Giáo Dục

Phân tích đặc sắc nghệ thuật trong Vợ chồng A Phủ

Thành công của tác phẩm không chỉ nằm ở nội dung, mà còn ở phẩm chất nghệ thuật. Bài Phân tích đặc điểm nghệ thuật Vợ chồng A Phủ sẽ giúp các em nhận ra những phẩm chất nghệ thuật mà nhà văn Tô Hoài đã sử dụng để làm nên thành công của truyện ngắn này!

môn học: Phân tích những nét đặc sắc về nghệ thuật của Vợ chồng Fu

Nội dung bài viết:
I. Tổng quan chi tiết
II. bài văn mẫu

Phân tích những nét đặc sắc về nghệ thuật của Vợ chồng Fu

I. Phân tích khái quát những nét đặc sắc về nghệ thuật của Đôi Phủ (Chuẩn)

1. Khai giảng lớp:

– Giới thiệu truyện ngắn “Vợ chồng A Phủ” của tác giả Tô Hoài.
– Giới thiệu khái quát những nét đặc sắc về nghệ thuật của truyện ngắn.

2. Phần thân bài:

tất cả các. Kỹ năng miêu tả nội tâm của nhân vật:

– Thể hiện qua diễn biến tâm trạng của nhân vật Mị trong đêm tình xuân và đêm giải A Phủ:
+ Từ một cô gái xinh đẹp, yêu đời, em biến thành “nàng rùa” bối rối khi không còn cách nào khác phải về làm dâu lừa gạt nhà thống lí.
+ Tôi chợt tỉnh giấc trong một đêm xuân tình, sống lại bao khát khao tuổi trẻ và nhận ra mình còn trẻ. Tôi muốn đi ra ngoài.
+ Đêm Khuya Cứu A Phủ: Đồng cảm với hoàn cảnh của A Phủ và nhận ra thực trạng đáng buồn “Chỉ đêm nay, đêm mai, kẻ khác phải chết”. → Bẻ dây cứu A Phủ, thả A Phủ để cứu A Phủ. . và cứu bạn
→ Tô Hoài đã khắc họa thành công tâm trạng của Mị, từ dửng dưng đến thương mình, thương người, cuối cùng là phản kháng đến khát vọng được sống, được tự do.

cơn mưa. Nghệ thuật miêu tả phong tục, sinh hoạt và thiên nhiên Tây Bắc:

– Nghệ sĩ miêu tả thiên nhiên Tây Bắc một cách hùng tráng và thơ mộng. “Cỏ vàng, gió rất mạnh và lạnh.” Hoặc “Chiếc áo choàng hoa được cuộn lại trên lan can như một con bướm.” .
– Tô Hoài cũng đã giải thích rất rõ ràng, chân thực những phong tục độc đáo như tục “bắt đàn bà”, cúng cô hồn và đưa tang nhóm người Mông ở Hồng Ngải.

Hạt giống. Nghệ thuật tường thuật:

– Lối kể chuyện uyển chuyển, linh hoạt, đậm chất truyền thống nhưng rất sáng tạo.
– Tô Hoài chủ yếu vẫn theo lối kể chuyện theo dòng thời gian.
– Hãy để dòng ký ức của nhân vật rất tự nhiên.
– Vận dụng kiến ​​thức điện ảnh để cùng nhau khắc họa quá khứ, hiện tại và tương lai của nhân vật.

3. Kết luận:

– Kiểm tra giá trị của tác phẩm.

II. Phân tích các bài văn mẫu về đặc điểm nghệ thuật của các cặp đôi Fu (Chuẩn)

Tô Hoài là một nhà văn hàng đầu của nền văn học Việt Nam đương đại. Tác phẩm của ông thể hiện vốn sống phong phú, lối kể hóm hỉnh, sinh động cùng với vốn từ phong phú và nghệ thuật tâm lý vô cùng tinh tế. “Vợ chồng A Phủ” là tác phẩm thể hiện rõ nét phong cách và tài năng nghệ thuật kiệt xuất của Tô Hoài.

“Vợ chồng A Phủ” được Tô Hoài sáng tác năm 1952 sau khi ông lên đường đi giải phóng Tây Bắc. Thông qua các tác phẩm của mình, ông cố gắng phản ánh số phận bi thảm của các bộ tộc miền núi dưới ách thống trị của giai cấp phong kiến. Đồng thời, Người ca ngợi sức sống của tâm hồn họ và gợi ý cách thay đổi cuộc sống của họ dưới ánh sáng của cách mạng. “Vợ chồng A Phủ” không chỉ rất thành công về mặt nghệ thuật về nội dung mà nghệ thuật miêu tả tâm lí nhân vật, nghệ thuật miêu tả cuộc sống, trang phục, thiên nhiên và nghệ thuật kể chuyện rất đặc sắc.

Nghệ thuật miêu tả tâm lí nhân vật bộc lộ Tô Hoài đã tái hiện rất thành công những diễn biến nội tâm tinh tế nhưng phức tạp của nhân vật Mị. Tôi là con gái của Hồng Ngải, xinh đẹp, trẻ con và tài giỏi nhưng lại có số phận rất bi thảm. Cô bị bắt cóc về làm con dâu “lừa gạt nhà thống lý Pá Tra”. Kể từ đó, tôi sống trong vô cảm và buồn bã “một nơi tôn nghiêm như con rùa lớn lên trong góc”, luôn luôn “một khuôn mặt buồn và cúi đầu xuống”. Tôi cứ ngỡ mình đang sống trong chuỗi ngày buồn bã như thế cho đến khi tâm hồn tôi thức dậy trong đêm xuân yêu thương tràn đầy nhựa sống. Ở tình huống này, Tô Hoài đã rất tinh tế miêu tả tâm lí Mị từ lúc tiếng sáo gọi bạn tình đến lúc nàng thức tỉnh ý thức về bản thân. Tiếng sáo và hơi men đưa tôi về những kỷ niệm ngọt ngào ngày xưa. Tôi chợt nhận ra quyền được sống. Nếu như trước đây bạn nghĩ tôi là ‘trâu ngựa’ trong nhà thống lý thì giờ đây khi nhận ra tôi là một cô bé “Em còn nhỏ lắm. Em vẫn còn trẻ”. Khoảnh khắc ấy, cũng như bao người, niềm khát khao du xuân bỗng bùng cháy trong tâm hồn. Điều này chứng tỏ rằng sâu thẳm trong trái tim tôi vẫn khao khát tự do, tình yêu và hạnh phúc.

Khi tôi muốn ra ngoài cũng là lúc tôi không còn tình yêu với Asu, người ‘không còn tình cảm với nhau nhưng phải có nhau’, và đó là khoảng thời gian đau khổ hơn bao giờ hết vì cuộc hôn nhân không hạnh phúc. . Nỗi đau đớn trong đầu truyền cho tôi ý thức mạnh mẽ về quyền được sống, đồng thời khơi dậy ý chí phản kháng của tôi. Tôi muốn tìm đến cái chết để thoát khỏi nỗi đau, tôi nói “Nếu tôi cầm chiếc lá trên tay, tôi sẽ ăn nó đến chết”. Nhưng ngoài ý nghĩ về cái chết, tôi khao khát tự do, tình yêu và hạnh phúc. Thế là tôi đứng dậy, hút thuốc, vào phòng “thu dọn quần quật” chuẩn bị cho một chuyến đi chơi xuân, không chịu quyết liệt đấu tranh với tôi số phận tự do, hạnh phúc. Khi bị Asu trói vào cột, tôi bị dày vò bởi sợi dây ‘vừa chặt vừa đau’, nhưng tâm hồn tôi vẫn ‘bay bổng’ theo tiếng sáo. Một sợi dây chỉ có thể trói buộc thể xác chứ không thể trói buộc tâm hồn tự do. Tiếng sáo đang gọi bạn đưa em đi “bữa tiệc, cuộc chơi” em “nhớ lắm”. Tô Hoài đã khắc họa những diễn biến tâm lí của Mị trong một đêm tình mùa xuân rất tinh tế và phức tạp. Một cô gái buồn bã, vô hồn “trở lại” trở thành ánh sáng chỉ qua một đêm. Đánh thức nhận thức của chính bạn về cuộc sống, một cảm giác phản kháng. Tất cả những điều này đã được họa sĩ Tohoai ghi lại một cách chi tiết và sống động.

Thành công tâm lí của Hoài còn thể hiện qua tâm trạng Mị khi giải quyết A Phủ. Nếu trong đêm tình mùa xuân ta khao khát tự do và khao khát sự sống, thì trong đêm cởi trói cho A Phủ, một ý thức tranh giành quyền lực và áp bức bùng cháy trong tâm hồn ta. Sau sự ‘nổi dậy’ của tình yêu đêm xuân, Mị vẫn lặp lại thói quen thắp lửa sưởi ấm đôi bàn tay còn chưa sáng, tê tái mọi thứ, Mị thấy A Phủ bị trói vào cột, Mị vẫn nói ” Cô ấy bình tĩnh thắp lửa trong tay. ” Thậm chí tôi còn xúc động đến mức có cảm giác như “A Phủ” đang đứng đó với cái xác. Cũng vậy thôi “. Tôi không ấn tượng chút nào. Nhưng nhìn những giọt nước mắt trên khuôn mặt A Phủ, lòng nhân hậu, lòng căm thù giai cấp thống trị và sự phản kháng của cô với giai cấp thống trị đã nung nấu trong tâm hồn. Diễn biến tâm lí của Mị được miêu tả rất cụ thể. . của Tô Hoài. Đầu tiên là nỗi đau vì quá trói. Tôi đã khóc mấy lần, nước mắt chảy dài trên má rồi xuống cổ họng, không thể nào lau được ”. Lòng tự ái là sợi dây tiếc thương A Phủ. Và đó là lý do tôi nhận ra sự tàn bạo của giai cấp thống trị. “Họ thật độc ác”. Lòng căm thù tàn bạo của giai cấp thống trị đã hun đúc ý chí phản kháng của tôi, là yếu tố tinh thần mà những người lao động như tôi phải chống lại. Ta quyết định “lấy con dao nhỏ vo gạo, chặt sợi dây mây” cắt sợi dây trói A Phủ. Và tôi cũng vậy, chạy theo Apu để tìm đường sống. Một phút của “Tôi đứng lặng trong bóng tối” là cuộc đấu tranh nội tâm đầy cay đắng giữa sự sống và cái chết, nên đi, ở lại, vươn lên hay sống. Cuối cùng, anh ta chết vì khát khao sống mãnh liệt. Ở tình huống này, Tohwai đã lột tả chân thực nội tâm của nhân vật. Anh ấy tinh tế phát hiện ra khao khát tiềm ẩn được sống trong tôi để xây dựng hình ảnh nội tâm của một nhân vật rất độc đáo.

Thành công về mặt nghệ thuật của Vợ chồng A Phủ còn phải kể đến nghệ thuật độc đáo của nghệ sĩ Tô Hoài, người miêu tả phong tục, thiên nhiên và sinh hoạt của đồng bào các dân tộc thiểu số. Bằng vốn hiểu biết và vốn từ phong phú của mình, anh đã miêu tả cảnh sắc thiên nhiên Tây Bắc một cách hùng vĩ và thơ mộng, ví von ‘như cánh bướm bay màu’ với ‘cỏ vàng’ hay ‘váy hoa’ phơi trên vách đá. Ông cũng lưu ý rằng tục ‘làm cỏ đàn bà’, tục ném cân, tục đón giao thừa, tục cúng cô hồn, “Thử thách” của người Mông Tơ Hoais Feder, “tiếng sáo, tiếng kèn” gọi a. bạn ơi, Hay miêu tả chi tiết và sinh động hình ảnh “tục ăn tết ở Hồng Ngải” khi mùa màng sắp kết thúc. Bất kể ngày tháng ”.

Thành tựu thứ ba trong nghệ thuật của Vợ chồng A Phủ là nghệ thuật kể chuyện. Phong cách kể chuyện của Tô Hoài uyển chuyển, linh hoạt, vừa truyền thống, vừa rất sáng tạo. Tô Hoài tiếp tục chủ yếu theo lối kể chuyện theo trình tự thời gian, tạo nên một mạch truyện liền mạch. Tuy nhiên, có những khoảnh khắc hằn sâu vào trí nhớ của nhân vật một cách rất tự nhiên, giống như câu thoại ‘thổi sáo hay’. Mùa xuân này, tôi đang thổi sáo trong khi uống rượu bên bếp. Thổi sậy với môi cong giống như thổi sáo. Có biết bao người say mê thổi sáo theo ta ngày đêm. Hơn nữa, việc dựng lại hình tượng nhân vật bằng kỹ thuật đồng trình của nghệ thuật điện ảnh khiến người đọc khó phân biệt được hiện tại, quá khứ hay tương lai như hiện tại ”. Và “Tôi nhớ cuộc đời mình. Tôi tưởng tượng rằng một ngày nào đó A Phủ sẽ không bao giờ có thể siêu thoát. Rồi cha con Pá Tra sẽ nói: Ghế của tôi không được buộc dây, vì vậy tôi phải buộc nó lại. Tôi phải chết trên giàn thiêu này ”.

Pus đã tái hiện thành công nếp sống của những người nông dân nghèo Tây Bắc trong chế độ phong kiến ​​miền núi. Nhưng không thể không kể đến nghệ thuật như miêu tả tâm lí nhân vật, miêu tả thiên nhiên và con người Tây Bắc, cách kể rất chi tiết của Tô Hoài để làm nên sự độc đáo và thành công cho tác phẩm. . Những thành tựu đó đã thể hiện ngòi bút sắc sảo, tài hoa của nhà văn kiệt xuất Tô Hoài.

—–bên trên—–

Truyện ngắn Vợ chồng A Phủ của tác giả Tô Hoài là một tác phẩm mang nhiều ý nghĩa sâu sắc. Qua các bài viết sau: Truyện ngắn Phân tích giá trị nhân đạo của vợ chồng FuPhân tích hình tượng người phụ nữ Tây Bắc trong tác phẩm Vợ chồng A Phủ, Truyện ngắn Tình cảm của vợ chồng A Phủ đối với nhân vật MịPhân tích các ý thơ trong tác phẩm Vợ chồng A Phủ của Tô Hoài sẽ giúp các em hiểu rõ hơn về ý nghĩa và giá trị của tác phẩm Vợ chồng A Phủ của Tô Hoài.

https://thuthuat.taimienphi.vn/phan-tich-dac-sac-nghe-thuat-tong-vo-chong-a-phu-69417n.aspx


Thông tin thêm

Phân tích đặc sắc nghệ thuật trong Vợ chồng A Phủ

Thành công của một tác phẩm không chỉ ở nội dung mà còn ở những đặc sắc nghệ thuật. Bài viết Phân tích đặc sắc nghệ thuật trong Vợ chồng A Phủ sẽ giúp chúng ta thấy được những đặc sắc nghệ thuật mà nhà văn Tô Hoài đã sử dụng để tạo nên thành công cho truyện ngắn này!
Đề bài: Phân tích đặc sắc nghệ thuật trong Vợ chồng A Phủ
Mục lục bài viết:I. Dàn ý chi tiếtII. Bài văn mẫu

Phân tích đặc sắc nghệ thuật trong Vợ chồng A Phủ
I. Dàn ý Phân tích đặc sắc nghệ thuật trong Vợ chồng A Phủ (Chuẩn)
1. Mở bài:
– Giới thiệu về nhà văn Tô Hoài và truyện ngắn “Vợ chồng A Phủ”.– Khái quát về đặc sắc nghệ thuật trong truyện ngắn.
2. Thân bài:
a. Nghệ thuật miêu tả nội tâm nhân vật:
– Thể hiện thông qua diễn biến tâm trạng của nhân vật Mị trong đêm tình mùa xuân và đêm mà Mị cởi trói cho A Phủ:+ Mị từ một cô gái xinh đẹp, yêu đời trở nên lầm lũi như “con rùa nuôi trong xó cửa” khi bị bắt làm dâu gạt nợ cho gia đình thống lí.+ Trong đêm tình mùa xuân, Mị chợt thức tỉnh, Mị sống lại với khát khao tuổi trẻ, Mị nhận ra mình còn trẻ, Mị muốn được đi chơi.+ Trong đêm cởi trói cứu A Phủ: Mị đồng cảm với hoàn cảnh của A Phủ, nhận thức được tình cảnh đáng thương “chỉ đêm nay, đêm mai thôi người kia sẽ phải chết”.→ Mị cắt dây cởi trói cứu A Phủ và giải cứu cho chính mình.→ Tô Hoài đã miêu tả thành công tâm trạng của Mị từ vô cảm đến xót thương bản thân mình, xót thương cho người khác và cuối cùng là ý thức phản kháng, khao khát sống và tự do.
b. Nghệ thuật miêu tả phong tục, sinh hoạt, thiên nhiên vùng Tây Bắc:
– Nhà văn đã miêu tả thiên nhiên Tây Bắc với sự hùng vĩ, thơ mộng “cỏ gianh vàng ửng, gió và rét rất dữ dội” hay “những chiếc váy hoa đã đem ra phơi trên mỏm đá xoè như con bướm sặc sỡ”.– Tô Hoài cũng phác hoạ hết sức rõ ràng và chân thực, độc đáo các tục lệ như “bắt vợ”, trình ma, xử kiện của người dân tộc Mông đất Hồng Ngài.
c. Nghệ thuật trần thuật:
– Phong cách trần thuật uyển chuyển, linh hoạt, truyền thống nhưng rất sáng tạo.– Tô Hoài chủ yếu vẫn tuân theo lối trần thuật theo dòng thời gian.– Xen kẽ các đoạn hồi ức của nhân vật vào đó một cách hết sức tự nhiên.– Vận dụng kiến thức điện ảnh để làm đồng hiện cả quá khứ, hiện tại và tương lai của nhân vật.
3. Kết bài:
– Khẳng định giá trị của tác phẩm.
II. Bài văn mẫu Phân tích đặc sắc nghệ thuật trong Vợ chồng A Phủ (Chuẩn)
Tô Hoài là nhà văn lớn của nền văn học hiện đại Việt Nam. Những tác phẩm của ông thể hiện được vốn sống phong phú, lối trần thuật hóm hỉnh, sinh động cùng với vốn từ vựng giàu có, nghệ thuật miêu tả tâm lý vô cùng tinh tế. “Vợ chồng A Phủ” là một tác phẩm thể hiện rõ phong cách cùng tài năng nghệ thuật xuất sắc của Tô Hoài.
“Vợ chồng A Phủ” được Tô Hoài sáng tác năm 1952, sau chuyến đi thực tế của ông cùng bộ đội vào giải phóng miền Tây Bắc. Thông qua tác phẩm, ông muốn phản ánh số phận bi thảm của những người dân người vùng miền núi dưới ách thống trị của giai cấp phong kiến. Đồng thời ông cũng ca ngợi vẻ đẹp đầy sức sống trong tâm hồn họ cũng như chỉ ra con đường giúp họ đổi đời khi họ bắt gặp ánh sáng cách mạng. Không chỉ thành công về mặt nội dung, “Vợ chồng A Phủ” còn rất thành công về mặt nghệ thuật với nghệ thuật miêu tả tâm lý nhân vật, nghệ thuật miêu tả sinh hoạt, trang phục, thiên nhiên cùng nghệ thuật trần thuật vô cùng đặc sắc.
Với nghệ thuật miêu tả tâm lý nhân vật, ta thấy Tô Hoài đã rất thành công trong việc tái hiện những diễn biến nội tâm tinh tế mà phức tạp của nhân vật Mị. Mị là người con gái đất Hồng Ngài, xinh đẹp, hiếu thảo và tài hoa, thế nhưng cô lại có một số phận rất bi thảm: bị bắt cóc trở thành con dâu “gạt nợ” nhà thống lí Pá Tra. Từ đó, Mị sống trong vô cảm, buồn tủi “lùi lũi như con rùa nuôi trong xó cửa”, lúc nào cũng “cúi đầu, mặt buồn rười rượi”. Tưởng chừng Mị cứ sống những ngày tháng buồn tủi như thế cho đến một đêm tình mùa xuân, tâm hồn Mị đã bừng dậy, tràn trề sức sống. Trong tình huống này, Tô Hoài đã rất tinh tế khi miêu tả tâm lý Mị từ khi nghe tiếng sáo gọi bạn tình đến khi Mị thức tỉnh những ý thức về bản thân. Tiếng sáo và men rượu đã đưa Mị trở về những kỉ niệm ngọt ngào của quá khứ. Mị chợt ý thức được quyền sống của bản thân. Nếu trước đây, Mị tưởng mình là “con trâu, con ngựa” trong nhà thống lý thì giờ đây, Mị đã ý thức được mình là một người con gái đang còn son trẻ “Mị trẻ lắm. Mị vẫn còn trẻ”. Chính lúc ấy niềm khao khát được đi chơi xuân như bao người chợt bùng lên trong tâm hồn Mị. Điều đó chứng tỏ sâu thẳm trong trái tim Mị vẫn khát khao tự do, tình yêu và hạnh phúc.
Lúc mà khát vọng đi chơi trỗi dậy cũng là lúc Mị đau khổ hơn bao giờ hết bởi cuộc sống hôn nhân không tình yêu, không hạnh phúc với A Sử “không có lòng với nhau mà phải ở với nhau”. Sự dằn vặt trong tâm tư đã khiến hồi sinh ý thức mãnh liệt về quyền sống đồng thời làm bừng lên ý chí phản kháng của Mị. Mị muốn tìm tới cái chết như một sự giải thoát khỏi sự đau khổ “nếu có nắm lá ngón trong tay lúc này, Mị sẽ ăn cho chết ngay”. Thế nhưng vượt qua ý nghĩ tìm đến cái chết, Mị khao khát được tự do, tình yêu, hạnh phúc. Vậy nên Mị đã đứng lên hành động, vào buồng, “lấy váy, quần tóc” để chuẩn bị đi chơi xuân, để quyết liệt giành giật với số phận tự do, hạnh phúc mà Mị đã bị tước đoạt. Đến khi bị A Sử trói đứng ở cột nhà, Mị đau đớn bởi dây trói “thít lại đau nhức” thế nhưng tâm hồn Mị vẫn còn “lơ lửng” theo tiếng sáo. Dây trói chỉ có thể trói được thể xác chứ không thể trói được tâm hồn tự do của Mị. Tiếng sáo gọi bạn dẫn Mị “đến những đám chơi, những cuộc chơi” mà Mị “nồng nàn tha thiết nhớ”. Tô Hoài đã miêu tả những chuyển biến tâm lý của Mị hết sức tinh tế và phức tạp của Mị trong đêm tình mùa xuân, từ một cô Mị “lùi lũi”, buồn bã, không còn sức sống, chỉ trong một đêm đã bừng dậy ý thức sống của bản thân, ý thức phản kháng. Tất cả những điều đó được nhà văn Tô Hoài ghi lại một cách cụ thể và sinh động.
Sự thành công trong nghệ thuật miêu tả tâm lý của Tô Hoài còn được thể hiện ở tâm trạng của nhân vật Mị khi cô cởi trói cho A Phủ. Nếu như trong đêm tình mùa xuân, Mị chỉ là khao khát tự do, khao khát được sống thì trong đêm Mị cởi trói cho A Phủ, trong tâm hồn Mị còn bùng lên ý thức đấu tranh chống lại cường quyền, chống lại sự áp bức để giành lấy tự do cho chính mình. Sau cuộc “nổi loạn” đêm tình mùa xuân, Mị lại trở về cuộc sống cam chịu, vô cảm như trước đó, vẫn lặp lại thói quen thổi lửa hơ tay khi trời chưa sáng, Mị vô cảm với mọi thứ kể cả khi nhìn thấy A Phủ bị trói ở cột, Mị cũng vẫn “thản nhiên thổi lửa hơi tay”. Thậm chí Mị còn vô cảm đến mức cảm thấy nếu A Phủ ” là cái xác chết đứng đấy. Thì cũng thế thôi”, Mị chẳng mảy may mà xúc động. Nhưng đến khi nhìn thấy giọt nước mắt lăn dài trên mặt A Phủ thì lòng nhân hậu, lòng căm thù giai cấp cầm quyền, ý thức phản kháng lại bừng cháy trong tâm hồn của cô. Những diễn biến tâm lý trong Mị được Tô Hoài miêu tả vô cùng cụ thể. Đầu tiên là nỗi thương mình khi chính Mị “cũng bị trói như thế. Nhiều lần khóc, nước mắt chảy xuống miếng, xuống cổ, không biết lau đi được”. Ý thức thương mình chính là sợi dây đồng cảm để Mị xót thương cho A Phủ. Và cũng vì thế, Mị ý thức được bản chất tàn bạo của giai cấp thống trị “chúng nó thật độc ác”. Lòng căm thù giai cấp thống trị tàn ác đã thổi bùng lên ý chí phản kháng của Mị, đó là một yếu tố tinh thần để những người lao động như Mị vùng lên quật khởi. Mị đã quyết định “rút con dao nhỏ cắt lúa cắt nút dây mây” mà cắt đứt sợi dây trói cho A Phủ. Rồi chính Mị cũng băng đi, đuổi theo A Phủ để tìm lấy một con đường sống cho chính bản thân mình. Một phút “Mị đứng lặng trong bóng tối” là cuộc đấu tranh nội tâm giằng xé, quyết liệt của Mị giữa đi hay ở, giữa lựa chọn vùng lên hay cam chịu, giữa cái sống và cái chết. Cuối cùng Mị đã băng đi với khát vọng được sống mãnh liệt. Ở tình huống này, Tô Hoài đã miêu tả nội tâm nhân vật bằng bút pháp hiện thực. Ông đã tinh tế phát hiện ra niềm khao khát được sống tiềm tàng trong con người Mị để dựng lên bức tranh nội tâm nhân vật hết sức đặc sắc.
Thành công về nghệ thuật trong Vợ chồng A Phủ còn phải kể tới nghệ thuật miêu tả phong tục, thiên nhiên, sinh hoạt của những người đồng bào dân tộc thiểu số hết sức đặc sắc của nhà văn Tô Hoài. Với vốn kiến thức và từ vựng phong phú, ông đã miêu tả khung cảnh của thiên nhiên vùng Tây Bắc hết sức hùng vĩ và thơ mộng với “cỏ gianh vàng ừng” hay “những chiếc váy hoa” được đem phơi “trên mỏm đá xoè ra như con bướm sặc sỡ”. Đồng thời ông cũng khắc hoạ được những phong tục rất riêng của những con người vùng Tây Bắc như tục “bắt vợ”, tục ném pao, tục ăn tết, trình ma, hay tục “xử kiện” của những người dân tộc Mông. Ngòi bút của Tô Hoài đã khắc hoạ chi tiết, sinh động những hình ảnh của “tiếng sáo, tiếng khèn” gọi bạn hay tục ăn tết ở Hồng Ngài “khi gặt hái vừa xong bất kể ngày tháng nào”.
Thành công thứ ba trong nghệ thuật của Vợ chồng A Phủ đó chính là nghệ thuật trần thuật. Phong cách trần thuật của Tô Hoài vừa uyển chuyển, linh hoạt, vừa truyền thống nhưng cũng rất sáng tạo. Tô Hoài chủ yếu vẫn tuân theo lối trần thuật theo trình tự thời gian, tạo nên một dòng chảy liền mạch cho câu chuyện. Thế nhưng cũng có lúc ông đan xen vào đó những đoạn hồi ức của nhân vật một cách rất tự nhiên như đoạn “Ngày trước, Mị thổi sáo giỏi. Mùa xuân này, Mị uống rượu trên bếp và thổi sáo. Mị uốn chiếc lá trên môi, thổi lá cũng hay như thổi sáo. Có biết bao nhiêu người mê, ngày đêm đã thổi sáo đi theo Mị”. Thêm vào đó là việc vận dụng kĩ thuật đồng hiện của nghệ thuật điện ảnh để tái dựng lại những hình ảnh của nhân vật khiến cho người đọc khó phân biệt được là hiện tại, quá khứ hay tương lai, tất cả như đồng hiện tại thời điểm đó: “Mị nhớ lại đời mình. Mị lại tưởng tượng như có thể một lúc nào, biết đâu A Phủ đã chẳng trốn được rồi, lúc ấy, bố con Pá Tra sẽ bảo lá Mị đã cởi trói cho nó, Mị liền phải trói thay vào đấy, mị phải chết trên cái cọc ấy”.
Vợ chồng A Phủ đã tái hiện rất thành công bức tranh cuộc sống của những người nông dân nghèo vùng Tây Bắc dưới chế độ phong kiến miền núi. Nhưng để làm nên sự đặc sắc và thành công của tác phẩm thì không thể kể tới những nghệ thuật như miêu tả tâm lý nhân vật, miêu tả thiên nhiên, con người vùng Tây Bắc, nghệ thuật trần thuật rất tinh tế của Tô Hoài. Những thành công này đã chứng minh cho ngòi bút sắc sảo, tài hoa của một nhà văn xuất sắc – Tô Hoài.
————-HẾT————–
Truyện ngắn Vợ chồng A Phủ của nhà văn Tô Hoài là một tác phẩm chứa đựng nhiều ý nghĩa sâu sắc. Thông qua các bài viết: Phân tích giá trị nhân đạo của truyện ngắn Vợ chồng A Phủ, Phân tích hình ảnh người phụ nữ Tây Bắc trong tác phẩm Vợ chồng A Phủ, Cảm nhận về nhân vật Mị trong truyện ngắn Vợ chồng A Phủ, Phân tích những ý thơ trong tác phẩm Vợ chồng A Phủ của Tô Hoài sẽ giúp chúng ta hiểu rõ hơn về những ý nghĩa, giá trị của tác phẩm mà nhà văn Tô Hoài muốn thể hiện.
 
https://thuthuat.taimienphi.vn/phan-tich-dac-sac-nghe-thuat-trong-vo-chong-a-phu-69417n.aspx  

#Phân #tích #đặc #sắc #nghệ #thuật #trong #Vợ #chồng #Phủ

Phân tích đặc sắc nghệ thuật trong Vợ chồng A Phủ

Thành công của một tác phẩm không chỉ ở nội dung mà còn ở những đặc sắc nghệ thuật. Bài viết Phân tích đặc sắc nghệ thuật trong Vợ chồng A Phủ sẽ giúp chúng ta thấy được những đặc sắc nghệ thuật mà nhà văn Tô Hoài đã sử dụng để tạo nên thành công cho truyện ngắn này!
Đề bài: Phân tích đặc sắc nghệ thuật trong Vợ chồng A Phủ
Mục lục bài viết:I. Dàn ý chi tiếtII. Bài văn mẫu

Phân tích đặc sắc nghệ thuật trong Vợ chồng A Phủ
I. Dàn ý Phân tích đặc sắc nghệ thuật trong Vợ chồng A Phủ (Chuẩn)
1. Mở bài:
– Giới thiệu về nhà văn Tô Hoài và truyện ngắn “Vợ chồng A Phủ”.– Khái quát về đặc sắc nghệ thuật trong truyện ngắn.
2. Thân bài:
a. Nghệ thuật miêu tả nội tâm nhân vật:
– Thể hiện thông qua diễn biến tâm trạng của nhân vật Mị trong đêm tình mùa xuân và đêm mà Mị cởi trói cho A Phủ:+ Mị từ một cô gái xinh đẹp, yêu đời trở nên lầm lũi như “con rùa nuôi trong xó cửa” khi bị bắt làm dâu gạt nợ cho gia đình thống lí.+ Trong đêm tình mùa xuân, Mị chợt thức tỉnh, Mị sống lại với khát khao tuổi trẻ, Mị nhận ra mình còn trẻ, Mị muốn được đi chơi.+ Trong đêm cởi trói cứu A Phủ: Mị đồng cảm với hoàn cảnh của A Phủ, nhận thức được tình cảnh đáng thương “chỉ đêm nay, đêm mai thôi người kia sẽ phải chết”.→ Mị cắt dây cởi trói cứu A Phủ và giải cứu cho chính mình.→ Tô Hoài đã miêu tả thành công tâm trạng của Mị từ vô cảm đến xót thương bản thân mình, xót thương cho người khác và cuối cùng là ý thức phản kháng, khao khát sống và tự do.
b. Nghệ thuật miêu tả phong tục, sinh hoạt, thiên nhiên vùng Tây Bắc:
– Nhà văn đã miêu tả thiên nhiên Tây Bắc với sự hùng vĩ, thơ mộng “cỏ gianh vàng ửng, gió và rét rất dữ dội” hay “những chiếc váy hoa đã đem ra phơi trên mỏm đá xoè như con bướm sặc sỡ”.– Tô Hoài cũng phác hoạ hết sức rõ ràng và chân thực, độc đáo các tục lệ như “bắt vợ”, trình ma, xử kiện của người dân tộc Mông đất Hồng Ngài.
c. Nghệ thuật trần thuật:
– Phong cách trần thuật uyển chuyển, linh hoạt, truyền thống nhưng rất sáng tạo.– Tô Hoài chủ yếu vẫn tuân theo lối trần thuật theo dòng thời gian.– Xen kẽ các đoạn hồi ức của nhân vật vào đó một cách hết sức tự nhiên.– Vận dụng kiến thức điện ảnh để làm đồng hiện cả quá khứ, hiện tại và tương lai của nhân vật.
3. Kết bài:
– Khẳng định giá trị của tác phẩm.
II. Bài văn mẫu Phân tích đặc sắc nghệ thuật trong Vợ chồng A Phủ (Chuẩn)
Tô Hoài là nhà văn lớn của nền văn học hiện đại Việt Nam. Những tác phẩm của ông thể hiện được vốn sống phong phú, lối trần thuật hóm hỉnh, sinh động cùng với vốn từ vựng giàu có, nghệ thuật miêu tả tâm lý vô cùng tinh tế. “Vợ chồng A Phủ” là một tác phẩm thể hiện rõ phong cách cùng tài năng nghệ thuật xuất sắc của Tô Hoài.
“Vợ chồng A Phủ” được Tô Hoài sáng tác năm 1952, sau chuyến đi thực tế của ông cùng bộ đội vào giải phóng miền Tây Bắc. Thông qua tác phẩm, ông muốn phản ánh số phận bi thảm của những người dân người vùng miền núi dưới ách thống trị của giai cấp phong kiến. Đồng thời ông cũng ca ngợi vẻ đẹp đầy sức sống trong tâm hồn họ cũng như chỉ ra con đường giúp họ đổi đời khi họ bắt gặp ánh sáng cách mạng. Không chỉ thành công về mặt nội dung, “Vợ chồng A Phủ” còn rất thành công về mặt nghệ thuật với nghệ thuật miêu tả tâm lý nhân vật, nghệ thuật miêu tả sinh hoạt, trang phục, thiên nhiên cùng nghệ thuật trần thuật vô cùng đặc sắc.
Với nghệ thuật miêu tả tâm lý nhân vật, ta thấy Tô Hoài đã rất thành công trong việc tái hiện những diễn biến nội tâm tinh tế mà phức tạp của nhân vật Mị. Mị là người con gái đất Hồng Ngài, xinh đẹp, hiếu thảo và tài hoa, thế nhưng cô lại có một số phận rất bi thảm: bị bắt cóc trở thành con dâu “gạt nợ” nhà thống lí Pá Tra. Từ đó, Mị sống trong vô cảm, buồn tủi “lùi lũi như con rùa nuôi trong xó cửa”, lúc nào cũng “cúi đầu, mặt buồn rười rượi”. Tưởng chừng Mị cứ sống những ngày tháng buồn tủi như thế cho đến một đêm tình mùa xuân, tâm hồn Mị đã bừng dậy, tràn trề sức sống. Trong tình huống này, Tô Hoài đã rất tinh tế khi miêu tả tâm lý Mị từ khi nghe tiếng sáo gọi bạn tình đến khi Mị thức tỉnh những ý thức về bản thân. Tiếng sáo và men rượu đã đưa Mị trở về những kỉ niệm ngọt ngào của quá khứ. Mị chợt ý thức được quyền sống của bản thân. Nếu trước đây, Mị tưởng mình là “con trâu, con ngựa” trong nhà thống lý thì giờ đây, Mị đã ý thức được mình là một người con gái đang còn son trẻ “Mị trẻ lắm. Mị vẫn còn trẻ”. Chính lúc ấy niềm khao khát được đi chơi xuân như bao người chợt bùng lên trong tâm hồn Mị. Điều đó chứng tỏ sâu thẳm trong trái tim Mị vẫn khát khao tự do, tình yêu và hạnh phúc.
Lúc mà khát vọng đi chơi trỗi dậy cũng là lúc Mị đau khổ hơn bao giờ hết bởi cuộc sống hôn nhân không tình yêu, không hạnh phúc với A Sử “không có lòng với nhau mà phải ở với nhau”. Sự dằn vặt trong tâm tư đã khiến hồi sinh ý thức mãnh liệt về quyền sống đồng thời làm bừng lên ý chí phản kháng của Mị. Mị muốn tìm tới cái chết như một sự giải thoát khỏi sự đau khổ “nếu có nắm lá ngón trong tay lúc này, Mị sẽ ăn cho chết ngay”. Thế nhưng vượt qua ý nghĩ tìm đến cái chết, Mị khao khát được tự do, tình yêu, hạnh phúc. Vậy nên Mị đã đứng lên hành động, vào buồng, “lấy váy, quần tóc” để chuẩn bị đi chơi xuân, để quyết liệt giành giật với số phận tự do, hạnh phúc mà Mị đã bị tước đoạt. Đến khi bị A Sử trói đứng ở cột nhà, Mị đau đớn bởi dây trói “thít lại đau nhức” thế nhưng tâm hồn Mị vẫn còn “lơ lửng” theo tiếng sáo. Dây trói chỉ có thể trói được thể xác chứ không thể trói được tâm hồn tự do của Mị. Tiếng sáo gọi bạn dẫn Mị “đến những đám chơi, những cuộc chơi” mà Mị “nồng nàn tha thiết nhớ”. Tô Hoài đã miêu tả những chuyển biến tâm lý của Mị hết sức tinh tế và phức tạp của Mị trong đêm tình mùa xuân, từ một cô Mị “lùi lũi”, buồn bã, không còn sức sống, chỉ trong một đêm đã bừng dậy ý thức sống của bản thân, ý thức phản kháng. Tất cả những điều đó được nhà văn Tô Hoài ghi lại một cách cụ thể và sinh động.
Sự thành công trong nghệ thuật miêu tả tâm lý của Tô Hoài còn được thể hiện ở tâm trạng của nhân vật Mị khi cô cởi trói cho A Phủ. Nếu như trong đêm tình mùa xuân, Mị chỉ là khao khát tự do, khao khát được sống thì trong đêm Mị cởi trói cho A Phủ, trong tâm hồn Mị còn bùng lên ý thức đấu tranh chống lại cường quyền, chống lại sự áp bức để giành lấy tự do cho chính mình. Sau cuộc “nổi loạn” đêm tình mùa xuân, Mị lại trở về cuộc sống cam chịu, vô cảm như trước đó, vẫn lặp lại thói quen thổi lửa hơ tay khi trời chưa sáng, Mị vô cảm với mọi thứ kể cả khi nhìn thấy A Phủ bị trói ở cột, Mị cũng vẫn “thản nhiên thổi lửa hơi tay”. Thậm chí Mị còn vô cảm đến mức cảm thấy nếu A Phủ ” là cái xác chết đứng đấy. Thì cũng thế thôi”, Mị chẳng mảy may mà xúc động. Nhưng đến khi nhìn thấy giọt nước mắt lăn dài trên mặt A Phủ thì lòng nhân hậu, lòng căm thù giai cấp cầm quyền, ý thức phản kháng lại bừng cháy trong tâm hồn của cô. Những diễn biến tâm lý trong Mị được Tô Hoài miêu tả vô cùng cụ thể. Đầu tiên là nỗi thương mình khi chính Mị “cũng bị trói như thế. Nhiều lần khóc, nước mắt chảy xuống miếng, xuống cổ, không biết lau đi được”. Ý thức thương mình chính là sợi dây đồng cảm để Mị xót thương cho A Phủ. Và cũng vì thế, Mị ý thức được bản chất tàn bạo của giai cấp thống trị “chúng nó thật độc ác”. Lòng căm thù giai cấp thống trị tàn ác đã thổi bùng lên ý chí phản kháng của Mị, đó là một yếu tố tinh thần để những người lao động như Mị vùng lên quật khởi. Mị đã quyết định “rút con dao nhỏ cắt lúa cắt nút dây mây” mà cắt đứt sợi dây trói cho A Phủ. Rồi chính Mị cũng băng đi, đuổi theo A Phủ để tìm lấy một con đường sống cho chính bản thân mình. Một phút “Mị đứng lặng trong bóng tối” là cuộc đấu tranh nội tâm giằng xé, quyết liệt của Mị giữa đi hay ở, giữa lựa chọn vùng lên hay cam chịu, giữa cái sống và cái chết. Cuối cùng Mị đã băng đi với khát vọng được sống mãnh liệt. Ở tình huống này, Tô Hoài đã miêu tả nội tâm nhân vật bằng bút pháp hiện thực. Ông đã tinh tế phát hiện ra niềm khao khát được sống tiềm tàng trong con người Mị để dựng lên bức tranh nội tâm nhân vật hết sức đặc sắc.
Thành công về nghệ thuật trong Vợ chồng A Phủ còn phải kể tới nghệ thuật miêu tả phong tục, thiên nhiên, sinh hoạt của những người đồng bào dân tộc thiểu số hết sức đặc sắc của nhà văn Tô Hoài. Với vốn kiến thức và từ vựng phong phú, ông đã miêu tả khung cảnh của thiên nhiên vùng Tây Bắc hết sức hùng vĩ và thơ mộng với “cỏ gianh vàng ừng” hay “những chiếc váy hoa” được đem phơi “trên mỏm đá xoè ra như con bướm sặc sỡ”. Đồng thời ông cũng khắc hoạ được những phong tục rất riêng của những con người vùng Tây Bắc như tục “bắt vợ”, tục ném pao, tục ăn tết, trình ma, hay tục “xử kiện” của những người dân tộc Mông. Ngòi bút của Tô Hoài đã khắc hoạ chi tiết, sinh động những hình ảnh của “tiếng sáo, tiếng khèn” gọi bạn hay tục ăn tết ở Hồng Ngài “khi gặt hái vừa xong bất kể ngày tháng nào”.
Thành công thứ ba trong nghệ thuật của Vợ chồng A Phủ đó chính là nghệ thuật trần thuật. Phong cách trần thuật của Tô Hoài vừa uyển chuyển, linh hoạt, vừa truyền thống nhưng cũng rất sáng tạo. Tô Hoài chủ yếu vẫn tuân theo lối trần thuật theo trình tự thời gian, tạo nên một dòng chảy liền mạch cho câu chuyện. Thế nhưng cũng có lúc ông đan xen vào đó những đoạn hồi ức của nhân vật một cách rất tự nhiên như đoạn “Ngày trước, Mị thổi sáo giỏi. Mùa xuân này, Mị uống rượu trên bếp và thổi sáo. Mị uốn chiếc lá trên môi, thổi lá cũng hay như thổi sáo. Có biết bao nhiêu người mê, ngày đêm đã thổi sáo đi theo Mị”. Thêm vào đó là việc vận dụng kĩ thuật đồng hiện của nghệ thuật điện ảnh để tái dựng lại những hình ảnh của nhân vật khiến cho người đọc khó phân biệt được là hiện tại, quá khứ hay tương lai, tất cả như đồng hiện tại thời điểm đó: “Mị nhớ lại đời mình. Mị lại tưởng tượng như có thể một lúc nào, biết đâu A Phủ đã chẳng trốn được rồi, lúc ấy, bố con Pá Tra sẽ bảo lá Mị đã cởi trói cho nó, Mị liền phải trói thay vào đấy, mị phải chết trên cái cọc ấy”.
Vợ chồng A Phủ đã tái hiện rất thành công bức tranh cuộc sống của những người nông dân nghèo vùng Tây Bắc dưới chế độ phong kiến miền núi. Nhưng để làm nên sự đặc sắc và thành công của tác phẩm thì không thể kể tới những nghệ thuật như miêu tả tâm lý nhân vật, miêu tả thiên nhiên, con người vùng Tây Bắc, nghệ thuật trần thuật rất tinh tế của Tô Hoài. Những thành công này đã chứng minh cho ngòi bút sắc sảo, tài hoa của một nhà văn xuất sắc – Tô Hoài.
————-HẾT————–
Truyện ngắn Vợ chồng A Phủ của nhà văn Tô Hoài là một tác phẩm chứa đựng nhiều ý nghĩa sâu sắc. Thông qua các bài viết: Phân tích giá trị nhân đạo của truyện ngắn Vợ chồng A Phủ, Phân tích hình ảnh người phụ nữ Tây Bắc trong tác phẩm Vợ chồng A Phủ, Cảm nhận về nhân vật Mị trong truyện ngắn Vợ chồng A Phủ, Phân tích những ý thơ trong tác phẩm Vợ chồng A Phủ của Tô Hoài sẽ giúp chúng ta hiểu rõ hơn về những ý nghĩa, giá trị của tác phẩm mà nhà văn Tô Hoài muốn thể hiện.
 
https://thuthuat.taimienphi.vn/phan-tich-dac-sac-nghe-thuat-trong-vo-chong-a-phu-69417n.aspx  

#Phân #tích #đặc #sắc #nghệ #thuật #trong #Vợ #chồng #Phủ


Tổng hợp: Vik News

Vik News

Viknews Việt Nam chuyên chia sẻ những kiến thức hữu ích về hôn nhân – gia đình, làm đẹp, kinh nghiệm làm mẹ, chăm sóc dinh dưỡng khi mang thai kỳ, trước sau sinh, son môi , sữa ong chúa, nhà cửa nội thất (cửa gỗ, đèn chùm trang trí, bàn ăn, tủ bếp..)……

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button