mặt trời” là vật thể của tự nhiên, mọc rồi lặn theo một quy luật, mặt trời mang đến ánh sáng, sự sống cho con người và vạn vật trên Trái Đất. Đất nước Việt Nam cũng có một “mặt trời trong lăng” đẹp đẽ, “đỏ” vô cùng, đó là Bác Hồ. Bác đã mang đến ánh sáng của sự sống, xua đi đêm trường tăm tối cho hàng triệu con người Việt Nam. Viễn Phương không phải nhà thơ đầu tiên so sánh Bác Hồ với mặt trời, Tố Hữu cũng đã từng có lời so sánh như thế trong bài thơ “Sáng tháng năm”: “Người rực rỡ một mặt trời cách mạng/Mà đế quốc là loài dơi hốt hoảng”. Thế nhưng, mặt trời trong thơ Viễn Phương vẫn mang đến thật nhiều cảm xúc đặc biệt bởi nó được thắp lên bởi tình cảm kính yêu tha thiết dành cho vị lãnh tụ vĩ đại của dân tộc.
“Ngày ngày dòng người đi trong thương nhớ” Đoàn người nối nhau vào lăng viếng Bác cứ nối dài thành “dòng” vô tận. “Dòng người” ấy cứ lặng lẽ tiến vào lăng Bác trong niềm tiếc thương, kính yêu vô bờ với Bác. Bởi vì đối với dân tộc Việt Nam, Bác Hồ chính là vị Cha già vô cùng kính yêu của dân tộc. Vậy nên sự ra đi của Người là một mất mát vô cùng to lớn đối với đất nước ta. Điệp từ “ngày ngày” được Viễn Phương đặt ở đầu câu thơ để nhấn mạnh sự thường xuyên, liên tục của những người con đất Việt tới thăm viếng Bác. Dòng người đó như một “tràng hoa” dài vô tận để kính dâng lên “bảy mươi chín mùa xuân” của Người. Bác Hồ ra đi ở tuổi bảy mươi chín, chính vì vậy nhà thơ Viễn Phương đã sử dụng hình ảnh hoán dụ “bảy mươi chín mùa xuân” để bày tỏ niềm thương nhớ tới Bác Hồ kính yêu, bày tỏ niềm biết ơn một con người đã dùng cả cuộc đời của minh để cống hiến cho sự nghiệp cứu nước.
Ở khổ thơ thứ ba, khi Viễn Phương đã tiến hẳn vào trong lăng và được nhìn thấy di hài của Người, nhà thơ đã không giấu được sự xúc động:
“Bác nằm trong giấc ngủ bình yênGiữa một vầng trăng sáng dịu hiềnVẫn biết trời xanh là mãi mãiMà sao nghe nhói ở trong tim”
Bác Hồ đã mãi đi xa, thế nhưng với nhà thơ, cũng là với mọi người con trên đất nước Việt Nam, Bác chỉ như đang yên giấc ngủ sau những giờ phút hết lòng lo toan cho sự nghiệp nước nhà. Ánh sáng trong lăng làm Viễn Phương lại liên tưởng đến ánh sáng của “vầng trăng sáng dịu hiền”. Nhà thơ liên tưởng tới ánh trăng đó là bởi vì những trang thơ của Bác đều phảng phất ánh sáng bàng bạc, dịu dàng của ánh trăng:
“Người ngắm trăng soi ngoài cửa sổTrăng nhòm khe cửa ngắm nhà thơ”
(Vọng nguyệt)
Hay:
“Giữa dòng bàn bạc việc quânKhuya về bát ngát trăng ngân đầy thuyền”
(Rằm tháng giêng)
Bầu trời qua vạn năm đều không thay đổi, lúc nào cũng mang một màu xanh ngan ngát. Thế nhưng con người lại phải trải qua sinh lão bệnh tử, được sinh ra, lớn lên, già đi rồi mất đi. Thế nhưng, Bác Hồ mãi là “trời xanh” đẹp đẽ, vĩnh hằng trong trái tim hàng triệu con người Việt Nam. Dù Bác đã ra đi nhưng Bác vẫn còn sống mãi trong trái tim, khối óc của những người ở lại. “Vẫn biết” Bác vẫn luôn ở đây, vẫn sống mãi với con người, non sông Việt Nam thế nhưng nghĩ đến việc Bác không còn nữa, trái tim nhà thơ vẫn “nhói” lên đầy đau đớn “Mà nghe đau nhói ở trong tim”.
Khép lại bài thơ là những cảm xúc lưu luyến, bịn rịn của nhà thơ khi phải từ biệt Bác Hồ để trở về miền Nam:
“Mai về miền Nam thương trào nước mắtMuốn làm con chim hót quanh lăng BácMuốn làm đoá hoa toả hương đâu đâyMuốn làm cây tre trung hiếu chốn này”
Đến giây phút trở về, trong lòng nhà thơ dâng lên bao nhiêu niềm cảm xúc lưu luyến, nuối tiếc. Không muốn rời xa Bác, thế nên nhà thơ đã ước nguyện mình được hoá thân thành vật nhớ bé như chim, như hoa, như những cây tre “trung hiếu” để được mãi mãi ở bên cạnh Bác. Nhà thơ đã sử dụng điệp ngữ “muốn làm” tới ba lần để nhấn mạnh ước nguyện nhỏ bé mà mãnh liệt của mình. Khổ thơ cuối đã thể hiện niềm ước vọng cháy bỏng, mãnh liệt của nhà thơ cũng là của muôn triệu người dân đất nước Việt Nam này. Hình ảnh của những cây tre trong khổ cuối bài thơ đã tạo ra sự hô ứng với hình ảnh “hàng tre xanh ngát” ở phần mở đầu. Hình ảnh hàng tre giống như hàng triệu con người Việt Nam vẫn quây quần bên Bác, đó là những con người “trung hiếu” ngày đêm canh giữ cho giấc ngủ bình yên của Bác.
Bài thơ “Viếng lăng Bác” được viết theo thể thơ tám chữ ngắn gọn và cô đọng. Giọng điệu thơ vừa trang nghiêm thành kính lại tha thiết, dịu dàng. Các biện pháp nghệ thuật như ẩn dụ, hoán dụ, so sánh được sử dụng hết sức linh hoạt và uyển chuyển. Ngôn ngữ thơ rất giản dị, gần gũi, cùng hình ảnh thơ giàu sức gợi và cô đúc đã thể hiện những cảm xúc chân thành cùng lòng thành kính, biết ơn vô bờ của nhà thơ đối với Bác Hồ khi lần đầu tiên ông được tới thăm lăng Bác.
Viếng lăng Bác của Viễn Phương là một bài thơ rất hay nói thể hiện tấm lòng thành kính và biết ơn sâu sắc của những người con Việt Nam đối với Bác Hồ kính yêu. Đã gần năm mươi năm qua đi nhưng nó vẫn còn nguyên những giá trị tốt đẹp, tạo dấu ấn sâu đậm trong lòng người đọc chúng ta.
——————HẾT——————
https://thuthuat.taimienphi.vn/nghi-luan-ve-bai-tho-vieng-lang-bac-69406n.aspx Để tìm hiểu thêm về tác phẩm Viếng lăng Bác rất hay và đặc sắc này của nhà thơ Viễn Phương, mời các bạn cùng tham khảo qua các bài viết khác như: Cảm nhận khổ 2 và 3 bài thơ Viếng lăng Bác, Phân tích khổ cuối bài thơ Viếng lăng Bác, Phân tích khổ đầu bài thơ Viếng lăng Bác, Bình giảng bài thơ Viếng lăng Bác.

#Nghị #luận #về #bài #thơ #Viếng #lăng #Bác


Tổng hợp: Vik News

Vik News

Viknews Việt Nam chuyên chia sẻ những kiến thức hữu ích về hôn nhân – gia đình, làm đẹp, kinh nghiệm làm mẹ, chăm sóc dinh dưỡng khi mang thai kỳ, trước sau sinh, son môi , sữa ong chúa, nhà cửa nội thất (cửa gỗ, đèn chùm trang trí, bàn ăn, tủ bếp..)……

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button