Quà Tặng

Truyện ngắn 20-11 về thầy cô hay, ý nghĩa đăng báo tường

Sắp đến ngày nhà giáo Việt Nam 20 tháng 11, báo tường là 1 trong những thứ chẳng thể thiếu trong ngày đặc trưng ở trường. Bạn đang muốn tìm cho mình những nội dung thật hay để tờ báo báo tường của mình trở thành chân thực hơn? Bài viết dưới đây của Vik News sẽ san sớt tới bạn các truyện ngắn về thầy cô ngày 20-11 thật hay và ý nghĩa cho bạn đăng báo tường. Hãy tham khảo nhé!

Truyện ngắn hay, ý nghĩa về thầy cô

1. Người thầy và những tờ tiền cũ

900.000 đồng, nó cứ mân mó những đồng 10.000 đồng đã cũ nhưng mà thèm 1 góc ko có người nào để khóc. Cuối cùng nó cũng đậu đại học. Người trước tiên nó muốn công bố tin quan trọng ấy chẳng hề là 3 mẹ hay bất cứ người nào nhưng mà chính là người thầy nhưng mà nó rất mến yêu.

Nó sinh ra trong 1 gia đình nghèo, đông anh em, quê nó cũng nghèo nên từ lâu chẳng có mấy người nào dám có ý định cho con vào đại học. Tía má nó cũng vậy, 1 phần vì quá nghèo và 1 phần vì nghĩ tới điều kiện của của con mình “làm sao nhưng mà có thể giỏi bằng con nhà người ta”… Khi ấy thầy là người độc nhất vô nhị ủng hộ nó, tiếp thêm niềm tin cho nó rằng “mình có thể”.

Thế mà, vui tươi chẳng được bao lâu thì hàng nghìn lo âu tràn về vây quanh nó… 5 5 trời, có hàng trăm thứ tiền như bầy ong vo ve trong đầu của nó.

Rồi thầy tới mang cho nó 1 lô sách, vở nhưng mà nó đoán là những bài học “nhân – lễ – nghĩa của thầy, dúi vào tay nó 1 gói bé nhưng mà thầy nói là “bí kíp” rồi dặn nó chỉ khi nào gian nan nhất mới được mở ra. Nó đã ko “cảnh giác” thừa. Khi nó nhận gói “bí kíp” từ tay thầy đã ngờ ngợ là 1 xấp những tờ tiền 10.000 đồng được bọc kỹ trong 2 lớp nilon cũ, trong ấy có những tờ tiền được vuốt bằng vận đa số đã nhàu nát nhưng mà nó tin rằng thầy đã để dành từ rất lâu rồi! 900.000 đồng, nó cứ mân mó những đồng 10.000 đồng đã cũ nhưng mà thèm 1 góc ko có người nào để khóc.

Đã 2 5 diễn ra từ cái ngày thầy lặn lội lên TP.HCM để thăm nó, dúi vào tay nó những đồng 10.000 đồng mệt nhọc rồi lại hấp tấp trở về. Sau ấy thầy chuyển công việc. Hai 5, thỉnh thoáng nó vẫn thu được những đồng 10.000 đồng của thầy (thế mà lại vào những khi tưởng dường như nó thất vọng nhất!)… Hai 5, nó vẫn chưa 1 lần về thăm thầy.

Trưa, mới đi học về, mẹ nó điện lên báo: “Thầy H. mất rồi!”. Nó chỉ lắp bắp hỏi được 3 chữ: “Sao thầy mất?”, rồi sụp xuống lúc mẹ nó cũng nghèn nghẹn ở đầu dây bên kia: “Thầy bệnh lâu rồi nhưng mà ko người nào biết. Ngày đưa thầy vào viện, lang y khám mới biết thầy đã hư hết lục phủ ngũ tạng rồi, chưa người nào kịp đi thăm thì thầy đã…”.

Nó bỏ hết mọi sự rồi leo lên xe đò. Trong cái hot ban trưa hầm hập với cơn say xe mỏi mệt, nó thấy thầy hiền lành tới bên nó và dúi vào đôi tay hot hổi của nó những tờ tiền 10.000 đồng nhấp nhánh… Tới hiện thời nó mới để mắt thấy thầy đã xanh mét lắm, bàn tay tài giỏi khôn khéo ngày xưa đã trở lên gân guốc nhiều… Nó chợt tỉnh, nước mắt lại tuôn dài trên má, trái tim cũng gào khóc lên nức nở: “Thầy ơi… sao người ko đợi con về…!?”

Vì nó cứ đinh ninh: Nếu đổi những tờ 10.000 đồng kia là thuốc thì thầy sẽ sống cho tới lúc nó kịp trở về.

Quà tặng tri ân thầy cô giáo đến từ Vik News

>>> Có thể bạn ân cần: Những câu đố 20/11 vui, hay, ý nghĩa về thầy cô và mái trường (có đáp án)

2. Người thầy 5 xưa

Tôi được sinh ra tại làng quê bé. Ngôi trường tiểu học của tôi cũng là trường làng nhỏ lắm. Ngôi trường đó ngày ngày nghênh tiếp các em học trò nghèo tay lấm chân trần. Vâng, ngôi trường của tôi nghèo lắm. Nhưng ở nơi ấy tôi đã tìm thấy được rẩt nhiều thú vui và kỷ niệm khó quên về người thầy thân yêu với tấm lòng hàm ơn thâm thúy.

Đã hơn 10 5 mà hình ảnh và lời nói của thầy vẫn luôn hằn sâu trong ký ức của tôi. Đấy là 5 tôi học lớp 5 được chuyển sang lớp học mới. Ngày đầu đi học, tôi đứng nhát gan ở cửa lớp vì sợ thầy ngại bạn ko quen. Thầy trông thấy tôi và hỏi han quan tâm. Nhìn thấy ánh mắt trìu mến và cầm bàn tay ấm áp của thầy, tôi đã bước vào lớp trong sự yên tâm tới lạ đời. Từ lần đầu được gặp và được thầy dạy bảo, tôi càng hiều và yêu mến thầy nhiều hơn. Với thầy, tôi có thể diễn đạt bằng 2 từ “mến thương” và “tận tuy”. Thầy mến thương học trò như con đẻ và tận tụy dạy bảo học trò trong từng bài giảng, từng giờ tới lớp. Cả những ngày hot bức hay những ngày mưa, thầy đều tới lớp để đem đến chúng tôi nhiều điều mới lạ.

Tôi còn nhớ lúc tới mùa nước nổi, khắp đường xá, trường học đều ngập đầy nước. Thế nhưng mà thầy trò chúng tôi vẫn tới trường lớp đều đặn, học bì bõm trong nước vui tới lạ. Những bài giảng của thầy nghe đâu “đánh thắng” cả mùa nước lũ. Mỗi lúc có học trò ko tới lớp, thầy lại lặn lội tới nhà để mày mò tình cảnh gia đình và tạo điều kiện tốt nhất để chúng tôi yên tâm ngày 2 buổi tới trường. Thầy giáo của tôi là như thế, thầy luôn tận tụy với nghề, mến thương tất cả học trò. Tôi đã từng được tới chơi nhà thầy – 1 ngôi nhà mái lá đơn sơ mà ngăn nắp, sạch bóng. Căn nhà tuy bé bỏng mà chứa đựng tấm lòng mến thương rộng lớn của thầy tôi. Hơn cả 1 người thầy dạy chữ, thầy còn dạy chúng tôi rất nhiều điều hay, quý giá trong cuộc sống. Thầy luôn nhắc nhở chúng tôi phải nỗ lực học tập, ko khuất phục cái nghèo. Thầy vẫn luôn tin rằng các học sinh của thầy sẽ xây dựng 1 ngày mai tươi sáng. Niềm tin của thầy truyền sang niềm tin của chúng tôi – những đứa học trờ nghèo mà ngập tràn biết bao mơ ước hoài bão. Những lời dạy bảo của thầy cũng đã theo tôi trong suốt những tháng 5 dài.

Riêng với tôi, tôi vẫn nhớ mãi những lần được thầy đưa tới trường. Con đường đá tới trường đã thấm biết bao giọt mồ hôi của thầy tôi. Tôi chẳng thể quên được hình ảnh của thầy với chiếc xe đạp cũ kỹ cứ kêu “kót két” theo từng vòng quay. Thế nhưng mà chỉ cần ngồi sau lưng thầy, trục đường dài cũng như ngắn lại, cái hot của buổi trưa nắng gắt nghe đâu cũng mát dịu hẳn đi. Nhìn lưng thầy ướt đầm mồ hôi nhưng mà mồm vẫn nở nụ cười tươi. Ôi! Sao nhưng mà nhớ thầy tới thế! Trên trục đường dài với bao lồi lõm thầy và tôi cùng nhau trò chuyện nhiều điều thú vị. Tự dưng tôi cảm thấy thầy thật thân thiện và thân cận như 1 người bạn to tuổi.

Tôi còn nhớ có lần thầy hỏi: “Nếu chỉ được đi qua 1 lần trên trục đường đầy hoa dại, con sẽ chọn 1 bông hoa nào con cho là cuốn hút nhất?!”. Khi nhỏ thì còn thơ ngây nên tôi nào hiểu được những gì thầy nói, chỉ khẽ cười rồi yên lặng. Rồi thầy bảo rằng: “Trên đoạn đường con đi sau này sẽ có nhiều bông hoa như thế. Con đừng đợi phải đi hết quãng đường, hãy nắm lấy thời cơ để có thể tiến xa hơn”. Và lúc ấy tôi mới hiểu những điều thầy muốn nói, lời nói của thầy đã động viên tô có đủ dũng cảm để bước xa làng quê bé bỏng để lên thành thị học. Đúng là thầy tôi, những lời khuyên lơn thật nhẹ nhõm mà thâm thúy và làm người ta yên lòng hơn. Tới bữa nay, tôi bỗng nhớ lại những câu chuyện của người thầy 5 xưa và thầm cảm ơn thầy về những gì tốt đẹp nhưng mà thầy dành cho tôi. Đấy đều là những lời dạy quý giá giúp tôi làm động lực trong những 5 tháng dài. Gần 10 5 nay, tôi ít có cơ hội về thăm thầy. Ngôi trường làng ngày nào đã phai tàn nhiều ít. Mỗi lần về thăm lại thấy mái tóc thầy tôi bạc trắng nhiều hơn, mà dù cho thời kì có trôi qua bao lăm thì tấm lòng thầy vẫn như thế, vẫn tận tụy và đầy mến thương.

Đối với tôi “người thầy 5 xưa” đó là hình mẫu của 1 nhà giáo Việt Nam ưu tú. Ở thầy, tôi thấy hàng ngàn sự hy sinh cao cả khởi hành từ lòng yêu nghề, yêu trẻ. Cho tới bữa nay, trong lòng tôi vẫn luôn kính trọng và hàm ơn tới “người thầy, người cha 5 xưa”.

>>> Khám phá: Cách vẽ báo tường ngày 20 tháng 11 đẹp, dễ ợt gửi tặng thầy cô

Làm báo tường đẹp với những truyện ngắn hay về thầy, cô giáo

3. Em cảm ơn các thầy cô – người dạy bảo con

Vậy là 2 5 học cấp 3, thời cuốn hút nhất của 1 đời người đang dần trôi đi trong thầm lặng, 4 mùa vẫn trôi, đời người vẫn đang chạy đua với thời kì. Thời gian đang trôi chậm lại ư? Nào đâu phải vậy, thời kì vẫn thế, vẫn trôi trong vô hình và rồi để mặc lại đây trong lòng con biết bao xúc cảm nồng cháy. Khoác trên mình màu áo trắng học trò đã mười 1 5 rồi, cái hình ảnh ấy đã trở thành quá thân thuộc, riêng chỉ có tâm cảnh con người là trở thành khác biệt. Mười 1 5 học, nhiều thầy cô đã để lại trong con những kỷ niệm thâm thúy, trong ấy ấn tượng tốt cuốn hút nhất chính là người thầy, người cô kính mến của con.

Lời trước tiên cho phép con được gọi thầy, cô là bác mẹ!

“Ngày ngày cắp sách tới trường

Cơm cha áo mẹ tình thương cô thầy!”

Khi con được sinh ra trên cuộc đời này, bác mẹ cho con hình hài và những dòng sữa mát lành, nuôi con khôn to. Thời gian trôi dần theo 5 tháng, con đã to lên dưới vòng tay chở che của bác mẹ. 1 ngày đủ to, cuộc đời con ngã rẽ sang 1 trục đường khác ấy chính là trục đường kiến thức. Ở ấy, con đã gặp người cha, người mẹ thứ 2 của mình trên ngưỡng cửa cuộc đời. Tuy thầy, cô ko cho con những dòng sữa ngọt ngào, 1 hình hài xinh tươi nhưng mà đã dạy con bằng nguồn kiến thức vô hạn. Con còn nhớ ngày đầu mới bước vào ngôi trường, mọi thứ thực thụ quá lạ lẫm, bè bạn mới, thầy cô mới, trường lớp mới, chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ làm con bỡ ngỡ và thu mình lại khỏi số đông. Thế mà, diễn ra từ thầy, cô bước vào lớp, nhìn dáng đi, từng nét chữ được viết nắn nót trên bảng, ánh mắt trìu mến và nụ cười hiền dịu của cô làm con cảm thu được từng hơi ấm tình thương, lòng tâm huyết của thầy, cô với học trò.

Khi đi học, con học văn cũng phổ biến lắm, ko có gì nổi bật so với các bạn trong lớp, mà được thầy, cô dạy bảo và dạy dỗ nên con đã văn minh hơn rất nhiều. Lớp học thì đông học trò, mà trong giai đoạn giảng dạy, thầy, cô vẫn luôn để tâm và khơi dậy trong con niềm ham mê đối với văn chương. Đối với con, thầy, cô luôn là người cha, người mẹ lớn lao, giúp chúng con học hỏi được rất nhiều thứ, hiểu được nhiều đạo lý trong cuộc sống. Công ơn trời biển đó con sẽ ko bao giờ có thể quên được, dẫu có đi hết chiều của cuộc sống thì con vẫn chưa đi hết lời cô dạy.

Ai ấy đã từng nói rằng: “Tuổi học sinh cũng như những người thợ hồ nên móng cho tòa nhà”. Con cũng như bao đứa trẻ không lo nghĩ đùa nghịch để thỉnh thoảng làm vỡ những viên gạch của cuộc đời mình. Con đâu biết rằng phía sau lưng mình là bóng vía của thầy, cô hao gầy theo 5 tháng mong mỏi từng bước trưởng thành để tới lúc trông thấy thì chợt bâng khuâng, nhớ tiếc. Con còn nhớ những lời dặn dò, những cái vỗ vai hay cả những lời dăn đe nghiêm khắc của thầy, cô mỗi lúc con mắc lỗi, nhìn sâu vào đôi mắt, con thấy người có nhiều buồn bực và lo âu mà ko trách mắng con. Mỗi lần tương tự, con cảm thấy ăn năn và tự trách bản thân đã phụ lòng của thầy, cô, chợt nhớ lại những hình ảnh cười nói đằm thắm trân tình giữa thầy và trò, nhớ lại những kỷ niệm đầy ắp tiếng cười, con lại cảm thấy tim mình thắt nghẹn lại ko nói lên lời lúc làm người buồn. Trcửa ải qua những lần tương tự, tri thức và kĩ năng sống của con giờ đây ko dừng được hoàn thiện.

Đã có khi con cảm thấy thật mỏi mệt, té ngã lúc gặp phải nhiều khó khăn, thách thức cheo leo, mà giờ con ko sợ nữa rồi, con sẽ tự đứng dậy ở nơi mình té ngã và sẽ tự lau nước mắt nếu có thất bại. Con sẽ để thầy, cô thấy được người học sinh của mình thực thụ mạnh bạo và khả năng.

Nắng vẫn hồng trên cây lá ban mai. Mây vẫn bay sau những con giông bão. Thời gian vẫn nhẹ nhõm trôi đi trong vô hình. Chỉ có công ơn của thầy cô là ko bao giờ đếm được. Cô đã chấp cánh cho bao lứa tuổi học trò vào đời.

Con thật may mắn vì biến thành là 1 trong số người được cô sẵn sàng cho 1 hành trang kiến thức để lái con tàu vũ trụ bay vào cuộc sống, tự do vùng vẫy, tự do quyết định cho ngày mai. Mặc dầu thầy, cô ko có vòng thánh, ko có cánh như thiên thần, mà trong mắt con người luôn là “tiên” đem lại cho tâm hồn con bao phép màu kỳ diệu, khơi dậy trong con tình yêu cuộc sống, mở lòng đón cuộc sống tươi đẹp. 1 lần nữa, con xin cảm ơn người cha, người mẹ thứ 2 hoàn hảo của con!

4. Có 1 người thầy dạy tôi như thế

Chúng con yêu thầy bởi những bài học nhưng mà thầy đã giảng dạy, truyền đạt trong mỗi giờ học. Qua những áng văn, những vần thơ, thầy đã cho con biết hiểu đời, hiểu người, hiểu chính mình và biết sống đẹp hơn. Giọng thầy thật ấm áp, nồng đượm, cách giảng bài rất duyên đó đã khiến cho mỗi giờ văn trở thành thú vị hơn. Chừng như trong giờ học, cả lớp đều bị hấp dẫn, hút mình vào biển tri thức bất tận của thầy. Trò thực thụ mến mộ và mong sao mình có thể lĩnh hội, tiếp thu hết tất cả những gì nhưng mà thầy truyền đạt.

Chúng con yêu thầy bởi những tính cách rất đặc trưng của thầy. Các bạn người nào cũng bảo: “Thầy mình rất thích khoe”. Thầy khoe nhiều lắm, mà trò nhớ nhất là thầy hay khoe về những chị học sinh cũ của thầy vừa giỏi, vừa xinh, lại vừa thành đạt. Ban đầu, con luôn khó chịu và thấy sao thầy kiêu vậy, mà rồi con cũng trông thấy rằng trong những lời khoe ấy ẩn chứa biết bao thú vui, niềm kiêu hãnh về thành tựu nhưng mà thầy đã vun vén. Hơn nữa, con cũng biết rằng thầy muốn chính lời khoe ấy sẽ biến thành nguồn động lực thôi thúc các trò nỗ lực hơn.

Chúng con yêu thầy bởi vóc dáng mang đầy chất nghệ sĩ của thầy. Các chị khóa trước của thấy vẫn nói thầy rất có duyên, chúng con cũng thấy vậy. Tới tận hiện thời, con vẫn chẳng thể quên được những ngày trước tiên thầy bước vào lớp với mái tóc hơi dài, trên đầu đội 1 chiếc mũ nồi, cả cặp kính thầy thường mang trông thật nghệ sĩ. Chúng con rất muốn được trông thấy thầy đeo cặp kính ấy ngồi đọc sách mỗi ngày, ánh mắt của thầy xa xôi và đăm chiêu tới khó tả, có nhẽ hình ảnh ấy sẽ mãi in sâu và tươi nguyên trong ký ức của chúng con.

Truyện cười ngắn ngày 20-11

5. Truyện cười ngắn: Cách vào đề bá đạo của thầy giáo

Đầu giờ toán, thầy giáo ra 1 câu đố dành cho cả lớp.

Thầy giáo: Thầy hỏi các em: “Trộm cắp nhạc thì gọi là gì?”.

Học trò: Thưa thầy là đạo nhạc ạ!

Thầy giáo: Thế trộm cắp ý nghĩ là gì?

Học trò: Là đạo ý nghĩ ạ!

Thầy giáo: Trộm cắp thơ gọi là gì?

Học trò: Là đạo thơ ạ!

Thầy giáo: Vậy còn trộm cắp răng là gì?

Học trò ngờ ngạc nhìn nhau…

Thầy giáo: Các em mở sách, bữa nay chúng ta sẽ học … “đạo hàm”.

6. Truyện cười ngắn: Tới thầy cũng phải điên

Thầy giáo: Em hãy cho biết Mặt Trăng xa hơn hay Mặt Trời xa hơn?

Học trò: Mặt Trời xa hơn ạ.

Thầy giáo: Tại sao?

Học trò: Tại sao của Khởi My ạ

Thầy giáo: Không, vì sao?

Học trò: Vì sao của Ưng Hoàng Phúc ạ!

Thầy giáo: Không, ý thầy là Why ấy!

Học trò: Why? À! Why của DBSK .

Thầy giáo: Trời ơi! Tôi phải làm thế nào?

7. Truyền cười ngắn: Thầy giáo pro

Thầy giáo bước vào lớp. Quần áo xộc xệch. Mặt hằm hằm. Cả lớp lo âu. Vào cửa lớp, thầy rút chiếc dép phải ném bay vù xuống góc trái cuối lớp.

Cả lớp sợ. Thầy rút tiếp chiếc dép trái ra ném. Dép bay vèo xuống góc phải của lớp.

Cả lớp run. Tiến lại gần bảng, thầy hỏi:

– Thế nào? Các cô, các cậu có sợ ko, hả?

– Cả lớp đồng thanh: Thưa thầy… sợ, sợ lắm ạ!

– Thế vẫn chưa sợ bằng đại chiến toàn cầu lần thứ 2. Các em lấy bút, vở ra học bài mới: “Đại chiến Thế Giới lần thứ 2”.

Cách truyện cười về ngày 20 tháng 11 hay

8. Truyện cười ngắn: Bài văn tủ

Cô giáo cho học trò tả về con vật mình thích thú nhất. Cu Bin 7 tuổi về bắt 1 con rận nghiên cứu và tả rất cụ thể, hẳn nhiên là cô giáo ko ưng ý và bắt cậu làm lại bài văn là hãy tả con chó nhà em.

Cu Bin làm bài văn như sau: “Nhà em có 1 con chó, con chó có nhiều lông, đã nhiều lông thì ắt phải có rận, sau đây em xin tả con rận: …”, rồi cậu lại mở đầu tả con rận.

Cô giáo đọc bài văn, rất bực mình, liền bắt cu Bin làm lại lần nữa, lần này là tả con cá.

Hôm sau cu Bin nộp bài như sau: “Nhà em có 1 con cá, con cá sống dưới nước nên nó có nhiều vảy. Nếu nó sống trên cạn chắc hẳn nó sẽ có nhiều lông, đã nhiều lông thì phải có rận, sau đây em xin tả con rận:….”.

9. Truyện cười ngắn: Giáo viên đau đầu với bài văn dự báo ngày mai của học sinh

Trong 1 kỳ thi vượt cấp, cô giáo nói với học trò:

– Đề bài văn của các em bữa nay là: “Em hãy tả hoặc viết về bản lĩnh đặc trưng của em nhưng mà em cho là tuyệt nhất”.

Học trò liền cắm cúi làm bài. Sau 5 phút, Tèo lên nộp bài với nội dung: “Em có bản lĩnh là đoán trước được ngày mai, em đoán là kỳ thi này em sẽ trượt”.

Cô giáo thu được bài của Tèo xong liền hỏi:

– Tèo! Bài làm của em có vậy thôi sao?

– Tèo liền gật đầu: Vâng, thưa cô!

Sáng hôm sau, cô giáo liền lên văn phòng tìm gặp thầy hiệu trưởng, rồi cô hỏi:

– Thầy đã xem bài làm của học sinh Tèo chưa ạ?

Thầy hiệu trưởng thở dài đáp:

– Rồi cô ạ! Nhưng tôi chả biết chấm điểm như thế nào cả. Giả dụ cho Tèo trượt thì ko được bởi bài văn của em đó đúng, nhưng mà bài văn đúng thì phải cho em đó đỗ. Nhưng cho em đó đỗ thì bài văn của em đó sai, 1 bài văn sai thì làm sao cho đỗ được. Thật là tới lui lưỡng nan. Giờ tôi chả biết làm như thế nào cả cô ạ! Tôi đau đầu bữa qua cho tới hiện tại vì việc này đây.

Cô giáo nghe xong cũng chóng mặt.

10. Truyện cười ngắn: Biển

Trong giờ địa lý, thấy Tí ngồi ko chú tâm bài.

– Cô giáo: Tí! Hãy cho cô biết biển là gì?

– Tí (giật thót): Thưa cô! “Biển” là bài thơ của Xuân Diệu ạ!

– Cô giáo: “Nín lặng”

Trên đây là 1 số truyện ngắn 20-11 nhưng mà chúng tôi muốn san sớt tới độc giả. Vik News mong rằng độc giả đã tuyển lựa được 1 truyện ngắn thật hay để trang hoàng thêm vào bài báo tưởng của mình thêm thích mắt và ý nghĩa. Cảm ơn bạn đã ân cần theo dõi bài viết của chúng tôi!

>> Tham khảo thêm:

  • Thơ 20/11 tự sáng tác ngắn, hay về thầy cô
  • [Tổng hợp] Báo tường 20/11 đoạt giải, mẫu trang hoàng đầu báo tường đẹp
  • Lời ngỏ 20 – 11 ngắn hay cho báo tường về thầy cô, mái trường
  • [Tuyển tập] Thơ ngắn về thầy cô mừng Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11
  • Mẫu cắm hoa 20.11 ý nghĩa, dễ ợt nhưng mà đẹp tri ân thầy cô

.

Xem thêm thông tin Truyện ngắn 20-11 về thầy cô hay, ý nghĩa đăng báo tường

Truyện ngắn 20-11 về thầy cô hay, ý nghĩa đăng báo tường

.adslot-1{min-height:250px;}Sắp đến ngày nhà giáo Việt Nam 20 tháng 11, báo tường là 1 trong những thứ chẳng thể thiếu trong ngày đặc trưng ở trường. Bạn đang muốn tìm cho mình những nội dung thật hay để tờ báo báo tường của mình trở thành chân thực hơn? Bài viết dưới đây của Vik News sẽ san sớt tới bạn các truyện ngắn về thầy cô ngày 20-11 thật hay và ý nghĩa cho bạn đăng báo tường. Hãy tham khảo nhé!

Truyện ngắn hay, ý nghĩa về thầy cô
1. Người thầy và những tờ tiền cũ
900.000 đồng, nó cứ mân mó những đồng 10.000 đồng đã cũ nhưng mà thèm 1 góc ko có người nào để khóc. Cuối cùng nó cũng đậu đại học. Người trước tiên nó muốn công bố tin quan trọng ấy chẳng hề là 3 mẹ hay bất cứ người nào nhưng mà chính là người thầy nhưng mà nó rất mến yêu.
Nó sinh ra trong 1 gia đình nghèo, đông anh em, quê nó cũng nghèo nên từ lâu chẳng có mấy người nào dám có ý định cho con vào đại học. Tía má nó cũng vậy, 1 phần vì quá nghèo và 1 phần vì nghĩ tới điều kiện của của con mình “làm sao nhưng mà có thể giỏi bằng con nhà người ta”… Khi ấy thầy là người độc nhất vô nhị ủng hộ nó, tiếp thêm niềm tin cho nó rằng “mình có thể”.
Thế mà, vui tươi chẳng được bao lâu thì hàng nghìn lo âu tràn về vây quanh nó… 5 5 trời, có hàng trăm thứ tiền như bầy ong vo ve trong đầu của nó.
Rồi thầy tới mang cho nó 1 lô sách, vở nhưng mà nó đoán là những bài học “nhân – lễ – nghĩa của thầy, dúi vào tay nó 1 gói bé nhưng mà thầy nói là “bí kíp” rồi dặn nó chỉ khi nào gian nan nhất mới được mở ra. Nó đã ko “cảnh giác” thừa. Khi nó nhận gói “bí kíp” từ tay thầy đã ngờ ngợ là 1 xấp những tờ tiền 10.000 đồng được bọc kỹ trong 2 lớp nilon cũ, trong ấy có những tờ tiền được vuốt bằng vận đa số đã nhàu nát nhưng mà nó tin rằng thầy đã để dành từ rất lâu rồi! 900.000 đồng, nó cứ mân mó những đồng 10.000 đồng đã cũ nhưng mà thèm 1 góc ko có người nào để khóc.
Đã 2 5 diễn ra từ cái ngày thầy lặn lội lên TP.HCM để thăm nó, dúi vào tay nó những đồng 10.000 đồng mệt nhọc rồi lại hấp tấp trở về. Sau ấy thầy chuyển công việc. Hai 5, thỉnh thoáng nó vẫn thu được những đồng 10.000 đồng của thầy (thế mà lại vào những khi tưởng dường như nó thất vọng nhất!)… Hai 5, nó vẫn chưa 1 lần về thăm thầy.
Trưa, mới đi học về, mẹ nó điện lên báo: “Thầy H. mất rồi!”. Nó chỉ lắp bắp hỏi được 3 chữ: “Sao thầy mất?”, rồi sụp xuống lúc mẹ nó cũng nghèn nghẹn ở đầu dây bên kia: “Thầy bệnh lâu rồi nhưng mà ko người nào biết. Ngày đưa thầy vào viện, lang y khám mới biết thầy đã hư hết lục phủ ngũ tạng rồi, chưa người nào kịp đi thăm thì thầy đã…”.
Nó bỏ hết mọi sự rồi leo lên xe đò. Trong cái hot ban trưa hầm hập với cơn say xe mỏi mệt, nó thấy thầy hiền lành tới bên nó và dúi vào đôi tay hot hổi của nó những tờ tiền 10.000 đồng nhấp nhánh… Tới hiện thời nó mới để mắt thấy thầy đã xanh mét lắm, bàn tay tài giỏi khôn khéo ngày xưa đã trở lên gân guốc nhiều… Nó chợt tỉnh, nước mắt lại tuôn dài trên má, trái tim cũng gào khóc lên nức nở: “Thầy ơi… sao người ko đợi con về…!?”
Vì nó cứ đinh ninh: Nếu đổi những tờ 10.000 đồng kia là thuốc thì thầy sẽ sống cho tới lúc nó kịp trở về.

>>> Có thể bạn ân cần: Những câu đố 20/11 vui, hay, ý nghĩa về thầy cô và mái trường (có đáp án)
2. Người thầy 5 xưa
Tôi được sinh ra tại làng quê bé. Ngôi trường tiểu học của tôi cũng là trường làng nhỏ lắm. Ngôi trường đó ngày ngày nghênh tiếp các em học trò nghèo tay lấm chân trần. Vâng, ngôi trường của tôi nghèo lắm. Nhưng ở nơi ấy tôi đã tìm thấy được rẩt nhiều thú vui và kỷ niệm khó quên về người thầy thân yêu với tấm lòng hàm ơn thâm thúy.
Đã hơn 10 5 mà hình ảnh và lời nói của thầy vẫn luôn hằn sâu trong ký ức của tôi. Đấy là 5 tôi học lớp 5 được chuyển sang lớp học mới. Ngày đầu đi học, tôi đứng nhát gan ở cửa lớp vì sợ thầy ngại bạn ko quen. Thầy trông thấy tôi và hỏi han quan tâm. Nhìn thấy ánh mắt trìu mến và cầm bàn tay ấm áp của thầy, tôi đã bước vào lớp trong sự yên tâm tới lạ đời. Từ lần đầu được gặp và được thầy dạy bảo, tôi càng hiều và yêu mến thầy nhiều hơn. Với thầy, tôi có thể diễn đạt bằng 2 từ “mến thương” và “tận tuy”. Thầy mến thương học trò như con đẻ và tận tụy dạy bảo học trò trong từng bài giảng, từng giờ tới lớp. Cả những ngày hot bức hay những ngày mưa, thầy đều tới lớp để đem đến chúng tôi nhiều điều mới lạ.
Tôi còn nhớ lúc tới mùa nước nổi, khắp đường xá, trường học đều ngập đầy nước. Thế nhưng mà thầy trò chúng tôi vẫn tới trường lớp đều đặn, học bì bõm trong nước vui tới lạ. Những bài giảng của thầy nghe đâu “đánh thắng” cả mùa nước lũ. Mỗi lúc có học trò ko tới lớp, thầy lại lặn lội tới nhà để mày mò tình cảnh gia đình và tạo điều kiện tốt nhất để chúng tôi yên tâm ngày 2 buổi tới trường. Thầy giáo của tôi là như thế, thầy luôn tận tụy với nghề, mến thương tất cả học trò. Tôi đã từng được tới chơi nhà thầy – 1 ngôi nhà mái lá đơn sơ mà ngăn nắp, sạch bóng. Căn nhà tuy bé bỏng mà chứa đựng tấm lòng mến thương rộng lớn của thầy tôi. Hơn cả 1 người thầy dạy chữ, thầy còn dạy chúng tôi rất nhiều điều hay, quý giá trong cuộc sống. Thầy luôn nhắc nhở chúng tôi phải nỗ lực học tập, ko khuất phục cái nghèo. Thầy vẫn luôn tin rằng các học sinh của thầy sẽ xây dựng 1 ngày mai tươi sáng. Niềm tin của thầy truyền sang niềm tin của chúng tôi – những đứa học trờ nghèo mà ngập tràn biết bao mơ ước hoài bão. Những lời dạy bảo của thầy cũng đã theo tôi trong suốt những tháng 5 dài.
Riêng với tôi, tôi vẫn nhớ mãi những lần được thầy đưa tới trường. Con đường đá tới trường đã thấm biết bao giọt mồ hôi của thầy tôi. Tôi chẳng thể quên được hình ảnh của thầy với chiếc xe đạp cũ kỹ cứ kêu “kót két” theo từng vòng quay. Thế nhưng mà chỉ cần ngồi sau lưng thầy, trục đường dài cũng như ngắn lại, cái hot của buổi trưa nắng gắt nghe đâu cũng mát dịu hẳn đi. Nhìn lưng thầy ướt đầm mồ hôi nhưng mà mồm vẫn nở nụ cười tươi. Ôi! Sao nhưng mà nhớ thầy tới thế! Trên trục đường dài với bao lồi lõm thầy và tôi cùng nhau trò chuyện nhiều điều thú vị. Tự dưng tôi cảm thấy thầy thật thân thiện và thân cận như 1 người bạn to tuổi.
Tôi còn nhớ có lần thầy hỏi: “Nếu chỉ được đi qua 1 lần trên trục đường đầy hoa dại, con sẽ chọn 1 bông hoa nào con cho là cuốn hút nhất?!”. Khi nhỏ thì còn thơ ngây nên tôi nào hiểu được những gì thầy nói, chỉ khẽ cười rồi yên lặng. Rồi thầy bảo rằng: “Trên đoạn đường con đi sau này sẽ có nhiều bông hoa như thế. Con đừng đợi phải đi hết quãng đường, hãy nắm lấy thời cơ để có thể tiến xa hơn”. Và lúc ấy tôi mới hiểu những điều thầy muốn nói, lời nói của thầy đã động viên tô có đủ dũng cảm để bước xa làng quê bé bỏng để lên thành thị học. Đúng là thầy tôi, những lời khuyên lơn thật nhẹ nhõm mà thâm thúy và làm người ta yên lòng hơn. Tới bữa nay, tôi bỗng nhớ lại những câu chuyện của người thầy 5 xưa và thầm cảm ơn thầy về những gì tốt đẹp nhưng mà thầy dành cho tôi. Đấy đều là những lời dạy quý giá giúp tôi làm động lực trong những 5 tháng dài. Gần 10 5 nay, tôi ít có cơ hội về thăm thầy. Ngôi trường làng ngày nào đã phai tàn nhiều ít. Mỗi lần về thăm lại thấy mái tóc thầy tôi bạc trắng nhiều hơn, mà dù cho thời kì có trôi qua bao lăm thì tấm lòng thầy vẫn như thế, vẫn tận tụy và đầy mến thương.
Đối với tôi “người thầy 5 xưa” đó là hình mẫu của 1 nhà giáo Việt Nam ưu tú. Ở thầy, tôi thấy hàng ngàn sự hy sinh cao cả khởi hành từ lòng yêu nghề, yêu trẻ. Cho tới bữa nay, trong lòng tôi vẫn luôn kính trọng và hàm ơn tới “người thầy, người cha 5 xưa”.
>>> Khám phá: Cách vẽ báo tường ngày 20 tháng 11 đẹp, dễ ợt gửi tặng thầy cô

3. Em cảm ơn các thầy cô – người dạy bảo con
Vậy là 2 5 học cấp 3, thời cuốn hút nhất của 1 đời người đang dần trôi đi trong thầm lặng, 4 mùa vẫn trôi, đời người vẫn đang chạy đua với thời kì. Thời gian đang trôi chậm lại ư? Nào đâu phải vậy, thời kì vẫn thế, vẫn trôi trong vô hình và rồi để mặc lại đây trong lòng con biết bao xúc cảm nồng cháy. Khoác trên mình màu áo trắng học trò đã mười 1 5 rồi, cái hình ảnh ấy đã trở thành quá thân thuộc, riêng chỉ có tâm cảnh con người là trở thành khác biệt. Mười 1 5 học, nhiều thầy cô đã để lại trong con những kỷ niệm thâm thúy, trong ấy ấn tượng tốt cuốn hút nhất chính là người thầy, người cô kính mến của con.
Lời trước tiên cho phép con được gọi thầy, cô là bác mẹ!
“Ngày ngày cắp sách tới trường
Cơm cha áo mẹ tình thương cô thầy!”
Khi con được sinh ra trên cuộc đời này, bác mẹ cho con hình hài và những dòng sữa mát lành, nuôi con khôn to. Thời gian trôi dần theo 5 tháng, con đã to lên dưới vòng tay chở che của bác mẹ. 1 ngày đủ to, cuộc đời con ngã rẽ sang 1 trục đường khác ấy chính là trục đường kiến thức. Ở ấy, con đã gặp người cha, người mẹ thứ 2 của mình trên ngưỡng cửa cuộc đời. Tuy thầy, cô ko cho con những dòng sữa ngọt ngào, 1 hình hài xinh tươi nhưng mà đã dạy con bằng nguồn kiến thức vô hạn. Con còn nhớ ngày đầu mới bước vào ngôi trường, mọi thứ thực thụ quá lạ lẫm, bè bạn mới, thầy cô mới, trường lớp mới, chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ làm con bỡ ngỡ và thu mình lại khỏi số đông. Thế mà, diễn ra từ thầy, cô bước vào lớp, nhìn dáng đi, từng nét chữ được viết nắn nót trên bảng, ánh mắt trìu mến và nụ cười hiền dịu của cô làm con cảm thu được từng hơi ấm tình thương, lòng tâm huyết của thầy, cô với học trò.
Khi đi học, con học văn cũng phổ biến lắm, ko có gì nổi bật so với các bạn trong lớp, mà được thầy, cô dạy bảo và dạy dỗ nên con đã văn minh hơn rất nhiều. Lớp học thì đông học trò, mà trong giai đoạn giảng dạy, thầy, cô vẫn luôn để tâm và khơi dậy trong con niềm ham mê đối với văn chương. Đối với con, thầy, cô luôn là người cha, người mẹ lớn lao, giúp chúng con học hỏi được rất nhiều thứ, hiểu được nhiều đạo lý trong cuộc sống. Công ơn trời biển đó con sẽ ko bao giờ có thể quên được, dẫu có đi hết chiều của cuộc sống thì con vẫn chưa đi hết lời cô dạy.
Ai ấy đã từng nói rằng: “Tuổi học sinh cũng như những người thợ hồ nên móng cho tòa nhà”. Con cũng như bao đứa trẻ không lo nghĩ đùa nghịch để thỉnh thoảng làm vỡ những viên gạch của cuộc đời mình. Con đâu biết rằng phía sau lưng mình là bóng vía của thầy, cô hao gầy theo 5 tháng mong mỏi từng bước trưởng thành để tới lúc trông thấy thì chợt bâng khuâng, nhớ tiếc. Con còn nhớ những lời dặn dò, những cái vỗ vai hay cả những lời dăn đe nghiêm khắc của thầy, cô mỗi lúc con mắc lỗi, nhìn sâu vào đôi mắt, con thấy người có nhiều buồn bực và lo âu mà ko trách mắng con. Mỗi lần tương tự, con cảm thấy ăn năn và tự trách bản thân đã phụ lòng của thầy, cô, chợt nhớ lại những hình ảnh cười nói đằm thắm trân tình giữa thầy và trò, nhớ lại những kỷ niệm đầy ắp tiếng cười, con lại cảm thấy tim mình thắt nghẹn lại ko nói lên lời lúc làm người buồn. Trcửa ải qua những lần tương tự, tri thức và kĩ năng sống của con giờ đây ko dừng được hoàn thiện.
Đã có khi con cảm thấy thật mỏi mệt, té ngã lúc gặp phải nhiều khó khăn, thách thức cheo leo, mà giờ con ko sợ nữa rồi, con sẽ tự đứng dậy ở nơi mình té ngã và sẽ tự lau nước mắt nếu có thất bại. Con sẽ để thầy, cô thấy được người học sinh của mình thực thụ mạnh bạo và khả năng.
Nắng vẫn hồng trên cây lá ban mai. Mây vẫn bay sau những con giông bão. Thời gian vẫn nhẹ nhõm trôi đi trong vô hình. Chỉ có công ơn của thầy cô là ko bao giờ đếm được. Cô đã chấp cánh cho bao lứa tuổi học trò vào đời.
Con thật may mắn vì biến thành là 1 trong số người được cô sẵn sàng cho 1 hành trang kiến thức để lái con tàu vũ trụ bay vào cuộc sống, tự do vùng vẫy, tự do quyết định cho ngày mai. Mặc dầu thầy, cô ko có vòng thánh, ko có cánh như thiên thần, mà trong mắt con người luôn là “tiên” đem lại cho tâm hồn con bao phép màu kỳ diệu, khơi dậy trong con tình yêu cuộc sống, mở lòng đón cuộc sống tươi đẹp. 1 lần nữa, con xin cảm ơn người cha, người mẹ thứ 2 hoàn hảo của con!
4. Có 1 người thầy dạy tôi như thế
Chúng con yêu thầy bởi những bài học nhưng mà thầy đã giảng dạy, truyền đạt trong mỗi giờ học. Qua những áng văn, những vần thơ, thầy đã cho con biết hiểu đời, hiểu người, hiểu chính mình và biết sống đẹp hơn. Giọng thầy thật ấm áp, nồng đượm, cách giảng bài rất duyên đó đã khiến cho mỗi giờ văn trở thành thú vị hơn. Chừng như trong giờ học, cả lớp đều bị hấp dẫn, hút mình vào biển tri thức bất tận của thầy. Trò thực thụ mến mộ và mong sao mình có thể lĩnh hội, tiếp thu hết tất cả những gì nhưng mà thầy truyền đạt.
Chúng con yêu thầy bởi những tính cách rất đặc trưng của thầy. Các bạn người nào cũng bảo: “Thầy mình rất thích khoe”. Thầy khoe nhiều lắm, mà trò nhớ nhất là thầy hay khoe về những chị học sinh cũ của thầy vừa giỏi, vừa xinh, lại vừa thành đạt. Ban đầu, con luôn khó chịu và thấy sao thầy kiêu vậy, mà rồi con cũng trông thấy rằng trong những lời khoe ấy ẩn chứa biết bao thú vui, niềm kiêu hãnh về thành tựu nhưng mà thầy đã vun vén. Hơn nữa, con cũng biết rằng thầy muốn chính lời khoe ấy sẽ biến thành nguồn động lực thôi thúc các trò nỗ lực hơn.
Chúng con yêu thầy bởi vóc dáng mang đầy chất nghệ sĩ của thầy. Các chị khóa trước của thấy vẫn nói thầy rất có duyên, chúng con cũng thấy vậy. Tới tận hiện thời, con vẫn chẳng thể quên được những ngày trước tiên thầy bước vào lớp với mái tóc hơi dài, trên đầu đội 1 chiếc mũ nồi, cả cặp kính thầy thường mang trông thật nghệ sĩ. Chúng con rất muốn được trông thấy thầy đeo cặp kính ấy ngồi đọc sách mỗi ngày, ánh mắt của thầy xa xôi và đăm chiêu tới khó tả, có nhẽ hình ảnh ấy sẽ mãi in sâu và tươi nguyên trong ký ức của chúng con.
Truyện cười ngắn ngày 20-11
5. Truyện cười ngắn: Cách vào đề bá đạo của thầy giáo
Đầu giờ toán, thầy giáo ra 1 câu đố dành cho cả lớp.
Thầy giáo: Thầy hỏi các em: “Trộm cắp nhạc thì gọi là gì?”.
Học trò: Thưa thầy là đạo nhạc ạ!
Thầy giáo: Thế trộm cắp ý nghĩ là gì?
Học trò: Là đạo ý nghĩ ạ!
Thầy giáo: Trộm cắp thơ gọi là gì?
Học trò: Là đạo thơ ạ!
Thầy giáo: Vậy còn trộm cắp răng là gì?
Học trò ngờ ngạc nhìn nhau…
Thầy giáo: Các em mở sách, bữa nay chúng ta sẽ học … “đạo hàm”.
6. Truyện cười ngắn: Tới thầy cũng phải điên
Thầy giáo: Em hãy cho biết Mặt Trăng xa hơn hay Mặt Trời xa hơn?
Học trò: Mặt Trời xa hơn ạ.
Thầy giáo: Tại sao?
Học trò: Tại sao của Khởi My ạ
Thầy giáo: Không, vì sao?
Học trò: Vì sao của Ưng Hoàng Phúc ạ!
Thầy giáo: Không, ý thầy là Why ấy!
Học trò: Why? À! Why của DBSK .
Thầy giáo: Trời ơi! Tôi phải làm thế nào?
7. Truyền cười ngắn: Thầy giáo pro
Thầy giáo bước vào lớp. Quần áo xộc xệch. Mặt hằm hằm. Cả lớp lo âu. Vào cửa lớp, thầy rút chiếc dép phải ném bay vù xuống góc trái cuối lớp.
Cả lớp sợ. Thầy rút tiếp chiếc dép trái ra ném. Dép bay vèo xuống góc phải của lớp.
Cả lớp run. Tiến lại gần bảng, thầy hỏi:
– Thế nào? Các cô, các cậu có sợ ko, hả?
– Cả lớp đồng thanh: Thưa thầy… sợ, sợ lắm ạ!
– Thế vẫn chưa sợ bằng đại chiến toàn cầu lần thứ 2. Các em lấy bút, vở ra học bài mới: “Đại chiến Thế Giới lần thứ 2”.

8. Truyện cười ngắn: Bài văn tủ
Cô giáo cho học trò tả về con vật mình thích thú nhất. Cu Bin 7 tuổi về bắt 1 con rận nghiên cứu và tả rất cụ thể, hẳn nhiên là cô giáo ko ưng ý và bắt cậu làm lại bài văn là hãy tả con chó nhà em.
Cu Bin làm bài văn như sau: “Nhà em có 1 con chó, con chó có nhiều lông, đã nhiều lông thì ắt phải có rận, sau đây em xin tả con rận: …”, rồi cậu lại mở đầu tả con rận.
Cô giáo đọc bài văn, rất bực mình, liền bắt cu Bin làm lại lần nữa, lần này là tả con cá.
Hôm sau cu Bin nộp bài như sau: “Nhà em có 1 con cá, con cá sống dưới nước nên nó có nhiều vảy. Nếu nó sống trên cạn chắc hẳn nó sẽ có nhiều lông, đã nhiều lông thì phải có rận, sau đây em xin tả con rận:….”.
9. Truyện cười ngắn: Giáo viên đau đầu với bài văn dự báo ngày mai của học sinh
Trong 1 kỳ thi vượt cấp, cô giáo nói với học trò:
– Đề bài văn của các em bữa nay là: “Em hãy tả hoặc viết về bản lĩnh đặc trưng của em nhưng mà em cho là tuyệt nhất”.
Học trò liền cắm cúi làm bài. Sau 5 phút, Tèo lên nộp bài với nội dung: “Em có bản lĩnh là đoán trước được ngày mai, em đoán là kỳ thi này em sẽ trượt”.
Cô giáo thu được bài của Tèo xong liền hỏi:
– Tèo! Bài làm của em có vậy thôi sao?
– Tèo liền gật đầu: Vâng, thưa cô!
Sáng hôm sau, cô giáo liền lên văn phòng tìm gặp thầy hiệu trưởng, rồi cô hỏi:
– Thầy đã xem bài làm của học sinh Tèo chưa ạ?
Thầy hiệu trưởng thở dài đáp:
– Rồi cô ạ! Nhưng tôi chả biết chấm điểm như thế nào cả. Giả dụ cho Tèo trượt thì ko được bởi bài văn của em đó đúng, nhưng mà bài văn đúng thì phải cho em đó đỗ. Nhưng cho em đó đỗ thì bài văn của em đó sai, 1 bài văn sai thì làm sao cho đỗ được. Thật là tới lui lưỡng nan. Giờ tôi chả biết làm như thế nào cả cô ạ! Tôi đau đầu bữa qua cho tới hiện tại vì việc này đây.
Cô giáo nghe xong cũng chóng mặt.
10. Truyện cười ngắn: Biển
Trong giờ địa lý, thấy Tí ngồi ko chú tâm bài.
– Cô giáo: Tí! Hãy cho cô biết biển là gì?
– Tí (giật thót): Thưa cô! “Biển” là bài thơ của Xuân Diệu ạ!
– Cô giáo: “Nín lặng”
Trên đây là 1 số truyện ngắn 20-11 nhưng mà chúng tôi muốn san sớt tới độc giả. Vik News mong rằng độc giả đã tuyển lựa được 1 truyện ngắn thật hay để trang hoàng thêm vào bài báo tưởng của mình thêm thích mắt và ý nghĩa. Cảm ơn bạn đã ân cần theo dõi bài viết của chúng tôi!
>> Tham khảo thêm:
Thơ 20/11 tự sáng tác ngắn, hay về thầy cô
[Tổng hợp] Báo tường 20/11 đoạt giải, mẫu trang hoàng đầu báo tường đẹp
Lời ngỏ 20 – 11 ngắn hay cho báo tường về thầy cô, mái trường
[Tuyển tập] Thơ ngắn về thầy cô mừng Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11
Mẫu cắm hoa 20.11 ý nghĩa, dễ ợt nhưng mà đẹp tri ân thầy cô
Tagstruyện cười ngắn hay về ngày 20 11 truyện ngắn 20 11 truyện ngắn báo tường 20 11 truyện ngắn về thầy cô

[rule_2_plain] [rule_3_plain]

#Truyện #ngắn #về #thầy #cô #hay #nghĩa #đăng #báo #tường

Truyện ngắn 20-11 về thầy cô hay, ý nghĩa đăng báo tường

.adslot-1{min-height:250px;}Sắp đến ngày nhà giáo Việt Nam 20 tháng 11, báo tường là 1 trong những thứ chẳng thể thiếu trong ngày đặc trưng ở trường. Bạn đang muốn tìm cho mình những nội dung thật hay để tờ báo báo tường của mình trở thành chân thực hơn? Bài viết dưới đây của Vik News sẽ san sớt tới bạn các truyện ngắn về thầy cô ngày 20-11 thật hay và ý nghĩa cho bạn đăng báo tường. Hãy tham khảo nhé!

Truyện ngắn hay, ý nghĩa về thầy cô
1. Người thầy và những tờ tiền cũ
900.000 đồng, nó cứ mân mó những đồng 10.000 đồng đã cũ nhưng mà thèm 1 góc ko có người nào để khóc. Cuối cùng nó cũng đậu đại học. Người trước tiên nó muốn công bố tin quan trọng ấy chẳng hề là 3 mẹ hay bất cứ người nào nhưng mà chính là người thầy nhưng mà nó rất mến yêu.
Nó sinh ra trong 1 gia đình nghèo, đông anh em, quê nó cũng nghèo nên từ lâu chẳng có mấy người nào dám có ý định cho con vào đại học. Tía má nó cũng vậy, 1 phần vì quá nghèo và 1 phần vì nghĩ tới điều kiện của của con mình “làm sao nhưng mà có thể giỏi bằng con nhà người ta”… Khi ấy thầy là người độc nhất vô nhị ủng hộ nó, tiếp thêm niềm tin cho nó rằng “mình có thể”.
Thế mà, vui tươi chẳng được bao lâu thì hàng nghìn lo âu tràn về vây quanh nó… 5 5 trời, có hàng trăm thứ tiền như bầy ong vo ve trong đầu của nó.
Rồi thầy tới mang cho nó 1 lô sách, vở nhưng mà nó đoán là những bài học “nhân – lễ – nghĩa của thầy, dúi vào tay nó 1 gói bé nhưng mà thầy nói là “bí kíp” rồi dặn nó chỉ khi nào gian nan nhất mới được mở ra. Nó đã ko “cảnh giác” thừa. Khi nó nhận gói “bí kíp” từ tay thầy đã ngờ ngợ là 1 xấp những tờ tiền 10.000 đồng được bọc kỹ trong 2 lớp nilon cũ, trong ấy có những tờ tiền được vuốt bằng vận đa số đã nhàu nát nhưng mà nó tin rằng thầy đã để dành từ rất lâu rồi! 900.000 đồng, nó cứ mân mó những đồng 10.000 đồng đã cũ nhưng mà thèm 1 góc ko có người nào để khóc.
Đã 2 5 diễn ra từ cái ngày thầy lặn lội lên TP.HCM để thăm nó, dúi vào tay nó những đồng 10.000 đồng mệt nhọc rồi lại hấp tấp trở về. Sau ấy thầy chuyển công việc. Hai 5, thỉnh thoáng nó vẫn thu được những đồng 10.000 đồng của thầy (thế mà lại vào những khi tưởng dường như nó thất vọng nhất!)… Hai 5, nó vẫn chưa 1 lần về thăm thầy.
Trưa, mới đi học về, mẹ nó điện lên báo: “Thầy H. mất rồi!”. Nó chỉ lắp bắp hỏi được 3 chữ: “Sao thầy mất?”, rồi sụp xuống lúc mẹ nó cũng nghèn nghẹn ở đầu dây bên kia: “Thầy bệnh lâu rồi nhưng mà ko người nào biết. Ngày đưa thầy vào viện, lang y khám mới biết thầy đã hư hết lục phủ ngũ tạng rồi, chưa người nào kịp đi thăm thì thầy đã…”.
Nó bỏ hết mọi sự rồi leo lên xe đò. Trong cái hot ban trưa hầm hập với cơn say xe mỏi mệt, nó thấy thầy hiền lành tới bên nó và dúi vào đôi tay hot hổi của nó những tờ tiền 10.000 đồng nhấp nhánh… Tới hiện thời nó mới để mắt thấy thầy đã xanh mét lắm, bàn tay tài giỏi khôn khéo ngày xưa đã trở lên gân guốc nhiều… Nó chợt tỉnh, nước mắt lại tuôn dài trên má, trái tim cũng gào khóc lên nức nở: “Thầy ơi… sao người ko đợi con về…!?”
Vì nó cứ đinh ninh: Nếu đổi những tờ 10.000 đồng kia là thuốc thì thầy sẽ sống cho tới lúc nó kịp trở về.

>>> Có thể bạn ân cần: Những câu đố 20/11 vui, hay, ý nghĩa về thầy cô và mái trường (có đáp án)
2. Người thầy 5 xưa
Tôi được sinh ra tại làng quê bé. Ngôi trường tiểu học của tôi cũng là trường làng nhỏ lắm. Ngôi trường đó ngày ngày nghênh tiếp các em học trò nghèo tay lấm chân trần. Vâng, ngôi trường của tôi nghèo lắm. Nhưng ở nơi ấy tôi đã tìm thấy được rẩt nhiều thú vui và kỷ niệm khó quên về người thầy thân yêu với tấm lòng hàm ơn thâm thúy.
Đã hơn 10 5 mà hình ảnh và lời nói của thầy vẫn luôn hằn sâu trong ký ức của tôi. Đấy là 5 tôi học lớp 5 được chuyển sang lớp học mới. Ngày đầu đi học, tôi đứng nhát gan ở cửa lớp vì sợ thầy ngại bạn ko quen. Thầy trông thấy tôi và hỏi han quan tâm. Nhìn thấy ánh mắt trìu mến và cầm bàn tay ấm áp của thầy, tôi đã bước vào lớp trong sự yên tâm tới lạ đời. Từ lần đầu được gặp và được thầy dạy bảo, tôi càng hiều và yêu mến thầy nhiều hơn. Với thầy, tôi có thể diễn đạt bằng 2 từ “mến thương” và “tận tuy”. Thầy mến thương học trò như con đẻ và tận tụy dạy bảo học trò trong từng bài giảng, từng giờ tới lớp. Cả những ngày hot bức hay những ngày mưa, thầy đều tới lớp để đem đến chúng tôi nhiều điều mới lạ.
Tôi còn nhớ lúc tới mùa nước nổi, khắp đường xá, trường học đều ngập đầy nước. Thế nhưng mà thầy trò chúng tôi vẫn tới trường lớp đều đặn, học bì bõm trong nước vui tới lạ. Những bài giảng của thầy nghe đâu “đánh thắng” cả mùa nước lũ. Mỗi lúc có học trò ko tới lớp, thầy lại lặn lội tới nhà để mày mò tình cảnh gia đình và tạo điều kiện tốt nhất để chúng tôi yên tâm ngày 2 buổi tới trường. Thầy giáo của tôi là như thế, thầy luôn tận tụy với nghề, mến thương tất cả học trò. Tôi đã từng được tới chơi nhà thầy – 1 ngôi nhà mái lá đơn sơ mà ngăn nắp, sạch bóng. Căn nhà tuy bé bỏng mà chứa đựng tấm lòng mến thương rộng lớn của thầy tôi. Hơn cả 1 người thầy dạy chữ, thầy còn dạy chúng tôi rất nhiều điều hay, quý giá trong cuộc sống. Thầy luôn nhắc nhở chúng tôi phải nỗ lực học tập, ko khuất phục cái nghèo. Thầy vẫn luôn tin rằng các học sinh của thầy sẽ xây dựng 1 ngày mai tươi sáng. Niềm tin của thầy truyền sang niềm tin của chúng tôi – những đứa học trờ nghèo mà ngập tràn biết bao mơ ước hoài bão. Những lời dạy bảo của thầy cũng đã theo tôi trong suốt những tháng 5 dài.
Riêng với tôi, tôi vẫn nhớ mãi những lần được thầy đưa tới trường. Con đường đá tới trường đã thấm biết bao giọt mồ hôi của thầy tôi. Tôi chẳng thể quên được hình ảnh của thầy với chiếc xe đạp cũ kỹ cứ kêu “kót két” theo từng vòng quay. Thế nhưng mà chỉ cần ngồi sau lưng thầy, trục đường dài cũng như ngắn lại, cái hot của buổi trưa nắng gắt nghe đâu cũng mát dịu hẳn đi. Nhìn lưng thầy ướt đầm mồ hôi nhưng mà mồm vẫn nở nụ cười tươi. Ôi! Sao nhưng mà nhớ thầy tới thế! Trên trục đường dài với bao lồi lõm thầy và tôi cùng nhau trò chuyện nhiều điều thú vị. Tự dưng tôi cảm thấy thầy thật thân thiện và thân cận như 1 người bạn to tuổi.
Tôi còn nhớ có lần thầy hỏi: “Nếu chỉ được đi qua 1 lần trên trục đường đầy hoa dại, con sẽ chọn 1 bông hoa nào con cho là cuốn hút nhất?!”. Khi nhỏ thì còn thơ ngây nên tôi nào hiểu được những gì thầy nói, chỉ khẽ cười rồi yên lặng. Rồi thầy bảo rằng: “Trên đoạn đường con đi sau này sẽ có nhiều bông hoa như thế. Con đừng đợi phải đi hết quãng đường, hãy nắm lấy thời cơ để có thể tiến xa hơn”. Và lúc ấy tôi mới hiểu những điều thầy muốn nói, lời nói của thầy đã động viên tô có đủ dũng cảm để bước xa làng quê bé bỏng để lên thành thị học. Đúng là thầy tôi, những lời khuyên lơn thật nhẹ nhõm mà thâm thúy và làm người ta yên lòng hơn. Tới bữa nay, tôi bỗng nhớ lại những câu chuyện của người thầy 5 xưa và thầm cảm ơn thầy về những gì tốt đẹp nhưng mà thầy dành cho tôi. Đấy đều là những lời dạy quý giá giúp tôi làm động lực trong những 5 tháng dài. Gần 10 5 nay, tôi ít có cơ hội về thăm thầy. Ngôi trường làng ngày nào đã phai tàn nhiều ít. Mỗi lần về thăm lại thấy mái tóc thầy tôi bạc trắng nhiều hơn, mà dù cho thời kì có trôi qua bao lăm thì tấm lòng thầy vẫn như thế, vẫn tận tụy và đầy mến thương.
Đối với tôi “người thầy 5 xưa” đó là hình mẫu của 1 nhà giáo Việt Nam ưu tú. Ở thầy, tôi thấy hàng ngàn sự hy sinh cao cả khởi hành từ lòng yêu nghề, yêu trẻ. Cho tới bữa nay, trong lòng tôi vẫn luôn kính trọng và hàm ơn tới “người thầy, người cha 5 xưa”.
>>> Khám phá: Cách vẽ báo tường ngày 20 tháng 11 đẹp, dễ ợt gửi tặng thầy cô

3. Em cảm ơn các thầy cô – người dạy bảo con
Vậy là 2 5 học cấp 3, thời cuốn hút nhất của 1 đời người đang dần trôi đi trong thầm lặng, 4 mùa vẫn trôi, đời người vẫn đang chạy đua với thời kì. Thời gian đang trôi chậm lại ư? Nào đâu phải vậy, thời kì vẫn thế, vẫn trôi trong vô hình và rồi để mặc lại đây trong lòng con biết bao xúc cảm nồng cháy. Khoác trên mình màu áo trắng học trò đã mười 1 5 rồi, cái hình ảnh ấy đã trở thành quá thân thuộc, riêng chỉ có tâm cảnh con người là trở thành khác biệt. Mười 1 5 học, nhiều thầy cô đã để lại trong con những kỷ niệm thâm thúy, trong ấy ấn tượng tốt cuốn hút nhất chính là người thầy, người cô kính mến của con.
Lời trước tiên cho phép con được gọi thầy, cô là bác mẹ!
“Ngày ngày cắp sách tới trường
Cơm cha áo mẹ tình thương cô thầy!”
Khi con được sinh ra trên cuộc đời này, bác mẹ cho con hình hài và những dòng sữa mát lành, nuôi con khôn to. Thời gian trôi dần theo 5 tháng, con đã to lên dưới vòng tay chở che của bác mẹ. 1 ngày đủ to, cuộc đời con ngã rẽ sang 1 trục đường khác ấy chính là trục đường kiến thức. Ở ấy, con đã gặp người cha, người mẹ thứ 2 của mình trên ngưỡng cửa cuộc đời. Tuy thầy, cô ko cho con những dòng sữa ngọt ngào, 1 hình hài xinh tươi nhưng mà đã dạy con bằng nguồn kiến thức vô hạn. Con còn nhớ ngày đầu mới bước vào ngôi trường, mọi thứ thực thụ quá lạ lẫm, bè bạn mới, thầy cô mới, trường lớp mới, chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ làm con bỡ ngỡ và thu mình lại khỏi số đông. Thế mà, diễn ra từ thầy, cô bước vào lớp, nhìn dáng đi, từng nét chữ được viết nắn nót trên bảng, ánh mắt trìu mến và nụ cười hiền dịu của cô làm con cảm thu được từng hơi ấm tình thương, lòng tâm huyết của thầy, cô với học trò.
Khi đi học, con học văn cũng phổ biến lắm, ko có gì nổi bật so với các bạn trong lớp, mà được thầy, cô dạy bảo và dạy dỗ nên con đã văn minh hơn rất nhiều. Lớp học thì đông học trò, mà trong giai đoạn giảng dạy, thầy, cô vẫn luôn để tâm và khơi dậy trong con niềm ham mê đối với văn chương. Đối với con, thầy, cô luôn là người cha, người mẹ lớn lao, giúp chúng con học hỏi được rất nhiều thứ, hiểu được nhiều đạo lý trong cuộc sống. Công ơn trời biển đó con sẽ ko bao giờ có thể quên được, dẫu có đi hết chiều của cuộc sống thì con vẫn chưa đi hết lời cô dạy.
Ai ấy đã từng nói rằng: “Tuổi học sinh cũng như những người thợ hồ nên móng cho tòa nhà”. Con cũng như bao đứa trẻ không lo nghĩ đùa nghịch để thỉnh thoảng làm vỡ những viên gạch của cuộc đời mình. Con đâu biết rằng phía sau lưng mình là bóng vía của thầy, cô hao gầy theo 5 tháng mong mỏi từng bước trưởng thành để tới lúc trông thấy thì chợt bâng khuâng, nhớ tiếc. Con còn nhớ những lời dặn dò, những cái vỗ vai hay cả những lời dăn đe nghiêm khắc của thầy, cô mỗi lúc con mắc lỗi, nhìn sâu vào đôi mắt, con thấy người có nhiều buồn bực và lo âu mà ko trách mắng con. Mỗi lần tương tự, con cảm thấy ăn năn và tự trách bản thân đã phụ lòng của thầy, cô, chợt nhớ lại những hình ảnh cười nói đằm thắm trân tình giữa thầy và trò, nhớ lại những kỷ niệm đầy ắp tiếng cười, con lại cảm thấy tim mình thắt nghẹn lại ko nói lên lời lúc làm người buồn. Trcửa ải qua những lần tương tự, tri thức và kĩ năng sống của con giờ đây ko dừng được hoàn thiện.
Đã có khi con cảm thấy thật mỏi mệt, té ngã lúc gặp phải nhiều khó khăn, thách thức cheo leo, mà giờ con ko sợ nữa rồi, con sẽ tự đứng dậy ở nơi mình té ngã và sẽ tự lau nước mắt nếu có thất bại. Con sẽ để thầy, cô thấy được người học sinh của mình thực thụ mạnh bạo và khả năng.
Nắng vẫn hồng trên cây lá ban mai. Mây vẫn bay sau những con giông bão. Thời gian vẫn nhẹ nhõm trôi đi trong vô hình. Chỉ có công ơn của thầy cô là ko bao giờ đếm được. Cô đã chấp cánh cho bao lứa tuổi học trò vào đời.
Con thật may mắn vì biến thành là 1 trong số người được cô sẵn sàng cho 1 hành trang kiến thức để lái con tàu vũ trụ bay vào cuộc sống, tự do vùng vẫy, tự do quyết định cho ngày mai. Mặc dầu thầy, cô ko có vòng thánh, ko có cánh như thiên thần, mà trong mắt con người luôn là “tiên” đem lại cho tâm hồn con bao phép màu kỳ diệu, khơi dậy trong con tình yêu cuộc sống, mở lòng đón cuộc sống tươi đẹp. 1 lần nữa, con xin cảm ơn người cha, người mẹ thứ 2 hoàn hảo của con!
4. Có 1 người thầy dạy tôi như thế
Chúng con yêu thầy bởi những bài học nhưng mà thầy đã giảng dạy, truyền đạt trong mỗi giờ học. Qua những áng văn, những vần thơ, thầy đã cho con biết hiểu đời, hiểu người, hiểu chính mình và biết sống đẹp hơn. Giọng thầy thật ấm áp, nồng đượm, cách giảng bài rất duyên đó đã khiến cho mỗi giờ văn trở thành thú vị hơn. Chừng như trong giờ học, cả lớp đều bị hấp dẫn, hút mình vào biển tri thức bất tận của thầy. Trò thực thụ mến mộ và mong sao mình có thể lĩnh hội, tiếp thu hết tất cả những gì nhưng mà thầy truyền đạt.
Chúng con yêu thầy bởi những tính cách rất đặc trưng của thầy. Các bạn người nào cũng bảo: “Thầy mình rất thích khoe”. Thầy khoe nhiều lắm, mà trò nhớ nhất là thầy hay khoe về những chị học sinh cũ của thầy vừa giỏi, vừa xinh, lại vừa thành đạt. Ban đầu, con luôn khó chịu và thấy sao thầy kiêu vậy, mà rồi con cũng trông thấy rằng trong những lời khoe ấy ẩn chứa biết bao thú vui, niềm kiêu hãnh về thành tựu nhưng mà thầy đã vun vén. Hơn nữa, con cũng biết rằng thầy muốn chính lời khoe ấy sẽ biến thành nguồn động lực thôi thúc các trò nỗ lực hơn.
Chúng con yêu thầy bởi vóc dáng mang đầy chất nghệ sĩ của thầy. Các chị khóa trước của thấy vẫn nói thầy rất có duyên, chúng con cũng thấy vậy. Tới tận hiện thời, con vẫn chẳng thể quên được những ngày trước tiên thầy bước vào lớp với mái tóc hơi dài, trên đầu đội 1 chiếc mũ nồi, cả cặp kính thầy thường mang trông thật nghệ sĩ. Chúng con rất muốn được trông thấy thầy đeo cặp kính ấy ngồi đọc sách mỗi ngày, ánh mắt của thầy xa xôi và đăm chiêu tới khó tả, có nhẽ hình ảnh ấy sẽ mãi in sâu và tươi nguyên trong ký ức của chúng con.
Truyện cười ngắn ngày 20-11
5. Truyện cười ngắn: Cách vào đề bá đạo của thầy giáo
Đầu giờ toán, thầy giáo ra 1 câu đố dành cho cả lớp.
Thầy giáo: Thầy hỏi các em: “Trộm cắp nhạc thì gọi là gì?”.
Học trò: Thưa thầy là đạo nhạc ạ!
Thầy giáo: Thế trộm cắp ý nghĩ là gì?
Học trò: Là đạo ý nghĩ ạ!
Thầy giáo: Trộm cắp thơ gọi là gì?
Học trò: Là đạo thơ ạ!
Thầy giáo: Vậy còn trộm cắp răng là gì?
Học trò ngờ ngạc nhìn nhau…
Thầy giáo: Các em mở sách, bữa nay chúng ta sẽ học … “đạo hàm”.
6. Truyện cười ngắn: Tới thầy cũng phải điên
Thầy giáo: Em hãy cho biết Mặt Trăng xa hơn hay Mặt Trời xa hơn?
Học trò: Mặt Trời xa hơn ạ.
Thầy giáo: Tại sao?
Học trò: Tại sao của Khởi My ạ
Thầy giáo: Không, vì sao?
Học trò: Vì sao của Ưng Hoàng Phúc ạ!
Thầy giáo: Không, ý thầy là Why ấy!
Học trò: Why? À! Why của DBSK .
Thầy giáo: Trời ơi! Tôi phải làm thế nào?
7. Truyền cười ngắn: Thầy giáo pro
Thầy giáo bước vào lớp. Quần áo xộc xệch. Mặt hằm hằm. Cả lớp lo âu. Vào cửa lớp, thầy rút chiếc dép phải ném bay vù xuống góc trái cuối lớp.
Cả lớp sợ. Thầy rút tiếp chiếc dép trái ra ném. Dép bay vèo xuống góc phải của lớp.
Cả lớp run. Tiến lại gần bảng, thầy hỏi:
– Thế nào? Các cô, các cậu có sợ ko, hả?
– Cả lớp đồng thanh: Thưa thầy… sợ, sợ lắm ạ!
– Thế vẫn chưa sợ bằng đại chiến toàn cầu lần thứ 2. Các em lấy bút, vở ra học bài mới: “Đại chiến Thế Giới lần thứ 2”.

8. Truyện cười ngắn: Bài văn tủ
Cô giáo cho học trò tả về con vật mình thích thú nhất. Cu Bin 7 tuổi về bắt 1 con rận nghiên cứu và tả rất cụ thể, hẳn nhiên là cô giáo ko ưng ý và bắt cậu làm lại bài văn là hãy tả con chó nhà em.
Cu Bin làm bài văn như sau: “Nhà em có 1 con chó, con chó có nhiều lông, đã nhiều lông thì ắt phải có rận, sau đây em xin tả con rận: …”, rồi cậu lại mở đầu tả con rận.
Cô giáo đọc bài văn, rất bực mình, liền bắt cu Bin làm lại lần nữa, lần này là tả con cá.
Hôm sau cu Bin nộp bài như sau: “Nhà em có 1 con cá, con cá sống dưới nước nên nó có nhiều vảy. Nếu nó sống trên cạn chắc hẳn nó sẽ có nhiều lông, đã nhiều lông thì phải có rận, sau đây em xin tả con rận:….”.
9. Truyện cười ngắn: Giáo viên đau đầu với bài văn dự báo ngày mai của học sinh
Trong 1 kỳ thi vượt cấp, cô giáo nói với học trò:
– Đề bài văn của các em bữa nay là: “Em hãy tả hoặc viết về bản lĩnh đặc trưng của em nhưng mà em cho là tuyệt nhất”.
Học trò liền cắm cúi làm bài. Sau 5 phút, Tèo lên nộp bài với nội dung: “Em có bản lĩnh là đoán trước được ngày mai, em đoán là kỳ thi này em sẽ trượt”.
Cô giáo thu được bài của Tèo xong liền hỏi:
– Tèo! Bài làm của em có vậy thôi sao?
– Tèo liền gật đầu: Vâng, thưa cô!
Sáng hôm sau, cô giáo liền lên văn phòng tìm gặp thầy hiệu trưởng, rồi cô hỏi:
– Thầy đã xem bài làm của học sinh Tèo chưa ạ?
Thầy hiệu trưởng thở dài đáp:
– Rồi cô ạ! Nhưng tôi chả biết chấm điểm như thế nào cả. Giả dụ cho Tèo trượt thì ko được bởi bài văn của em đó đúng, nhưng mà bài văn đúng thì phải cho em đó đỗ. Nhưng cho em đó đỗ thì bài văn của em đó sai, 1 bài văn sai thì làm sao cho đỗ được. Thật là tới lui lưỡng nan. Giờ tôi chả biết làm như thế nào cả cô ạ! Tôi đau đầu bữa qua cho tới hiện tại vì việc này đây.
Cô giáo nghe xong cũng chóng mặt.
10. Truyện cười ngắn: Biển
Trong giờ địa lý, thấy Tí ngồi ko chú tâm bài.
– Cô giáo: Tí! Hãy cho cô biết biển là gì?
– Tí (giật thót): Thưa cô! “Biển” là bài thơ của Xuân Diệu ạ!
– Cô giáo: “Nín lặng”
Trên đây là 1 số truyện ngắn 20-11 nhưng mà chúng tôi muốn san sớt tới độc giả. Vik News mong rằng độc giả đã tuyển lựa được 1 truyện ngắn thật hay để trang hoàng thêm vào bài báo tưởng của mình thêm thích mắt và ý nghĩa. Cảm ơn bạn đã ân cần theo dõi bài viết của chúng tôi!
>> Tham khảo thêm:
Thơ 20/11 tự sáng tác ngắn, hay về thầy cô
[Tổng hợp] Báo tường 20/11 đoạt giải, mẫu trang hoàng đầu báo tường đẹp
Lời ngỏ 20 – 11 ngắn hay cho báo tường về thầy cô, mái trường
[Tuyển tập] Thơ ngắn về thầy cô mừng Ngày Nhà giáo Việt Nam 20/11
Mẫu cắm hoa 20.11 ý nghĩa, dễ ợt nhưng mà đẹp tri ân thầy cô
Tagstruyện cười ngắn hay về ngày 20 11 truyện ngắn 20 11 truyện ngắn báo tường 20 11 truyện ngắn về thầy cô

[rule_2_plain] [rule_3_plain]

#Truyện #ngắn #về #thầy #cô #hay #nghĩa #đăng #báo #tường


#Truyện #ngắn #về #thầy #cô #hay #nghĩa #đăng #báo #tường

Vik News

Vik News

Viknews Việt Nam chuyên chia sẻ những kiến thức hữu ích về hôn nhân – gia đình, làm đẹp, kinh nghiệm làm mẹ, chăm sóc dinh dưỡng khi mang thai kỳ, trước sau sinh, son môi , sữa ong chúa, nhà cửa nội thất (cửa gỗ, đèn chùm trang trí, bàn ăn, tủ bếp..)……

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button