Đánh Giá

Top 10 Bài văn nghị luận về văn hóa ứng xử của học sinh hiện nay (lớp 12) hay nhất

Xử sự có vai trò quan trọng đối với mỗi chúng ta, đặc thù là đối với thế hệ học trò, những người đang tiếp thu và đoàn luyện văn hóa xử sự từng ngày. Có văn hóa xử sự tốt đẹp, sẽ hình thành sự thành công trong cuộc sống của bạn sau này. Xử sự là 1 cách bạn chạm tới cái đích của cuộc sống mau lẹ hơn người khác, bởi bạn biết tận dụng lợi thế của mình. Tuy nhiên, văn hóa xử sự của học trò ngày nay có nhiều vấn đề cần bàn đến. Điều này trình bày rõ trong 1 số bài văn nghị luận về văn hóa xử sự của học trò ngày nay nhưng Toplist đã tổng hợp trong bài viết dưới đây mời các bạn tham khảo.

Bài văn nghị luận về văn hóa xử sự của học trò ngày nay số 1

Trong mọi mối quan hệ xã hội, văn hoá xử sự hết sức quan trọng. Nó biến thành 1 chuẩn mực phê duyệt ấy người ta có thể bình chọn trình độ kiến thức của con người, của 1 tổ quốc. Cho nên nhưng người xưa thường có câu:

“Lời nói chẳng mất tiền sắm

Lựa lời nhưng nói cho vừa lòng nhau”

Trong môi trường giáo dục, để học trò tăng trưởng toàn diện thì ngoài giáo dục kiến thức, sức khoẻ, thẩm mỹ, nghề nghiệp thì giáo dục đạo đức có vai trò hết sức quan trọng. Đạo đức, hành xử, là thước đo để bình chọn tư cách của con người. Tuy nhiên, văn hoá xử sự của học trò ngày nay lại đang là vấn đề nhức nhói và cần được ân cần.

Trên thực tiễn, trường học là nơi học trò có dịp để khẳng định mình, thừa hưởng nền giáo dục toàn diện và tạo điều kiện thuận tiện, học trò ko chỉ sang giàu về trí thức nhưng còn được tạo nên và tăng trưởng tư cách của mình. Những học trò luôn kiểu mẫu, lễ độ với thầy cô, ngoan ngoãn cần mẫn học hành luôn là niềm kiêu hãnh của gia đình và nhà trường. Trong công tác, những học trò này một thể hiện mình là người có nghĩa vụ, siêng năng học hỏi tìm tòi, biết thắc mắc trước những cái khó, tìm thầy cô để bộc bạch ước vọng hay những vấn đề còn vướng mắc để thu được sự tham mưu từ người có kinh nghiệm, từ ấy mối quan hệ thầy trò ngày 1 tốt đẹp hơn.

Nhiều học trò đau lòng trước những gieo neo của thầy cô nhưng kêu gọi giúp sức, san sẻ những câu chuyện ấm lòng người. Đối với bè bạn, các em cũng có lối xử sự rất thích hợp và đáng học hỏi, thương mến giúp sức nhau trong học tập, kết đoàn xây dựng số đông lớn mạnh, ủng hộ giúp sức những bạn gia đình còn gieo neo, nặng nhọc. 1 số học trò ko quản ngại khó khăn, cõng bạn tới trường nơi vùng núi bóng gió đều là những hành động hết sức tốt đẹp và giàu ý nghĩa nhân bản. Trong cách ăn nói luôn đúng đắn, đi thưa về chào, kính trên nhường dưới, lễ độ với người mập tuổi đều được trình bày rất tích cực đẹp, góp phần xây dựng văn hoá xử sự trong nhà trường lành mạnh, an toàn.

Song, mặt khác, ta cũng ko khỏi giận dữ trước những hành vi thiếu văn hoá, xử sự thiếu giáo dục của 1 bộ phận học trò ngày nay. Nhiều bạn teen tỏ ra thất lễ, thiếu tinh thần, xúc phạm những người thầy đang đứng trên bục giảng từng ngày truyền đạt tri thức cho chính mình. Gặp thầy cô thì lướt qua hoặc cố tình xem như ko biết, nhiều em còn bướng bỉnh, cãi lý, thậm chí dùng cả những lời lẽ nặng nề với thầy cô. Những thầy cô nghiêm khắc thì bảo bà này, ông nọ dữ dằn, khó ưa mà người nào biết sâu ấy là cả 1 tình thương rộng lớn mong muốn các em nên người. Những bài báo viết về học trò A đánh thầy nhập viện, học trò B chửi thầy giáo trước cổng trường vẫn viết ra hằng ngày cho thấy chừng độ đáng báo động về đạo đức của học trò hiện nay. Ngang nhiên nói tục ngay trước mặt thầy cô, xé bài rà soát, ăn nói cục mịch, thiếu lễ phép vào ra trong giờ học ko xin phép, cố tình xúc phạm phẩm chất thầy cô là những bộc lộ vẫn thường thấy đâu đây trong các trường học.

Trong gia đình, 1 bộ phận học trò hững hờ với bố mẹ, chăm chắm chơi điện tử nhưng bỏ bễ học tập, thiếu lễ độ với ông bà, người nhà. Có những em còn tai hại hơn lúc phát sinh ăn cắp tiền nong của 3 mẹ để thoả nguyện nhu cầu thị hiếu tư nhân, sao nhãng học hành, ko ân cần tới học tập khiến ba má phiền lòng, lo âu. Với bè bạn thì dùng tiếng nói tục tằn nhưng các em xem ấy như là lời nói để trình bày cái tôi của bản thân, nhiều em còn đưa tên ba má các bạn khác ra làm trò đùa. Thực trạng đáng buồn hơn là việc ẩu đả trong nhà trường, nhiều học trò vì chút chếch mếch bé nhưng gây lộn, lôi bè kéo cánh ẩu đả, gây thương tổn về ý thức và thân xác cho bạn mình. Nhiều video được đánh dấu cảnh hành tội bạn, ẩu đả xé áo lột quần, quấy nhiễu bạn cùng trường… tràn lan trên mạng xã hội đã cho thấy đạo đức của học trò đang ngày 1 xuống cấp nghiêm trọng. 1 bộ phận khác sử dụng mạng Facebook, Zalo… như 1 dụng cụ để hạ uy tín, chửi bới, gây lộn nhau,… rồi dẫn tới những hành động thương tâm. 1 số học trò có tín hiệu phạm tội lúc con đang đi học.

Vậy nguyên do do đâu nhưng học trò càng ngày càng phát triển thành láo xược, vô tâm, láo xược tương tự. Liệu có phải đổ lỗi hết cho nền giáo dục? Thiết nghĩ, nhà trường có nghĩa vụ hết sức mập và gia đình xã hội, bản thân mỗi học trò cũng cần có nghĩa vụ với lối sống của mình. Sự thiếu ân cần từ gia đình, nhà trường, sự quản lí chưa ngặt nghèo, xã hội thứ tự trị an vẫn còn là vấn đề nhức nhói về tệ nạn xã hội thì làm sao có thể tránh cho trẻ những sai trái méo mó. Thành ra, chúng ta cần phối hợp thật chặt chẽ để giáo dục đạo đức và lối sống cho học trò, mỗi người mập phải là tấm gương đạo đức sáng ngời, thầy cô phải nêu gương cho học trò. Xây dựng môi trường học tập gần gũi, cộng tác để học trò phát huy bản lĩnh và trái tim mến thương của mình. Đặc trưng, mỗi 1 học trò chúng ta phải thực thụ hiểu mình, phải có nguyên lý sống cho bản thân, tránh sa vào tệ nạn xã hội, quyết tâm cần mẫn học hành, quý thầy mến bạn. Có lối sống thật thà trong học tập và đời sống. Giản dị và khiêm tốn, cố gắng hết mình để hoàn thiện bản thân mỗi ngày.

Bác Hồ từng nói: “Có tài nhưng ko có đức là người vô ích. Có đức nhưng ko có tài thì làm việc gì cũng khó”. Thành ra, chúng ta – những lứa tuổi ngày mai, những chồi non của tổ quốc, hãy quyết tâm thật nhiều để xây dựng văn hóa học đường thật đẹp, tỏa sáng trong tư cách, lối sống như chủ tịch Hồ Chí Minh lớn lao.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)


Bài văn nghị luận về văn hóa xử sự của học trò ngày nay số 2

Hiện nay, xử sự được xem là chuẩn mực để bình chọn sự khôn khéo, sáng dạ của 1 con người. Vấn đề xử sự khi mà giao tiếp đang làm cho nhiều người băn khoăn, ko biết như thế nào mới là xử sự có văn hóa và đúng đắn.

Thật vậy, ngày nay chúng ta gặp mặt và tiếp túc nhiều người, chúng ta yêu cầu phải giao tiếp bằng tiếng nói và hành động. Vậy, cách xử sự như thế nào để tạo được 1 cuộc hội thoại thành công và khôn khéo lại phù thuộc vào mỗi người. Có rất nhiều người sẽ nhận mặt được kẻ thù có tính cách như thế nào qua cách xử sự hằng ngày như thế này. Bởi xử sự chính là thước đo sự hiểu biết cũng như tri thức của 1 người.

Hằng ngày chúng ta vẫn giao tiếp với nhau chính là chúng ta đang duy trì cách xử sự. Bạn có phải là người xử sự khéo léo, xử lí mọi thông tin nhanh gọn ko. Có nhiều người sinh ra đã biết cách ăn nói, xử sự mà có nhiều người cần phải quyết tâm đoàn luyện từng ngày thì mới có thể xử sự tốt. 1 người có cách xử sự khôn khéo, đúng đắn thì luôn tạo được cảm tình, yêu quý của những người bao quanh. Vì họ đã tạo ra được ko khí và không gian sống rất lành mạnh. Ngược lại nếu bạn là người ko biết ứng xứ, đối nhân xử thế thì bạn sẽ luôn rơi vào thế thụ động chẳng thể hòa nhập cộng với người khác.

Xử sự có vai trò quan trọng đối với mỗi chúng ta. Nó sẽ hình thành sự thành công trong cuộc sống của bạn sau này. Xử sự là 1 cách bạn chạm tới cái đích của cuộc sống mau lẹ hơn người khác, bởi bạn biết tận dụng lợi thế của mình. Giới trẻ ngày nay là những người cần thiết được sự xử sự tốt, đúng đắn đối với mọi phân khúc người. Tuy nhiên ngày nay có 1 số phần tử xử sự tục tĩu, vô phép đã tự tạo ấn tượng xấu cho những người bao quanh. Điều này thật đáng buồn.

Chúng ta có thể học cách xử sự tốt ngay trong gia đình mình, từ 3 mẹ, anh chị em. Bạn lễ độ, đi thưa về gửi cũng là 1 cách xử sự tốt. Và ngoài xã hội cũng vậy, bạn nên biết rằng mình đang ở địa điểm nào để có thể cư xử đúng đắn nhất. Thế mới là người khôn khéo. Văn hóa ứng xứ là 1 cụm từ nhưng người ta thường dùng để đo tư cách của 1 người người. Cái gì cũng cần có văn hóa, có mực thước nhưng chúng ta lấy nó làm thước ấy. Chính bạn đang tự xây dựng con người mình qua lời nói và qua hành động hằng ngày.

Địa điểm, vai trò của xử sự trong xã hội hiện nay thực thụ quan trong. Bạn sẽ có thể thấy được mặt mạnh, mặt yếu của bản thân, ko dừng quyết tâm học hỏi và hoàn thiện hơn nữa.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn nghị luận về văn hóa xử sự của học trò ngày nay số 3

Trường học là nơi tập huấn phân khúc trí thức trẻ cho giang sơn, nó quyết định vận mệnh của tổ quốc trong ngày mai. Và nhiệm vụ của sự nghiệp giáo dục luôn nặng nề vì chẳng những tập huấn tri thức nhưng còn cả đạo đức con người. Tuy nhiên, đạo đức của phân khúc trẻ ngày nay, hay chi tiết hơn là các em học trò, đang xuống cấp trầm trọng. Ðiều ấy được trình bày qua cách xử sự hằng ngày của các em học trò trong trường, lớp của mình.

Nhận định về vấn đề văn hoá xử sự học đường ngày nay, bà Phạm Thị Thuý, nhà xã hội học, nhà giáo, nhà tâm lý học, cho rằng: “Văn hoá xử sự học đường ở Việt Nam đã ở vào cấp độ báo động đỏ. Quá nhiều hành vi thiếu văn hoá của học trò. Văn hoá học đường đang xuống cấp trầm trọng, là sự xuống cấp đáng sợ nhất của cả 1 nền giáo dục!”. Xét từ nền văn hoá xử sự của cha ông ta xưa, có rất nhiều câu nói nhưng cho đến nay vẫn được xem là những chuẩn mực đạo đức:

“Chim khôn kêu tiếng rảnh rỗi

Người khôn nói tiếng dịu dàng, dễ nghe”

Hay:

“Lời nói chẳng mất tiền sắm

Lựa lời nhưng nói cho vừa lòng nhau”

Và sâu sát hơn trong nhà trường, mối quan hệ giữa thầy – trò luôn được đặt ra trong những đạo lý cần có của người học trò nhưng dân tộc ta luôn lưu giữ hơn 4.000 5 nay, như: “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư” (1 chữ là thầy, nửa chữ cũng là thầy), “Tôn sư trọng đạo” hay những câu nói luôn hiển hiện trong các trường học như “Tiên học lễ, hậu học văn”… Không phải tình cờ nhưng người xưa bàn tới vấn đề xử sự của “quân – sư – phụ” (vua – thầy – cha), tức là đề cao vai trò của người thầy, xem thầy quý trọng như kính vua, kính cha.

Và đã có rất nhiều việc trình bày quan niệm này như người thầy mình mất, học sinh đôi lúc còn đội tang như mất cha, mất mẹ. Trong cách cư xử, giao tiếp hằng ngày giữa trò và thầy cũng có những luật lệ chuẩn mực như: mỗi lúc muốn hỏi thầy hoặc thảo luận vấn đề gì phải thưa gửi lễ độ tử tế. Ðứng trước mặt thầy phải ăn mặc chỉnh tề, nói năng nhã nhặn, gặp thầy phải cúi chào từ xa, khoanh 2 tay trước ngực, lúc nào thầy giải đáp mới dám ngước mặt lên…

Nhưng hiện nay, học trò của ta chẳng thể làm đủ lễ thức với thầy, cô cơ mà còn xuyên tạc, làm biến tướng các nghi lễ, thiếu sự tôn trọng với thầy cô. Tỉ dụ như: cách chào của học sinh lúc gặp thầy cô, các em vừa đi thậm chí là chạy ù ù qua thầy, cô vừa chào “cô ạ!”, “thầy ạ!” để… tiết kiệm từ, rồi cười hô hố rất phản cảm, khiến cho thầy cô giáo không thể hiểu học sinh chào mình hay chào người nào? Sau lưng học sinh gọi thầy, cô mình là ông nọ, bà kia, tệ hại hơn là gọi bằng đại từ nhân xưng “nó”. Khi làm bài rà soát ko tốt, bị thầy cho điểm kém ko hợp ý, học sinh chuẩn bị lôi bài rà soát ra xé trước mặt thầy, cô để tỏ thái độ. Hay 1 số em cãi lại lời thầy cô giáo lúc bản thân có lỗi, bị phê bình; là ko đứng dậy chào thầy cô giáo lúc họ vào lớp; là giải đáp câu hỏi của thầy cô giáo 1 cách cụt lủn, hững hờ cho qua; là ko đứng dậy giải đáp câu hỏi xây dựng bài lúc thầy cô giáo đề nghị; là vào, ra lớp học ko xin phép…

Ngoài lớp học, lúc ra đường, 1 số học trò gặp ko chào thầy cô, ko nhường đường cho thầy cô đi qua, 1 số học trò còn dùng những từ ngữ ko tôn trọng lúc thảo luận với nhau về tính cách của thầy, cô; tệ hại hơn nữa là trên những trang mạng xã hội: facebook, zalo… các em chuẩn bị san sẻ những dòng status đối với những người đã bảo ban mình rất bất nhã hay ko muốn nói là thô bỉ, là thiếu văn hoá.

Ngoài ra, cách xử sự giữa học trò với nhau lại còn nhiều vấn đề bất cập hơn nữa. Ðối với bạn của mình, các em gọi nhau bằng những từ lóng, chuẩn bị gây lộn, ẩu đả chỉ vì xích mích bé, các em có thể lôi tên bố mẹ của bạn mình ra rêu rao bất kỳ khi nào, nơi nào lúc các em thích, buông ra những tiếng chửi thề ngay lúc có mặt bè bạn và thầy, cô ở ấy…

Thực trạng đau xót trên đặt ra cho tất cả chúng ta vấn đề là làm cách nào để cải thiện, chỉnh sửa nó? Ðó là nghĩa vụ chung của toàn xã hội, của phụ huynh và của các thầy, cô giáo đang trực tiếp tiến hành nhiệm vụ giảng dạy.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn nghị luận về văn hóa xử sự của học trò ngày nay số 4

Cảm ơn hay xin lỗi là 1 trong các bộc lộ của xử sự có văn hóa, là hành vi tân tiến, lịch sự trong quan hệ xã hội. Trong xử sự giữa tập thể, lúc cảm ơn và xin lỗi được thể hiện 1 cách thật tâm, 1 mặt đề đạt nhân phẩm văn hóa của tư nhân, 1 mặt giúp mọi người dễ cư xử với nhau hơn.

Trong nhiều trường hợp, lời cảm ơn hay lời xin lỗi ko chỉ đem thú vui đến người nhận, chúng còn trực tiếp xả stress uẩn khúc, gỡ rối các quan hệ và con người cũng thành ra nhưng sống vị tha hơn.

Trước đây, trong quan hệ xã hội, việc mọi người cảm ơn và xin lỗi nhau vốn là chuyện tầm thường, cảm ơn và xin lỗi biến thành 1 trong các chỉ tiêu để định tính nhân cách văn hóa của con người. Rồi nhiều 5 quay về đây, lời cảm ơn và xin lỗi như có chiều hướng giảm trong giao tiếp xã hội. Có người cho rằng, nguyên do của trạng thái này là do sự thủng thẳng của chuẩn mực xử sự, lại có người cho rằng, lối sống công nghiệp làm con người chỉnh sửa, hay do bản tính của 1 người chi tiết nào ấy vốn ko quen với 2 từ cảm ơn và xin lỗi,…

Song thiển nghĩ, vẫn còn 1 nguyên do nữa là bấy lâu, như 1 quy tắc bất thành văn, thường thì chỉ có con cái xin lỗi hay cảm ơn bố mẹ, người ít tuổi xin lỗi hay cảm ơn người mập tuổi, nhưng nhiều người mập tuổi ko để mắt đến việc cảm ơn hay xin lỗi lúc xử sự với người khác.

Trong giao tiếp xã hội, nhất là trong giao tiếp nơi công cộng, người mập tuổi hơn ít lúc sử dụng lời xin lỗi hoặc cảm ơn cho dù họ thu được sự giúp sức, hay hành vi của họ gây phiền phức cho người khác. Các em bé lúc thu được sự giúp sức hay sau lúc mắc lỗi thường ko ngại ngần nói lời xin lỗi hay cảm ơn, mà càng mập lên thì lề thói này chừng như đã tiêu hao, phải chăng vì các em học nói lời cảm ơn và xin lỗi ko chỉ qua bài học giáo dục công dân hoặc qua lời răn dạy của bố mẹ, nhưng còn học trực tiếp qua xử sự và việc làm của những người mập tuổi?

Xin lỗi lúc bản thân mắc lỗi là chuyện tầm thường, và mỗi người xử sự với lầm lỗi của mình theo cách không giống nhau. Có người thừa nhận sai trái, xin lỗi rồi sửa sai; lại có người biết là sai trái mà ko dám thừa nhận, hoặc thừa nhận mà ko chịu tu sửa và chẳng phải biết nói lời xin lỗi. Biết nói và sử dụng lời cảm ơn hay lời xin lỗi là bộc lộ của nhận thức, của việc tiến hành hành vi xử sự văn hóa. Ðể các lời nói gần gũi này biến thành lề thói trong quan hệ xã hội, mỗi người trong chúng ta cần nhận thức chi tiết hơn, để mọi người xử sự có văn hóa hơn trong giao tiếp.

Biết nói lời cảm ơn và xin lỗi là 1 chỉ tiêu bình chọn nhân phẩm và vốn liếng văn hóa của mỗi tư nhân, từ ấy góp phần xây dựng xã hội càng ngày càng tân tiến, tốt đẹp hơn. Hẳn nhiên, nói như thế mà cũng phải loại bỏ những lời cảm ơn hay xin lỗi ko thật lòng, để cho qua chuyện.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn nghị luận về văn hóa xử sự của học trò ngày nay số 5

Nhân loại coi trọng xử sự như 1 tiêu chuẩn khẳng thành kiến thức. Khi 1 hoa hậu được mọi người suy tôn, ngoài những chỉ tiêu về nhan sắc, khuôn mặt, hình thể, thì kết quả của phần thi xử sự luôn hình thành sức nặng quan trọng để giành thắng lợi. Nói rộng hơn, cách xử sự là nền móng văn hóa, là vẻ đẹp quyền quý của tâm hồn, muốn có được yêu cầu phải có sự thông thái cộng với khả năng và tài năng. Muốn làm giàu, có thể chỉ vài 5, mà để có nếp sống hay cách xử sự có văn hóa có thể phải trải qua nhiều 5 tháng học hành và tiếp nhận nghiêm túc.

Ai cũng muốn mình đối đáp sáng dạ, xử sự khôn khéo, lịch thiệp. Nhưng trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta vẫn luôn phải nghe những lời tục tằn, tục tĩu, vẫn gặp ko ít kẻ ngụy biện để che giấu thói hư, tật xấu của mình. Có 1 chuyên gia thẩm định rằng: “Những kẻ ăn cắp chẳng phải có định nghĩa về sự mắc cỡ và chẳng phải đọc sách. Những gã ăn nói tục tằn, đánh chửi vợ con, xử sự thô thiển cũng rất ít đọc sách. Họ ko có lòng tự tôn nên cũng ko biết tôn trọng người khác, kể cả những người nhà yêu của họ!”.

Nhận định trên của vị chuyên gia ko hoàn toàn đúng trong mọi trường hợp, mà điều nhưng tôi tâm đắc nhất chính là nhận xét của ông ta; “Họ ko có lòng tự tôn nên cũng ko biết tôn trọng người khác”. Thiết nghĩ, muốn được mọi người tôn trọng, trước nhất phải biết tôn trọng mình, sau ấy phải biết tôn trọng người khác. Đã có 1 sự thực là ko thiếu người có bằng cấp cao mà sự hiểu biết về nhiều lĩnh vực xã hội, thậm chí ngay lĩnh vực chuyên môn làm nên tấm bằng cũng chưa phải đã thâm thúy, thuyết phục được đồng nghiệp. Ngược lại, nhiều người chẳng có bằng cấp gì nhưng uyên bác, thâm thúy khiến mọi người phải nể sợ.

Sống giữa tập thể dân cư, tôi nhìn thấy 1 điều có lúc thường nhật ít người nào để mắt tới: Văn hóa không hề là 1 vấn đề cao xa, nhưng từ trong cách xử sự đàng hoàng với nhau trong cuộc sống đời thường. Văn hóa có những cấp độ không giống nhau, có lĩnh vực yêu cầu trình độ “hàn lâm, quyền quý sang trọng” mà khái quát tính văn hóa từ khi lòng thật tâm đối với nhau, giản dị, thật thà và thấm đẫm tình người.

Chẳng hạn như tới ngày sinh nhật của người bạn thân nên có 1 lời chúc tốt đẹp, 1 giỏ hoa đẹp để tặng, 1 món quà lưu niệm bé thay lời chúc mừng, thế nhưng đã có mấy người nào nhớ tới? 1 cuộc thăm viếng ko được hứa hẹn trước vào cuối giờ tan ca, lúc gia chủ đã mệt nhừ người, có nên chăng? Ngay cả việc bé như cách gọi, cách giải đáp dế yêu sao cho có văn hóa nhưng không hề người nào cũng biết. Cách gọi, cách giải đáp dế yêu cụt lủn ko 1 lời thưa gửi, tạo sự bực bõ khó chịu cho người nghe ko còn là chuyện cá biệt. Lại có người nói năng quá lời, nói nhiều, nói dai tới mức ko cần biết người nghe có muốn nghe hay ko. Hút thuốc lá trong phòng làm việc, trên toa xe, trong nhà hát, nơi công cộng như chốn ko người, bất chấp lời ca cẩm, sự khó chịu của những người bao quanh.

Chúng ta ngày nay đang đau đầu, khó chịu về những cử chỉ bất lịch sự diễn ra bao quanh ta, đặc thù ở lớp trẻ mới mập, lớp người đang chịu tác động nhiều của mặt trái của chế độ thị phần, chạy theo lối sống ích kỉ, chuộc lợi, chủ nghĩa tư nhân nhưng quên đi lẽ sống cao đẹp “mình vì mọi người” nhưng cha ông ta bao đời để lại. Hiện thời ko hiếm trường hợp gặp người già tới nhà, con cái ko chào, lên xe bus, thanh niên tranh chỗ ngồi, ko nhường cho người già, nữ giới có con bé. Nói tục, chửỉ bậy, chửi thề trước đông người cũng là những bộc lộ ko có văn hóa. Những kẻ bất lịch sự ko chỉ trình bày họ ko tôn trọng người khác nhưng chính họ thiếu lòng tự tôn, đã nêu ra 1 hình ảnh xấu về bản thân trước mặt người khác. Những cách hành xử như vừa nêu là những bộc lộ rất thiếu vãn hóa, chẳng thể chấp thuận trong giao tiếp xã hội.

Lấy thí dụ về lời chào hỏi lúc gặp mặt người quen, chúng ta chào chứng tỏ mình đã nhìn thấy họ, kèm theo lời chào có thể là cái bắt tay, mỉm cười hay theo phong tục Châu Âu, có thể ôm hôn nếu 2 bên tình cảm gắn bó, thân tình. Lời chào hỏi liên can tới những quy ước nhất mực, chịu tác động của những đặc điểm văn hóa dân tộc, đặc thù có liên can tới địa vị xã hội của 2 người. Nó được trình bày như sau: theo tuổi tác người trẻ chào người già trước, theo địa vị xã hội người có địa vị thấp chào trước người có địa vị cao hơn, liên kết bề ngoài chào với chừng độ thân tình và gắn với đặc điểm văn hóa dân tộc: nắm tay nhau, bá vai, vỗ vai nhau, ôm hôn,… cũng như thời kì gặp mặt, mới gặp hay lâu ngày rồi, với môi trường gặp mặt ở ngoài phố, nơi công cộng hay tại gia đình, ở ngoài phố cần bí ẩn hơn, ở gia đình thân tình, linh động hơn.

Mục tiêu và ý nghĩa của lời chào hỏi chính là chúng ta tự đặt mình trong hệ thống của cách xử thế đã được quy định và được xã hội bằng lòng. Phương ngôn có câu: “Lời chào cao hơn mâm cỗ”, vậy nhưng có những người quen biết nhau, lúc ra đường gặp nhau cố tình làm ngơ để khỏi chào hỏi, có những thầy giáo, cô giáo, là những người được Đảng và Nhà nước ta giao trọng trách bảo ban học trò những điều hay, lẽ phải để biến thành người tốt, người bổ ích cho xã hội, vậy nhưng xử sự kém tới nỗi học trò cúi đầu chào nhưng thầy giáo hững hờ xem như ko thấy, coi việc chào hỏi là bổn phận của học trò, còn mình là “bề trên” nên ko cần chào lại. Đấy là bộc lộ của bất lịch sự, xử sự ko có văn hóa. Phép lịch sự dạy chúng ta tôn trọng người khác, bất kể người ấy có tuổi tác, địa vị xã hội, nghề nghiệp, giới tính, của cải, cuộc sốhg riêng tây của họ như thế nào đi nữa. Đấy chính là 1 nghệ thuật sống tế nhì và xử sự có văn hoá. Người cấp trên, người tài hoa tỏ ra khiêm tốn với người xung quanh, với người cấp dưới, chủ động chào hỏi, nói chuyện với họ, chứng tỏ mình bình chọn cao họ. Đề cập đây, tôi lại nhớ tới 2 câu thơ của thi sĩ Hữu Thỉnh: “Biển vẫn cậy mình dài rộng thế; Vắng cánh buồm 1 chút vội độc thân”.

Chủ tịch Hồ Chí Minh là 1 tấm gương sáng về văn hóa xử sự. Cảm hóa, độ lượng, khoan thứ là 1 trong những đặc điểm trong văn hóa xử sự của Người. Thái độ mến thương, quý mến, trân trọng con người được coi là nét chủ chốt trong, triết lí nhân bản cao cả của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Đối với cán bộ, đảng viên và dân chúng quần chúng, văn hóa xử sự của Người vừa quan tâm, vồ vập, vừa thân ái thân cận, lúc sơ sót thì nhắc nhở nhẹ nhõm hoặc phê bình kịp thời, nghiêm khắc nhưng vẫn độ lượng, khoan thứ, biến chuyển, cảm hóa lòng người. Chính nhờ sự giản dị, tế nhì trong cách xử sự đã khiến cho tất cả mọi người, dù địa vị, thành phần xuất thân như thế nào chăng nữa, lúc xúc tiếp với Người đều để lại trong lòng mình ấn tượng thâm thúy bằng sự nể trọng, san sẻ, suy tôn bởi sức cảm hóa cuốn hút từ chính đạo đức, tư cách, phép xử sự văn hóa của Người.

Sức biến chuyển cảm hóa ở Chủ tịch Hồ Chí Minh có tiềm tàng nhân tố khách quan, mà kế bên ấy là nhân tố chủ quan được trình bày trong văn hóa xử sự của Người. Trong phép xử sự, với sự tinh tế mẫn tiệp, Người đã quyết tâm khỏa lấp các khoảng cách, đã đạt đến cực điểm của mối đồng nhất, đẩy xa những tính dị biệt để đạt được tiêu chí thích hợp với tình cảnh lịch sử chi tiết, có ích cho sự nghiệp chung. Bởi vậy, Người đã tụ họp được các bậc sĩ phu yêu nước, những trí thức mập rời bỏ cuộc sống vinh hoa phú quý để dùng cho tổ quốc. Người đã thuyết phục cụ Bùi Bằng Đoàn, nguyên Thượng thư Bộ Hình làm Trưởng ban Thường vụ Quốc hội; cụ Phan Kế Toại, nguyên Khâm sai Bắc Kì, làm Phó Thủ tướng. Lường trước những gieo neo của cuộc kháng chiến chống Pháp, Người đã thuyết phục 1 số nhà trí thức Việt kiều như; GS. Trần Đại Nghĩa, GS. Đặng Văn Ngữ… về nước dùng cho cho Quốc gia, phụng sự quần chúng. Người chỉ rõ: “Sông bự, biển rộng thì bao lăm nước cũng chưa được, vì khoan thứ của nó rộng và sâu. Cái chén bé, cái đĩa cạn, thì 1 chút nước cũng chan chứa, vì khoan thứ của nó hẹp và bé.

Người nhưng tự phụ, tự đắc cũng như cái chén, cái đĩa cạn”. Người rất tin cậy quý trọng quần chúng, nên trong giao ứng cứu xử với dân, Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn nhắc nhở cán bộ: “Đối với tất cả mọi người trong các phân khúc nhân dân, ta phải có 1 thái độ mềm mỏng, khéo léo, biết khoan nhượng, biết trân trọng tư cách của người ta”. Riêng đối với những người lầm đường, lạc lối hay đã từng hiệp tác với bên kia trận tuyến, Người đề nghị: “Không nên đào bới những chuyện cũ ra làm án mới. Đối với những người ko nguy khốn lắm, thì nên dùng chế độ cảm hóa độ lượng”.

Vị Chủ tịch nước còn vậy, thử hỏi sao mỗi người chúng ta ko học tập được 1 phần bé nào trong cách xử sự và tư cách của Người? Tại sao trước đây, xã hội ta còn nghèo, mức sống vật chất thấp nhưng con người thường yêu nhau, san sẻ và thông cảm cho nhau. Khác với hiện nay, đời sống chung đã được cải thiện khá nhiều, mà nhân phẩm đạo đức và lối sống của ko ít người đã bị tha hóa, suy đồi dẫn tới nạn quan liêu, tham nhũng nặng nề tới nỗi biến thành “quốc nạn”.

Mong rằng qua cuộc đi lại ‘Học tập và tuân theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” nhưng Đảng và Nhà nước ta phát động tiến hành, trị giá văn hóa xử sự của Chủ tịch Hồ Chí Minh sẽ luôn sống mãi với thời kì, là hành trang quý giá để Đảng và Nhà nước ta áp dụng chủ trương mở cửa hội nhập, “Việt Nam muốn là bạn với các quốc gia”, để cuộc đi lại xây dựng chấn chỉnh Đảng, học tập và tuân theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, nhất là tiến hành tự phê bình và phê bình, xây dựng văn hóa xử sự được hiện thực hóa trong cuộc sống, để coi người đối với nhau, với xã hội, với tổ quốc tốt hơn, đàng hoàng hơn, công bình hơn và cương trực hơn.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn nghị luận về văn hóa xử sự của học trò ngày nay số 6

Học trò la những lứa tuổi chủ sở hữu ngày mai của tổ quốc,thái độ của họ rất quan trong tới việc đoàn luyện tư cách của bản thân, sự tăng trưởng vững bền của tổ quốc, xa hơn nữa là luôn được các nước trên toàn cầu muốn đặt mối quan hệ, bảo vệ sau này. Thđó được thái độ cư xử của người trẻ phải biết hòa đồng với mọi người, biết lịch sự với mọi người, mà tuổi teen hiện nay không hề người nào cũng làm tốt việc ấy, họ chưa có thái độ cư xử đúng đắn, ấy là điều họ nên được thức tỉnh, hướng vào đúng trị giá đạo đức chuẩn mực của xã hội ta.

Xử sự có thể hiểu được là cả tổng hợp ko chỉ 1 công đoạn giao tiếp, xử lí thông tin, khắc phục vấn đề bằng cách nói, hành động cử chỉ đúng đắn, bản lĩnh truyền đạt thông tin, xúc cảm của bản thân với người khác, và với nhiều người trong tập thể. Chuẩn mực trong cách xử sự được nhắc nhiều ở đây nó có tức là phải có lòng tự trọng , lịch sự và khiểm tốn để vừa lòng người nghe vừa dễ chịu lời mình nói.Cái “văn hóa” ở đây cũng nên hiểu là cách ăn nói đúng mực, thái độ trong cả cử chỉ và ngôn từ cân đối, hợp tình cảnh, ra mình là người có học vấn, nên việc “xử sự có văn hóa “cũng là lúc con người ta biết nói dễ dãi đưa vào tai người khác. Vậy nên có thể thấy được 1 cách xử sự nhưng bộc lộ của nó đi trái lại với những điều trên thì chẳng thể chấp thuận được nó là 1 sự văn hóa. Lối nói khó chịu, thô lỗ, buông những lời nói nhưng vô tình làm đau lòng, thương tổn tới người nghe vì do nguyên do chủ quan như ko kềm chế được xúc cảm của bản thân, ko đoàn luyện cho mình sự đúng đắn trong cách cư xử ngay từ đầu, sống trong tình cảnh ko được thích hợp…

Ở lứa tuổi học trò những măng non trẻ của tổ quốc, ta được nhà trường, thầy cô, ba má, người nhà, cả tập thể chú trọng việc đoàn luyện thái độ xử sự thích hợp, sống biết lẽ phải, ko được văng tục chửi bậy, nếu ko tuân thủ theo những nội quy vô hình hay hữu hình thì ta sẽ đối diện với những bề ngoài kỉ luật tùy chừng độ. Có thể khẳng định rằng thái độ xử sự chính là thước đo cho học trò ngoan, hay dở. Ta có thể chiêm nghiệm được rằng những học trò tốt, sẽ là những con người chăm ngoan, thái độ xử sự thích hợp với độ tuổi, được người mập ân cần rèn giũa biến thành con người có nếp sống tốt, biết ngoan ngoãn vâng lời ba má, thầy cô vì chỉ có như thế các em mới thành người tốt sau này, và hẳn nhiên đi kèm ấy sẽ luôn được 3̣n bè thương mến, thầy cô trân trọng và mọi người quý trọng.

1 tiêu biểu của người học trò có thái độ xử sự tốt thật đáng quý là sống hòa đồng với bè bạn, nói năng có tính khiêm tốn, linh động với bè bạn, chẳng phải văng tục chửi bậy, và ta có thể thấy được những em học trò rèn cho mình được biết học sinh bó tay chào và nói chuyện rất lễ phép với thầy cô, người mập tuổi. Chan hòa, biết cư xử đúng,biết mến thương cả qua hành động và lời nói, ko đành khô hanh,ko mập tiếng quát tháo , chành chọe với các em bé hơn mình.

Nhưng kế bên ấy trước tình cảnh, ko để ý đoàn luyện xử sự, ko được sự ân cần của người mập đúng đắn,phải xúc tiếp với quá nhiều những vấn đề xã hội, những điều ko hay trên thứ mạng Internet qua sớm… đã vô tình khiến cho 1 số bộ phận học trò đã ko biết giữ mình, các bạn mau chóng để tâm hồn mình bị lấm bẩn bởi những thứ ko tốt, thành thử ra chính thái độ cư xử của các bạn cũng đã đề đạt được điều ấy, thật đáng buồn lúc nó đang biến thành 1 vấn đề nan giải lúc nhiều bạn vẫn chưa được thông suốt về cach cư xử của bản thân để chỉnh lý để tăng trưởng bản thân theo chiều hướng tốt. Đúng như dân ta có câu “cái xấu thì nhiễm rất dễ, cái tốt thì khó”.Rồi cũng khó có thể chấp thuận sự thật rằng, những nền văn hóa giao tiếp đã tiêu hao lúc con người ta học nhiều nhưng thấm vào người thì chẳng được bao lăm.

Có những học trò dù khoác trên mình màu áo trắng bóc khôi, trong trắng, vẫn đang được đoàn luyện trong cùng 1 môi trường giáo dục mà không hề người nào cũng biết cư xử đúng đắn, xử sự tốt, ở đây cũng ko khó gặp những học trò nói năng, ứng xử khiến chúng ta ko hài lòng. Một số 3̣n dùng những từ nói tục chửi thề, nói như đánh vào tai, ăn nói vô cùng bất lịch sự, hành động côn đồ, hung hăng với bè bạn, thầy cô giáo, thất lễ với ba má, gây mất đoàn kết với mọi người bao quanh. Có thể thấy được những người tương tự hiếm có được những mối quan hệ tốt, với những người thành công, với bè bạn, thầy cô thì sẽ ít xúc tiếp, khó có được sự giáo dục đàng hoàng vì thái độ bất cộng tác, mà nếu càng ít được giáo dục các bạn ấy sẽ càng dễ tiến tới 1 hậu quả nhưng chúng ta khó có thể lường trước được.

Vì vây, cả xã hội, các gia đình, nhà trường, bè bạn nên chỉ ra cho các bạn rằng các phải tưởng tượng ra được con người sau này của mình nếu ko muốn biến thành người ko bổ ích cho xã hội, thành phần đáy của xã hội, thành phần bợm chợm, xã hội đen chẳng phải được ủng hộ trong 1 xã hội tân tiến, ko có thể giữ được chức phận tốt, tiền công tốt trong 1 xã hội tăng trưởng mà cũng gắn với đề nghị chuẩn mực đạo đức dù căn bản nhất cũng phải cao.

Qua ấy mới thấy hết được việc đoàn luyện xử sự cho ko chỉ lứa tuổi trẻ, mọi người là rất quan trọng, là việc làm rất cần cho chúng ta nên sớm tinh thần, hành động ngay bây giờ. Bản thân em, em thấy được địa điểm của mình sau này là 1 trong những chủ sở hữu ngày mai của tổ quốc phải ra sức rèn luyện cách ứng xử với mọi người, ăn nói dễ nghe, cùng nhau học tập để trở thành những người công dân có ích cho xã hội, biết cách dùng từ ngữ và xử lí cho tốt và tránh xa những lời nói bất lịch sự, hành động ko thể chấp nhận để mọi người có thể gần nhau hơn.

Em thấy được rằng Việc “xử sự có văn hóa” ko chỉ làm đẹp mặt cho bản thân nhưng còn cho người khác cái cảm giác vui và tự ban cho mình 1 niềm tin cậy với người khác lúc ta xúc tiếp, em sẽ tiến hành tu dưỡng đoàn luyện lề thói xử sự tốt, có chuẩn mực từ hiện giờ, phát huy nó như 1 người tuy học nhiều mà vẫn mang trong mình sự tôn trọng những điều gọi là bản sắc văn hóa dễ ợt nhất – văn hóa giao tiếp vì nó rất cần cho sự tăng trưởng trong ngày mai của em sau này.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn nghị luận về văn hóa xử sự của học trò ngày nay số 7

Trong xã hội tiên tiến và ko dừng tăng trưởng, văn hóa xử sự rất quan trọng trong việc chúng ta hòa vào xã hội. Văn hóa xử sự ko chỉ là cái riêng của mỗi người, nó còn là nét đẹp văn hóa của tập thể, dân tộc. Xử sự có văn hóa là tiền đề cho việc hình thành những quan hệ tốt đẹp giữa người với người. Kể từ còn bé, chúng ta đã được dạy về cách xử sự. Việc học xử sự văn hóa có thể xem là việc học cả đời, ko bao giờ xong xuôi. Từ trẻ đến già, người nào người nào cũng đều cần phải học, và văn hóa xử sự xoành xoạch là trung tâm của xã hội hướng đến. Còn tuổi teen ngày nay việc xử sự văn hóa được trình bày như thế nào?

Văn hóa xử sự, hay còn gọi là xử sự. Có thể hiểu ấy là hành vi giao tiếp và đối nhân xử thế ở đời.Nó trình bày chừng độ học thức của tư nhân, suy rộng ra là của cả 1 tập thể dân tộc. Giới trẻ, những rường cột ngày mai của tổ quốc. Những người sau này sẽ hiến dâng mình xây dựng quê hương càng ngày càng phát triển thành giàu đẹp. Thành ra, văn hóa xử sự của tuổi teen là quyết định rất quan trọng đến ngày mai của xã hội. Bởi đây là độ tuổi tạo nên, xây dựng tư cách của con người. Là độ tuổi đang từ trẻ em lên trưởng thành. Chính vì thế, việc văn hóa xử sự như thế nào sẽ tác động rất mập tới ngày mai của chính bản thân người ấy cũng như toàn xã hội.

Trong cuộc sống hàng ngày, mỗi tình cảnh giao tiếp của chúng ta cũng là 1 cảnh huống để chúng ta trình bày văn hóa xử sự trong thực tiễn. Có rất nhiều bạn teen sống hăng hái, trình bày cách xử sự tốt, lành mạnh. Mọi tình cảnh đều cần có cách xử sự khôn khéo. Trong giao tiếp với người nhà trong gia đình thì lễ độ, trong xử sự với bè bạn thì vui vẻ gần gũi, đối với thầy cô thì ngoan ngoãn, ham học hỏi. Đấy có thể coi là những tấm gương của những người có văn hóa xử sự tốt. Như các cụ ta thường nói:

“ Lời nói chẳng mất tiền sắm

Lựa lời nhưng nói cho vừa lòng nhau”

Lời hay ý đẹp, cách xử sự có văn hóa, chúng ta chẳng mất gì. Nhưng bù lại, chúng ta lại được nhiều thứ. Lời đã nói ra, thì sẽ ko thu hồi lại được. Cho nên, nói sao cho tốt, xử sự sao cho tốt vẫn luôn là 1 điều vô cùng gieo neo.

Trái ngược với những bạn teen có 1 cách văn hóa xử sự tốt thì vẫn còn 1 bộ phận tuổi teen gây tác động xấu đến hình tượng tuổi teen ngày nay.Hội nhập đi kèm với thử thách. Đấy ko chỉ là thử thách về kinh tế, chính trị nhưng còn là thử thách về văn hóa, giáo dục. Quốc gia càng tăng trưởng, việc hội nhập càng diễn ra mau chóng càng dẫn tới những hệ lụy của nó. Cũng bởi sự hội nhập mau chóng đó, việc tiếp cận toàn cầu cũng dễ dãi hơn. Bộ phận tuổi teen của chúng ta bị tác động thâm thúy bởi nền văn hóa phương tây. Hàng ngày, hàng giờ trên những trang mạng xã hội vẫn có những hình ảnh, từ ngữ “bậy” tràn lan. Những bạn teen ko tự nhận thức được hành vi của mình, vì thế, họ đăng tải những nội dung, những từ ngữ ko lành mạnh. Những câu nói thô lỗ, chửi bới vẫn hiện ra tràn lan trên mạng. Họ coi bản thân mình là nhất, với ý niệm mỗi người chỉ có 1 cuộc đời. Nên họ sống buông thả bản thân, sống ko có nghĩa vụ với đời. Thành ra, tiếng nói nhưng họ giao tiếp, cách xử sự của họ trong cuộc sống cũng vô cùng thụ động.

Văn hóa xử sự của tuổi teen ngày nay đang dần bị biến tướng 1 cách thụ động. Giới trẻ đang dần làm mất đi những trị giá tốt đẹp của văn hóa truyền thống nhưng cha ông ta đã gây dựng nhiều đời. Những biến tướng đó đang hàng ngày, hàng giờ là nỗi ám ảnh, nan đề cho các ngành có nhiệm vụ khắc phục. Lấy 1 thí dụ minh họa: Ngày trước,được đi học là 1 điều hết sức hoàn hảo. Và quan hệ giữa người học sinh và người thầy giáo là 1 quan hệ thiêng liêng cao quý. Người học luôn nhất định tôn kính người thầy giáo. Và trong cách xử sự với người thầy một thể kiện sự tôn kính đó. Nhưng với xã hội ngày nay, sự tôn kính đó dần dần bị mất đi và thay thế bằng những thứ khác. Những câu chào hỏi thầy giáo đã dần dần nhạt đi, có đôi lúc chỉ chào như có lệ “cô ạ”, “thầy ạ”. Những câu chào tiếp kiệm từ thì vẫn diễn ra hàng ngày. Thậm chí là dù có chào thì sau lưng vẫn xưng hô với bè bạn rằng “ ông này”, “bà kia” là chuyện vô cùng tầm thường.

Những hành động, văn hóa xử sự đó tuy nhất thời có thể làm chúng ta cảm thấy ham thích, hay vui sướng. Nhưng dần dần sẽ gây hậu quả hết sức nghiêm trọng nhưng chúng ta chẳng thể lường hết được. Xã hội là cả 1 tập thể, ko chỉ riêng mỗi tư nhân chúng ta còn đó. Muốn còn đó trong xã hội chúng ta phải đi ra bên ngoài, giao tiếp, học hỏi từ những người bao quanh. Và liệu nếu hành động, xử sự với văn hóa thụ động tương tự thì con người có còn đó được trong xã hội này ko. Câu giải đáp vững chắc là ko rồi. Cuộc sống luôn đi lại ko dừng và muốn còn đó con người cần phải thích ứng theo nó. Đừng có tự coi bản thân mình là nhất và muốn làm gì thì làm để rồi bị cách li ra khỏi xã hội, biến thành con người thừa thì mới hối tiếc. Cuộc sống là 1 điều thần kì nhưng tự nhiên tặng thưởng. Sống trên đời đừng chỉ vì bản thân mình nhưng còn phải vì người khác, tương tự chúng ta mới sống 1 cuộc sống toàn vẹn, hạnh phúc được.

Là những người trẻ, chúng ta cần học tập ko dừng. Cố gắng đoàn luyện bản thân, bước đi trên 1 trục đường gai góc mà ko nên khiếp sợ. Đừng bị những cám giỗ nhất thời nhưng đánh mất những trị giá mấu chốt của văn hóa dân tộc. Để rồi lạc bước giữa đường đời chẳng tìm thấy lối ra. Hãy sống hết mình và hiến dâng hết mình vì cuộc đời. Để rồi, hạnh phúc sẽ mỉm cười với chúng ta.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn nghị luận về văn hóa xử sự của học trò ngày nay số 8

Ngày nay thì có nhẽ chưa bao giờ cụm từ “văn hóa xử sự” lại được nhắc nhiều như hiện nay. Và điều ấy như đã cho ta thấy rằng tầm quan trọng của văn hóa xử sự trong cuộc sống cũng như sự xuống cấp và quả thực rất đáng báo động của nó đang đặt ra khiến ko ít người trong chúng ta phải giật thột nhìn lại về văn hóa xử sự của chính mình.

Văn hóa được hiểu là tổng hòa các trị giá, các trị giá tư tưởng được hệ thống lại bởi các hoạt động trong dĩ vãng cũng như trong ngày nay của tư nhân này với tư nhân khác, của tư nhân này với số đông, tập thể. Và ngay cả qua các hoạt động thông minh đó, thì chừng như các lứa tuổi nối tiếp nhau chừng như cũng đã tạo nên nên những quy chuẩn, những trị giá thước đo, những khuôn mẫu chuẩn mực. Có thể nói những cái biệt lập, lạ mắt của 1 tập thể, 1 dân tộc. Và còn như sự xử sự có thể hiểu dễ ợt là cách mình đối đáp, đáp trả với người khác trong khi người ấy đang ảnh hưởng tới ta. Tóm lại ta như thấy chính cách xử sự được trình bày rõ rệt qua thái độ, hành vi, lời nói, cử chỉ của mình là cách nhưng người khác đang nhìn nhận hay cũng như đang nhận xét về tính cách, tư cách của ta. Nói tóm lại văn hóa xử sự là tổng hòa các mối quan hệ giữa con người với con người, và cả giữa con người với tất cả những gì bao quanh chúng ta. Đấy chính là sự bao gồm tất cả như cây cối hoa lá, bao gồm cả các loài vật hay ấy chính là mẹ tự nhiên sản sinh ra vậy.

Ta có thể thấy những nét văn hóa xử sự là nơi để chúng ta cho mọi người được thấy về con người. Và chính phong cách tư cách của chính bản thân mình, và nói rộng ra hơn nữa, thì những hành xử hay giao tiếp ấy giúp ta như cũng đã trình bày được ý thức, ý chí con người của 1 dân tộc, 1 tập thể dị biệt chẳng thể trộn lẫn với bất kỳ dân tộc hay tập thể khác. Chừng như nhưng đã gọi là văn hóa xử sự thì ấy phải là những xử sự đẹp, ấy chính là sự lịch sự, tân tiến. Tỉ dụ như chúng ta chuyện trò phải bảo nhỏ nhẹ, duyên dáng, có học vấn. Và ấy không hề mở mồm ra là chửi thề rồi chỉ trích, nói xấu người này, người kia, vứt rác thì phải vứt đúng nơi, đúng chỗ, chứ chẳng thể bạ đâu vứt ấy.

Trước hết chúng ta phải kể đến văn hóa xử sự giữa người với người. Văn hóa này đã được dân tộc ta cũng như đã được un đúc nên từ nghìn đời nay với những câu ca dao, phương ngôn như câu ca dao “Lời nói chẳng mất tiền sắm, lựa lời nhưng nói cho vừa lòng nhau”, hay cả câu “Lời chào cao hơn mâm cỗ”, “Ăn phải nhai nói phải nghĩ”, “Uống nước nhớ nguồn”,… ấy là văn hóa trọng tình, trọng nghĩa, văn hóa ân cần, mến thương lẫn nhau. Và có thể nói chính những cái nôi trước hết nhưng chúng ta học cách xử sự, giao tiếp với người khác ấy chính là gia đình. Chừng như ở ấy, ngay từ thuở nhỏ, chúng ta như cũng đã được ông bà, bố mẹ dạy cho lúc gặp người mập phải biết cười. Và có những hành động như vòng tay cúi đầu xuống và chào ông, chào bà, chào cô, chào chú, lúc được người mập cho quà phải biết giơ 2 tay nhận lấy và nói lời cảm ơn, và còn là lúc làm 1 việc gì ấy sai lầm phải biết vòng tay lại cúi đầu xin lỗi. Cho tới lúc mập hơn 1 chút, chừng như chúng ta được dạy cách đi đâu phải thưa, về nhà phải gửi lời chào để người mập trong nhà không hề lo âu vì chúng ta. Có thể thấy trong 1 gia đình luôn tràn đầy mến thương, tiếng cười và thú vui là điểm tựa là vạch xuất hành tốt nhất để gieo mầm cho những lứa tuổi nối tiếp cách xử sự tân tiến, rất lịch sự, và lại có mực thước, lễ giáo.

Hiện nay thì đã có ko ít các bạn học trò, sinh viên trong chúng ta là những người ấy. Các bạn chính vì quá mê mải tận hưởng cuộc sống nhưng bỏ quên học tập, thu thập kiến thức, đoàn luyện đạo đức. Khi các bạn về nhà ko chịu học bài, làm bài tập, lên lớp thầy cô rà soát thì kiếm cách thoái thác, tìm lí do này lí do nọ, ko được thì bảo ông thầy này ác, bà cô kia bủn xỉn, và đằng sau lưng thì đi nói xấu đủ kiểu. Thật đau lòng vì còn đâu là truyền thống hiếu học “Tôn sư trọng đạo”, hay “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư” của người dân Việt ta truyền từ bao lứa tuổi nay.

Và tiếp tới là văn hóa xử sự giữa con người và chính với môi trường bao quanh. Thường thường thì chúng ta vẫn hay nghĩ vì là con người với nhau có xúc giác, có cảm nhận, và có cả những nhận thức nên người ta lại như đã rất coi trọng trong việc xử sự, giao tiếp lẫn nhau nhưng ít đề cập văn hóa xử sự với môi trường bao quanh. Đấy chính là 1 sự khuyết điểm mập bởi con người chúng ta không hề là sinh vật độc nhất vô nhị sống trên Trái đất này. Cũng bởi vì thế xử sự sao cho hợp lẽ với môi trường bao quanh cũng là 1 lối sống đẹp như: bảo vệ môi trường, tiết kiệm khoáng sản, sống xanh. Kế bên những kẻ ích kỉ ấy còn có những người đang ngày đêm ko dừng nghỉ và họ chừng như cũng đã tìm mọi cách để bảo vệ môi trường, cải tạo môi trường. Đấy là những cô chú người lao động dọn vệ sinh ngày đêm mài miệt cầm theo cây thanh hao thu dọn phố phường, những bạn tự nguyện viên xung phong tới những vùng sâu vùng xa, những nơi còn nghèo đói nhất để giúp bà con 1 tay xây cái trường, cái nhà để cho các em bé có nơi vui chơi và học tập.

Văn hóa xử sự xoành xoạch được đề cao và đặc thù coi trọng trong bất kỳ thời đại nào, chính vì thế bạn và tôi hãy đoàn luyện cho mình những lối sống có văn hóa. Mỗi người có tinh thần sẽ tạo lên được 1 xã hội có tinh thần, xã hội có tinh thần thì mới tăng trưởng toàn diện về cả môi trường xã hội lành mạnh và môi trường thiên nhiên trong lành.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn nghị luận về văn hóa xử sự của học trò ngày nay số 9

Trong cuộc sống, người sống với người bằng tình cảm, bằng lời nói ngon nói ngọt ngào sẻ chia nhiều điều trong cuộc sống. Cách bạn nói, cách bạn trình bày chính là văn hóa ứng sử. Xử sự vốn được coi là tiêu chuẩn, 1 thước đo để khẳng thành kiến thức của con người. Đối với nhiều người ngày nay chỉ cần qua cách xử sự thôi là có thể biết được tính cách cũng như học vấn của người đối diện như thế nào.

Nhiều người sẽ đặt câu hỏi là xử sự đem đến điều gì cho họ. Hẳn nhiên rồi, 1 người xử sự tốt, vững chắc sẽ được nhiều người tình quý, tôn trọng. Và điều trái lại, những người nào nói ko văn hóa, nói tục chưởi bậy, có những hành động tục tĩu vô văn hóa, đi trái lại với các đạo lí của xã hội thì vững chắc sẽ bị xa lánh và bị mọi người ghét bỏ. Những người có thái độ xử sự ko tốt vừa cho thấy họ đang ko tôn trọng người bao quanh mình và ấy cũng là ko tôn trọng chính bản thân mình. Không phải cố ý, mà họ đang tạo ra 1 hình ảnh xấu trong lòng mọi người dù bản thân hoàn toàn không hề vậy.

Không thể chối cãi rằng, 1 học trò ngoan ngoãn, cần mẫn học tập, cần mẫn tới trường, chào thầy chào cô mọi khi mọi nơi, vững chắc sẽ được thầy cô yêu mến. 1 học trò láo nháo, vô giáo dục thì chẳng người nào có thể yêu mến được cả, chỉ có bị ghét bỏ thành học trò cá biệt nhưng thôi. Có thể bản thân của em ko xấu, cơ mà cách làm của em làm người khác ko cảm tình nên thành kẻ xấu. Hay như trong cuộc thi hoa hậu. Phcửa ải trải qua rất nhiều phần thi nhan sắc, mà vẫn phải có vòng thi xử sự để thử tài năng về học vấn và thái độ sống, đẹp người và cần cả đẹp nết nữa. Cách xử sự chính là đạo đức là cái nết của con người.

Giới trẻ ngày nay, cách xử sự đang bị tha hóa dần dần. Chừng như công nghệ quá tăng trưởng nên con người sống với nhau bằng toàn cầu ảo. Thế giới nhưng ở ấy, công nghệ lên ngôi. Nhắn tin chuyện trò qua facebook, hay zalo thì rất lịch sự, ân cần từng việc 1, ân cần tới ngày sinh nhật các kiểu. Nhưng lúc gặp ngoài đời thì 1 câu chào cũng ko có. Trên mạng là 1 người hết sức đàng hoàng, gặp ở ngoài thì nói năng thô lỗ, hành động thì thô bạo không thừa nhận được. Tới cả việc chuyện trò với nhau cũng phải nhắn qua dế yêu, tiếng nói giao tiếp giảm dần, con người khó chuyện trò với nhau. Đặc trưng trong các nhà trường thì học trò bỏ học, cãi giáo viên quá nhiều. Con cãi bố mẹ không hề số lượng bé, sự tôn trọng lẫn nhau càng ngày càng bị sút giảm đi rất nhiều.

Thành ra, ngay từ hiện giờ trong mỗi chúng ta hãy có những hành động đúng đắn, tập cho mình những hành vi, lối sống hăng hái. Và trên hết là điều ấy sẽ tạo điều kiện cho bạn có 1 lối sống xử sự tốt. Xử sự trình bày trí óc và tư cách của 1 con người, xem người ấy có văn hóa có học vấn hay ko đều chỉ cần phê duyệt cách xử sự.

Thành ra, có thể nói rằng xử sự chính là chiếc chìa khóa để chúng ta xúc tiếp với xã hội, hòa đồng với con người có hiểu biết, tân tiến, lịch sự. Mỗi học trò hãy cần mẫn học hành thật tốt, ngoan ngoãn nghe lời giáo viên của mình để có thể là người có nhiều cảm tình trong lòng mọi người.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

Bài văn nghị luận về văn hóa xử sự của học trò ngày nay số 10

Không chỉ riêng nước ta nhưng tất cả tất cả các nước trên toàn cầu đang chú trọng tới việc giáo dục học trò về “văn hóa xử sự”, vì sao vấn đề xử sự lại được ân cần bậc nhất tới tương tự. Có thể thấy dạy cách xử sự là việc quan trọng bậc nhất của mỗi đất nước, và có phải chăng nền văn hóa xử sự của con người chúng ta đang bị xuống cấp trầm trọng. Vậy văn hóa xử sự là gì? Làm như thế nào để có thể biến thành 1 người có văn hóa xử sự tốt?

Văn hóa xử sự là cách chúng ta thể xuất hiện bên ngoài về thái độ, hành vi, cử chỉ, ánh mắt, của chính ta với những người bao quanh. Để là 1 người xử sự có văn hóa thì chúng ta phải học cách giao tiếp, về chỉ lời nói, thái độ của chúng ta với mọi người cũng như mọi cảnh huống trong cuộc sống.

Tầm quan trọng của văn hóa xử sự đối với cuộc sống của chúng ta như thế nào? Đối với gia đình việc chúng ta trình bày lòng kính trọng, mến thương bố mẹ ông mẹ là trình bày đạo đức của 1 người con ngoan hiếu thuận. Đối với nhà trường thì lại có 1 thước bình chọn chuẩn mực hơn, mỗi chúng ta đều có 1 mực ấy là hạnh kiểm và học lực, lúc đi học chúng ta trình bày văn hóa đạo đức của mình ra sao sẽ được thầy cô bình chọn đúng tương tự. Đối với xã hội việc trình bày văn hóa xử sự tốt sẽ được mọi người tôn trọng, yêu quí. Từ ấy ta có thể thấy xử sự là điều quan trọng chẳng thể thiếu trong cuộc sống của chúng ta. Tỉ dụ lúc đi thi chương trình Hoa hậu Việt Nam kế bên các phần thi y phục, nhan sắc thì sẽ có phần thi quan trọng ấy là phần thi xử sự. Phần thi xử sự là phần trình bày trí sáng dạ, cách đối nhân xử thế của người ấy đối với mọi người bao quanh. Thành ra kế bên Hoa hậu, Á hậu 1, Á hậu 2, còn có Hoa hậu thận thiện. Hay 1 thí dụ thực tiễn hơn lúc chúng ta đi ứng tuyển kế bên việc xét năng lực thì người ta sẽ xét về đạo đức nữa. Chúng ta có thể thấy được vai trò quan trọng của việc xử sự với mọi người bao quanh nhất là trong xã hội tiên tiến, nơi nhưng con người ta càng ngày càng yêu cầu 1 chuẩn mực xã hội cao hơn.

Quốc gia của chúng ta đang trong đà tăng trưởng để biến thành 1 tổ quốc tân tiến, giàu mạnh, để giàu mạnh thì tổ quốc ta phải mở cửa hội nhập với quốc tế kế bên những thành quả nhưng chúng ta đạt được thì chúng ta cũng gặp rất nhiều gieo neo. Khi tổ quốc mở của thì rất nhiều nền văn hóa không giống nhau nhập cảng vào nước ta, vì thế chúng ta buộc phải phải hòa nhập với nền văn hóa đó, mà chúng ta hòa như thế nào để ko tan, để vẫn giữ được bản sắc văn hóa riêng thìa là 1 câu hỏi mập chưa có lời trả lời. 1 thực tiễn nhưng chúng ta đang nhận thấy rằng chúng ta đang bắt chước văn hóa phương Tây rất nhiều, kế bên những cái chúng ta vận dụng đúng thì cũng có những cái chúng ta lai căng. Như nền văn hóa của nước Hàn Quốc là lúc ăn thì phải làm ra tiếng động thật bự để trình bày sự ngon mồm và hàm ân với người nấu, mà văn hóa của chúng ta là ăn uống nhẹ nhõm ko gây ra tiếng động. Nếu chúng ta học theo cách xử sự của nước bạn cầm về nước mình thì chúng ta sẽ trở thành người tục tĩu, thiếu văn hóa. Thành ra, chúng ta phải nhận thức điều gì nên học và điều gì ko nên học, để hòa mà ko tan.

Chúng ta người nào cũng muốn được sống trong môi trường tốt nhất từ chất lượng cuộc sống, tới văn hóa xử sự. Nhưng để tạo thành 1 xã hội thì phải có người nọ kẻ kia, có người tân tiến và người thiếu văn hóa. Có những người mở mồm ra là phát ngôn những từ tục tĩu, tục tằn. Chúng ta chẳng thể đổ lỗi do không gian sống, hay môi trường giáo dục được nhưng ấy là do tinh thần của chính bản thân chúng ta. Trong bản thân mỗi con người chúng ta người nào cũng đều có 50% là ý tưởng tốt đẹp và 50% là ý tưởng xấu xa. Nếu chúng ta dập tắt cái ý tưởng xấu xa của mình đi thì chúng ta sẽ thành người tốt đẹp và trái lại. Tôi thí dụ 1 bài báo về việc những bữa cơm từ thiện có giá 2.000 ngàn đồng. Đấy là những hành động của những người có nghĩa cử cao đẹp, họ biết “lấy lá lành đùm lá rách”. Nhưng cũng có 1 quán cơm bình dân cũng những món ăn như thế nhưng người ta lấy tận 50.000 ngàn. Đấy là cách xử sự trong giao thương, cách chặt chém và xử sự thiếu văn hóa. Vừa mới đây tôi lại biết tới những món ăn mới ở Hà Nội như là món bún chửi, từ bao giờ bún chửi lại biến thành đặc sản của Hà Nội, phải chăng văn hóa chửi lại là nền văn hóa mới, mới được khai sáng. Đã có rất nhiều bài báo bao quanh vấn đề này, người thì cho ấy là điều hay, người thì cho ấy là điều ko hay, còn tôi tôi thấy ấy là hành động thiếu mỹ quan, thiếu văn hóa.

Để chúng ta biến thành những măng non tươi sáng của lứa tuổi mới thì chúng ta hãy ko dừng học tập cả về tri thức trong sách về và tri thức ngoài thực tế. Hãy dập tắt những phần xấu trong tâm não mình để phần đẹp trỗi dậy và tươi sáng hơn. Những cái đẹp, cái thiện vẫn luôn có chỗ đứng trong cuộc sống. Hãy biến mình thành con người có văn hóa luôn được mọi người quí trọng. Những điều tốt đẹp bạn đem lại sẽ tiếp sức cho tổ quốc chúng ta hướng tới 1 tổ quốc có nền văn hóa xử sự tốt đẹp.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)
Ảnh minh họa (Nguồn internet)

.

Xem thêm thông tin Top 10 Bài văn nghị luận về văn hóa ứng xử của học sinh hiện nay (lớp 12) hay nhất

Top 10 Bài văn nghị luận về văn hóa xử sự của học trò ngày nay (lớp 12) hay nhất

Xử sự có vai trò quan trọng đối với mỗi chúng ta, đặc thù là đối với thế hệ học trò, những người đang tiếp thu và đoàn luyện văn hóa xử sự từng ngày. Có văn hóa xử sự tốt đẹp, sẽ hình thành sự thành công trong cuộc sống của bạn sau này. Xử sự là 1 cách bạn chạm tới cái đích của cuộc sống mau lẹ hơn người khác, bởi bạn biết tận dụng lợi thế của mình. Tuy nhiên, văn hóa xử sự của học trò ngày nay có nhiều vấn đề cần bàn đến. Điều này trình bày rõ trong 1 số bài văn nghị luận về văn hóa xử sự của học trò ngày nay nhưng Toplist đã tổng hợp trong bài viết dưới đây mời các bạn tham khảo.

1

12

1

12

Bài văn nghị luận về văn hóa xử sự của học trò ngày nay số 1

Trong mọi mối quan hệ xã hội, văn hoá xử sự hết sức quan trọng. Nó biến thành 1 chuẩn mực phê duyệt ấy người ta có thể bình chọn trình độ kiến thức của con người, của 1 tổ quốc. Cho nên nhưng người xưa thường có câu:

“Lời nói chẳng mất tiền sắm
Lựa lời nhưng nói cho vừa lòng nhau”

Trong môi trường giáo dục, để học trò tăng trưởng toàn diện thì ngoài giáo dục kiến thức, sức khoẻ, thẩm mỹ, nghề nghiệp thì giáo dục đạo đức có vai trò hết sức quan trọng. Đạo đức, hành xử, là thước đo để bình chọn tư cách của con người. Tuy nhiên, văn hoá xử sự của học trò ngày nay lại đang là vấn đề nhức nhói và cần được ân cần.

Trên thực tiễn, trường học là nơi học trò có dịp để khẳng định mình, thừa hưởng nền giáo dục toàn diện và tạo điều kiện thuận tiện, học trò ko chỉ sang giàu về trí thức nhưng còn được tạo nên và tăng trưởng tư cách của mình. Những học trò luôn kiểu mẫu, lễ độ với thầy cô, ngoan ngoãn cần mẫn học hành luôn là niềm kiêu hãnh của gia đình và nhà trường. Trong công tác, những học trò này một thể hiện mình là người có nghĩa vụ, siêng năng học hỏi tìm tòi, biết thắc mắc trước những cái khó, tìm thầy cô để bộc bạch ước vọng hay những vấn đề còn vướng mắc để thu được sự tham mưu từ người có kinh nghiệm, từ ấy mối quan hệ thầy trò ngày 1 tốt đẹp hơn.

Nhiều học trò đau lòng trước những gieo neo của thầy cô nhưng kêu gọi giúp sức, san sẻ những câu chuyện ấm lòng người. Đối với bè bạn, các em cũng có lối xử sự rất thích hợp và đáng học hỏi, thương mến giúp sức nhau trong học tập, kết đoàn xây dựng số đông lớn mạnh, ủng hộ giúp sức những bạn gia đình còn gieo neo, nặng nhọc. 1 số học trò ko quản ngại khó khăn, cõng bạn tới trường nơi vùng núi bóng gió đều là những hành động hết sức tốt đẹp và giàu ý nghĩa nhân bản. Trong cách ăn nói luôn đúng đắn, đi thưa về chào, kính trên nhường dưới, lễ độ với người mập tuổi đều được trình bày rất tích cực đẹp, góp phần xây dựng văn hoá xử sự trong nhà trường lành mạnh, an toàn.

Song, mặt khác, ta cũng ko khỏi giận dữ trước những hành vi thiếu văn hoá, xử sự thiếu giáo dục của 1 bộ phận học trò ngày nay. Nhiều bạn teen tỏ ra thất lễ, thiếu tinh thần, xúc phạm những người thầy đang đứng trên bục giảng từng ngày truyền đạt tri thức cho chính mình. Gặp thầy cô thì lướt qua hoặc cố tình xem như ko biết, nhiều em còn bướng bỉnh, cãi lý, thậm chí dùng cả những lời lẽ nặng nề với thầy cô. Những thầy cô nghiêm khắc thì bảo bà này, ông nọ dữ dằn, khó ưa mà người nào biết sâu ấy là cả 1 tình thương rộng lớn mong muốn các em nên người. Những bài báo viết về học trò A đánh thầy nhập viện, học trò B chửi thầy giáo trước cổng trường vẫn viết ra hằng ngày cho thấy chừng độ đáng báo động về đạo đức của học trò hiện nay. Ngang nhiên nói tục ngay trước mặt thầy cô, xé bài rà soát, ăn nói cục mịch, thiếu lễ phép vào ra trong giờ học ko xin phép, cố tình xúc phạm phẩm chất thầy cô là những bộc lộ vẫn thường thấy đâu đây trong các trường học.

Trong gia đình, 1 bộ phận học trò hững hờ với bố mẹ, chăm chắm chơi điện tử nhưng bỏ bễ học tập, thiếu lễ độ với ông bà, người nhà. Có những em còn tai hại hơn lúc phát sinh ăn cắp tiền nong của 3 mẹ để thoả nguyện nhu cầu thị hiếu tư nhân, sao nhãng học hành, ko ân cần tới học tập khiến ba má phiền lòng, lo âu. Với bè bạn thì dùng tiếng nói tục tằn nhưng các em xem ấy như là lời nói để trình bày cái tôi của bản thân, nhiều em còn đưa tên ba má các bạn khác ra làm trò đùa. Thực trạng đáng buồn hơn là việc ẩu đả trong nhà trường, nhiều học trò vì chút chếch mếch bé nhưng gây lộn, lôi bè kéo cánh ẩu đả, gây thương tổn về ý thức và thân xác cho bạn mình. Nhiều video được đánh dấu cảnh hành tội bạn, ẩu đả xé áo lột quần, quấy nhiễu bạn cùng trường… tràn lan trên mạng xã hội đã cho thấy đạo đức của học trò đang ngày 1 xuống cấp nghiêm trọng. 1 bộ phận khác sử dụng mạng Facebook, Zalo… như 1 dụng cụ để hạ uy tín, chửi bới, gây lộn nhau,… rồi dẫn tới những hành động thương tâm. 1 số học trò có tín hiệu phạm tội lúc con đang đi học.

Vậy nguyên do do đâu nhưng học trò càng ngày càng phát triển thành láo xược, vô tâm, láo xược tương tự. Liệu có phải đổ lỗi hết cho nền giáo dục? Thiết nghĩ, nhà trường có nghĩa vụ hết sức mập và gia đình xã hội, bản thân mỗi học trò cũng cần có nghĩa vụ với lối sống của mình. Sự thiếu ân cần từ gia đình, nhà trường, sự quản lí chưa ngặt nghèo, xã hội thứ tự trị an vẫn còn là vấn đề nhức nhói về tệ nạn xã hội thì làm sao có thể tránh cho trẻ những sai trái méo mó. Thành ra, chúng ta cần phối hợp thật chặt chẽ để giáo dục đạo đức và lối sống cho học trò, mỗi người mập phải là tấm gương đạo đức sáng ngời, thầy cô phải nêu gương cho học trò. Xây dựng môi trường học tập gần gũi, cộng tác để học trò phát huy bản lĩnh và trái tim mến thương của mình. Đặc trưng, mỗi 1 học trò chúng ta phải thực thụ hiểu mình, phải có nguyên lý sống cho bản thân, tránh sa vào tệ nạn xã hội, quyết tâm cần mẫn học hành, quý thầy mến bạn. Có lối sống thật thà trong học tập và đời sống. Giản dị và khiêm tốn, cố gắng hết mình để hoàn thiện bản thân mỗi ngày.

Bác Hồ từng nói: “Có tài nhưng ko có đức là người vô ích. Có đức nhưng ko có tài thì làm việc gì cũng khó”. Thành ra, chúng ta – những lứa tuổi ngày mai, những chồi non của tổ quốc, hãy quyết tâm thật nhiều để xây dựng văn hóa học đường thật đẹp, tỏa sáng trong tư cách, lối sống như chủ tịch Hồ Chí Minh lớn lao.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});

2

4

2

4

Bài văn nghị luận về văn hóa xử sự của học trò ngày nay số 2

Hiện nay, xử sự được xem là chuẩn mực để bình chọn sự khôn khéo, sáng dạ của 1 con người. Vấn đề xử sự khi mà giao tiếp đang làm cho nhiều người băn khoăn, ko biết như thế nào mới là xử sự có văn hóa và đúng đắn.

Thật vậy, ngày nay chúng ta gặp mặt và tiếp túc nhiều người, chúng ta yêu cầu phải giao tiếp bằng tiếng nói và hành động. Vậy, cách xử sự như thế nào để tạo được 1 cuộc hội thoại thành công và khôn khéo lại phù thuộc vào mỗi người. Có rất nhiều người sẽ nhận mặt được kẻ thù có tính cách như thế nào qua cách xử sự hằng ngày như thế này. Bởi xử sự chính là thước đo sự hiểu biết cũng như tri thức của 1 người.Hằng ngày chúng ta vẫn giao tiếp với nhau chính là chúng ta đang duy trì cách xử sự. Bạn có phải là người xử sự khéo léo, xử lí mọi thông tin nhanh gọn ko. Có nhiều người sinh ra đã biết cách ăn nói, xử sự mà có nhiều người cần phải quyết tâm đoàn luyện từng ngày thì mới có thể xử sự tốt. 1 người có cách xử sự khôn khéo, đúng đắn thì luôn tạo được cảm tình, yêu quý của những người bao quanh. Vì họ đã tạo ra được ko khí và không gian sống rất lành mạnh. Ngược lại nếu bạn là người ko biết ứng xứ, đối nhân xử thế thì bạn sẽ luôn rơi vào thế thụ động chẳng thể hòa nhập cộng với người khác.Xử sự có vai trò quan trọng đối với mỗi chúng ta. Nó sẽ hình thành sự thành công trong cuộc sống của bạn sau này. Xử sự là 1 cách bạn chạm tới cái đích của cuộc sống mau lẹ hơn người khác, bởi bạn biết tận dụng lợi thế của mình. Giới trẻ ngày nay là những người cần thiết được sự xử sự tốt, đúng đắn đối với mọi phân khúc người. Tuy nhiên ngày nay có 1 số phần tử xử sự tục tĩu, vô phép đã tự tạo ấn tượng xấu cho những người bao quanh. Điều này thật đáng buồn.Chúng ta có thể học cách xử sự tốt ngay trong gia đình mình, từ 3 mẹ, anh chị em. Bạn lễ độ, đi thưa về gửi cũng là 1 cách xử sự tốt. Và ngoài xã hội cũng vậy, bạn nên biết rằng mình đang ở địa điểm nào để có thể cư xử đúng đắn nhất. Thế mới là người khôn khéo. Văn hóa ứng xứ là 1 cụm từ nhưng người ta thường dùng để đo tư cách của 1 người người. Cái gì cũng cần có văn hóa, có mực thước nhưng chúng ta lấy nó làm thước ấy. Chính bạn đang tự xây dựng con người mình qua lời nói và qua hành động hằng ngày.Địa điểm, vai trò của xử sự trong xã hội hiện nay thực thụ quan trong. Bạn sẽ có thể thấy được mặt mạnh, mặt yếu của bản thân, ko dừng quyết tâm học hỏi và hoàn thiện hơn nữa.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

3

1

3

1

Bài văn nghị luận về văn hóa xử sự của học trò ngày nay số 3

Trường học là nơi tập huấn phân khúc trí thức trẻ cho giang sơn, nó quyết định vận mệnh của tổ quốc trong ngày mai. Và nhiệm vụ của sự nghiệp giáo dục luôn nặng nề vì chẳng những tập huấn tri thức nhưng còn cả đạo đức con người. Tuy nhiên, đạo đức của phân khúc trẻ ngày nay, hay chi tiết hơn là các em học trò, đang xuống cấp trầm trọng. Ðiều ấy được trình bày qua cách xử sự hằng ngày của các em học trò trong trường, lớp của mình.

Nhận định về vấn đề văn hoá xử sự học đường ngày nay, bà Phạm Thị Thuý, nhà xã hội học, nhà giáo, nhà tâm lý học, cho rằng: “Văn hoá xử sự học đường ở Việt Nam đã ở vào cấp độ báo động đỏ. Quá nhiều hành vi thiếu văn hoá của học trò. Văn hoá học đường đang xuống cấp trầm trọng, là sự xuống cấp đáng sợ nhất của cả 1 nền giáo dục!”. Xét từ nền văn hoá xử sự của cha ông ta xưa, có rất nhiều câu nói nhưng cho đến nay vẫn được xem là những chuẩn mực đạo đức:

“Chim khôn kêu tiếng rảnh rỗi
Người khôn nói tiếng dịu dàng, dễ nghe”
Hay:
“Lời nói chẳng mất tiền sắm
Lựa lời nhưng nói cho vừa lòng nhau”

Và sâu sát hơn trong nhà trường, mối quan hệ giữa thầy – trò luôn được đặt ra trong những đạo lý cần có của người học trò nhưng dân tộc ta luôn lưu giữ hơn 4.000 5 nay, như: “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư” (1 chữ là thầy, nửa chữ cũng là thầy), “Tôn sư trọng đạo” hay những câu nói luôn hiển hiện trong các trường học như “Tiên học lễ, hậu học văn”… Không phải tình cờ nhưng người xưa bàn tới vấn đề xử sự của “quân – sư – phụ” (vua – thầy – cha), tức là đề cao vai trò của người thầy, xem thầy quý trọng như kính vua, kính cha.

Và đã có rất nhiều việc trình bày quan niệm này như người thầy mình mất, học sinh đôi lúc còn đội tang như mất cha, mất mẹ. Trong cách cư xử, giao tiếp hằng ngày giữa trò và thầy cũng có những luật lệ chuẩn mực như: mỗi lúc muốn hỏi thầy hoặc thảo luận vấn đề gì phải thưa gửi lễ độ tử tế. Ðứng trước mặt thầy phải ăn mặc chỉnh tề, nói năng nhã nhặn, gặp thầy phải cúi chào từ xa, khoanh 2 tay trước ngực, lúc nào thầy giải đáp mới dám ngước mặt lên…

Nhưng hiện nay, học trò của ta chẳng thể làm đủ lễ thức với thầy, cô cơ mà còn xuyên tạc, làm biến tướng các nghi lễ, thiếu sự tôn trọng với thầy cô. Tỉ dụ như: cách chào của học sinh lúc gặp thầy cô, các em vừa đi thậm chí là chạy ù ù qua thầy, cô vừa chào “cô ạ!”, “thầy ạ!” để… tiết kiệm từ, rồi cười hô hố rất phản cảm, khiến cho thầy cô giáo không thể hiểu học sinh chào mình hay chào người nào? Sau lưng học sinh gọi thầy, cô mình là ông nọ, bà kia, tệ hại hơn là gọi bằng đại từ nhân xưng “nó”. Khi làm bài rà soát ko tốt, bị thầy cho điểm kém ko hợp ý, học sinh chuẩn bị lôi bài rà soát ra xé trước mặt thầy, cô để tỏ thái độ. Hay 1 số em cãi lại lời thầy cô giáo lúc bản thân có lỗi, bị phê bình; là ko đứng dậy chào thầy cô giáo lúc họ vào lớp; là giải đáp câu hỏi của thầy cô giáo 1 cách cụt lủn, hững hờ cho qua; là ko đứng dậy giải đáp câu hỏi xây dựng bài lúc thầy cô giáo đề nghị; là vào, ra lớp học ko xin phép…

Ngoài lớp học, lúc ra đường, 1 số học trò gặp ko chào thầy cô, ko nhường đường cho thầy cô đi qua, 1 số học trò còn dùng những từ ngữ ko tôn trọng lúc thảo luận với nhau về tính cách của thầy, cô; tệ hại hơn nữa là trên những trang mạng xã hội: facebook, zalo… các em chuẩn bị san sẻ những dòng status đối với những người đã bảo ban mình rất bất nhã hay ko muốn nói là thô bỉ, là thiếu văn hoá.

Ngoài ra, cách xử sự giữa học trò với nhau lại còn nhiều vấn đề bất cập hơn nữa. Ðối với bạn của mình, các em gọi nhau bằng những từ lóng, chuẩn bị gây lộn, ẩu đả chỉ vì xích mích bé, các em có thể lôi tên bố mẹ của bạn mình ra rêu rao bất kỳ khi nào, nơi nào lúc các em thích, buông ra những tiếng chửi thề ngay lúc có mặt bè bạn và thầy, cô ở ấy…

Thực trạng đau xót trên đặt ra cho tất cả chúng ta vấn đề là làm cách nào để cải thiện, chỉnh sửa nó? Ðó là nghĩa vụ chung của toàn xã hội, của phụ huynh và của các thầy, cô giáo đang trực tiếp tiến hành nhiệm vụ giảng dạy.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

4

0

4

0

Bài văn nghị luận về văn hóa xử sự của học trò ngày nay số 4

Cảm ơn hay xin lỗi là 1 trong các bộc lộ của xử sự có văn hóa, là hành vi tân tiến, lịch sự trong quan hệ xã hội. Trong xử sự giữa tập thể, lúc cảm ơn và xin lỗi được thể hiện 1 cách thật tâm, 1 mặt đề đạt nhân phẩm văn hóa của tư nhân, 1 mặt giúp mọi người dễ cư xử với nhau hơn.Trong nhiều trường hợp, lời cảm ơn hay lời xin lỗi ko chỉ đem thú vui đến người nhận, chúng còn trực tiếp xả stress uẩn khúc, gỡ rối các quan hệ và con người cũng thành ra nhưng sống vị tha hơn.Trước đây, trong quan hệ xã hội, việc mọi người cảm ơn và xin lỗi nhau vốn là chuyện tầm thường, cảm ơn và xin lỗi biến thành 1 trong các chỉ tiêu để định tính nhân cách văn hóa của con người. Rồi nhiều 5 quay về đây, lời cảm ơn và xin lỗi như có chiều hướng giảm trong giao tiếp xã hội. Có người cho rằng, nguyên do của trạng thái này là do sự thủng thẳng của chuẩn mực xử sự, lại có người cho rằng, lối sống công nghiệp làm con người chỉnh sửa, hay do bản tính của 1 người chi tiết nào ấy vốn ko quen với 2 từ cảm ơn và xin lỗi,… Song thiển nghĩ, vẫn còn 1 nguyên do nữa là bấy lâu, như 1 quy tắc bất thành văn, thường thì chỉ có con cái xin lỗi hay cảm ơn bố mẹ, người ít tuổi xin lỗi hay cảm ơn người mập tuổi, nhưng nhiều người mập tuổi ko để mắt đến việc cảm ơn hay xin lỗi lúc xử sự với người khác.Trong giao tiếp xã hội, nhất là trong giao tiếp nơi công cộng, người mập tuổi hơn ít lúc sử dụng lời xin lỗi hoặc cảm ơn cho dù họ thu được sự giúp sức, hay hành vi của họ gây phiền phức cho người khác. Các em bé lúc thu được sự giúp sức hay sau lúc mắc lỗi thường ko ngại ngần nói lời xin lỗi hay cảm ơn, mà càng mập lên thì lề thói này chừng như đã tiêu hao, phải chăng vì các em học nói lời cảm ơn và xin lỗi ko chỉ qua bài học giáo dục công dân hoặc qua lời răn dạy của bố mẹ, nhưng còn học trực tiếp qua xử sự và việc làm của những người mập tuổi?Xin lỗi lúc bản thân mắc lỗi là chuyện tầm thường, và mỗi người xử sự với lầm lỗi của mình theo cách không giống nhau. Có người thừa nhận sai trái, xin lỗi rồi sửa sai; lại có người biết là sai trái mà ko dám thừa nhận, hoặc thừa nhận mà ko chịu tu sửa và chẳng phải biết nói lời xin lỗi. Biết nói và sử dụng lời cảm ơn hay lời xin lỗi là bộc lộ của nhận thức, của việc tiến hành hành vi xử sự văn hóa. Ðể các lời nói gần gũi này biến thành lề thói trong quan hệ xã hội, mỗi người trong chúng ta cần nhận thức chi tiết hơn, để mọi người xử sự có văn hóa hơn trong giao tiếp.Biết nói lời cảm ơn và xin lỗi là 1 chỉ tiêu bình chọn nhân phẩm và vốn liếng văn hóa của mỗi tư nhân, từ ấy góp phần xây dựng xã hội càng ngày càng tân tiến, tốt đẹp hơn. Hẳn nhiên, nói như thế mà cũng phải loại bỏ những lời cảm ơn hay xin lỗi ko thật lòng, để cho qua chuyện.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

5

2

5

2

Bài văn nghị luận về văn hóa xử sự của học trò ngày nay số 5

Nhân loại coi trọng xử sự như 1 tiêu chuẩn khẳng thành kiến thức. Khi 1 hoa hậu được mọi người suy tôn, ngoài những chỉ tiêu về nhan sắc, khuôn mặt, hình thể, thì kết quả của phần thi xử sự luôn hình thành sức nặng quan trọng để giành thắng lợi. Nói rộng hơn, cách xử sự là nền móng văn hóa, là vẻ đẹp quyền quý của tâm hồn, muốn có được yêu cầu phải có sự thông thái cộng với khả năng và tài năng. Muốn làm giàu, có thể chỉ vài 5, mà để có nếp sống hay cách xử sự có văn hóa có thể phải trải qua nhiều 5 tháng học hành và tiếp nhận nghiêm túc.

Ai cũng muốn mình đối đáp sáng dạ, xử sự khôn khéo, lịch thiệp. Nhưng trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta vẫn luôn phải nghe những lời tục tằn, tục tĩu, vẫn gặp ko ít kẻ ngụy biện để che giấu thói hư, tật xấu của mình. Có 1 chuyên gia thẩm định rằng: “Những kẻ ăn cắp chẳng phải có định nghĩa về sự mắc cỡ và chẳng phải đọc sách. Những gã ăn nói tục tằn, đánh chửi vợ con, xử sự thô thiển cũng rất ít đọc sách. Họ ko có lòng tự tôn nên cũng ko biết tôn trọng người khác, kể cả những người nhà yêu của họ!”.

Nhận định trên của vị chuyên gia ko hoàn toàn đúng trong mọi trường hợp, mà điều nhưng tôi tâm đắc nhất chính là nhận xét của ông ta; “Họ ko có lòng tự tôn nên cũng ko biết tôn trọng người khác”. Thiết nghĩ, muốn được mọi người tôn trọng, trước nhất phải biết tôn trọng mình, sau ấy phải biết tôn trọng người khác. Đã có 1 sự thực là ko thiếu người có bằng cấp cao mà sự hiểu biết về nhiều lĩnh vực xã hội, thậm chí ngay lĩnh vực chuyên môn làm nên tấm bằng cũng chưa phải đã thâm thúy, thuyết phục được đồng nghiệp. Ngược lại, nhiều người chẳng có bằng cấp gì nhưng uyên bác, thâm thúy khiến mọi người phải nể sợ.

Sống giữa tập thể dân cư, tôi nhìn thấy 1 điều có lúc thường nhật ít người nào để mắt tới: Văn hóa không hề là 1 vấn đề cao xa, nhưng từ trong cách xử sự đàng hoàng với nhau trong cuộc sống đời thường. Văn hóa có những cấp độ không giống nhau, có lĩnh vực yêu cầu trình độ “hàn lâm, quyền quý sang trọng” mà khái quát tính văn hóa từ khi lòng thật tâm đối với nhau, giản dị, thật thà và thấm đẫm tình người.

Chẳng hạn như tới ngày sinh nhật của người bạn thân nên có 1 lời chúc tốt đẹp, 1 giỏ hoa đẹp để tặng, 1 món quà lưu niệm bé thay lời chúc mừng, thế nhưng đã có mấy người nào nhớ tới? 1 cuộc thăm viếng ko được hứa hẹn trước vào cuối giờ tan ca, lúc gia chủ đã mệt nhừ người, có nên chăng? Ngay cả việc bé như cách gọi, cách giải đáp dế yêu sao cho có văn hóa nhưng không hề người nào cũng biết. Cách gọi, cách giải đáp dế yêu cụt lủn ko 1 lời thưa gửi, tạo sự bực bõ khó chịu cho người nghe ko còn là chuyện cá biệt. Lại có người nói năng quá lời, nói nhiều, nói dai tới mức ko cần biết người nghe có muốn nghe hay ko. Hút thuốc lá trong phòng làm việc, trên toa xe, trong nhà hát, nơi công cộng như chốn ko người, bất chấp lời ca cẩm, sự khó chịu của những người bao quanh.

Chúng ta ngày nay đang đau đầu, khó chịu về những cử chỉ bất lịch sự diễn ra bao quanh ta, đặc thù ở lớp trẻ mới mập, lớp người đang chịu tác động nhiều của mặt trái của chế độ thị phần, chạy theo lối sống ích kỉ, chuộc lợi, chủ nghĩa tư nhân nhưng quên đi lẽ sống cao đẹp “mình vì mọi người” nhưng cha ông ta bao đời để lại. Hiện thời ko hiếm trường hợp gặp người già tới nhà, con cái ko chào, lên xe bus, thanh niên tranh chỗ ngồi, ko nhường cho người già, nữ giới có con bé. Nói tục, chửỉ bậy, chửi thề trước đông người cũng là những bộc lộ ko có văn hóa. Những kẻ bất lịch sự ko chỉ trình bày họ ko tôn trọng người khác nhưng chính họ thiếu lòng tự tôn, đã nêu ra 1 hình ảnh xấu về bản thân trước mặt người khác. Những cách hành xử như vừa nêu là những bộc lộ rất thiếu vãn hóa, chẳng thể chấp thuận trong giao tiếp xã hội.

Lấy thí dụ về lời chào hỏi lúc gặp mặt người quen, chúng ta chào chứng tỏ mình đã nhìn thấy họ, kèm theo lời chào có thể là cái bắt tay, mỉm cười hay theo phong tục Châu Âu, có thể ôm hôn nếu 2 bên tình cảm gắn bó, thân tình. Lời chào hỏi liên can tới những quy ước nhất mực, chịu tác động của những đặc điểm văn hóa dân tộc, đặc thù có liên can tới địa vị xã hội của 2 người. Nó được trình bày như sau: theo tuổi tác người trẻ chào người già trước, theo địa vị xã hội người có địa vị thấp chào trước người có địa vị cao hơn, liên kết bề ngoài chào với chừng độ thân tình và gắn với đặc điểm văn hóa dân tộc: nắm tay nhau, bá vai, vỗ vai nhau, ôm hôn,… cũng như thời kì gặp mặt, mới gặp hay lâu ngày rồi, với môi trường gặp mặt ở ngoài phố, nơi công cộng hay tại gia đình, ở ngoài phố cần bí ẩn hơn, ở gia đình thân tình, linh động hơn.

Mục tiêu và ý nghĩa của lời chào hỏi chính là chúng ta tự đặt mình trong hệ thống của cách xử thế đã được quy định và được xã hội bằng lòng. Phương ngôn có câu: “Lời chào cao hơn mâm cỗ”, vậy nhưng có những người quen biết nhau, lúc ra đường gặp nhau cố tình làm ngơ để khỏi chào hỏi, có những thầy giáo, cô giáo, là những người được Đảng và Nhà nước ta giao trọng trách bảo ban học trò những điều hay, lẽ phải để biến thành người tốt, người bổ ích cho xã hội, vậy nhưng xử sự kém tới nỗi học trò cúi đầu chào nhưng thầy giáo hững hờ xem như ko thấy, coi việc chào hỏi là bổn phận của học trò, còn mình là “bề trên” nên ko cần chào lại. Đấy là bộc lộ của bất lịch sự, xử sự ko có văn hóa. Phép lịch sự dạy chúng ta tôn trọng người khác, bất kể người ấy có tuổi tác, địa vị xã hội, nghề nghiệp, giới tính, của cải, cuộc sốhg riêng tây của họ như thế nào đi nữa. Đấy chính là 1 nghệ thuật sống tế nhì và xử sự có văn hoá. Người cấp trên, người tài hoa tỏ ra khiêm tốn với người xung quanh, với người cấp dưới, chủ động chào hỏi, nói chuyện với họ, chứng tỏ mình bình chọn cao họ. Đề cập đây, tôi lại nhớ tới 2 câu thơ của thi sĩ Hữu Thỉnh: “Biển vẫn cậy mình dài rộng thế; Vắng cánh buồm 1 chút vội độc thân”.
Chủ tịch Hồ Chí Minh là 1 tấm gương sáng về văn hóa xử sự. Cảm hóa, độ lượng, khoan thứ là 1 trong những đặc điểm trong văn hóa xử sự của Người. Thái độ mến thương, quý mến, trân trọng con người được coi là nét chủ chốt trong, triết lí nhân bản cao cả của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Đối với cán bộ, đảng viên và dân chúng quần chúng, văn hóa xử sự của Người vừa quan tâm, vồ vập, vừa thân ái thân cận, lúc sơ sót thì nhắc nhở nhẹ nhõm hoặc phê bình kịp thời, nghiêm khắc nhưng vẫn độ lượng, khoan thứ, biến chuyển, cảm hóa lòng người. Chính nhờ sự giản dị, tế nhì trong cách xử sự đã khiến cho tất cả mọi người, dù địa vị, thành phần xuất thân như thế nào chăng nữa, lúc xúc tiếp với Người đều để lại trong lòng mình ấn tượng thâm thúy bằng sự nể trọng, san sẻ, suy tôn bởi sức cảm hóa cuốn hút từ chính đạo đức, tư cách, phép xử sự văn hóa của Người.
Sức biến chuyển cảm hóa ở Chủ tịch Hồ Chí Minh có tiềm tàng nhân tố khách quan, mà kế bên ấy là nhân tố chủ quan được trình bày trong văn hóa xử sự của Người. Trong phép xử sự, với sự tinh tế mẫn tiệp, Người đã quyết tâm khỏa lấp các khoảng cách, đã đạt đến cực điểm của mối đồng nhất, đẩy xa những tính dị biệt để đạt được tiêu chí thích hợp với tình cảnh lịch sử chi tiết, có ích cho sự nghiệp chung. Bởi vậy, Người đã tụ họp được các bậc sĩ phu yêu nước, những trí thức mập rời bỏ cuộc sống vinh hoa phú quý để dùng cho tổ quốc. Người đã thuyết phục cụ Bùi Bằng Đoàn, nguyên Thượng thư Bộ Hình làm Trưởng ban Thường vụ Quốc hội; cụ Phan Kế Toại, nguyên Khâm sai Bắc Kì, làm Phó Thủ tướng. Lường trước những gieo neo của cuộc kháng chiến chống Pháp, Người đã thuyết phục 1 số nhà trí thức Việt kiều như; GS. Trần Đại Nghĩa, GS. Đặng Văn Ngữ… về nước dùng cho cho Quốc gia, phụng sự quần chúng. Người chỉ rõ: “Sông bự, biển rộng thì bao lăm nước cũng chưa được, vì khoan thứ của nó rộng và sâu. Cái chén bé, cái đĩa cạn, thì 1 chút nước cũng chan chứa, vì khoan thứ của nó hẹp và bé. Người nhưng tự phụ, tự đắc cũng như cái chén, cái đĩa cạn”. Người rất tin cậy quý trọng quần chúng, nên trong giao ứng cứu xử với dân, Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn nhắc nhở cán bộ: “Đối với tất cả mọi người trong các phân khúc nhân dân, ta phải có 1 thái độ mềm mỏng, khéo léo, biết khoan nhượng, biết trân trọng tư cách của người ta”. Riêng đối với những người lầm đường, lạc lối hay đã từng hiệp tác với bên kia trận tuyến, Người đề nghị: “Không nên đào bới những chuyện cũ ra làm án mới. Đối với những người ko nguy khốn lắm, thì nên dùng chế độ cảm hóa độ lượng”.
Vị Chủ tịch nước còn vậy, thử hỏi sao mỗi người chúng ta ko học tập được 1 phần bé nào trong cách xử sự và tư cách của Người? Tại sao trước đây, xã hội ta còn nghèo, mức sống vật chất thấp nhưng con người thường yêu nhau, san sẻ và thông cảm cho nhau. Khác với hiện nay, đời sống chung đã được cải thiện khá nhiều, mà nhân phẩm đạo đức và lối sống của ko ít người đã bị tha hóa, suy đồi dẫn tới nạn quan liêu, tham nhũng nặng nề tới nỗi biến thành “quốc nạn”.
Mong rằng qua cuộc đi lại ‘Học tập và tuân theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” nhưng Đảng và Nhà nước ta phát động tiến hành, trị giá văn hóa xử sự của Chủ tịch Hồ Chí Minh sẽ luôn sống mãi với thời kì, là hành trang quý giá để Đảng và Nhà nước ta áp dụng chủ trương mở cửa hội nhập, “Việt Nam muốn là bạn với các quốc gia”, để cuộc đi lại xây dựng chấn chỉnh Đảng, học tập và tuân theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, nhất là tiến hành tự phê bình và phê bình, xây dựng văn hóa xử sự được hiện thực hóa trong cuộc sống, để coi người đối với nhau, với xã hội, với tổ quốc tốt hơn, đàng hoàng hơn, công bình hơn và cương trực hơn.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

6

1

6

1

Bài văn nghị luận về văn hóa xử sự của học trò ngày nay số 6

Học trò la những lứa tuổi chủ sở hữu ngày mai của tổ quốc,thái độ của họ rất quan trong tới việc đoàn luyện tư cách của bản thân, sự tăng trưởng vững bền của tổ quốc, xa hơn nữa là luôn được các nước trên toàn cầu muốn đặt mối quan hệ, bảo vệ sau này. Thđó được thái độ cư xử của người trẻ phải biết hòa đồng với mọi người, biết lịch sự với mọi người, mà tuổi teen hiện nay không hề người nào cũng làm tốt việc ấy, họ chưa có thái độ cư xử đúng đắn, ấy là điều họ nên được thức tỉnh, hướng vào đúng trị giá đạo đức chuẩn mực của xã hội ta.Xử sự có thể hiểu được là cả tổng hợp ko chỉ 1 công đoạn giao tiếp, xử lí thông tin, khắc phục vấn đề bằng cách nói, hành động cử chỉ đúng đắn, bản lĩnh truyền đạt thông tin, xúc cảm của bản thân với người khác, và với nhiều người trong tập thể. Chuẩn mực trong cách xử sự được nhắc nhiều ở đây nó có tức là phải có lòng tự trọng , lịch sự và khiểm tốn để vừa lòng người nghe vừa dễ chịu lời mình nói.Cái “văn hóa” ở đây cũng nên hiểu là cách ăn nói đúng mực, thái độ trong cả cử chỉ và ngôn từ cân đối, hợp tình cảnh, ra mình là người có học vấn, nên việc “xử sự có văn hóa “cũng là lúc con người ta biết nói dễ dãi đưa vào tai người khác. Vậy nên có thể thấy được 1 cách xử sự nhưng bộc lộ của nó đi trái lại với những điều trên thì chẳng thể chấp thuận được nó là 1 sự văn hóa. Lối nói khó chịu, thô lỗ, buông những lời nói nhưng vô tình làm đau lòng, thương tổn tới người nghe vì do nguyên do chủ quan như ko kềm chế được xúc cảm của bản thân, ko đoàn luyện cho mình sự đúng đắn trong cách cư xử ngay từ đầu, sống trong tình cảnh ko được thích hợp…
Ở lứa tuổi học trò những măng non trẻ của tổ quốc, ta được nhà trường, thầy cô, ba má, người nhà, cả tập thể chú trọng việc đoàn luyện thái độ xử sự thích hợp, sống biết lẽ phải, ko được văng tục chửi bậy, nếu ko tuân thủ theo những nội quy vô hình hay hữu hình thì ta sẽ đối diện với những bề ngoài kỉ luật tùy chừng độ. Có thể khẳng định rằng thái độ xử sự chính là thước đo cho học trò ngoan, hay dở. Ta có thể chiêm nghiệm được rằng những học trò tốt, sẽ là những con người chăm ngoan, thái độ xử sự thích hợp với độ tuổi, được người mập ân cần rèn giũa biến thành con người có nếp sống tốt, biết ngoan ngoãn vâng lời ba má, thầy cô vì chỉ có như thế các em mới thành người tốt sau này, và hẳn nhiên đi kèm ấy sẽ luôn được 3̣n bè thương mến, thầy cô trân trọng và mọi người quý trọng.1 tiêu biểu của người học trò có thái độ xử sự tốt thật đáng quý là sống hòa đồng với bè bạn, nói năng có tính khiêm tốn, linh động với bè bạn, chẳng phải văng tục chửi bậy, và ta có thể thấy được những em học trò rèn cho mình được biết học sinh bó tay chào và nói chuyện rất lễ phép với thầy cô, người mập tuổi. Chan hòa, biết cư xử đúng,biết mến thương cả qua hành động và lời nói, ko đành khô hanh,ko mập tiếng quát tháo , chành chọe với các em bé hơn mình.Nhưng kế bên ấy trước tình cảnh, ko để ý đoàn luyện xử sự, ko được sự ân cần của người mập đúng đắn,phải xúc tiếp với quá nhiều những vấn đề xã hội, những điều ko hay trên thứ mạng Internet qua sớm… đã vô tình khiến cho 1 số bộ phận học trò đã ko biết giữ mình, các bạn mau chóng để tâm hồn mình bị lấm bẩn bởi những thứ ko tốt, thành thử ra chính thái độ cư xử của các bạn cũng đã đề đạt được điều ấy, thật đáng buồn lúc nó đang biến thành 1 vấn đề nan giải lúc nhiều bạn vẫn chưa được thông suốt về cach cư xử của bản thân để chỉnh lý để tăng trưởng bản thân theo chiều hướng tốt. Đúng như dân ta có câu “cái xấu thì nhiễm rất dễ, cái tốt thì khó”.Rồi cũng khó có thể chấp thuận sự thật rằng, những nền văn hóa giao tiếp đã tiêu hao lúc con người ta học nhiều nhưng thấm vào người thì chẳng được bao lăm.Có những học trò dù khoác trên mình màu áo trắng bóc khôi, trong trắng, vẫn đang được đoàn luyện trong cùng 1 môi trường giáo dục mà không hề người nào cũng biết cư xử đúng đắn, xử sự tốt, ở đây cũng ko khó gặp những học trò nói năng, ứng xử khiến chúng ta ko hài lòng. Một số 3̣n dùng những từ nói tục chửi thề, nói như đánh vào tai, ăn nói vô cùng bất lịch sự, hành động côn đồ, hung hăng với bè bạn, thầy cô giáo, thất lễ với ba má, gây mất đoàn kết với mọi người bao quanh. Có thể thấy được những người tương tự hiếm có được những mối quan hệ tốt, với những người thành công, với bè bạn, thầy cô thì sẽ ít xúc tiếp, khó có được sự giáo dục đàng hoàng vì thái độ bất cộng tác, mà nếu càng ít được giáo dục các bạn ấy sẽ càng dễ tiến tới 1 hậu quả nhưng chúng ta khó có thể lường trước được. Vì vây, cả xã hội, các gia đình, nhà trường, bè bạn nên chỉ ra cho các bạn rằng các phải tưởng tượng ra được con người sau này của mình nếu ko muốn biến thành người ko bổ ích cho xã hội, thành phần đáy của xã hội, thành phần bợm chợm, xã hội đen chẳng phải được ủng hộ trong 1 xã hội tân tiến, ko có thể giữ được chức phận tốt, tiền công tốt trong 1 xã hội tăng trưởng mà cũng gắn với đề nghị chuẩn mực đạo đức dù căn bản nhất cũng phải cao.Qua ấy mới thấy hết được việc đoàn luyện xử sự cho ko chỉ lứa tuổi trẻ, mọi người là rất quan trọng, là việc làm rất cần cho chúng ta nên sớm tinh thần, hành động ngay bây giờ. Bản thân em, em thấy được địa điểm của mình sau này là 1 trong những chủ sở hữu ngày mai của tổ quốc phải ra sức rèn luyện cách ứng xử với mọi người, ăn nói dễ nghe, cùng nhau học tập để trở thành những người công dân có ích cho xã hội, biết cách dùng từ ngữ và xử lí cho tốt và tránh xa những lời nói bất lịch sự, hành động ko thể chấp nhận để mọi người có thể gần nhau hơn.Em thấy được rằng Việc “xử sự có văn hóa” ko chỉ làm đẹp mặt cho bản thân nhưng còn cho người khác cái cảm giác vui và tự ban cho mình 1 niềm tin cậy với người khác lúc ta xúc tiếp, em sẽ tiến hành tu dưỡng đoàn luyện lề thói xử sự tốt, có chuẩn mực từ hiện giờ, phát huy nó như 1 người tuy học nhiều mà vẫn mang trong mình sự tôn trọng những điều gọi là bản sắc văn hóa dễ ợt nhất – văn hóa giao tiếp vì nó rất cần cho sự tăng trưởng trong ngày mai của em sau này.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

7

4

7

4

Bài văn nghị luận về văn hóa xử sự của học trò ngày nay số 7

Trong xã hội tiên tiến và ko dừng tăng trưởng, văn hóa xử sự rất quan trọng trong việc chúng ta hòa vào xã hội. Văn hóa xử sự ko chỉ là cái riêng của mỗi người, nó còn là nét đẹp văn hóa của tập thể, dân tộc. Xử sự có văn hóa là tiền đề cho việc hình thành những quan hệ tốt đẹp giữa người với người. Kể từ còn bé, chúng ta đã được dạy về cách xử sự. Việc học xử sự văn hóa có thể xem là việc học cả đời, ko bao giờ xong xuôi. Từ trẻ đến già, người nào người nào cũng đều cần phải học, và văn hóa xử sự xoành xoạch là trung tâm của xã hội hướng đến. Còn tuổi teen ngày nay việc xử sự văn hóa được trình bày như thế nào?Văn hóa xử sự, hay còn gọi là xử sự. Có thể hiểu ấy là hành vi giao tiếp và đối nhân xử thế ở đời.Nó trình bày chừng độ học thức của tư nhân, suy rộng ra là của cả 1 tập thể dân tộc. Giới trẻ, những rường cột ngày mai của tổ quốc. Những người sau này sẽ hiến dâng mình xây dựng quê hương càng ngày càng phát triển thành giàu đẹp. Thành ra, văn hóa xử sự của tuổi teen là quyết định rất quan trọng đến ngày mai của xã hội. Bởi đây là độ tuổi tạo nên, xây dựng tư cách của con người. Là độ tuổi đang từ trẻ em lên trưởng thành. Chính vì thế, việc văn hóa xử sự như thế nào sẽ tác động rất mập tới ngày mai của chính bản thân người ấy cũng như toàn xã hội.Trong cuộc sống hàng ngày, mỗi tình cảnh giao tiếp của chúng ta cũng là 1 cảnh huống để chúng ta trình bày văn hóa xử sự trong thực tiễn. Có rất nhiều bạn teen sống hăng hái, trình bày cách xử sự tốt, lành mạnh. Mọi tình cảnh đều cần có cách xử sự khôn khéo. Trong giao tiếp với người nhà trong gia đình thì lễ độ, trong xử sự với bè bạn thì vui vẻ gần gũi, đối với thầy cô thì ngoan ngoãn, ham học hỏi. Đấy có thể coi là những tấm gương của những người có văn hóa xử sự tốt. Như các cụ ta thường nói: “ Lời nói chẳng mất tiền muaLựa lời nhưng nói cho vừa lòng nhau”Lời hay ý đẹp, cách xử sự có văn hóa, chúng ta chẳng mất gì. Nhưng bù lại, chúng ta lại được nhiều thứ. Lời đã nói ra, thì sẽ ko thu hồi lại được. Cho nên, nói sao cho tốt, xử sự sao cho tốt vẫn luôn là 1 điều vô cùng gieo neo.

Trái ngược với những bạn teen có 1 cách văn hóa xử sự tốt thì vẫn còn 1 bộ phận tuổi teen gây tác động xấu đến hình tượng tuổi teen ngày nay.Hội nhập đi kèm với thử thách. Đấy ko chỉ là thử thách về kinh tế, chính trị nhưng còn là thử thách về văn hóa, giáo dục. Quốc gia càng tăng trưởng, việc hội nhập càng diễn ra mau chóng càng dẫn tới những hệ lụy của nó. Cũng bởi sự hội nhập mau chóng đó, việc tiếp cận toàn cầu cũng dễ dãi hơn. Bộ phận tuổi teen của chúng ta bị tác động thâm thúy bởi nền văn hóa phương tây. Hàng ngày, hàng giờ trên những trang mạng xã hội vẫn có những hình ảnh, từ ngữ “bậy” tràn lan. Những bạn teen ko tự nhận thức được hành vi của mình, vì thế, họ đăng tải những nội dung, những từ ngữ ko lành mạnh. Những câu nói thô lỗ, chửi bới vẫn hiện ra tràn lan trên mạng. Họ coi bản thân mình là nhất, với ý niệm mỗi người chỉ có 1 cuộc đời. Nên họ sống buông thả bản thân, sống ko có nghĩa vụ với đời. Thành ra, tiếng nói nhưng họ giao tiếp, cách xử sự của họ trong cuộc sống cũng vô cùng thụ động.Văn hóa xử sự của tuổi teen ngày nay đang dần bị biến tướng 1 cách thụ động. Giới trẻ đang dần làm mất đi những trị giá tốt đẹp của văn hóa truyền thống nhưng cha ông ta đã gây dựng nhiều đời. Những biến tướng đó đang hàng ngày, hàng giờ là nỗi ám ảnh, nan đề cho các ngành có nhiệm vụ khắc phục. Lấy 1 thí dụ minh họa: Ngày trước,được đi học là 1 điều hết sức hoàn hảo. Và quan hệ giữa người học sinh và người thầy giáo là 1 quan hệ thiêng liêng cao quý. Người học luôn nhất định tôn kính người thầy giáo. Và trong cách xử sự với người thầy một thể kiện sự tôn kính đó. Nhưng với xã hội ngày nay, sự tôn kính đó dần dần bị mất đi và thay thế bằng những thứ khác. Những câu chào hỏi thầy giáo đã dần dần nhạt đi, có đôi lúc chỉ chào như có lệ “cô ạ”, “thầy ạ”. Những câu chào tiếp kiệm từ thì vẫn diễn ra hàng ngày. Thậm chí là dù có chào thì sau lưng vẫn xưng hô với bè bạn rằng “ ông này”, “bà kia” là chuyện vô cùng tầm thường.Những hành động, văn hóa xử sự đó tuy nhất thời có thể làm chúng ta cảm thấy ham thích, hay vui sướng. Nhưng dần dần sẽ gây hậu quả hết sức nghiêm trọng nhưng chúng ta chẳng thể lường hết được. Xã hội là cả 1 tập thể, ko chỉ riêng mỗi tư nhân chúng ta còn đó. Muốn còn đó trong xã hội chúng ta phải đi ra bên ngoài, giao tiếp, học hỏi từ những người bao quanh. Và liệu nếu hành động, xử sự với văn hóa thụ động tương tự thì con người có còn đó được trong xã hội này ko. Câu giải đáp vững chắc là ko rồi. Cuộc sống luôn đi lại ko dừng và muốn còn đó con người cần phải thích ứng theo nó. Đừng có tự coi bản thân mình là nhất và muốn làm gì thì làm để rồi bị cách li ra khỏi xã hội, biến thành con người thừa thì mới hối tiếc. Cuộc sống là 1 điều thần kì nhưng tự nhiên tặng thưởng. Sống trên đời đừng chỉ vì bản thân mình nhưng còn phải vì người khác, tương tự chúng ta mới sống 1 cuộc sống toàn vẹn, hạnh phúc được.Là những người trẻ, chúng ta cần học tập ko dừng. Cố gắng đoàn luyện bản thân, bước đi trên 1 trục đường gai góc mà ko nên khiếp sợ. Đừng bị những cám giỗ nhất thời nhưng đánh mất những trị giá mấu chốt của văn hóa dân tộc. Để rồi lạc bước giữa đường đời chẳng tìm thấy lối ra. Hãy sống hết mình và hiến dâng hết mình vì cuộc đời. Để rồi, hạnh phúc sẽ mỉm cười với chúng ta.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

8

1

8

1

Bài văn nghị luận về văn hóa xử sự của học trò ngày nay số 8

Ngày nay thì có nhẽ chưa bao giờ cụm từ “văn hóa xử sự” lại được nhắc nhiều như hiện nay. Và điều ấy như đã cho ta thấy rằng tầm quan trọng của văn hóa xử sự trong cuộc sống cũng như sự xuống cấp và quả thực rất đáng báo động của nó đang đặt ra khiến ko ít người trong chúng ta phải giật thột nhìn lại về văn hóa xử sự của chính mình.Văn hóa được hiểu là tổng hòa các trị giá, các trị giá tư tưởng được hệ thống lại bởi các hoạt động trong dĩ vãng cũng như trong ngày nay của tư nhân này với tư nhân khác, của tư nhân này với số đông, tập thể. Và ngay cả qua các hoạt động thông minh đó, thì chừng như các lứa tuổi nối tiếp nhau chừng như cũng đã tạo nên nên những quy chuẩn, những trị giá thước đo, những khuôn mẫu chuẩn mực. Có thể nói những cái biệt lập, lạ mắt của 1 tập thể, 1 dân tộc. Và còn như sự xử sự có thể hiểu dễ ợt là cách mình đối đáp, đáp trả với người khác trong khi người ấy đang ảnh hưởng tới ta. Tóm lại ta như thấy chính cách xử sự được trình bày rõ rệt qua thái độ, hành vi, lời nói, cử chỉ của mình là cách nhưng người khác đang nhìn nhận hay cũng như đang nhận xét về tính cách, tư cách của ta. Nói tóm lại văn hóa xử sự là tổng hòa các mối quan hệ giữa con người với con người, và cả giữa con người với tất cả những gì bao quanh chúng ta. Đấy chính là sự bao gồm tất cả như cây cối hoa lá, bao gồm cả các loài vật hay ấy chính là mẹ tự nhiên sản sinh ra vậy.Ta có thể thấy những nét văn hóa xử sự là nơi để chúng ta cho mọi người được thấy về con người. Và chính phong cách tư cách của chính bản thân mình, và nói rộng ra hơn nữa, thì những hành xử hay giao tiếp ấy giúp ta như cũng đã trình bày được ý thức, ý chí con người của 1 dân tộc, 1 tập thể dị biệt chẳng thể trộn lẫn với bất kỳ dân tộc hay tập thể khác. Chừng như nhưng đã gọi là văn hóa xử sự thì ấy phải là những xử sự đẹp, ấy chính là sự lịch sự, tân tiến. Tỉ dụ như chúng ta chuyện trò phải bảo nhỏ nhẹ, duyên dáng, có học vấn. Và ấy không hề mở mồm ra là chửi thề rồi chỉ trích, nói xấu người này, người kia, vứt rác thì phải vứt đúng nơi, đúng chỗ, chứ chẳng thể bạ đâu vứt ấy.Trước hết chúng ta phải kể đến văn hóa xử sự giữa người với người. Văn hóa này đã được dân tộc ta cũng như đã được un đúc nên từ nghìn đời nay với những câu ca dao, phương ngôn như câu ca dao “Lời nói chẳng mất tiền sắm, lựa lời nhưng nói cho vừa lòng nhau”, hay cả câu “Lời chào cao hơn mâm cỗ”, “Ăn phải nhai nói phải nghĩ”, “Uống nước nhớ nguồn”,… ấy là văn hóa trọng tình, trọng nghĩa, văn hóa ân cần, mến thương lẫn nhau. Và có thể nói chính những cái nôi trước hết nhưng chúng ta học cách xử sự, giao tiếp với người khác ấy chính là gia đình. Chừng như ở ấy, ngay từ thuở nhỏ, chúng ta như cũng đã được ông bà, bố mẹ dạy cho lúc gặp người mập phải biết cười. Và có những hành động như vòng tay cúi đầu xuống và chào ông, chào bà, chào cô, chào chú, lúc được người mập cho quà phải biết giơ 2 tay nhận lấy và nói lời cảm ơn, và còn là lúc làm 1 việc gì ấy sai lầm phải biết vòng tay lại cúi đầu xin lỗi. Cho tới lúc mập hơn 1 chút, chừng như chúng ta được dạy cách đi đâu phải thưa, về nhà phải gửi lời chào để người mập trong nhà không hề lo âu vì chúng ta. Có thể thấy trong 1 gia đình luôn tràn đầy mến thương, tiếng cười và thú vui là điểm tựa là vạch xuất hành tốt nhất để gieo mầm cho những lứa tuổi nối tiếp cách xử sự tân tiến, rất lịch sự, và lại có mực thước, lễ giáo.Hiện nay thì đã có ko ít các bạn học trò, sinh viên trong chúng ta là những người ấy. Các bạn chính vì quá mê mải tận hưởng cuộc sống nhưng bỏ quên học tập, thu thập kiến thức, đoàn luyện đạo đức. Khi các bạn về nhà ko chịu học bài, làm bài tập, lên lớp thầy cô rà soát thì kiếm cách thoái thác, tìm lí do này lí do nọ, ko được thì bảo ông thầy này ác, bà cô kia bủn xỉn, và đằng sau lưng thì đi nói xấu đủ kiểu. Thật đau lòng vì còn đâu là truyền thống hiếu học “Tôn sư trọng đạo”, hay “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư” của người dân Việt ta truyền từ bao lứa tuổi nay.Và tiếp tới là văn hóa xử sự giữa con người và chính với môi trường bao quanh. Thường thường thì chúng ta vẫn hay nghĩ vì là con người với nhau có xúc giác, có cảm nhận, và có cả những nhận thức nên người ta lại như đã rất coi trọng trong việc xử sự, giao tiếp lẫn nhau nhưng ít đề cập văn hóa xử sự với môi trường bao quanh. Đấy chính là 1 sự khuyết điểm mập bởi con người chúng ta không hề là sinh vật độc nhất vô nhị sống trên Trái đất này. Cũng bởi vì thế xử sự sao cho hợp lẽ với môi trường bao quanh cũng là 1 lối sống đẹp như: bảo vệ môi trường, tiết kiệm khoáng sản, sống xanh. Kế bên những kẻ ích kỉ ấy còn có những người đang ngày đêm ko dừng nghỉ và họ chừng như cũng đã tìm mọi cách để bảo vệ môi trường, cải tạo môi trường. Đấy là những cô chú người lao động dọn vệ sinh ngày đêm mài miệt cầm theo cây thanh hao thu dọn phố phường, những bạn tự nguyện viên xung phong tới những vùng sâu vùng xa, những nơi còn nghèo đói nhất để giúp bà con 1 tay xây cái trường, cái nhà để cho các em bé có nơi vui chơi và học tập.Văn hóa xử sự xoành xoạch được đề cao và đặc thù coi trọng trong bất kỳ thời đại nào, chính vì thế bạn và tôi hãy đoàn luyện cho mình những lối sống có văn hóa. Mỗi người có tinh thần sẽ tạo lên được 1 xã hội có tinh thần, xã hội có tinh thần thì mới tăng trưởng toàn diện về cả môi trường xã hội lành mạnh và môi trường thiên nhiên trong lành.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

9

2

9

2

Bài văn nghị luận về văn hóa xử sự của học trò ngày nay số 9

Trong cuộc sống, người sống với người bằng tình cảm, bằng lời nói ngon nói ngọt ngào sẻ chia nhiều điều trong cuộc sống. Cách bạn nói, cách bạn trình bày chính là văn hóa ứng sử. Xử sự vốn được coi là tiêu chuẩn, 1 thước đo để khẳng thành kiến thức của con người. Đối với nhiều người ngày nay chỉ cần qua cách xử sự thôi là có thể biết được tính cách cũng như học vấn của người đối diện như thế nào.

Nhiều người sẽ đặt câu hỏi là xử sự đem đến điều gì cho họ. Hẳn nhiên rồi, 1 người xử sự tốt, vững chắc sẽ được nhiều người tình quý, tôn trọng. Và điều trái lại, những người nào nói ko văn hóa, nói tục chưởi bậy, có những hành động tục tĩu vô văn hóa, đi trái lại với các đạo lí của xã hội thì vững chắc sẽ bị xa lánh và bị mọi người ghét bỏ. Những người có thái độ xử sự ko tốt vừa cho thấy họ đang ko tôn trọng người bao quanh mình và ấy cũng là ko tôn trọng chính bản thân mình. Không phải cố ý, mà họ đang tạo ra 1 hình ảnh xấu trong lòng mọi người dù bản thân hoàn toàn không hề vậy.Không thể chối cãi rằng, 1 học trò ngoan ngoãn, cần mẫn học tập, cần mẫn tới trường, chào thầy chào cô mọi khi mọi nơi, vững chắc sẽ được thầy cô yêu mến. 1 học trò láo nháo, vô giáo dục thì chẳng người nào có thể yêu mến được cả, chỉ có bị ghét bỏ thành học trò cá biệt nhưng thôi. Có thể bản thân của em ko xấu, cơ mà cách làm của em làm người khác ko cảm tình nên thành kẻ xấu. Hay như trong cuộc thi hoa hậu. Phcửa ải trải qua rất nhiều phần thi nhan sắc, mà vẫn phải có vòng thi xử sự để thử tài năng về học vấn và thái độ sống, đẹp người và cần cả đẹp nết nữa. Cách xử sự chính là đạo đức là cái nết của con người.Giới trẻ ngày nay, cách xử sự đang bị tha hóa dần dần. Chừng như công nghệ quá tăng trưởng nên con người sống với nhau bằng toàn cầu ảo. Thế giới nhưng ở ấy, công nghệ lên ngôi. Nhắn tin chuyện trò qua facebook, hay zalo thì rất lịch sự, ân cần từng việc 1, ân cần tới ngày sinh nhật các kiểu. Nhưng lúc gặp ngoài đời thì 1 câu chào cũng ko có. Trên mạng là 1 người hết sức đàng hoàng, gặp ở ngoài thì nói năng thô lỗ, hành động thì thô bạo không thừa nhận được. Tới cả việc chuyện trò với nhau cũng phải nhắn qua dế yêu, tiếng nói giao tiếp giảm dần, con người khó chuyện trò với nhau. Đặc trưng trong các nhà trường thì học trò bỏ học, cãi giáo viên quá nhiều. Con cãi bố mẹ không hề số lượng bé, sự tôn trọng lẫn nhau càng ngày càng bị sút giảm đi rất nhiều.Thành ra, ngay từ hiện giờ trong mỗi chúng ta hãy có những hành động đúng đắn, tập cho mình những hành vi, lối sống hăng hái. Và trên hết là điều ấy sẽ tạo điều kiện cho bạn có 1 lối sống xử sự tốt. Xử sự trình bày trí óc và tư cách của 1 con người, xem người ấy có văn hóa có học vấn hay ko đều chỉ cần phê duyệt cách xử sự. Thành ra, có thể nói rằng xử sự chính là chiếc chìa khóa để chúng ta xúc tiếp với xã hội, hòa đồng với con người có hiểu biết, tân tiến, lịch sự. Mỗi học trò hãy cần mẫn học hành thật tốt, ngoan ngoãn nghe lời giáo viên của mình để có thể là người có nhiều cảm tình trong lòng mọi người.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

10

2

10

2

Bài văn nghị luận về văn hóa xử sự của học trò ngày nay số 10

Không chỉ riêng nước ta nhưng tất cả tất cả các nước trên toàn cầu đang chú trọng tới việc giáo dục học trò về “văn hóa xử sự”, vì sao vấn đề xử sự lại được ân cần bậc nhất tới tương tự. Có thể thấy dạy cách xử sự là việc quan trọng bậc nhất của mỗi đất nước, và có phải chăng nền văn hóa xử sự của con người chúng ta đang bị xuống cấp trầm trọng. Vậy văn hóa xử sự là gì? Làm như thế nào để có thể biến thành 1 người có văn hóa xử sự tốt?Văn hóa xử sự là cách chúng ta thể xuất hiện bên ngoài về thái độ, hành vi, cử chỉ, ánh mắt, của chính ta với những người bao quanh. Để là 1 người xử sự có văn hóa thì chúng ta phải học cách giao tiếp, về chỉ lời nói, thái độ của chúng ta với mọi người cũng như mọi cảnh huống trong cuộc sống.Tầm quan trọng của văn hóa xử sự đối với cuộc sống của chúng ta như thế nào? Đối với gia đình việc chúng ta trình bày lòng kính trọng, mến thương bố mẹ ông mẹ là trình bày đạo đức của 1 người con ngoan hiếu thuận. Đối với nhà trường thì lại có 1 thước bình chọn chuẩn mực hơn, mỗi chúng ta đều có 1 mực ấy là hạnh kiểm và học lực, lúc đi học chúng ta trình bày văn hóa đạo đức của mình ra sao sẽ được thầy cô bình chọn đúng tương tự. Đối với xã hội việc trình bày văn hóa xử sự tốt sẽ được mọi người tôn trọng, yêu quí. Từ ấy ta có thể thấy xử sự là điều quan trọng chẳng thể thiếu trong cuộc sống của chúng ta. Tỉ dụ lúc đi thi chương trình Hoa hậu Việt Nam kế bên các phần thi y phục, nhan sắc thì sẽ có phần thi quan trọng ấy là phần thi xử sự. Phần thi xử sự là phần trình bày trí sáng dạ, cách đối nhân xử thế của người ấy đối với mọi người bao quanh. Thành ra kế bên Hoa hậu, Á hậu 1, Á hậu 2, còn có Hoa hậu thận thiện. Hay 1 thí dụ thực tiễn hơn lúc chúng ta đi ứng tuyển kế bên việc xét năng lực thì người ta sẽ xét về đạo đức nữa. Chúng ta có thể thấy được vai trò quan trọng của việc xử sự với mọi người bao quanh nhất là trong xã hội tiên tiến, nơi nhưng con người ta càng ngày càng yêu cầu 1 chuẩn mực xã hội cao hơn.Quốc gia của chúng ta đang trong đà tăng trưởng để biến thành 1 tổ quốc tân tiến, giàu mạnh, để giàu mạnh thì tổ quốc ta phải mở cửa hội nhập với quốc tế kế bên những thành quả nhưng chúng ta đạt được thì chúng ta cũng gặp rất nhiều gieo neo. Khi tổ quốc mở của thì rất nhiều nền văn hóa không giống nhau nhập cảng vào nước ta, vì thế chúng ta buộc phải phải hòa nhập với nền văn hóa đó, mà chúng ta hòa như thế nào để ko tan, để vẫn giữ được bản sắc văn hóa riêng thìa là 1 câu hỏi mập chưa có lời trả lời. 1 thực tiễn nhưng chúng ta đang nhận thấy rằng chúng ta đang bắt chước văn hóa phương Tây rất nhiều, kế bên những cái chúng ta vận dụng đúng thì cũng có những cái chúng ta lai căng. Như nền văn hóa của nước Hàn Quốc là lúc ăn thì phải làm ra tiếng động thật bự để trình bày sự ngon mồm và hàm ân với người nấu, mà văn hóa của chúng ta là ăn uống nhẹ nhõm ko gây ra tiếng động. Nếu chúng ta học theo cách xử sự của nước bạn cầm về nước mình thì chúng ta sẽ trở thành người tục tĩu, thiếu văn hóa. Thành ra, chúng ta phải nhận thức điều gì nên học và điều gì ko nên học, để hòa mà ko tan.Chúng ta người nào cũng muốn được sống trong môi trường tốt nhất từ chất lượng cuộc sống, tới văn hóa xử sự. Nhưng để tạo thành 1 xã hội thì phải có người nọ kẻ kia, có người tân tiến và người thiếu văn hóa. Có những người mở mồm ra là phát ngôn những từ tục tĩu, tục tằn. Chúng ta chẳng thể đổ lỗi do không gian sống, hay môi trường giáo dục được nhưng ấy là do tinh thần của chính bản thân chúng ta. Trong bản thân mỗi con người chúng ta người nào cũng đều có 50% là ý tưởng tốt đẹp và 50% là ý tưởng xấu xa. Nếu chúng ta dập tắt cái ý tưởng xấu xa của mình đi thì chúng ta sẽ thành người tốt đẹp và trái lại. Tôi thí dụ 1 bài báo về việc những bữa cơm từ thiện có giá 2.000 ngàn đồng. Đấy là những hành động của những người có nghĩa cử cao đẹp, họ biết “lấy lá lành đùm lá rách”. Nhưng cũng có 1 quán cơm bình dân cũng những món ăn như thế nhưng người ta lấy tận 50.000 ngàn. Đấy là cách xử sự trong giao thương, cách chặt chém và xử sự thiếu văn hóa. Vừa mới đây tôi lại biết tới những món ăn mới ở Hà Nội như là món bún chửi, từ bao giờ bún chửi lại biến thành đặc sản của Hà Nội, phải chăng văn hóa chửi lại là nền văn hóa mới, mới được khai sáng. Đã có rất nhiều bài báo bao quanh vấn đề này, người thì cho ấy là điều hay, người thì cho ấy là điều ko hay, còn tôi tôi thấy ấy là hành động thiếu mỹ quan, thiếu văn hóa.Để chúng ta biến thành những măng non tươi sáng của lứa tuổi mới thì chúng ta hãy ko dừng học tập cả về tri thức trong sách về và tri thức ngoài thực tế. Hãy dập tắt những phần xấu trong tâm não mình để phần đẹp trỗi dậy và tươi sáng hơn. Những cái đẹp, cái thiện vẫn luôn có chỗ đứng trong cuộc sống. Hãy biến mình thành con người có văn hóa luôn được mọi người quí trọng. Những điều tốt đẹp bạn đem lại sẽ tiếp sức cho tổ quốc chúng ta hướng tới 1 tổ quốc có nền văn hóa xử sự tốt đẹp.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

[rule_3_plain]

#Top #Bài #văn #nghị #luận #về #văn #hóa #ứng #xử #của #học #sinh #hiện #nay #lớp #hay #nhất

Top 10 Bài văn nghị luận về văn hóa xử sự của học trò ngày nay (lớp 12) hay nhất

Xử sự có vai trò quan trọng đối với mỗi chúng ta, đặc thù là đối với thế hệ học trò, những người đang tiếp thu và đoàn luyện văn hóa xử sự từng ngày. Có văn hóa xử sự tốt đẹp, sẽ hình thành sự thành công trong cuộc sống của bạn sau này. Xử sự là 1 cách bạn chạm tới cái đích của cuộc sống mau lẹ hơn người khác, bởi bạn biết tận dụng lợi thế của mình. Tuy nhiên, văn hóa xử sự của học trò ngày nay có nhiều vấn đề cần bàn đến. Điều này trình bày rõ trong 1 số bài văn nghị luận về văn hóa xử sự của học trò ngày nay nhưng Toplist đã tổng hợp trong bài viết dưới đây mời các bạn tham khảo.

1

12

1

12

Bài văn nghị luận về văn hóa xử sự của học trò ngày nay số 1

Trong mọi mối quan hệ xã hội, văn hoá xử sự hết sức quan trọng. Nó biến thành 1 chuẩn mực phê duyệt ấy người ta có thể bình chọn trình độ kiến thức của con người, của 1 tổ quốc. Cho nên nhưng người xưa thường có câu:

“Lời nói chẳng mất tiền sắm
Lựa lời nhưng nói cho vừa lòng nhau”

Trong môi trường giáo dục, để học trò tăng trưởng toàn diện thì ngoài giáo dục kiến thức, sức khoẻ, thẩm mỹ, nghề nghiệp thì giáo dục đạo đức có vai trò hết sức quan trọng. Đạo đức, hành xử, là thước đo để bình chọn tư cách của con người. Tuy nhiên, văn hoá xử sự của học trò ngày nay lại đang là vấn đề nhức nhói và cần được ân cần.

Trên thực tiễn, trường học là nơi học trò có dịp để khẳng định mình, thừa hưởng nền giáo dục toàn diện và tạo điều kiện thuận tiện, học trò ko chỉ sang giàu về trí thức nhưng còn được tạo nên và tăng trưởng tư cách của mình. Những học trò luôn kiểu mẫu, lễ độ với thầy cô, ngoan ngoãn cần mẫn học hành luôn là niềm kiêu hãnh của gia đình và nhà trường. Trong công tác, những học trò này một thể hiện mình là người có nghĩa vụ, siêng năng học hỏi tìm tòi, biết thắc mắc trước những cái khó, tìm thầy cô để bộc bạch ước vọng hay những vấn đề còn vướng mắc để thu được sự tham mưu từ người có kinh nghiệm, từ ấy mối quan hệ thầy trò ngày 1 tốt đẹp hơn.

Nhiều học trò đau lòng trước những gieo neo của thầy cô nhưng kêu gọi giúp sức, san sẻ những câu chuyện ấm lòng người. Đối với bè bạn, các em cũng có lối xử sự rất thích hợp và đáng học hỏi, thương mến giúp sức nhau trong học tập, kết đoàn xây dựng số đông lớn mạnh, ủng hộ giúp sức những bạn gia đình còn gieo neo, nặng nhọc. 1 số học trò ko quản ngại khó khăn, cõng bạn tới trường nơi vùng núi bóng gió đều là những hành động hết sức tốt đẹp và giàu ý nghĩa nhân bản. Trong cách ăn nói luôn đúng đắn, đi thưa về chào, kính trên nhường dưới, lễ độ với người mập tuổi đều được trình bày rất tích cực đẹp, góp phần xây dựng văn hoá xử sự trong nhà trường lành mạnh, an toàn.

Song, mặt khác, ta cũng ko khỏi giận dữ trước những hành vi thiếu văn hoá, xử sự thiếu giáo dục của 1 bộ phận học trò ngày nay. Nhiều bạn teen tỏ ra thất lễ, thiếu tinh thần, xúc phạm những người thầy đang đứng trên bục giảng từng ngày truyền đạt tri thức cho chính mình. Gặp thầy cô thì lướt qua hoặc cố tình xem như ko biết, nhiều em còn bướng bỉnh, cãi lý, thậm chí dùng cả những lời lẽ nặng nề với thầy cô. Những thầy cô nghiêm khắc thì bảo bà này, ông nọ dữ dằn, khó ưa mà người nào biết sâu ấy là cả 1 tình thương rộng lớn mong muốn các em nên người. Những bài báo viết về học trò A đánh thầy nhập viện, học trò B chửi thầy giáo trước cổng trường vẫn viết ra hằng ngày cho thấy chừng độ đáng báo động về đạo đức của học trò hiện nay. Ngang nhiên nói tục ngay trước mặt thầy cô, xé bài rà soát, ăn nói cục mịch, thiếu lễ phép vào ra trong giờ học ko xin phép, cố tình xúc phạm phẩm chất thầy cô là những bộc lộ vẫn thường thấy đâu đây trong các trường học.

Trong gia đình, 1 bộ phận học trò hững hờ với bố mẹ, chăm chắm chơi điện tử nhưng bỏ bễ học tập, thiếu lễ độ với ông bà, người nhà. Có những em còn tai hại hơn lúc phát sinh ăn cắp tiền nong của 3 mẹ để thoả nguyện nhu cầu thị hiếu tư nhân, sao nhãng học hành, ko ân cần tới học tập khiến ba má phiền lòng, lo âu. Với bè bạn thì dùng tiếng nói tục tằn nhưng các em xem ấy như là lời nói để trình bày cái tôi của bản thân, nhiều em còn đưa tên ba má các bạn khác ra làm trò đùa. Thực trạng đáng buồn hơn là việc ẩu đả trong nhà trường, nhiều học trò vì chút chếch mếch bé nhưng gây lộn, lôi bè kéo cánh ẩu đả, gây thương tổn về ý thức và thân xác cho bạn mình. Nhiều video được đánh dấu cảnh hành tội bạn, ẩu đả xé áo lột quần, quấy nhiễu bạn cùng trường… tràn lan trên mạng xã hội đã cho thấy đạo đức của học trò đang ngày 1 xuống cấp nghiêm trọng. 1 bộ phận khác sử dụng mạng Facebook, Zalo… như 1 dụng cụ để hạ uy tín, chửi bới, gây lộn nhau,… rồi dẫn tới những hành động thương tâm. 1 số học trò có tín hiệu phạm tội lúc con đang đi học.

Vậy nguyên do do đâu nhưng học trò càng ngày càng phát triển thành láo xược, vô tâm, láo xược tương tự. Liệu có phải đổ lỗi hết cho nền giáo dục? Thiết nghĩ, nhà trường có nghĩa vụ hết sức mập và gia đình xã hội, bản thân mỗi học trò cũng cần có nghĩa vụ với lối sống của mình. Sự thiếu ân cần từ gia đình, nhà trường, sự quản lí chưa ngặt nghèo, xã hội thứ tự trị an vẫn còn là vấn đề nhức nhói về tệ nạn xã hội thì làm sao có thể tránh cho trẻ những sai trái méo mó. Thành ra, chúng ta cần phối hợp thật chặt chẽ để giáo dục đạo đức và lối sống cho học trò, mỗi người mập phải là tấm gương đạo đức sáng ngời, thầy cô phải nêu gương cho học trò. Xây dựng môi trường học tập gần gũi, cộng tác để học trò phát huy bản lĩnh và trái tim mến thương của mình. Đặc trưng, mỗi 1 học trò chúng ta phải thực thụ hiểu mình, phải có nguyên lý sống cho bản thân, tránh sa vào tệ nạn xã hội, quyết tâm cần mẫn học hành, quý thầy mến bạn. Có lối sống thật thà trong học tập và đời sống. Giản dị và khiêm tốn, cố gắng hết mình để hoàn thiện bản thân mỗi ngày.

Bác Hồ từng nói: “Có tài nhưng ko có đức là người vô ích. Có đức nhưng ko có tài thì làm việc gì cũng khó”. Thành ra, chúng ta – những lứa tuổi ngày mai, những chồi non của tổ quốc, hãy quyết tâm thật nhiều để xây dựng văn hóa học đường thật đẹp, tỏa sáng trong tư cách, lối sống như chủ tịch Hồ Chí Minh lớn lao.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

(adsbygoogle = window.adsbygoogle || []).push({});

2

4

2

4

Bài văn nghị luận về văn hóa xử sự của học trò ngày nay số 2

Hiện nay, xử sự được xem là chuẩn mực để bình chọn sự khôn khéo, sáng dạ của 1 con người. Vấn đề xử sự khi mà giao tiếp đang làm cho nhiều người băn khoăn, ko biết như thế nào mới là xử sự có văn hóa và đúng đắn.

Thật vậy, ngày nay chúng ta gặp mặt và tiếp túc nhiều người, chúng ta yêu cầu phải giao tiếp bằng tiếng nói và hành động. Vậy, cách xử sự như thế nào để tạo được 1 cuộc hội thoại thành công và khôn khéo lại phù thuộc vào mỗi người. Có rất nhiều người sẽ nhận mặt được kẻ thù có tính cách như thế nào qua cách xử sự hằng ngày như thế này. Bởi xử sự chính là thước đo sự hiểu biết cũng như tri thức của 1 người.Hằng ngày chúng ta vẫn giao tiếp với nhau chính là chúng ta đang duy trì cách xử sự. Bạn có phải là người xử sự khéo léo, xử lí mọi thông tin nhanh gọn ko. Có nhiều người sinh ra đã biết cách ăn nói, xử sự mà có nhiều người cần phải quyết tâm đoàn luyện từng ngày thì mới có thể xử sự tốt. 1 người có cách xử sự khôn khéo, đúng đắn thì luôn tạo được cảm tình, yêu quý của những người bao quanh. Vì họ đã tạo ra được ko khí và không gian sống rất lành mạnh. Ngược lại nếu bạn là người ko biết ứng xứ, đối nhân xử thế thì bạn sẽ luôn rơi vào thế thụ động chẳng thể hòa nhập cộng với người khác.Xử sự có vai trò quan trọng đối với mỗi chúng ta. Nó sẽ hình thành sự thành công trong cuộc sống của bạn sau này. Xử sự là 1 cách bạn chạm tới cái đích của cuộc sống mau lẹ hơn người khác, bởi bạn biết tận dụng lợi thế của mình. Giới trẻ ngày nay là những người cần thiết được sự xử sự tốt, đúng đắn đối với mọi phân khúc người. Tuy nhiên ngày nay có 1 số phần tử xử sự tục tĩu, vô phép đã tự tạo ấn tượng xấu cho những người bao quanh. Điều này thật đáng buồn.Chúng ta có thể học cách xử sự tốt ngay trong gia đình mình, từ 3 mẹ, anh chị em. Bạn lễ độ, đi thưa về gửi cũng là 1 cách xử sự tốt. Và ngoài xã hội cũng vậy, bạn nên biết rằng mình đang ở địa điểm nào để có thể cư xử đúng đắn nhất. Thế mới là người khôn khéo. Văn hóa ứng xứ là 1 cụm từ nhưng người ta thường dùng để đo tư cách của 1 người người. Cái gì cũng cần có văn hóa, có mực thước nhưng chúng ta lấy nó làm thước ấy. Chính bạn đang tự xây dựng con người mình qua lời nói và qua hành động hằng ngày.Địa điểm, vai trò của xử sự trong xã hội hiện nay thực thụ quan trong. Bạn sẽ có thể thấy được mặt mạnh, mặt yếu của bản thân, ko dừng quyết tâm học hỏi và hoàn thiện hơn nữa.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

3

1

3

1

Bài văn nghị luận về văn hóa xử sự của học trò ngày nay số 3

Trường học là nơi tập huấn phân khúc trí thức trẻ cho giang sơn, nó quyết định vận mệnh của tổ quốc trong ngày mai. Và nhiệm vụ của sự nghiệp giáo dục luôn nặng nề vì chẳng những tập huấn tri thức nhưng còn cả đạo đức con người. Tuy nhiên, đạo đức của phân khúc trẻ ngày nay, hay chi tiết hơn là các em học trò, đang xuống cấp trầm trọng. Ðiều ấy được trình bày qua cách xử sự hằng ngày của các em học trò trong trường, lớp của mình.

Nhận định về vấn đề văn hoá xử sự học đường ngày nay, bà Phạm Thị Thuý, nhà xã hội học, nhà giáo, nhà tâm lý học, cho rằng: “Văn hoá xử sự học đường ở Việt Nam đã ở vào cấp độ báo động đỏ. Quá nhiều hành vi thiếu văn hoá của học trò. Văn hoá học đường đang xuống cấp trầm trọng, là sự xuống cấp đáng sợ nhất của cả 1 nền giáo dục!”. Xét từ nền văn hoá xử sự của cha ông ta xưa, có rất nhiều câu nói nhưng cho đến nay vẫn được xem là những chuẩn mực đạo đức:

“Chim khôn kêu tiếng rảnh rỗi
Người khôn nói tiếng dịu dàng, dễ nghe”
Hay:
“Lời nói chẳng mất tiền sắm
Lựa lời nhưng nói cho vừa lòng nhau”

Và sâu sát hơn trong nhà trường, mối quan hệ giữa thầy – trò luôn được đặt ra trong những đạo lý cần có của người học trò nhưng dân tộc ta luôn lưu giữ hơn 4.000 5 nay, như: “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư” (1 chữ là thầy, nửa chữ cũng là thầy), “Tôn sư trọng đạo” hay những câu nói luôn hiển hiện trong các trường học như “Tiên học lễ, hậu học văn”… Không phải tình cờ nhưng người xưa bàn tới vấn đề xử sự của “quân – sư – phụ” (vua – thầy – cha), tức là đề cao vai trò của người thầy, xem thầy quý trọng như kính vua, kính cha.

Và đã có rất nhiều việc trình bày quan niệm này như người thầy mình mất, học sinh đôi lúc còn đội tang như mất cha, mất mẹ. Trong cách cư xử, giao tiếp hằng ngày giữa trò và thầy cũng có những luật lệ chuẩn mực như: mỗi lúc muốn hỏi thầy hoặc thảo luận vấn đề gì phải thưa gửi lễ độ tử tế. Ðứng trước mặt thầy phải ăn mặc chỉnh tề, nói năng nhã nhặn, gặp thầy phải cúi chào từ xa, khoanh 2 tay trước ngực, lúc nào thầy giải đáp mới dám ngước mặt lên…

Nhưng hiện nay, học trò của ta chẳng thể làm đủ lễ thức với thầy, cô cơ mà còn xuyên tạc, làm biến tướng các nghi lễ, thiếu sự tôn trọng với thầy cô. Tỉ dụ như: cách chào của học sinh lúc gặp thầy cô, các em vừa đi thậm chí là chạy ù ù qua thầy, cô vừa chào “cô ạ!”, “thầy ạ!” để… tiết kiệm từ, rồi cười hô hố rất phản cảm, khiến cho thầy cô giáo không thể hiểu học sinh chào mình hay chào người nào? Sau lưng học sinh gọi thầy, cô mình là ông nọ, bà kia, tệ hại hơn là gọi bằng đại từ nhân xưng “nó”. Khi làm bài rà soát ko tốt, bị thầy cho điểm kém ko hợp ý, học sinh chuẩn bị lôi bài rà soát ra xé trước mặt thầy, cô để tỏ thái độ. Hay 1 số em cãi lại lời thầy cô giáo lúc bản thân có lỗi, bị phê bình; là ko đứng dậy chào thầy cô giáo lúc họ vào lớp; là giải đáp câu hỏi của thầy cô giáo 1 cách cụt lủn, hững hờ cho qua; là ko đứng dậy giải đáp câu hỏi xây dựng bài lúc thầy cô giáo đề nghị; là vào, ra lớp học ko xin phép…

Ngoài lớp học, lúc ra đường, 1 số học trò gặp ko chào thầy cô, ko nhường đường cho thầy cô đi qua, 1 số học trò còn dùng những từ ngữ ko tôn trọng lúc thảo luận với nhau về tính cách của thầy, cô; tệ hại hơn nữa là trên những trang mạng xã hội: facebook, zalo… các em chuẩn bị san sẻ những dòng status đối với những người đã bảo ban mình rất bất nhã hay ko muốn nói là thô bỉ, là thiếu văn hoá.

Ngoài ra, cách xử sự giữa học trò với nhau lại còn nhiều vấn đề bất cập hơn nữa. Ðối với bạn của mình, các em gọi nhau bằng những từ lóng, chuẩn bị gây lộn, ẩu đả chỉ vì xích mích bé, các em có thể lôi tên bố mẹ của bạn mình ra rêu rao bất kỳ khi nào, nơi nào lúc các em thích, buông ra những tiếng chửi thề ngay lúc có mặt bè bạn và thầy, cô ở ấy…

Thực trạng đau xót trên đặt ra cho tất cả chúng ta vấn đề là làm cách nào để cải thiện, chỉnh sửa nó? Ðó là nghĩa vụ chung của toàn xã hội, của phụ huynh và của các thầy, cô giáo đang trực tiếp tiến hành nhiệm vụ giảng dạy.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

4

0

4

0

Bài văn nghị luận về văn hóa xử sự của học trò ngày nay số 4

Cảm ơn hay xin lỗi là 1 trong các bộc lộ của xử sự có văn hóa, là hành vi tân tiến, lịch sự trong quan hệ xã hội. Trong xử sự giữa tập thể, lúc cảm ơn và xin lỗi được thể hiện 1 cách thật tâm, 1 mặt đề đạt nhân phẩm văn hóa của tư nhân, 1 mặt giúp mọi người dễ cư xử với nhau hơn.Trong nhiều trường hợp, lời cảm ơn hay lời xin lỗi ko chỉ đem thú vui đến người nhận, chúng còn trực tiếp xả stress uẩn khúc, gỡ rối các quan hệ và con người cũng thành ra nhưng sống vị tha hơn.Trước đây, trong quan hệ xã hội, việc mọi người cảm ơn và xin lỗi nhau vốn là chuyện tầm thường, cảm ơn và xin lỗi biến thành 1 trong các chỉ tiêu để định tính nhân cách văn hóa của con người. Rồi nhiều 5 quay về đây, lời cảm ơn và xin lỗi như có chiều hướng giảm trong giao tiếp xã hội. Có người cho rằng, nguyên do của trạng thái này là do sự thủng thẳng của chuẩn mực xử sự, lại có người cho rằng, lối sống công nghiệp làm con người chỉnh sửa, hay do bản tính của 1 người chi tiết nào ấy vốn ko quen với 2 từ cảm ơn và xin lỗi,… Song thiển nghĩ, vẫn còn 1 nguyên do nữa là bấy lâu, như 1 quy tắc bất thành văn, thường thì chỉ có con cái xin lỗi hay cảm ơn bố mẹ, người ít tuổi xin lỗi hay cảm ơn người mập tuổi, nhưng nhiều người mập tuổi ko để mắt đến việc cảm ơn hay xin lỗi lúc xử sự với người khác.Trong giao tiếp xã hội, nhất là trong giao tiếp nơi công cộng, người mập tuổi hơn ít lúc sử dụng lời xin lỗi hoặc cảm ơn cho dù họ thu được sự giúp sức, hay hành vi của họ gây phiền phức cho người khác. Các em bé lúc thu được sự giúp sức hay sau lúc mắc lỗi thường ko ngại ngần nói lời xin lỗi hay cảm ơn, mà càng mập lên thì lề thói này chừng như đã tiêu hao, phải chăng vì các em học nói lời cảm ơn và xin lỗi ko chỉ qua bài học giáo dục công dân hoặc qua lời răn dạy của bố mẹ, nhưng còn học trực tiếp qua xử sự và việc làm của những người mập tuổi?Xin lỗi lúc bản thân mắc lỗi là chuyện tầm thường, và mỗi người xử sự với lầm lỗi của mình theo cách không giống nhau. Có người thừa nhận sai trái, xin lỗi rồi sửa sai; lại có người biết là sai trái mà ko dám thừa nhận, hoặc thừa nhận mà ko chịu tu sửa và chẳng phải biết nói lời xin lỗi. Biết nói và sử dụng lời cảm ơn hay lời xin lỗi là bộc lộ của nhận thức, của việc tiến hành hành vi xử sự văn hóa. Ðể các lời nói gần gũi này biến thành lề thói trong quan hệ xã hội, mỗi người trong chúng ta cần nhận thức chi tiết hơn, để mọi người xử sự có văn hóa hơn trong giao tiếp.Biết nói lời cảm ơn và xin lỗi là 1 chỉ tiêu bình chọn nhân phẩm và vốn liếng văn hóa của mỗi tư nhân, từ ấy góp phần xây dựng xã hội càng ngày càng tân tiến, tốt đẹp hơn. Hẳn nhiên, nói như thế mà cũng phải loại bỏ những lời cảm ơn hay xin lỗi ko thật lòng, để cho qua chuyện.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

5

2

5

2

Bài văn nghị luận về văn hóa xử sự của học trò ngày nay số 5

Nhân loại coi trọng xử sự như 1 tiêu chuẩn khẳng thành kiến thức. Khi 1 hoa hậu được mọi người suy tôn, ngoài những chỉ tiêu về nhan sắc, khuôn mặt, hình thể, thì kết quả của phần thi xử sự luôn hình thành sức nặng quan trọng để giành thắng lợi. Nói rộng hơn, cách xử sự là nền móng văn hóa, là vẻ đẹp quyền quý của tâm hồn, muốn có được yêu cầu phải có sự thông thái cộng với khả năng và tài năng. Muốn làm giàu, có thể chỉ vài 5, mà để có nếp sống hay cách xử sự có văn hóa có thể phải trải qua nhiều 5 tháng học hành và tiếp nhận nghiêm túc.

Ai cũng muốn mình đối đáp sáng dạ, xử sự khôn khéo, lịch thiệp. Nhưng trong cuộc sống hàng ngày, chúng ta vẫn luôn phải nghe những lời tục tằn, tục tĩu, vẫn gặp ko ít kẻ ngụy biện để che giấu thói hư, tật xấu của mình. Có 1 chuyên gia thẩm định rằng: “Những kẻ ăn cắp chẳng phải có định nghĩa về sự mắc cỡ và chẳng phải đọc sách. Những gã ăn nói tục tằn, đánh chửi vợ con, xử sự thô thiển cũng rất ít đọc sách. Họ ko có lòng tự tôn nên cũng ko biết tôn trọng người khác, kể cả những người nhà yêu của họ!”.

Nhận định trên của vị chuyên gia ko hoàn toàn đúng trong mọi trường hợp, mà điều nhưng tôi tâm đắc nhất chính là nhận xét của ông ta; “Họ ko có lòng tự tôn nên cũng ko biết tôn trọng người khác”. Thiết nghĩ, muốn được mọi người tôn trọng, trước nhất phải biết tôn trọng mình, sau ấy phải biết tôn trọng người khác. Đã có 1 sự thực là ko thiếu người có bằng cấp cao mà sự hiểu biết về nhiều lĩnh vực xã hội, thậm chí ngay lĩnh vực chuyên môn làm nên tấm bằng cũng chưa phải đã thâm thúy, thuyết phục được đồng nghiệp. Ngược lại, nhiều người chẳng có bằng cấp gì nhưng uyên bác, thâm thúy khiến mọi người phải nể sợ.

Sống giữa tập thể dân cư, tôi nhìn thấy 1 điều có lúc thường nhật ít người nào để mắt tới: Văn hóa không hề là 1 vấn đề cao xa, nhưng từ trong cách xử sự đàng hoàng với nhau trong cuộc sống đời thường. Văn hóa có những cấp độ không giống nhau, có lĩnh vực yêu cầu trình độ “hàn lâm, quyền quý sang trọng” mà khái quát tính văn hóa từ khi lòng thật tâm đối với nhau, giản dị, thật thà và thấm đẫm tình người.

Chẳng hạn như tới ngày sinh nhật của người bạn thân nên có 1 lời chúc tốt đẹp, 1 giỏ hoa đẹp để tặng, 1 món quà lưu niệm bé thay lời chúc mừng, thế nhưng đã có mấy người nào nhớ tới? 1 cuộc thăm viếng ko được hứa hẹn trước vào cuối giờ tan ca, lúc gia chủ đã mệt nhừ người, có nên chăng? Ngay cả việc bé như cách gọi, cách giải đáp dế yêu sao cho có văn hóa nhưng không hề người nào cũng biết. Cách gọi, cách giải đáp dế yêu cụt lủn ko 1 lời thưa gửi, tạo sự bực bõ khó chịu cho người nghe ko còn là chuyện cá biệt. Lại có người nói năng quá lời, nói nhiều, nói dai tới mức ko cần biết người nghe có muốn nghe hay ko. Hút thuốc lá trong phòng làm việc, trên toa xe, trong nhà hát, nơi công cộng như chốn ko người, bất chấp lời ca cẩm, sự khó chịu của những người bao quanh.

Chúng ta ngày nay đang đau đầu, khó chịu về những cử chỉ bất lịch sự diễn ra bao quanh ta, đặc thù ở lớp trẻ mới mập, lớp người đang chịu tác động nhiều của mặt trái của chế độ thị phần, chạy theo lối sống ích kỉ, chuộc lợi, chủ nghĩa tư nhân nhưng quên đi lẽ sống cao đẹp “mình vì mọi người” nhưng cha ông ta bao đời để lại. Hiện thời ko hiếm trường hợp gặp người già tới nhà, con cái ko chào, lên xe bus, thanh niên tranh chỗ ngồi, ko nhường cho người già, nữ giới có con bé. Nói tục, chửỉ bậy, chửi thề trước đông người cũng là những bộc lộ ko có văn hóa. Những kẻ bất lịch sự ko chỉ trình bày họ ko tôn trọng người khác nhưng chính họ thiếu lòng tự tôn, đã nêu ra 1 hình ảnh xấu về bản thân trước mặt người khác. Những cách hành xử như vừa nêu là những bộc lộ rất thiếu vãn hóa, chẳng thể chấp thuận trong giao tiếp xã hội.

Lấy thí dụ về lời chào hỏi lúc gặp mặt người quen, chúng ta chào chứng tỏ mình đã nhìn thấy họ, kèm theo lời chào có thể là cái bắt tay, mỉm cười hay theo phong tục Châu Âu, có thể ôm hôn nếu 2 bên tình cảm gắn bó, thân tình. Lời chào hỏi liên can tới những quy ước nhất mực, chịu tác động của những đặc điểm văn hóa dân tộc, đặc thù có liên can tới địa vị xã hội của 2 người. Nó được trình bày như sau: theo tuổi tác người trẻ chào người già trước, theo địa vị xã hội người có địa vị thấp chào trước người có địa vị cao hơn, liên kết bề ngoài chào với chừng độ thân tình và gắn với đặc điểm văn hóa dân tộc: nắm tay nhau, bá vai, vỗ vai nhau, ôm hôn,… cũng như thời kì gặp mặt, mới gặp hay lâu ngày rồi, với môi trường gặp mặt ở ngoài phố, nơi công cộng hay tại gia đình, ở ngoài phố cần bí ẩn hơn, ở gia đình thân tình, linh động hơn.

Mục tiêu và ý nghĩa của lời chào hỏi chính là chúng ta tự đặt mình trong hệ thống của cách xử thế đã được quy định và được xã hội bằng lòng. Phương ngôn có câu: “Lời chào cao hơn mâm cỗ”, vậy nhưng có những người quen biết nhau, lúc ra đường gặp nhau cố tình làm ngơ để khỏi chào hỏi, có những thầy giáo, cô giáo, là những người được Đảng và Nhà nước ta giao trọng trách bảo ban học trò những điều hay, lẽ phải để biến thành người tốt, người bổ ích cho xã hội, vậy nhưng xử sự kém tới nỗi học trò cúi đầu chào nhưng thầy giáo hững hờ xem như ko thấy, coi việc chào hỏi là bổn phận của học trò, còn mình là “bề trên” nên ko cần chào lại. Đấy là bộc lộ của bất lịch sự, xử sự ko có văn hóa. Phép lịch sự dạy chúng ta tôn trọng người khác, bất kể người ấy có tuổi tác, địa vị xã hội, nghề nghiệp, giới tính, của cải, cuộc sốhg riêng tây của họ như thế nào đi nữa. Đấy chính là 1 nghệ thuật sống tế nhì và xử sự có văn hoá. Người cấp trên, người tài hoa tỏ ra khiêm tốn với người xung quanh, với người cấp dưới, chủ động chào hỏi, nói chuyện với họ, chứng tỏ mình bình chọn cao họ. Đề cập đây, tôi lại nhớ tới 2 câu thơ của thi sĩ Hữu Thỉnh: “Biển vẫn cậy mình dài rộng thế; Vắng cánh buồm 1 chút vội độc thân”.
Chủ tịch Hồ Chí Minh là 1 tấm gương sáng về văn hóa xử sự. Cảm hóa, độ lượng, khoan thứ là 1 trong những đặc điểm trong văn hóa xử sự của Người. Thái độ mến thương, quý mến, trân trọng con người được coi là nét chủ chốt trong, triết lí nhân bản cao cả của Chủ tịch Hồ Chí Minh. Đối với cán bộ, đảng viên và dân chúng quần chúng, văn hóa xử sự của Người vừa quan tâm, vồ vập, vừa thân ái thân cận, lúc sơ sót thì nhắc nhở nhẹ nhõm hoặc phê bình kịp thời, nghiêm khắc nhưng vẫn độ lượng, khoan thứ, biến chuyển, cảm hóa lòng người. Chính nhờ sự giản dị, tế nhì trong cách xử sự đã khiến cho tất cả mọi người, dù địa vị, thành phần xuất thân như thế nào chăng nữa, lúc xúc tiếp với Người đều để lại trong lòng mình ấn tượng thâm thúy bằng sự nể trọng, san sẻ, suy tôn bởi sức cảm hóa cuốn hút từ chính đạo đức, tư cách, phép xử sự văn hóa của Người.
Sức biến chuyển cảm hóa ở Chủ tịch Hồ Chí Minh có tiềm tàng nhân tố khách quan, mà kế bên ấy là nhân tố chủ quan được trình bày trong văn hóa xử sự của Người. Trong phép xử sự, với sự tinh tế mẫn tiệp, Người đã quyết tâm khỏa lấp các khoảng cách, đã đạt đến cực điểm của mối đồng nhất, đẩy xa những tính dị biệt để đạt được tiêu chí thích hợp với tình cảnh lịch sử chi tiết, có ích cho sự nghiệp chung. Bởi vậy, Người đã tụ họp được các bậc sĩ phu yêu nước, những trí thức mập rời bỏ cuộc sống vinh hoa phú quý để dùng cho tổ quốc. Người đã thuyết phục cụ Bùi Bằng Đoàn, nguyên Thượng thư Bộ Hình làm Trưởng ban Thường vụ Quốc hội; cụ Phan Kế Toại, nguyên Khâm sai Bắc Kì, làm Phó Thủ tướng. Lường trước những gieo neo của cuộc kháng chiến chống Pháp, Người đã thuyết phục 1 số nhà trí thức Việt kiều như; GS. Trần Đại Nghĩa, GS. Đặng Văn Ngữ… về nước dùng cho cho Quốc gia, phụng sự quần chúng. Người chỉ rõ: “Sông bự, biển rộng thì bao lăm nước cũng chưa được, vì khoan thứ của nó rộng và sâu. Cái chén bé, cái đĩa cạn, thì 1 chút nước cũng chan chứa, vì khoan thứ của nó hẹp và bé. Người nhưng tự phụ, tự đắc cũng như cái chén, cái đĩa cạn”. Người rất tin cậy quý trọng quần chúng, nên trong giao ứng cứu xử với dân, Chủ tịch Hồ Chí Minh luôn nhắc nhở cán bộ: “Đối với tất cả mọi người trong các phân khúc nhân dân, ta phải có 1 thái độ mềm mỏng, khéo léo, biết khoan nhượng, biết trân trọng tư cách của người ta”. Riêng đối với những người lầm đường, lạc lối hay đã từng hiệp tác với bên kia trận tuyến, Người đề nghị: “Không nên đào bới những chuyện cũ ra làm án mới. Đối với những người ko nguy khốn lắm, thì nên dùng chế độ cảm hóa độ lượng”.
Vị Chủ tịch nước còn vậy, thử hỏi sao mỗi người chúng ta ko học tập được 1 phần bé nào trong cách xử sự và tư cách của Người? Tại sao trước đây, xã hội ta còn nghèo, mức sống vật chất thấp nhưng con người thường yêu nhau, san sẻ và thông cảm cho nhau. Khác với hiện nay, đời sống chung đã được cải thiện khá nhiều, mà nhân phẩm đạo đức và lối sống của ko ít người đã bị tha hóa, suy đồi dẫn tới nạn quan liêu, tham nhũng nặng nề tới nỗi biến thành “quốc nạn”.
Mong rằng qua cuộc đi lại ‘Học tập và tuân theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh” nhưng Đảng và Nhà nước ta phát động tiến hành, trị giá văn hóa xử sự của Chủ tịch Hồ Chí Minh sẽ luôn sống mãi với thời kì, là hành trang quý giá để Đảng và Nhà nước ta áp dụng chủ trương mở cửa hội nhập, “Việt Nam muốn là bạn với các quốc gia”, để cuộc đi lại xây dựng chấn chỉnh Đảng, học tập và tuân theo tấm gương đạo đức Hồ Chí Minh, nhất là tiến hành tự phê bình và phê bình, xây dựng văn hóa xử sự được hiện thực hóa trong cuộc sống, để coi người đối với nhau, với xã hội, với tổ quốc tốt hơn, đàng hoàng hơn, công bình hơn và cương trực hơn.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

6

1

6

1

Bài văn nghị luận về văn hóa xử sự của học trò ngày nay số 6

Học trò la những lứa tuổi chủ sở hữu ngày mai của tổ quốc,thái độ của họ rất quan trong tới việc đoàn luyện tư cách của bản thân, sự tăng trưởng vững bền của tổ quốc, xa hơn nữa là luôn được các nước trên toàn cầu muốn đặt mối quan hệ, bảo vệ sau này. Thđó được thái độ cư xử của người trẻ phải biết hòa đồng với mọi người, biết lịch sự với mọi người, mà tuổi teen hiện nay không hề người nào cũng làm tốt việc ấy, họ chưa có thái độ cư xử đúng đắn, ấy là điều họ nên được thức tỉnh, hướng vào đúng trị giá đạo đức chuẩn mực của xã hội ta.Xử sự có thể hiểu được là cả tổng hợp ko chỉ 1 công đoạn giao tiếp, xử lí thông tin, khắc phục vấn đề bằng cách nói, hành động cử chỉ đúng đắn, bản lĩnh truyền đạt thông tin, xúc cảm của bản thân với người khác, và với nhiều người trong tập thể. Chuẩn mực trong cách xử sự được nhắc nhiều ở đây nó có tức là phải có lòng tự trọng , lịch sự và khiểm tốn để vừa lòng người nghe vừa dễ chịu lời mình nói.Cái “văn hóa” ở đây cũng nên hiểu là cách ăn nói đúng mực, thái độ trong cả cử chỉ và ngôn từ cân đối, hợp tình cảnh, ra mình là người có học vấn, nên việc “xử sự có văn hóa “cũng là lúc con người ta biết nói dễ dãi đưa vào tai người khác. Vậy nên có thể thấy được 1 cách xử sự nhưng bộc lộ của nó đi trái lại với những điều trên thì chẳng thể chấp thuận được nó là 1 sự văn hóa. Lối nói khó chịu, thô lỗ, buông những lời nói nhưng vô tình làm đau lòng, thương tổn tới người nghe vì do nguyên do chủ quan như ko kềm chế được xúc cảm của bản thân, ko đoàn luyện cho mình sự đúng đắn trong cách cư xử ngay từ đầu, sống trong tình cảnh ko được thích hợp…
Ở lứa tuổi học trò những măng non trẻ của tổ quốc, ta được nhà trường, thầy cô, ba má, người nhà, cả tập thể chú trọng việc đoàn luyện thái độ xử sự thích hợp, sống biết lẽ phải, ko được văng tục chửi bậy, nếu ko tuân thủ theo những nội quy vô hình hay hữu hình thì ta sẽ đối diện với những bề ngoài kỉ luật tùy chừng độ. Có thể khẳng định rằng thái độ xử sự chính là thước đo cho học trò ngoan, hay dở. Ta có thể chiêm nghiệm được rằng những học trò tốt, sẽ là những con người chăm ngoan, thái độ xử sự thích hợp với độ tuổi, được người mập ân cần rèn giũa biến thành con người có nếp sống tốt, biết ngoan ngoãn vâng lời ba má, thầy cô vì chỉ có như thế các em mới thành người tốt sau này, và hẳn nhiên đi kèm ấy sẽ luôn được 3̣n bè thương mến, thầy cô trân trọng và mọi người quý trọng.1 tiêu biểu của người học trò có thái độ xử sự tốt thật đáng quý là sống hòa đồng với bè bạn, nói năng có tính khiêm tốn, linh động với bè bạn, chẳng phải văng tục chửi bậy, và ta có thể thấy được những em học trò rèn cho mình được biết học sinh bó tay chào và nói chuyện rất lễ phép với thầy cô, người mập tuổi. Chan hòa, biết cư xử đúng,biết mến thương cả qua hành động và lời nói, ko đành khô hanh,ko mập tiếng quát tháo , chành chọe với các em bé hơn mình.Nhưng kế bên ấy trước tình cảnh, ko để ý đoàn luyện xử sự, ko được sự ân cần của người mập đúng đắn,phải xúc tiếp với quá nhiều những vấn đề xã hội, những điều ko hay trên thứ mạng Internet qua sớm… đã vô tình khiến cho 1 số bộ phận học trò đã ko biết giữ mình, các bạn mau chóng để tâm hồn mình bị lấm bẩn bởi những thứ ko tốt, thành thử ra chính thái độ cư xử của các bạn cũng đã đề đạt được điều ấy, thật đáng buồn lúc nó đang biến thành 1 vấn đề nan giải lúc nhiều bạn vẫn chưa được thông suốt về cach cư xử của bản thân để chỉnh lý để tăng trưởng bản thân theo chiều hướng tốt. Đúng như dân ta có câu “cái xấu thì nhiễm rất dễ, cái tốt thì khó”.Rồi cũng khó có thể chấp thuận sự thật rằng, những nền văn hóa giao tiếp đã tiêu hao lúc con người ta học nhiều nhưng thấm vào người thì chẳng được bao lăm.Có những học trò dù khoác trên mình màu áo trắng bóc khôi, trong trắng, vẫn đang được đoàn luyện trong cùng 1 môi trường giáo dục mà không hề người nào cũng biết cư xử đúng đắn, xử sự tốt, ở đây cũng ko khó gặp những học trò nói năng, ứng xử khiến chúng ta ko hài lòng. Một số 3̣n dùng những từ nói tục chửi thề, nói như đánh vào tai, ăn nói vô cùng bất lịch sự, hành động côn đồ, hung hăng với bè bạn, thầy cô giáo, thất lễ với ba má, gây mất đoàn kết với mọi người bao quanh. Có thể thấy được những người tương tự hiếm có được những mối quan hệ tốt, với những người thành công, với bè bạn, thầy cô thì sẽ ít xúc tiếp, khó có được sự giáo dục đàng hoàng vì thái độ bất cộng tác, mà nếu càng ít được giáo dục các bạn ấy sẽ càng dễ tiến tới 1 hậu quả nhưng chúng ta khó có thể lường trước được. Vì vây, cả xã hội, các gia đình, nhà trường, bè bạn nên chỉ ra cho các bạn rằng các phải tưởng tượng ra được con người sau này của mình nếu ko muốn biến thành người ko bổ ích cho xã hội, thành phần đáy của xã hội, thành phần bợm chợm, xã hội đen chẳng phải được ủng hộ trong 1 xã hội tân tiến, ko có thể giữ được chức phận tốt, tiền công tốt trong 1 xã hội tăng trưởng mà cũng gắn với đề nghị chuẩn mực đạo đức dù căn bản nhất cũng phải cao.Qua ấy mới thấy hết được việc đoàn luyện xử sự cho ko chỉ lứa tuổi trẻ, mọi người là rất quan trọng, là việc làm rất cần cho chúng ta nên sớm tinh thần, hành động ngay bây giờ. Bản thân em, em thấy được địa điểm của mình sau này là 1 trong những chủ sở hữu ngày mai của tổ quốc phải ra sức rèn luyện cách ứng xử với mọi người, ăn nói dễ nghe, cùng nhau học tập để trở thành những người công dân có ích cho xã hội, biết cách dùng từ ngữ và xử lí cho tốt và tránh xa những lời nói bất lịch sự, hành động ko thể chấp nhận để mọi người có thể gần nhau hơn.Em thấy được rằng Việc “xử sự có văn hóa” ko chỉ làm đẹp mặt cho bản thân nhưng còn cho người khác cái cảm giác vui và tự ban cho mình 1 niềm tin cậy với người khác lúc ta xúc tiếp, em sẽ tiến hành tu dưỡng đoàn luyện lề thói xử sự tốt, có chuẩn mực từ hiện giờ, phát huy nó như 1 người tuy học nhiều mà vẫn mang trong mình sự tôn trọng những điều gọi là bản sắc văn hóa dễ ợt nhất – văn hóa giao tiếp vì nó rất cần cho sự tăng trưởng trong ngày mai của em sau này.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

7

4

7

4

Bài văn nghị luận về văn hóa xử sự của học trò ngày nay số 7

Trong xã hội tiên tiến và ko dừng tăng trưởng, văn hóa xử sự rất quan trọng trong việc chúng ta hòa vào xã hội. Văn hóa xử sự ko chỉ là cái riêng của mỗi người, nó còn là nét đẹp văn hóa của tập thể, dân tộc. Xử sự có văn hóa là tiền đề cho việc hình thành những quan hệ tốt đẹp giữa người với người. Kể từ còn bé, chúng ta đã được dạy về cách xử sự. Việc học xử sự văn hóa có thể xem là việc học cả đời, ko bao giờ xong xuôi. Từ trẻ đến già, người nào người nào cũng đều cần phải học, và văn hóa xử sự xoành xoạch là trung tâm của xã hội hướng đến. Còn tuổi teen ngày nay việc xử sự văn hóa được trình bày như thế nào?Văn hóa xử sự, hay còn gọi là xử sự. Có thể hiểu ấy là hành vi giao tiếp và đối nhân xử thế ở đời.Nó trình bày chừng độ học thức của tư nhân, suy rộng ra là của cả 1 tập thể dân tộc. Giới trẻ, những rường cột ngày mai của tổ quốc. Những người sau này sẽ hiến dâng mình xây dựng quê hương càng ngày càng phát triển thành giàu đẹp. Thành ra, văn hóa xử sự của tuổi teen là quyết định rất quan trọng đến ngày mai của xã hội. Bởi đây là độ tuổi tạo nên, xây dựng tư cách của con người. Là độ tuổi đang từ trẻ em lên trưởng thành. Chính vì thế, việc văn hóa xử sự như thế nào sẽ tác động rất mập tới ngày mai của chính bản thân người ấy cũng như toàn xã hội.Trong cuộc sống hàng ngày, mỗi tình cảnh giao tiếp của chúng ta cũng là 1 cảnh huống để chúng ta trình bày văn hóa xử sự trong thực tiễn. Có rất nhiều bạn teen sống hăng hái, trình bày cách xử sự tốt, lành mạnh. Mọi tình cảnh đều cần có cách xử sự khôn khéo. Trong giao tiếp với người nhà trong gia đình thì lễ độ, trong xử sự với bè bạn thì vui vẻ gần gũi, đối với thầy cô thì ngoan ngoãn, ham học hỏi. Đấy có thể coi là những tấm gương của những người có văn hóa xử sự tốt. Như các cụ ta thường nói: “ Lời nói chẳng mất tiền muaLựa lời nhưng nói cho vừa lòng nhau”Lời hay ý đẹp, cách xử sự có văn hóa, chúng ta chẳng mất gì. Nhưng bù lại, chúng ta lại được nhiều thứ. Lời đã nói ra, thì sẽ ko thu hồi lại được. Cho nên, nói sao cho tốt, xử sự sao cho tốt vẫn luôn là 1 điều vô cùng gieo neo.

Trái ngược với những bạn teen có 1 cách văn hóa xử sự tốt thì vẫn còn 1 bộ phận tuổi teen gây tác động xấu đến hình tượng tuổi teen ngày nay.Hội nhập đi kèm với thử thách. Đấy ko chỉ là thử thách về kinh tế, chính trị nhưng còn là thử thách về văn hóa, giáo dục. Quốc gia càng tăng trưởng, việc hội nhập càng diễn ra mau chóng càng dẫn tới những hệ lụy của nó. Cũng bởi sự hội nhập mau chóng đó, việc tiếp cận toàn cầu cũng dễ dãi hơn. Bộ phận tuổi teen của chúng ta bị tác động thâm thúy bởi nền văn hóa phương tây. Hàng ngày, hàng giờ trên những trang mạng xã hội vẫn có những hình ảnh, từ ngữ “bậy” tràn lan. Những bạn teen ko tự nhận thức được hành vi của mình, vì thế, họ đăng tải những nội dung, những từ ngữ ko lành mạnh. Những câu nói thô lỗ, chửi bới vẫn hiện ra tràn lan trên mạng. Họ coi bản thân mình là nhất, với ý niệm mỗi người chỉ có 1 cuộc đời. Nên họ sống buông thả bản thân, sống ko có nghĩa vụ với đời. Thành ra, tiếng nói nhưng họ giao tiếp, cách xử sự của họ trong cuộc sống cũng vô cùng thụ động.Văn hóa xử sự của tuổi teen ngày nay đang dần bị biến tướng 1 cách thụ động. Giới trẻ đang dần làm mất đi những trị giá tốt đẹp của văn hóa truyền thống nhưng cha ông ta đã gây dựng nhiều đời. Những biến tướng đó đang hàng ngày, hàng giờ là nỗi ám ảnh, nan đề cho các ngành có nhiệm vụ khắc phục. Lấy 1 thí dụ minh họa: Ngày trước,được đi học là 1 điều hết sức hoàn hảo. Và quan hệ giữa người học sinh và người thầy giáo là 1 quan hệ thiêng liêng cao quý. Người học luôn nhất định tôn kính người thầy giáo. Và trong cách xử sự với người thầy một thể kiện sự tôn kính đó. Nhưng với xã hội ngày nay, sự tôn kính đó dần dần bị mất đi và thay thế bằng những thứ khác. Những câu chào hỏi thầy giáo đã dần dần nhạt đi, có đôi lúc chỉ chào như có lệ “cô ạ”, “thầy ạ”. Những câu chào tiếp kiệm từ thì vẫn diễn ra hàng ngày. Thậm chí là dù có chào thì sau lưng vẫn xưng hô với bè bạn rằng “ ông này”, “bà kia” là chuyện vô cùng tầm thường.Những hành động, văn hóa xử sự đó tuy nhất thời có thể làm chúng ta cảm thấy ham thích, hay vui sướng. Nhưng dần dần sẽ gây hậu quả hết sức nghiêm trọng nhưng chúng ta chẳng thể lường hết được. Xã hội là cả 1 tập thể, ko chỉ riêng mỗi tư nhân chúng ta còn đó. Muốn còn đó trong xã hội chúng ta phải đi ra bên ngoài, giao tiếp, học hỏi từ những người bao quanh. Và liệu nếu hành động, xử sự với văn hóa thụ động tương tự thì con người có còn đó được trong xã hội này ko. Câu giải đáp vững chắc là ko rồi. Cuộc sống luôn đi lại ko dừng và muốn còn đó con người cần phải thích ứng theo nó. Đừng có tự coi bản thân mình là nhất và muốn làm gì thì làm để rồi bị cách li ra khỏi xã hội, biến thành con người thừa thì mới hối tiếc. Cuộc sống là 1 điều thần kì nhưng tự nhiên tặng thưởng. Sống trên đời đừng chỉ vì bản thân mình nhưng còn phải vì người khác, tương tự chúng ta mới sống 1 cuộc sống toàn vẹn, hạnh phúc được.Là những người trẻ, chúng ta cần học tập ko dừng. Cố gắng đoàn luyện bản thân, bước đi trên 1 trục đường gai góc mà ko nên khiếp sợ. Đừng bị những cám giỗ nhất thời nhưng đánh mất những trị giá mấu chốt của văn hóa dân tộc. Để rồi lạc bước giữa đường đời chẳng tìm thấy lối ra. Hãy sống hết mình và hiến dâng hết mình vì cuộc đời. Để rồi, hạnh phúc sẽ mỉm cười với chúng ta.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

8

1

8

1

Bài văn nghị luận về văn hóa xử sự của học trò ngày nay số 8

Ngày nay thì có nhẽ chưa bao giờ cụm từ “văn hóa xử sự” lại được nhắc nhiều như hiện nay. Và điều ấy như đã cho ta thấy rằng tầm quan trọng của văn hóa xử sự trong cuộc sống cũng như sự xuống cấp và quả thực rất đáng báo động của nó đang đặt ra khiến ko ít người trong chúng ta phải giật thột nhìn lại về văn hóa xử sự của chính mình.Văn hóa được hiểu là tổng hòa các trị giá, các trị giá tư tưởng được hệ thống lại bởi các hoạt động trong dĩ vãng cũng như trong ngày nay của tư nhân này với tư nhân khác, của tư nhân này với số đông, tập thể. Và ngay cả qua các hoạt động thông minh đó, thì chừng như các lứa tuổi nối tiếp nhau chừng như cũng đã tạo nên nên những quy chuẩn, những trị giá thước đo, những khuôn mẫu chuẩn mực. Có thể nói những cái biệt lập, lạ mắt của 1 tập thể, 1 dân tộc. Và còn như sự xử sự có thể hiểu dễ ợt là cách mình đối đáp, đáp trả với người khác trong khi người ấy đang ảnh hưởng tới ta. Tóm lại ta như thấy chính cách xử sự được trình bày rõ rệt qua thái độ, hành vi, lời nói, cử chỉ của mình là cách nhưng người khác đang nhìn nhận hay cũng như đang nhận xét về tính cách, tư cách của ta. Nói tóm lại văn hóa xử sự là tổng hòa các mối quan hệ giữa con người với con người, và cả giữa con người với tất cả những gì bao quanh chúng ta. Đấy chính là sự bao gồm tất cả như cây cối hoa lá, bao gồm cả các loài vật hay ấy chính là mẹ tự nhiên sản sinh ra vậy.Ta có thể thấy những nét văn hóa xử sự là nơi để chúng ta cho mọi người được thấy về con người. Và chính phong cách tư cách của chính bản thân mình, và nói rộng ra hơn nữa, thì những hành xử hay giao tiếp ấy giúp ta như cũng đã trình bày được ý thức, ý chí con người của 1 dân tộc, 1 tập thể dị biệt chẳng thể trộn lẫn với bất kỳ dân tộc hay tập thể khác. Chừng như nhưng đã gọi là văn hóa xử sự thì ấy phải là những xử sự đẹp, ấy chính là sự lịch sự, tân tiến. Tỉ dụ như chúng ta chuyện trò phải bảo nhỏ nhẹ, duyên dáng, có học vấn. Và ấy không hề mở mồm ra là chửi thề rồi chỉ trích, nói xấu người này, người kia, vứt rác thì phải vứt đúng nơi, đúng chỗ, chứ chẳng thể bạ đâu vứt ấy.Trước hết chúng ta phải kể đến văn hóa xử sự giữa người với người. Văn hóa này đã được dân tộc ta cũng như đã được un đúc nên từ nghìn đời nay với những câu ca dao, phương ngôn như câu ca dao “Lời nói chẳng mất tiền sắm, lựa lời nhưng nói cho vừa lòng nhau”, hay cả câu “Lời chào cao hơn mâm cỗ”, “Ăn phải nhai nói phải nghĩ”, “Uống nước nhớ nguồn”,… ấy là văn hóa trọng tình, trọng nghĩa, văn hóa ân cần, mến thương lẫn nhau. Và có thể nói chính những cái nôi trước hết nhưng chúng ta học cách xử sự, giao tiếp với người khác ấy chính là gia đình. Chừng như ở ấy, ngay từ thuở nhỏ, chúng ta như cũng đã được ông bà, bố mẹ dạy cho lúc gặp người mập phải biết cười. Và có những hành động như vòng tay cúi đầu xuống và chào ông, chào bà, chào cô, chào chú, lúc được người mập cho quà phải biết giơ 2 tay nhận lấy và nói lời cảm ơn, và còn là lúc làm 1 việc gì ấy sai lầm phải biết vòng tay lại cúi đầu xin lỗi. Cho tới lúc mập hơn 1 chút, chừng như chúng ta được dạy cách đi đâu phải thưa, về nhà phải gửi lời chào để người mập trong nhà không hề lo âu vì chúng ta. Có thể thấy trong 1 gia đình luôn tràn đầy mến thương, tiếng cười và thú vui là điểm tựa là vạch xuất hành tốt nhất để gieo mầm cho những lứa tuổi nối tiếp cách xử sự tân tiến, rất lịch sự, và lại có mực thước, lễ giáo.Hiện nay thì đã có ko ít các bạn học trò, sinh viên trong chúng ta là những người ấy. Các bạn chính vì quá mê mải tận hưởng cuộc sống nhưng bỏ quên học tập, thu thập kiến thức, đoàn luyện đạo đức. Khi các bạn về nhà ko chịu học bài, làm bài tập, lên lớp thầy cô rà soát thì kiếm cách thoái thác, tìm lí do này lí do nọ, ko được thì bảo ông thầy này ác, bà cô kia bủn xỉn, và đằng sau lưng thì đi nói xấu đủ kiểu. Thật đau lòng vì còn đâu là truyền thống hiếu học “Tôn sư trọng đạo”, hay “Nhất tự vi sư, bán tự vi sư” của người dân Việt ta truyền từ bao lứa tuổi nay.Và tiếp tới là văn hóa xử sự giữa con người và chính với môi trường bao quanh. Thường thường thì chúng ta vẫn hay nghĩ vì là con người với nhau có xúc giác, có cảm nhận, và có cả những nhận thức nên người ta lại như đã rất coi trọng trong việc xử sự, giao tiếp lẫn nhau nhưng ít đề cập văn hóa xử sự với môi trường bao quanh. Đấy chính là 1 sự khuyết điểm mập bởi con người chúng ta không hề là sinh vật độc nhất vô nhị sống trên Trái đất này. Cũng bởi vì thế xử sự sao cho hợp lẽ với môi trường bao quanh cũng là 1 lối sống đẹp như: bảo vệ môi trường, tiết kiệm khoáng sản, sống xanh. Kế bên những kẻ ích kỉ ấy còn có những người đang ngày đêm ko dừng nghỉ và họ chừng như cũng đã tìm mọi cách để bảo vệ môi trường, cải tạo môi trường. Đấy là những cô chú người lao động dọn vệ sinh ngày đêm mài miệt cầm theo cây thanh hao thu dọn phố phường, những bạn tự nguyện viên xung phong tới những vùng sâu vùng xa, những nơi còn nghèo đói nhất để giúp bà con 1 tay xây cái trường, cái nhà để cho các em bé có nơi vui chơi và học tập.Văn hóa xử sự xoành xoạch được đề cao và đặc thù coi trọng trong bất kỳ thời đại nào, chính vì thế bạn và tôi hãy đoàn luyện cho mình những lối sống có văn hóa. Mỗi người có tinh thần sẽ tạo lên được 1 xã hội có tinh thần, xã hội có tinh thần thì mới tăng trưởng toàn diện về cả môi trường xã hội lành mạnh và môi trường thiên nhiên trong lành.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

9

2

9

2

Bài văn nghị luận về văn hóa xử sự của học trò ngày nay số 9

Trong cuộc sống, người sống với người bằng tình cảm, bằng lời nói ngon nói ngọt ngào sẻ chia nhiều điều trong cuộc sống. Cách bạn nói, cách bạn trình bày chính là văn hóa ứng sử. Xử sự vốn được coi là tiêu chuẩn, 1 thước đo để khẳng thành kiến thức của con người. Đối với nhiều người ngày nay chỉ cần qua cách xử sự thôi là có thể biết được tính cách cũng như học vấn của người đối diện như thế nào.

Nhiều người sẽ đặt câu hỏi là xử sự đem đến điều gì cho họ. Hẳn nhiên rồi, 1 người xử sự tốt, vững chắc sẽ được nhiều người tình quý, tôn trọng. Và điều trái lại, những người nào nói ko văn hóa, nói tục chưởi bậy, có những hành động tục tĩu vô văn hóa, đi trái lại với các đạo lí của xã hội thì vững chắc sẽ bị xa lánh và bị mọi người ghét bỏ. Những người có thái độ xử sự ko tốt vừa cho thấy họ đang ko tôn trọng người bao quanh mình và ấy cũng là ko tôn trọng chính bản thân mình. Không phải cố ý, mà họ đang tạo ra 1 hình ảnh xấu trong lòng mọi người dù bản thân hoàn toàn không hề vậy.Không thể chối cãi rằng, 1 học trò ngoan ngoãn, cần mẫn học tập, cần mẫn tới trường, chào thầy chào cô mọi khi mọi nơi, vững chắc sẽ được thầy cô yêu mến. 1 học trò láo nháo, vô giáo dục thì chẳng người nào có thể yêu mến được cả, chỉ có bị ghét bỏ thành học trò cá biệt nhưng thôi. Có thể bản thân của em ko xấu, cơ mà cách làm của em làm người khác ko cảm tình nên thành kẻ xấu. Hay như trong cuộc thi hoa hậu. Phcửa ải trải qua rất nhiều phần thi nhan sắc, mà vẫn phải có vòng thi xử sự để thử tài năng về học vấn và thái độ sống, đẹp người và cần cả đẹp nết nữa. Cách xử sự chính là đạo đức là cái nết của con người.Giới trẻ ngày nay, cách xử sự đang bị tha hóa dần dần. Chừng như công nghệ quá tăng trưởng nên con người sống với nhau bằng toàn cầu ảo. Thế giới nhưng ở ấy, công nghệ lên ngôi. Nhắn tin chuyện trò qua facebook, hay zalo thì rất lịch sự, ân cần từng việc 1, ân cần tới ngày sinh nhật các kiểu. Nhưng lúc gặp ngoài đời thì 1 câu chào cũng ko có. Trên mạng là 1 người hết sức đàng hoàng, gặp ở ngoài thì nói năng thô lỗ, hành động thì thô bạo không thừa nhận được. Tới cả việc chuyện trò với nhau cũng phải nhắn qua dế yêu, tiếng nói giao tiếp giảm dần, con người khó chuyện trò với nhau. Đặc trưng trong các nhà trường thì học trò bỏ học, cãi giáo viên quá nhiều. Con cãi bố mẹ không hề số lượng bé, sự tôn trọng lẫn nhau càng ngày càng bị sút giảm đi rất nhiều.Thành ra, ngay từ hiện giờ trong mỗi chúng ta hãy có những hành động đúng đắn, tập cho mình những hành vi, lối sống hăng hái. Và trên hết là điều ấy sẽ tạo điều kiện cho bạn có 1 lối sống xử sự tốt. Xử sự trình bày trí óc và tư cách của 1 con người, xem người ấy có văn hóa có học vấn hay ko đều chỉ cần phê duyệt cách xử sự. Thành ra, có thể nói rằng xử sự chính là chiếc chìa khóa để chúng ta xúc tiếp với xã hội, hòa đồng với con người có hiểu biết, tân tiến, lịch sự. Mỗi học trò hãy cần mẫn học hành thật tốt, ngoan ngoãn nghe lời giáo viên của mình để có thể là người có nhiều cảm tình trong lòng mọi người.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

10

2

10

2

Bài văn nghị luận về văn hóa xử sự của học trò ngày nay số 10

Không chỉ riêng nước ta nhưng tất cả tất cả các nước trên toàn cầu đang chú trọng tới việc giáo dục học trò về “văn hóa xử sự”, vì sao vấn đề xử sự lại được ân cần bậc nhất tới tương tự. Có thể thấy dạy cách xử sự là việc quan trọng bậc nhất của mỗi đất nước, và có phải chăng nền văn hóa xử sự của con người chúng ta đang bị xuống cấp trầm trọng. Vậy văn hóa xử sự là gì? Làm như thế nào để có thể biến thành 1 người có văn hóa xử sự tốt?Văn hóa xử sự là cách chúng ta thể xuất hiện bên ngoài về thái độ, hành vi, cử chỉ, ánh mắt, của chính ta với những người bao quanh. Để là 1 người xử sự có văn hóa thì chúng ta phải học cách giao tiếp, về chỉ lời nói, thái độ của chúng ta với mọi người cũng như mọi cảnh huống trong cuộc sống.Tầm quan trọng của văn hóa xử sự đối với cuộc sống của chúng ta như thế nào? Đối với gia đình việc chúng ta trình bày lòng kính trọng, mến thương bố mẹ ông mẹ là trình bày đạo đức của 1 người con ngoan hiếu thuận. Đối với nhà trường thì lại có 1 thước bình chọn chuẩn mực hơn, mỗi chúng ta đều có 1 mực ấy là hạnh kiểm và học lực, lúc đi học chúng ta trình bày văn hóa đạo đức của mình ra sao sẽ được thầy cô bình chọn đúng tương tự. Đối với xã hội việc trình bày văn hóa xử sự tốt sẽ được mọi người tôn trọng, yêu quí. Từ ấy ta có thể thấy xử sự là điều quan trọng chẳng thể thiếu trong cuộc sống của chúng ta. Tỉ dụ lúc đi thi chương trình Hoa hậu Việt Nam kế bên các phần thi y phục, nhan sắc thì sẽ có phần thi quan trọng ấy là phần thi xử sự. Phần thi xử sự là phần trình bày trí sáng dạ, cách đối nhân xử thế của người ấy đối với mọi người bao quanh. Thành ra kế bên Hoa hậu, Á hậu 1, Á hậu 2, còn có Hoa hậu thận thiện. Hay 1 thí dụ thực tiễn hơn lúc chúng ta đi ứng tuyển kế bên việc xét năng lực thì người ta sẽ xét về đạo đức nữa. Chúng ta có thể thấy được vai trò quan trọng của việc xử sự với mọi người bao quanh nhất là trong xã hội tiên tiến, nơi nhưng con người ta càng ngày càng yêu cầu 1 chuẩn mực xã hội cao hơn.Quốc gia của chúng ta đang trong đà tăng trưởng để biến thành 1 tổ quốc tân tiến, giàu mạnh, để giàu mạnh thì tổ quốc ta phải mở cửa hội nhập với quốc tế kế bên những thành quả nhưng chúng ta đạt được thì chúng ta cũng gặp rất nhiều gieo neo. Khi tổ quốc mở của thì rất nhiều nền văn hóa không giống nhau nhập cảng vào nước ta, vì thế chúng ta buộc phải phải hòa nhập với nền văn hóa đó, mà chúng ta hòa như thế nào để ko tan, để vẫn giữ được bản sắc văn hóa riêng thìa là 1 câu hỏi mập chưa có lời trả lời. 1 thực tiễn nhưng chúng ta đang nhận thấy rằng chúng ta đang bắt chước văn hóa phương Tây rất nhiều, kế bên những cái chúng ta vận dụng đúng thì cũng có những cái chúng ta lai căng. Như nền văn hóa của nước Hàn Quốc là lúc ăn thì phải làm ra tiếng động thật bự để trình bày sự ngon mồm và hàm ân với người nấu, mà văn hóa của chúng ta là ăn uống nhẹ nhõm ko gây ra tiếng động. Nếu chúng ta học theo cách xử sự của nước bạn cầm về nước mình thì chúng ta sẽ trở thành người tục tĩu, thiếu văn hóa. Thành ra, chúng ta phải nhận thức điều gì nên học và điều gì ko nên học, để hòa mà ko tan.Chúng ta người nào cũng muốn được sống trong môi trường tốt nhất từ chất lượng cuộc sống, tới văn hóa xử sự. Nhưng để tạo thành 1 xã hội thì phải có người nọ kẻ kia, có người tân tiến và người thiếu văn hóa. Có những người mở mồm ra là phát ngôn những từ tục tĩu, tục tằn. Chúng ta chẳng thể đổ lỗi do không gian sống, hay môi trường giáo dục được nhưng ấy là do tinh thần của chính bản thân chúng ta. Trong bản thân mỗi con người chúng ta người nào cũng đều có 50% là ý tưởng tốt đẹp và 50% là ý tưởng xấu xa. Nếu chúng ta dập tắt cái ý tưởng xấu xa của mình đi thì chúng ta sẽ thành người tốt đẹp và trái lại. Tôi thí dụ 1 bài báo về việc những bữa cơm từ thiện có giá 2.000 ngàn đồng. Đấy là những hành động của những người có nghĩa cử cao đẹp, họ biết “lấy lá lành đùm lá rách”. Nhưng cũng có 1 quán cơm bình dân cũng những món ăn như thế nhưng người ta lấy tận 50.000 ngàn. Đấy là cách xử sự trong giao thương, cách chặt chém và xử sự thiếu văn hóa. Vừa mới đây tôi lại biết tới những món ăn mới ở Hà Nội như là món bún chửi, từ bao giờ bún chửi lại biến thành đặc sản của Hà Nội, phải chăng văn hóa chửi lại là nền văn hóa mới, mới được khai sáng. Đã có rất nhiều bài báo bao quanh vấn đề này, người thì cho ấy là điều hay, người thì cho ấy là điều ko hay, còn tôi tôi thấy ấy là hành động thiếu mỹ quan, thiếu văn hóa.Để chúng ta biến thành những măng non tươi sáng của lứa tuổi mới thì chúng ta hãy ko dừng học tập cả về tri thức trong sách về và tri thức ngoài thực tế. Hãy dập tắt những phần xấu trong tâm não mình để phần đẹp trỗi dậy và tươi sáng hơn. Những cái đẹp, cái thiện vẫn luôn có chỗ đứng trong cuộc sống. Hãy biến mình thành con người có văn hóa luôn được mọi người quí trọng. Những điều tốt đẹp bạn đem lại sẽ tiếp sức cho tổ quốc chúng ta hướng tới 1 tổ quốc có nền văn hóa xử sự tốt đẹp.

Ảnh minh họa (Nguồn internet)

[rule_3_plain]

#Top #Bài #văn #nghị #luận #về #văn #hóa #ứng #xử #của #học #sinh #hiện #nay #lớp #hay #nhất


#Top #Bài #văn #nghị #luận #về #văn #hóa #ứng #xử #của #học #sinh #hiện #nay #lớp #hay #nhất

Vik News

Vik News

Viknews Việt Nam chuyên chia sẻ những kiến thức hữu ích về hôn nhân – gia đình, làm đẹp, kinh nghiệm làm mẹ, chăm sóc dinh dưỡng khi mang thai kỳ, trước sau sinh, son môi , sữa ong chúa, nhà cửa nội thất (cửa gỗ, đèn chùm trang trí, bàn ăn, tủ bếp..)……

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button