Giáo Dục

Văn mẫu lớp 12: Nghị luận về văn hóa cảm ơn và xin lỗi (2 Dàn ý + 13 mẫu)

Nghị luận về văn hóa cảm ơn và xin lỗi là tài liệu cực kì bổ ích nhưng mà Vik News muốn giới thiệu tới quý thầy cô cùng các bạn học trò lớp 12 tham khảo. Tài liệu bao gồm dàn ý cụ thể kèm theo 13 bài văn mẫu hay nhất, qua ấy giúp các bạn có thêm nhiều tư liệu ôn tập, củng cố tri thức rèn kĩ năng viết văn ngày 1 hay hơn.

Lời cảm ơn và xin lỗi tưởng rất ngắn gọn mà hết mực quan trọng trong cuộc sống hằng ngày. Chính thành ra hãy hướng bản thân đi theo tuyến đường của 1 người ko chỉ có tài năng nhưng mà còn có những phẩm giá đạo đức quý giá và hãy thực hành nó ngay từ bữa nay bằng cách nói “cảm ơn” và “xin lỗi” với mọi người. Vậy sau đây là 13 bài nghị luận về cảm ơn, xin lỗi mời các bạn theo dõi tại đây.

Dàn ý nghị luận về văn hóa cảm ơn và xin lỗi

Dàn ý số 1

I. Mở bài:

– Giới thiệu vấn đề “Xin lỗi và cảm ơn”

“Lời nói chẳng mất tiền sắm
Lựa lời nhưng mà nói cho vừa lòng nhau”.

Từ xa xưa thì văn hóa xử sự luôn là chuẩn mực để bình chọn 1 con người. văn hóa xử sự trình bày tư cách của 1 con người. để trình bày chuẩn mực có rất nhiều cách để trình bày và bình chọn. Trong ấy, lời xin lỗi và cảm ơn là 1 chuẩn mực chuẩn xác nhất cho việc bình chọn này. Nhưng lời xin lỗi và cảm ơn như thế nào cho đúng, ta cùng đi mày mò vấn đề này.

II. Thân bài:

1. Gicửa ải thích “xin lỗi, cảm ơn”

* Cảm ơn là gì?

– “Cảm ơn” là lời bộc bạch thái độ hàm ân, cảm kích trước lời nói, hành động hay sự tương trợ của 1 người nào ấy đối với những người giúp mình.

* Xin lỗi là gì?

– “Xin lỗi” là lời bộc bạch thái độ hối lỗi, ăn năn trước những sai trái mình đã gây ra cho những người khác. Tùy theo hậu quả xảy ra nhưng mà lời xin lỗi có được tha thứ.

2. Biểu hiện của xin lỗi và cảm ơn

* Cảm ơn

– Vào ngày lễ tặng hoa cho mẹ để trình bày lòng hàm ân

– Biết ơn giáo viên

– Ghi nhớ công ơn những người tương trợ mình

* Xin lỗi

– Có thái độ ăn năng ăn năn trước hành động sai lầm của mình

– Có những hành động sửa lỗi.

3. Thực trạng

– Nhiều thanh niên ngày nay ngại nói xin lỗi và cảm ơn

– Có nhiều người hững hờ, vô cảm với người khác; văn hóa cảm ơn, xin lỗi càng ngày càng bị mai 1.

4. Nguyên nhân

– Do đời sống xã hội càng ngày càng tăng trưởng, lối sống vô cảm khiến người ta bớt ân cần tới nhau, tính toán nhiều hơn. Sinh ra trong xã hội ấy, lứa tuổi trẻ hiện nay nhiều ít bị tác động.

5. Hậu quả

– Hành động này tạo ra những con người chai lì, vô cảm, làm cho xã hội mất đi sự gắn kết, lẻ tẻ, rời rạc.

– Những đứa trẻ ko biết cảm ơn, xin lỗi lúc mập lên sẽ biến thành những người bội ơn, bất lương, ko chung thuỷ.

III. Kết bài:

– Nêu ý nghĩa của “cảm ơn và xin lỗi”

– Thể hiện quan điểm của mình về những vấn đề này.

Dàn ý số 2

I. Mở bài:

Giới thiệu vấn đề “Xin lỗi và cảm ơn”

II. Thân bài: Làm rõ vấn đề cần nghị luận cảm ơn, xin lỗi

1. Cảm ơn và xin lỗi là 1 đạo lý lâu đời

– Người Việt Nam ta trọng tình trọng nghĩa, thẳng thắn, biết nói cảm ơn lúc nhận ơn, biết xin lỗi lúc mắc lỗi. Ấy là 1 nguyên lý đạo đức.

– Vì sao phải cảm ơn, vì sao phải xin lỗi: Để lương tâm được thanh thản…

– Cảm ơn, xin lỗi khiến cho xã hội trở thành gắn kết, nhân loại thân cận và hiểu nhau hơn.

– Chuyện gì sẽ xảy ra giả dụ mỗi chúng ta ko biết cảm ơn, xin lỗi? (lúc ấy liệu mọi người còn dám tương trợ ta ko?)

2. Thực trạng

– Các bạn teen hững hờ, vô cảm với người khác; văn hóa cảm ơn, xin lỗi càng ngày càng bị mai 1.

– Vì sao lại có thực trạng này: Do đời sống thị phần khiến người ta bớt ân cần tới nhau, tính toán nhiều hơn. Sinh ra trong xã hội ấy, lứa tuổi trẻ hiện nay nhiều ít bị tác động.

– Biểu hiện (nêu biểu lộ đời sống). Hãy nhớ, đề bài ko chỉ đề xuất bạn viết về thuần tuý “cảm ơn” hay “xin lỗi”, nói rộng ra, ấy là thái độ của bạn teen hiện nay với cuộc sống, với mọi người.

– Tác hại của lối sống này: Nó tạo ra những con người chai lỳ, vô cảm, làm cho xã hội mất đi sự gắn kết, lẻ tẻ, rời rạc. Nói hẹp, 1 đứa trẻ ko biết văn hóa cảm ơn, xin lỗi lúc mập lên sẽ biến thành những người bội ơn, bất lương, ko chung thuỷ.

3. Liên hệ bản thân

– Bạn thấy mình đã biết nói lời cảm ơn hay xin lỗi chưa?

– Suy nghĩ của riêng bạn (tán đồng hay phản đối?)

4. Đưa ra biện pháp

III. Kết bài:

– Nêu ý nghĩa của văn hóa “cảm ơn và xin lỗi”

– Cuối cùng trình bày quan điểm của mình về những vấn đề này.

Nghị luận văn hóa cảm ơn và xin lỗi – Mẫu 1

Con người trong cuộc sống sẽ có những khi ko tránh khỏi những cảnh huống ngang trái, khó đỡ. Tuy nhiên, chúng ta cần giữ cho mình thái độ cư xử lịch sự, nhã nhặn, biết nói lời cảm ơn và xin lỗi đúng khi.

Xin lỗi là tâm cảnh hối lỗi, cảm thấy có lỗi với người khác lúc mình làm điều gì sai với họ và thừa nhận lầm lỗi ấy bằng lời nói và hành động; có tinh thần tu sửa những lầm lỗi nhưng mà bản thân mình gây ra. Còn cảm ơn là tâm cảnh vui vẻ, hạnh phúc, dễ chịu lúc người khác làm điều gì ấy giúp mình hoặc khiến mình trở thành tốt hơn. Cảm ơn còn là sự hàm ân của bản thân đối với người khác trước tấm lòng của họ dành cho mình. Xin lỗi và cảm ơn là những lời nói, hành động thiết thực của con người, nó bình chọn phẩm hạnh, đạo đức của con người ấy. Chính vì vậy, mỗi chúng ta hãy biết nói lời cảm ơn và xin lỗi đúng thời khắc.

Xin lỗi lúc ta làm sai và cảm ơn lúc ta được tương trợ là 1 phép lịch sự tối thiểu trình bày đạo đức của con người cùng lúc khiến người khác tôn trọng ta hơn. Trong cuộc sống sẽ ko tránh khỏi những khi mắc sai trái và những khi mình rơi vào cảnh ngộ ngang trái được người khác tương trợ, chính vì vậy chúng ta cần trình bày thái độ ân hận hoặc hàm ân với họ. Nếu xã hội người nào cũng biết nói cảm ơn và xin lỗi đúng khi, đúng chỗ, đúng thời khắc thì xã hội này sẽ tốt đẹp hơn.

Tuy nhiên, trong cuộc sống vẫn còn nhiều người ko biết hoặc ko dám thừa nhận lầm lỗi của mình lúc mình làm sai, lại có những người vô cảm, ghẻ lạnh trước sự tương trợ của người khác,… ấy là những con người hèn mạt đáng bị chỉ trích.

Mỗi con người chỉ được sống 1 lần độc nhất, chúng ta hãy phấn đấu hoàn thiện bản thân, biến thành 1 con người có đạo đức, biết nói lời cảm ơn, xin lỗi đúng khi đúng chỗ và nỗ lực làm 1 công dân tốt cho xã hội.

Nghị luận về văn hóa cảm ơn và xin lỗi – Mẫu 2

1 con người toàn diện là 1 con người ko chỉ có tài năng xuất chúng nhưng mà đầu tiên phải là 1 con người có đạo đức và những phẩm giá quý giá. 1 trong những phẩm giá tốt đẹp ấy là coi trọng nghĩa tình, biết nói lời cảm ơn lúc thu được sự tương trợ, phân phối từ người khác và nói lời xin lỗi lúc phạm sai trái. Không được quy định trong bộ luật chính thức nào mà nó đã trở quy luật bất thành văn, là thước đo để bình chọn phẩm giá của 1 con người.

Mọi đứa trẻ lúc khởi đầu bước những bước lẫm chẫm khám phá toàn cầu bao quanh đều được tía má, ông bà và thầy cô dạy rằng lúc được người nào cho ấy cho thứ gì hay lúc người ta giúp mình việc gì ấy thì phải nói “Cảm ơn” để tỏ lòng hàm ân, trân trọng với sự tương trợ ấy và lúc trót phạm lỗi, gây ra rối rắm cho người khác phải biết nói “Xin lỗi” để tỏ lòng biết lỗi, ân hận của bản thân. Hầu như đứa trẻ nào cũng ghi nhớ và thực hành đúng 2 câu nói này dưới sự giám sát, nhắc nhở của tía má hay thầy cô mà lúc mập lên, chúng dần dần quên đi phải nói 2 câu này và đôi lúc có nhớ rằng phải nói thì cũng ko còn nhớ lí do đích thực vì sao phải nói “Cảm ơn” và “Xin lỗi” nữa. Rộng ra hơn nữa trong xã hội, rất nhiều người đã ko còn nhớ bài học đầu đời mà hết sức quan trọng này nữa rồi.

1 tư nhân sống trong cộng đồng ko bao giờ có thể sống 1 mình tách biệt với mọi người nhưng mà xoành xoạch có ít ra 1 mối quan hệ nào ấy với người khác. Kế bên ấy, ko 1 người nào trong xã hội có thể làm mọi việc bằng tự chính bản thân, tỉ dụ như 1 cô gái sống 1 mình thì đôi lúc với sức lực yếu đuối của nữ giới chẳng thể bê 1 bình nước nặng lên trên nhiều tầng lầu nhưng mà ko thấy mệt, hay 1 người chẳng thể xong xuôi tốt 1 hạng mục công tác gieo neo nhưng mà ko cần tới ý nghĩ và công huân của người khác,….bởi vậy, kiên cố ít ra 1 lần trong đời bạn sẽ cần tới sự tương trợ của người khác, nhưng mà lúc nhận sự tương trợ ấy rồi, bạn nên hững hờ coi như lẽ hẳn nhiên hay cần có thái độ hàm ân người ấy? Câu giải đáp hẳn nhiên là vế thứ 2 và để làm được điều ấy, 1 câu “Cảm ơn” ngắn gọn, dễ dàng đôi lúc cũng là đủ rồi.

Kế bên ấy, người nào ấy đã từng nói rằng ko 1 người nào trên đời là xuất sắc, mỗi con người nhất mực sẽ mắc ít ra 1 lỗi sai nào ấy, có những lỗi sai chỉ gây tác động cho bản thân, mình sai mình chịu mà cũng có những lầm lỗi làm tác động tới cả người khác như đi đường xui xẻo xô vào làm ngã 1 người đang ôm 1 chồng tài liệu dày hay dễ dàng là 1 đứa trẻ tinh nghịch trót đá bóng làm vỡ ô cửa kính của nhà láng giềng. Chúng ta chẳng thể vặn ngược thời kì để chặn đứng những sai trái ấy do vậy lúc gây ra lầm lỗi thì chỉ có thể tìm cách giải quyết và đầu tiên là phải biết nói với nạn nhân nhưng mà chúng ta gây ra lỗi 2 tiếng “Xin lỗi”.

Trong xã hội phong kiến chẳng phải đứa trẻ nào cũng được tới trường để học con chữ mà bù vào ấy là chúng được tía má khuyên bảo nghiêm khắc những tiêu chuẩn đạo đức nhưng mà biết nói cảm ơn và xin lỗi là 1 trong những bài học quan trọng. Mặt khác trong xã hội cũ lúc nhịp sống còn chậm, mọi người sống với nhau rất tình cảm nên ko khó để nhận thấy những biểu lộ tâm thành và lời cảm ơn, xin lỗi. Nhưng thời kì trôi đi, xã hội càng ngày càng nâng cao hơn, những tưởng con người ta sẽ tăng lên tầm hiểu biết về vấn đề này mà thực tiễn thật đáng buồn làm sao lúc lời cảm ơn và xin lỗi dần ít đi trong xã hội. Nhiều người xin vào cái cớ nếu cứ nói cảm ơn và xin lỗi liên tiếp thì chỉ là biểu lộ của sự khách sáo cách biệt, sự nông cạn và giả tạo nhưng mà ko bao giờ nói “Cảm ơn” hay “Xin lỗi”. Nhưng theo tôi, đây chỉ là sự ngụy biện cho lối sống đã xuống cấp. Con người ta dần cách biệt nhau, mỗi người sống trong toàn cầu của riêng bản thân nhưng mà ko cần ân cần tới cảm nhận của người khác. Các bạn hãy thử nghĩ suy thêm bằng cách đặt bản thân vào địa điểm của người khác, lúc bản thân mình tương trợ người nào ấy với sự niềm nở, tâm thành mà nhận lại chỉ là sự thờ ơ và lúc người nào ấy gây ra lỗi đẩy bản thân mình vào rối rắm nhưng mà ko chút hối lỗi, ân hận với hành động ấy thì các bạn sẽ có xúc cảm gì? Câu giải đáp của các bạn cũng chính là câu giải đáp cho câu hỏi “Vì sao chúng ta phải biết nói lời cảm ơn và xin lỗi”.

Lời cảm ơn và xin lỗi tưởng rất ngắn gọn mà hết mực quan trọng trong cuộc sống hằng ngày. Hãy hướng bản thân đi theo tuyến đường của 1 người ko chỉ có tài năng nhưng mà còn có những phẩm giá đạo đức quý giá và hãy thực hành nó ngay từ bữa nay bằng cách nói “cảm ơn” và “xin lỗi” với mọi người.

Nghị luận về văn hóa cảm ơn và xin lỗi – Mẫu 3

Những câu chuyện về lời cảm ơn và xin lỗi chẳng bao giờ là thừa để đề cập trong cuộc sống xô bồ như thế này, dù chẳng phải người nào cũng hiểu hoặc hiểu mà cho qua, có những điều tưởng như bé nhặt nhất, mà lại có ý nghĩa quan trọng thế nào trong cuộc sống này.

Ngày càng ít nghe thấy người ta, nhất là những người trẻ tuổi, nói “cảm ơn” và “xin lỗi” với nhau. Những lời xin lỗi ngày càng thiếu đi trong cuộc sống xã hội thì những lời cảm ơn hầu như ko còn đó, khi mà sự lịch thiệp, khiêm tốn, hàm ân và biết lỗi phải là 1 phần quan trọng trong cuộc sống thường ngày của chúng ta. Đã bao giờ bạn tự hỏi mình thật sự nói những câu ấy bao lăm lần trong 1 ngày, và nếu có nói, thì đã bao giờ chúng ta nói những điều ấy 1 cách thực bụng? Và từ những lời nói ấy, đi xa hơn, là những hành động để xin lỗi và cảm ơn? Thế ấy, chúng ta đã mất đi lề thói nói 2 từ ấy. Nhưng những người nào có thể nói được 2 từ ấy lại có những người chỉ biết nói đúng những từ đấy, và ko biết làm gì để trình bày những điều nhưng mà họ mới nói từ trong tâm của mình.

Nhiều người nói rằng nói những điều ấy ra là 1 sự khách khí và đôi lúc, giả tạo và người nào cũng “ngại ngại”. Cái chính là thực bụng. Ừ, thì 1 phần sự thừa nhận đấy là đúng, mà vì sao con người ta chẳng thể sống xã giao với nhau khi mà điều ấy chẳng có gì là giả trá, vì sao chúng ta chẳng thể biết nói lời cảm ơn 1 người nào ấy và nhận lỗi 1 người nào ấy chỉ vì điều ấy là bé nhặt nhất, khi mà 1 cái thùng rác vô tri vô giác vẫn có dòng chữ “Cảm ơn đã bỏ rác vào tôi”?

Cuộc sống công nghiệp hiện nay đã làm con người ta chỉnh sửa quá nhiều, và trong bản tính của mỗi người, chẳng phải khi nào cũng biết tới 2 từ cảm ơn và xin lỗi. Nhưng có bao giờ người nào đặt ra câu hỏi: Cuộc sống Phương Tây còn nhanh gấp bội chúng ta, vì sao họ vẫn có thể nói được những điều đấy và chả lẽ họ luôn gượng gạo và coi chuyện nói điều ấy ra là giả trá như chúng ta vẫn nghĩ? Vấn đề là lối sống và giáo dục, nhưng mà nghe đâu từ lâu, người ta đã dạy con nít những điều này 1 cách máy móc và giáo điều trong những cuốn “Giáo dục công dân”, nhưng mà những tiết học “Giáo dục công dân” lại là được những người có bổn phận trở thành những giờ học buồn tẻ. Cảm ơn và xin lỗi – bài học về phép lịch sự trước nhất của mỗi người hình như đang bị nhiều người trẻ quên lãng. Tiếng cảm ơn xin lỗi đang thưa dần…

Từ nhiều 5 quay về đây, nền móng đạo đức tuy ko tới nỗi sụp đổ như 1 số người đã báo động mà rõ ràng đã mờ nhạt đi. Tiếng “cảm ơn” đã loáng thoáng dần. Chừng như người ta ko biết tới nó hay đã cố quên đi.

Để làm người đã khó, để làm người tốt càng khó hơn. “Học ăn, học nói, học gói, học mở” Đừng “khinh thường” những người phổ biến, giản dị và thậm chí là bé nhỏ… Hãy kể từ câu nói xin lỗi sau mỗi sai trái của mình và lời cảm ơn trước sự tương trợ của người khác – bất kỳ họ là người nào.

Nghị luận về văn hóa cảm ơn và xin lỗi – Mẫu 4

Có 2 câu rất ngắn gọn mà con người ta lại thường hay quên nói lúc được người nào ấy tương trợ hay lúc mắc lỗi với người khác, ấy là ” cảm ơn” và ” xin lỗi”.

Bạn cảm thấy thế nào lúc tương trợ 1 người và thu được lời cảm ơn từ họ? Hạnh phúc, vui sướng và thấy mình sống có lợi hơn, người với người gần gũi hơn,….? Bạn cảm thấy thế nào lúc người nào ấy mắc lỗi với bạn cơ mà chẳng phải nói lời xin lỗi? Thất vọng, tức tối, tấm tức, thấy con người thật ko biết điều….?

Không phải khi nào chúng ta tương trợ người khác cũng vì 1 lời cảm ơn hay tha thứ, bỏ dở cho người khác chỉ vì 1 lời xin lỗi nhưng mà chúng ta làm những điều ấy vì nó đáng làm và nên làm. Thế mà 1 lời cảm ơn sẽ gắn kết con người với nhau hơn, 1 lời xin lỗi sẽ giúp mọi tức tối quá đi mau chóng hơn, khiến con người vị tha hơn, giúp những vết rạn tình cảm mau chóng được hàn gắn hơn. Vậy vì sao chúng ta lại cảm thấy gieo neo tới vậy lúc nói 2 câu này hay chúng ta lại thường quên đi việc cần phải nói nó trong cuộc sống?

Có phải lúc nói cảm ơn 1 người khác bạn có cảm giác mình mang ơn họ, cảm thấy nặng nề lúc nghĩ tới việc phải trả ơn? Còn lúc phải nói xin lỗi bạn lại cảm thấy đang hạ mình xuống, mình là người có lỗi? Không phải tương tự đâu. đừng để những cảm giác, nghĩ suy méo mó đấy khiến cho con người chúng ta trở thành ích kỷ, hẹp hòi và thậm chí là thiếu văn hoá. 1 lời xin lỗi và cảm ơn đúng khi có ý nghĩa lớn mập biết bao. 1 tình bạn đẹp có thể đổ vỡ chỉ vì cả 2 bên ko người nào chịu nói lời xin lỗi, 1 người có thể động lòng lúc ko thu được lời cảm ơn…..

Có hàng nghìn lý do để chúng ta nói lời cảm ơn và xin lỗi và hãy nói nó bất kỳ lúc nào có dịp và đừng để phải hối tiếc, hối lỗi vì đã ko nói 2 câu này.

” Lời nói chẳng mất tiền sắm
Lựa lời nhưng mà nói cho vừa lòng nhau”

Câu nói của ông cha luôn nhắc nhở chúng ta cách đối nhân xử thế. Mỗi chúng ta chỉ cần khoan thứ hơn, bớt ích kỷ hơn biết đặt mình vào địa điểm của người khác và nghĩ suy thoáng hơn thì cuộc sống này sẽ tốt đẹp hơn biết bao lăm. Và để làm được điều ấy chúng ta cần học cách nói 2 câu “cảm ơn” và “xin lỗi” đúng khi.

Nghị luận về văn hóa cảm ơn và xin lỗi – Mẫu 5

Trong xã hội công nghệ hóa, tiên tiến hóa với vận tốc chóng mặt như hiện nay, con người hình như bị giảm thiểu giao tiếp với nhau. Mỗi tư nhân chú trọng vào việc xây dựng hình ảnh trên mạng xã hội nhiều hơn những phương thức xử sự thường ngày trong đời sống thực. Chính thành ra, việc nói lời cảm ơn hay xin lỗi càng ngày càng hạn chế tần suất hiện ra, tuy đây là những câu nói giản đơn và căn bản nhất nhưng mà bất cứ đứa trẻ nào cũng nằm lòng.

Lời cảm ơn là lời trình bày sự hàm ân, quý trong dành cho những người đã tương trợ lúc ta gặp vấn đề, hoặc dễ dàng hơn, lời cảm ơn được thốt ra lúc ta thu được sự tự tế từ địch thủ. Không người nào tiếc 1 lời cảm ơn lúc được dùng cho 1 cách vẹn toàn từ người bồi bàn. Lời cảm ơn kèm nụ cười gần gũi trình bày bạn là người có học thức, hòa đồng, vui vẻ và biết trân trọng người khác. Lời xin lỗi là sự tiếc nuối, thừa nhận sai trái và mong muốn tu sửa lầm lỗi lúc ta vô tình mắc lỗi. Lời xin lỗi lúc làm bố mẹ buồn, xin lỗi lúc vô tình làm rơi đồ của người khác,… có bản lĩnh làm dịu đi cơn hot giận, xả stress những hiểu lầm ko đáng có. Bản thân chúng ta lúc bị làm khó chịu cũng xứng đáng thu được 1 lời xin lỗi. Như vậy, cảm ơn là xin lỗi là những câu nói dễ dàng nhất, dễ nói nhất, phản ảnh văn hóa giao tiếp, trình độ tư duy của mỗi cá thể và làm con người ngày thêm gắn kết. Tuy nhiên, càng ngày càng ít những lời cảm ơn và xin lỗi được nói ra trong những cuộc đối thoại hàng ngày.

Trên thực tiễn có thể thấy 1 cách đơn giản, con người càng ngày càng ít nói cảm ơn lúc được tương trợ hay nói xin lỗi lúc phạm sai trái. Trong số chúng ta, còn được bao lăm người nói cảm ơn lúc nhận tiền thừa từ những người bán hàng, cúi đầu cảm ơn lúc xong xuôi 1 chuyến xe an toàn, dễ chịu. Lời cảm ơn tâm thành khởi hành từ đáy lòng ko yêu cầu phải ở trong cảnh ngộ thanh cao, mĩ miều. Cũng ko còn nhiều người biết nói lời xin lỗi lúc lỡ va quệt vào người tham dự giao thông, thay vào ấy là những lời mắng chửi thậm tệ như “ko biết đi à”, “mắt để ở đâu nhưng mà ko biết nhường đường”. Xin lỗi từ những điều bé nhặt ko làm chúng ta “mất giá”, ấy là cách xử sự tối căn bản của những người lịch thiệp, hòa giải mọi uẩn khúc và hiểu lầm, gắn kết con người với con người.

1 sự thực đáng buồn rằng văn hóa xin lỗi và văn hóa cảm ơn của người Việt Nam càng ngày càng có chiều hướng đi xuống. Giới trẻ ko có phản xạ cảm ơn lúc thu được sự tương trợ của người khác, điều này có thể đơn giản trông thấy, nghe thấy lúc các bạn teen giao tiếp với những người bán hàng. Họ thường có nghĩ suy rằng, họ bỏ tiền ra để sắm dịch vụ, vì vậy, người bán hàng cần cảm ơn họ mà họ ko nhu yếu nói cảm ơn. Suy nghĩ méo mó này chắc hẳn đã và đang được tư duy bởi phần mập công dân ngày nay. Gần giống tương tự, người mập – tấm gương của những măng non dân tộc, lại rất hi hữu xin lỗi lúc mắc sai trái. Bậc bố mẹ cho rằng họ ko có bổn phận phải xin lỗi con cái cho dù họ trách mắng con nít sai hay phạm sai trái trước mặt con nít. Chính những hành động đấy ảnh hưởng vào tâm thức của trẻ con 1 lối sống và hành vi thụ động. Thậm chí, có những trường hợp bố mẹ ra đường với con bé ngồi sau vẫn chuẩn bị nhiếc mắng, cãi nhau lúc gặp sự cố. Con trẻ chính là tấm gương phản chiếu của bố mẹ, nên hình như sự suy đồi văn hóa cảm ơn và xin lỗi đã bắt nguồn, còn đó từ những lứa tuổi đi trước.

Nguyên nhân của hiện trạng này 1 phần được đổ lỗi do sự bùng nổ của công nghệ thông tin. Con người dành quá nhiều thời kì cho những thiết bị điện tử tiên tiến, cho điện thoại thông minh, cho ipad, cho máy tính bảng… Thay vì ra đường gặp mặt và tăng nhanh bản lĩnh giao tiếp, phần nhiều mọi người tuyển lựa ở nhà, trò chuyện với bạn hữu qua tin nhắn, dế yêu. Bản tính con người từ ấy bớt thiện lương hơn do ít được đặt trong cảnh huống giao tiếp trực diện. Những lời xin lỗi, cảm ơn ko còn có dịp được trình bày tính năng lúc qua khoảng cách màn hình, ta chẳng thể biết địch thủ đang làm gì bên kia, bao quanh họ có những người nào, họ bình phẩm về ta như thế nào. Nhân tính con người chỉnh sửa theo guồng xoay tăng trưởng của thời đại công nghệ. Hơn nữa, phải thừa nhận 1 điều rằng, từ trước đến nay, việc giáo dục chuẩn mực xử sự ít được ân cần. Các bậc phụ huynh dành thời kì đi kiếm tiền nhiều hơn là dạy bảo con nít cách cư xử sao cho phải phép. Những lớp kĩ năng sống chỉ phần nào khỏa lấp được sự thiếu thốn về mặt giáo dục tư cách, không những thế, cũng chẳng phải đứa trẻ nào cũng được uốn nắn, bài bản trong môi trường nhiều năm kinh nghiệm tương tự. Việc ko nói lời cảm ơn hay xin lỗi cũng ko gây tác động ngay ngay lập tức và trực tiếp tới các mối quan hệ nên con người có chiều hướng xao nhãng, bỏ dở đơn giản, dẫn tới con người ko có lề thói nói xin lỗi và cảm ơn trong những cảnh huống nhu yếu. Tồi tệ hơn, có những trường hợp bị giáo dục cách xử sự thụ động để tránh bị xâm phạm, lâu dần sẽ tạo thành bức tường thành cách trở với toàn cầu, thui chột bản lĩnh giao tiếp và xử sự của tư nhân ấy. Hai từ cảm ơn và xin lỗi tưởng hình như dễ dàng mà lại có quá nhiều lý do để ngăn cản chúng ta nói ra. Vì “ngại”, vì “vì sao phải xin lỗi”, “sao phải cảm ơn”, vì “phổ biến tôi ko cần nói cảm ơn”, chung quy lại là vì tinh thần. Ảnh hưởng ngoại lai sẽ chẳng thể tác động nếu chúng ta là những người có khả năng vững vàng và có tinh thần duy trì những lề thói tốt đẹp, như việc nói lời xin lỗi, cảm ơn.

Cảm ơn và xin lỗi đúng khi, đúng chỗ khiến cuộc sống thêm hòa nhã, dễ dàng. Những cuộc cãi vã ko đáng có đều có thể chặn đứng ngay từ đầu bằng lời xin lỗi tâm thành. Những sự ân cần và mến thương càng nhân lên gấp bội nếu được lời cảm ơn nuôi dưỡng. Ngược lại, việc “tiết kiệm” lời cảm ơn và xin lỗi đang càng ngày càng để lại những hậu quả nhưng mà chúng ta có thể trông thấy hằng ngày. Nhân cách con người ko được cải thiện, trẻ con ko biết quý trọng những gì chúng đang được thụ hưởng, người mập gây cho mình cảm giác bất mãn lúc bắt buộc nói lời xin lỗi, những việc tốt đáng được cảm ơn lại biến thành sự hiển nhiên ko đáng được tôn trọng,… Những bài học lý thuyết sáo rỗng trong sách Giáo dục công dân niên đại mười 5 có nhẽ hoàn toàn ko có trị giá nếu ko được vận dụng vào thực tiễn đời sống ngay trước mắt. Những bài viết hô hào từ những tư nhân có tầm tác động hoàn toàn phi thực tiễn nếu chính bản thân mỗi chúng ta ko có ý định tiếp nhận và áp dụng. Nguyên nhân do chúng ta gây ra, hậu quả cũng do chúng ta hứng chịu. Có những câu cảm ơn ko thốt ra lời, cũng có những câu xin lỗi nhưng mà cả đời cũng chẳng có dịp nói được 1 lần.

Ngay diễn ra từ con bé, việc giáo dục con nít về công dụng của lời xin lỗi và cảm ơn là rất quan trọng. Chúng ta đã và đang làm rất tích cực điều này. Phần lớn mọi đứa trẻ đều thuộc làu các bài dạy cảm ơn và xin lỗi, vậy vì sao người mập lại ko tiến hành được điều ấy? Nói cảm ơn lúc được tương trợ, bộc bạch tấm lòng hàm ân và làm gương cho con cháu. Xin lỗi lúc mắc sai trái, đặc thù là xin lỗi trẻ con lúc bạn hành xử chưa đúng đắn với chúng ko chỉ dạy cách xin lỗi nhưng mà còn khiến chúng có cảm giác được tôn trọng, từ ấy trẻ con cũng biết cách tôn trọng người khác. Bản thân chúng ta cũng vậy, cần dần dần dẹp bỏ cái tôi tư nhân để biến thành cá thể tập thể. Nói lời cảm ơn và xin lỗi ko khiến chúng ta mất mát điều gì, vậy hãy “lựa lời nhưng mà nói cho vừa lòng nhau”, vừa khiến tâm cảnh phấn khởi, yên bình, vừa khiến người đối diện dễ chịu, thư thái, ngày càng tăng mối quan hệ xã hội và tăng lên địa điểm, khẳng định trị giá bản thân. Muốn được đối xử tốt, đầu tiên hãy đối xử tốt với tất cả mọi người.

Cảm ơn và xin lỗi, những điều tưởng như bé nhỏ, ko đáng phải nghĩ suy lại khiến con người ta băn khoăn, trằn trọc. Liệu 1 mối quan hệ bạn hữu lâu 5 mật thiết khoảnh khắc tan biến chỉ vì thiếu đi lời xin lỗi, có đáng hay ko? Liệu 1 nụ cười tươi rói của bác xe ôm tảo tần, khó nhọc có xứng đáng để ta nói lời cảm ơn tâm thành? Cuộc sống ko đong đếm bằng số tiền trong ví, số tri thức khổng lồ hay bộ áo quần đắt tiền. Giá trị thực tại nằm ở chỗ, bản thân ta là người như thế nào.

Nghị luận về văn hóa cảm ơn và xin lỗi – Mẫu 6

Cảm ơn hay xin lỗi là 1 trong các biểu lộ của xử sự có văn hóa, là hành vi tiến bộ, lịch sự trong quan hệ xã hội. Trong xử sự giữa tập thể, lúc cảm ơn và xin lỗi được thể hiện 1 cách tâm thành, 1 mặt phản ảnh phẩm giá văn hóa của tư nhân, 1 mặt giúp mọi người dễ cư xử với nhau hơn.

Trong nhiều trường hợp, lời cảm ơn hay lời xin lỗi ko chỉ đem thú vui đến người nhận, chúng còn trực tiếp xả stress uẩn khúc, gỡ rối các quan hệ và con người cũng vì vậy nhưng mà sống vị tha hơn.

Trước đây, trong quan hệ xã hội, việc mọi người cảm ơn và xin lỗi nhau vốn là chuyện phổ biến, cảm ơn và xin lỗi biến thành 1 trong các mục tiêu để định tính nhân cách văn hóa của con người. Rồi nhiều 5 quay về đây, lời cảm ơn và xin lỗi như có chiều hướng giảm trong giao tiếp xã hội. Có người cho rằng, nguyên do của hiện trạng này là do sự thủng thẳng của chuẩn mực xử sự, lại có người cho rằng, lối sống công nghiệp làm con người chỉnh sửa, hay do bản tính của 1 người chi tiết nào ấy vốn ko quen với 2 từ cảm ơn và xin lỗi,…Song thiển nghĩ, vẫn còn 1 nguyên do nữa là xưa nay, như 1 quy tắc bất thành văn, thường thì chỉ có con cái xin lỗi hay cảm ơn bố mẹ, người ít tuổi xin lỗi hay cảm ơn người mập tuổi, nhưng mà nhiều người mập tuổi ko để ý đến việc cảm ơn hay xin lỗi lúc xử sự với người khác.

Trong giao tiếp xã hội, nhất là trong giao tiếp nơi công cộng, người mập tuổi hơn ít lúc sử dụng lời xin lỗi hoặc cảm ơn cho dù họ thu được sự tương trợ, hay hành vi của họ gây phiền phức cho người khác. Các em bé lúc thu được sự tương trợ hay sau lúc mắc lỗi thường ko ngại ngần nói lời xin lỗi hay cảm ơn, mà càng mập lên thì lề thói này hình như đã tiêu hao, phải chăng vì các em học nói lời cảm ơn và xin lỗi ko chỉ qua bài học giáo dục công dân hoặc qua lời răn dạy của bố mẹ, nhưng mà còn học trực tiếp qua xử sự và việc làm của những người mập tuổi?

Xin lỗi lúc bản thân mắc lỗi là chuyện phổ biến, và mỗi người xử sự với lầm lỗi của mình theo cách không giống nhau. Có người thừa nhận sai trái, xin lỗi rồi sửa sai; lại có người biết là sai trái mà ko dám thừa nhận, hoặc thừa nhận mà ko chịu tu sửa và chẳng phải biết nói lời xin lỗi. Biết nói và sử dụng lời cảm ơn hay lời xin lỗi là biểu lộ của nhận thức, của việc tiến hành hành vi xử sự văn hóa. Ðể các lời nói gần gũi này biến thành lề thói trong quan hệ xã hội, mỗi người trong chúng ta cần nhận thức chi tiết hơn, để mọi người xử sự có văn hóa hơn trong giao tiếp.

Biết nói lời cảm ơn và xin lỗi là 1 mục tiêu bình chọn phẩm giá và vốn liếng văn hóa của mỗi tư nhân, từ ấy góp phần xây dựng xã hội càng ngày càng tiến bộ, tốt đẹp hơn. Dĩ nhiên, nói như thế mà cũng phải loại bỏ những lời cảm ơn hay xin lỗi ko thật lòng, để cho qua chuyện.

Nghị luận về văn hóa cảm ơn và xin lỗi – Mẫu 7

1 tư nhân sống trong cộng đồng ko bao giờ có thể sống 1 mình tách biệt với mọi người nhưng mà xoành xoạch có ít ra 1 mối quan hệ nào ấy với người khác. Kế bên ấy, ko 1 người nào trong xã hội có thể làm mọi việc bằng tự chính bản thân, tỉ dụ như 1 cô gái sống 1 mình thì đôi lúc với sức lực yếu đuối của nữ giới chẳng thể bên 1 bình nước nặng lên trên nhiều tầng lầu nhưng mà ko thấy mệt, hay 1 người chẳng thể xong xuôi tốt 1 hạng mục công tác gieo neo nhưng mà ko cần tới ý nghĩ và công huân của người khác,….bởi vậy, kiên cố ít ra 1 lần trong đời bạn sẽ cần tới sự tương trợ của người khác, nhưng mà lúc nhận sự tương trợ ấy rồi, bạn nên hững hờ coi như lẽ hẳn nhiên hay cần có thái độ hàm ân người ấy? Câu giải đáp hẳn nhiên là vế thứ 2 và để làm được điều ấy, 1 câu “Cảm ơn” ngắn gọn, dễ dàng đôi lúc cũng là đủ rồi.

Kế bên ấy, người nào ấy đã từng nói rằng ko 1 người nào trên đời là xuất sắc, mỗi con người nhất mực sẽ mắc ít ra 1 lỗi sai nào ấy, có những lỗi sai chỉ gây tác động cho bản thân, mình sai mình chịu mà cũng có những lầm lỗi làm tác động tới cả người khác như đi đường xui xẻo xô vào làm ngã 1 người đang ôm 1 chồng tài liệu dày hay dễ dàng là 1 đứa trẻ tinh nghịch trót đá bóng làm vỡ ô cửa kính của nhà láng giềng. Chúng ta chẳng thể vặn ngược thời kì để chặn đứng những sai trái ấy do vậy lúc gây ra lầm lỗi thì chỉ có thể tìm cách giải quyết và đầu tiên là phải biết nói với nạn nhân nhưng mà chúng ta gây ra lỗi 2 tiếng “Xin lỗi”.

Trong xã hội phong kiến chẳng phải đứa trẻ nào cũng được tới trường để học con chữ mà bù vào ấy là chúng được tía má khuyên bảo nghiêm khắc những tiêu chuẩn đạo đức nhưng mà biết nói cảm ơn và xin lỗi là 1 trong những bài học quan trọng. Mặt khác trong xã hội cũ lúc nhịp sống còn chậm, mọi người sống với nhau rất tình cảm nên ko khó để nhận thấy những biểu lộ tâm thành và lời cảm ơn, xin lỗi. Nhưng thời kì trôi đi, xã hội càng ngày càng nâng cao hơn, những tưởng con người ta sẽ tăng lên tầm hiểu biết về vấn đề này mà thực tiễn thật đáng buồn làm sao lúc lời cảm ơn và xin lỗi dần ít đi trong xã hội. Nhiều người xin vào cái cớ nếu cứ nói cảm ơn và xin lỗi liên tiếp thì chỉ là biểu lộ của sự khách sáo cách biệt, sự nông cạn và giả tạo nhưng mà ko bao giờ nói “Cảm ơn” hay “Xin lỗi”. Nhưng theo tôi, đây chỉ là sự ngụy biện cho lối sống đã xuống cấp. Con người ta dần cách biệt nhau, mỗi người sống trong toàn cầu của riêng bản thân nhưng mà ko cần ân cần tới cảm nhận của người khác. Các bạn hãy thử nghĩ suy thêm bằng cách đặt bản thân vào địa điểm của người khác, lúc bản thân mình tương trợ người nào ấy với sự niềm nở, tâm thành mà nhận lại chỉ là sự thờ ơ và lúc người nào ấy gây ra lỗi đẩy bản thân mình vào rối rắm nhưng mà ko chút hối lỗi, ân hận với hành động ấy thì các bạn sẽ có xúc cảm gì? Câu giải đáp của các bạn cũng chính là câu giải đáp cho câu hỏi “Vì sao chúng ta phải biết nói lời cảm ơn và xin lỗi”.

Lời cảm ơn và xin lỗi tưởng rất ngắn gọn mà hết mực quan trọng trong cuộc sống hằng ngày. Hãy hướng bản thân đi theo tuyến đường của 1 người ko chỉ có tài năng nhưng mà còn có những phẩm giá đạo đức quý giá và hãy thực hành nó ngay từ bữa nay bằng cách nói “Cảm ơn” và “Xin lỗi” với mọi người.

Nghị luận về văn hóa cảm ơn và xin lỗi – Mẫu 8

Chắc chắn sẽ thật kinh khủng. Lịch sử của nhân loại tạo nên đi liền với tiến bộ loài người, những trị giá sống. Nét văn hoá nói lời cảm ơn và xin lỗi nếu ko còn đó thì mọi trị giá của 1 sự tiến bộ trong xã hội chẳng còn là khái niệm gì.

Lời cảm ơn và xin lỗi chính là những lời nói nhưng mà chúng ta sử dụng nhiều nhất trong cuộc sống. Lời nói cảm ơn và xin lỗi biến thành 1 trong những mục tiêu để bình chọn với con người trong văn hoá xử sự. Con người sử dụng chúng trong nhiều trường hợp. Trong quan hệ xã hội việc nói lời cảm ơn và xin lỗi là 1 trong những phương thức giao tiếp dễ dàng và quan trọng nhất. Khi chúng ta được tương trợ từ người khác thì chúng ta nói lời cảm ơn, lúc chúng ta làm sai thì chúng ta xin lỗi, điều này sẽ tạo điều kiện cho chúng ta xả stress được nhiều uẩn khúc và sống vị tha với nhau hơn.

Nhưng nhiều 5 quay về đây, lời cảm ơn và xin lỗi đã có xu thế giảm trong xã hội. Người ta đã bỏ quên lời cảm ơn, lời xin lỗi dành cho nhau. Ngay diễn ra từ còn học tiểu học, chúng ta được dạy nói “cảm ơn” lúc có 1 người nào ấy giúp ta việc gì hay cho ta thứ gì ấy. Lời cảm ơn trong kĩ năng giao tiếp lúc được thốt ra người nghe sẽ cảm thấy vui hơn. Ấy là lúc bạn được 1 người khác mời 1 thứ gì ấy như “Bạn có muốn 1 tách cafe ko?”. Người Việt Nam thì thường giải đáp “Không” hoặc “Có, cảm ơn”. Nhưng người nước ngoài họ “cảm ơn” kể cả lúc họ ko có nhu cầu “Không, tôi uống rồi, cảm ơn bạn !”.

Nhiều 5 quay về đây đạo đức tuổi teen bị tin báo cảnh báo là xuống cấp trầm trọng. Tuy có thể ko tới mức ấy mà chỉ nói cách “cảm ơn – xin lỗi” cũng thấy phép lịch sự trong giao tiếp của tuổi teen đang suy giảm. Ra đường hỏi đường bác xe ôm mà lại bỏ quên cảm ơn lúc đã biết đường, đánh rơi vật dụng trên đường người khác nhặt dùm vì quá “vội vã” lại quên cảm ơn.

Người Việt thường dựa vào địa vị của mình và khinh thường người khác. Họ không thừa nhận việc nói lời “cảm ơn” với những người có địa vị thấp hơn mình. Hãy thử nhớ xem lúc bạn vào 1 trung tâm thương nghiệp chú bảo vệ dắt xe dùm bạn, bạn có “cảm ơn” người ta ko. Nhiều bạn nghĩ ấy là công tác của người ta, họ thanh toán để làm tương tự mà bạn lại vô tình quên họ cũng đang giúp bạn ấy thôi.

Và rất rất nhiều trường hợp khác nữa. Nhiều bạn teen nghĩ những cảnh huống ấy quá bé nhặt nên ko để ý nhưng mà ko biết cách thức nói lời cảm ơn trong giao tiếp là nhu yếu như thế nào. Rõ ràng lời cảm ơn và xin lỗi đã và đang bị mai 1 đi.

Chắc chắn chúng ta người nào cũng có khi mắc phải sai trái, nói năng thiếu nghĩ suy hoặc có những hành động đáng tiếc. Tuy nhiên vấn đề chẳng phải là việc phạm phải sai trái nhưng mà chính là thái độ của chúng ta sau ấy cũng như cách ta tu sửa lầm lỗi.

Xét ở góc cạnh nào ấy, phản ứng của chúng ta sau lúc mắc phải sai trái ko thuần tuý chỉ là thái độ nhất thời của ta nhưng mà còn trình bày sự trưởng thành ở mỗi người. Chẳng hạn, sau lúc nói điêu hoặc làm hỏng của cải, đồ đoàn của người nào ấy, việc bạn tâm thành nhận lỗi hay lẩn tránh bổn phận sẽ trình bày con người và tính cách của bạn rất rõ.

Thái độ hối lỗi hoặc 1 lời xin lỗi tâm thành đều trở thành hết sức nhu yếu, giúp bạn giải quyết phần nào hậu quả mình gây ra. Quả thật, nếu bạn nhìn nhận những sai trái của mình và biết sám hối, người khác sẽ tha thứ và tạo thời cơ cho bạn sửa đổi. Khi ấy mọi lo âu, căng thẳng của bạn sẽ hoàn toàn mất tích,và chìm theo thời kì, mọi lầm lỗi sẽ trôi qua và chìm dần vào lãng quên. Trong trường hợp mọi người chưa tha thứ, bạn cũng biết mình đang phấn đấu sống tốt hơn để tu sửa sai trái cũng như hy vọng 1 thời cơ thu được sự thông cảm từ tất cả mọi người.

Ngược lại nếu chúng ta vẫn tỏ ra câu chấp ko nhìn nhận những sai trái mình đã mắc phải và còn tìm cách biện minh hoặc đổ lỗi cho người khác, thì lúc đấy, bạn đã tự chuốc thêm sự căng thẳng, hổ hang cho mình. Dần dần niềm tin nhưng mà mọi người dành cho bạn sẽ ko còn nữa cũng như bạn sẽ ko bao giờ có được thời cơ để tu sửa bản thân. Và hẳn nhiên, với hành động đấy, bạn đang tự đánh mất hình ảnh tốt đẹp về mình trong nghĩ suy mọi người. Bạn cảm thấy chán nản, mỏi mệt lúc nghĩ tới những lầm lỗi nhưng mà mình đã phạm phải.

Có rất nhiều nguyên do dẫn tới hiện trạng này nhưng mà có thể nhắc đến ấy chính là sự thủng thẳng trong xử sự, nền kinh tế thị phần khiến cho con người ta chỉnh sửa hay cố lúc do bản tính của con người ấy ko quen với từ cảm ơn và xin lỗi. Và kế bên ấy thì có 1 nguyên do nữa ấy chính là xưa nay, xã hội Việt Nam chúng ta luôn tồn lại nghĩ suy người ít tuổi luôn phải cảm ơn và xin lỗi người mập tuổi và ngược lại sức mập tuổi chẳng phải làm điều ấy.

Trong giao tiếp lời cảm ơn hay xin lỗi là điều cực kỳ phổ biến và chúng ta có thể tiến hành nó mọi khi mọi nơi lúc nhu yếu, điều này trình bày được trình độ văn hóa của con người. Vì hà cớ gì nhưng mà chúng ta ko nói cảm ơn, xin lỗi.

Chúng ta cần có những giải pháp nhất mực để cải thiện tình hình này. Nhưng việc độc nhất chúng ta có thể làm chính là giáo dục tinh thần văn hóa cảm ơn và xin lỗi tới với phần nhiều dân chúng. Việc làm này mang ý nghĩa hết sức quan trọng vì việc cảm ơn và xin lỗi nó thuộc lĩnh vực văn hóa nên bí quyết có thể tiến hành là tuyên truyền và giáo dục để cải thiện vấn đề này.

Mỗi chúng ta hãy luôn nêu cao văn hóa cảm ơn và xin lỗi. Mỗi người cần có những xử sự nhất mực với những sai trái của mình. Và xin lỗi và cảm ơn là điều trước nhất nhưng mà chúng ta nên học tập.

Nghị luận về văn hóa cảm ơn và xin lỗi – Mẫu 9

Với 1 non sông có bề dày lịch sử. Với những truyền thống văn hóa hết sức rực rỡ. Những truyền thống văn hóa cao đẹp được cha ông ta truyền thừa từ nhiều lứa tuổi đến nay. Có thể nói, những truyền thống đấy, đã đi sâu vào đời sống người dân. Biết ơn người khác tương trợ, chúng ta sẽ cảm ơn. Còn nếu làm sai điều gì, chúng ta chuẩn bị xin lỗi. Đây là 1 trong những truyền thống văn hóa tốt đẹp của dân tộc ta.

Chúng ta sống ở bất kỳ đâu cũng có rất nhiều người bao quanh cùng còn đó. Hàng ngày, chúng ta xúc tiếp với rất nhiều người. Và đôi lúc, chúng ta có việc gì cần những người bao quanh mình tương trợ. Chúng ta hãy nói cảm ơn họ. Chẳng mất nhiều sức lực lúc nói 2 từ “cảm ơn” mà chúng ta lại thu được rất nhiều thứ. Cũng tương tự, xin lỗi người khác về những điều mình đã làm sai. Cũng chính là giúp bản thân mình.

Vì sao chúng ta phải xin lỗi, cảm ơn. Bởi chỉ những hành động bé ấy thôi. Cũng gắn kết con người lại với nhau. Người khác tương trợ bạn, và đôi lúc, họ chẳng cần bạn đền đáp bất kỳ thứ gì. 1 lời cảm ơn cũng là thú vui cho họ. Chẳng khó gì lúc nói 1 lời cảm ơn cả. Chúng ta sống trong 1 quần thể người chứ chẳng phải mỗi chúng ta. Vì vậy, biết cảm ơn sẽ giúp nhân loại trở lên thân cận và hiểu nhau hơn. Còn xin lỗi, là 1 đức tính chẳng thể thiếu được trong cuộc sống. Biết xin lỗi, nhận lầm lỗi nhưng mà mình đã mắc phải. Là cách tốt nhất, hiệu quả nhất để chúng ta thu được sự tha thứ. Cũng như biết nhận lỗi sẽ được người khác quý trọng hơn là giấu giếm. Bởi giấu giếm lầm lỗi tới lúc bị phát giác, chúng ta sẽ mất đi sự tôn trọng của người khác với mình.

Chuyện gì xảy ra nếu chúng ta ko biết cảm ơn, xin lỗi thì quá rõ ràng. Chúng ta sẽ mất đi sự tôn trọng của người khác đối với mình. Sẽ chẳng người nào có thể thân cận, gần gũi với chúng ta như trước nữa. Mọi người tới với chúng ta chỉ vì chuộc lợi, ko có sự chân thực. Hơn thế nữa, nếu chúng ta ko biết nói lời cảm ơn, tương trợ. Sau này, có chuyện gì xảy ra với chúng ta, người nào sẽ ra tay tương trợ. Ai còn có thể tin cậy chúng ta mỗi lúc chúng ta mắc sai trái mà giấu giếm, dùng mọi giải pháp để bao che sai phép.

Nhưng cuộc sống tiên tiến của chúng ta đang xảy ra hiện trạng tương tự. Những lời cảm ơn, xin lỗi dần mất đi. Con người trở lên hững hờ, ghẻ lạnh với những người bao quanh. Đặc trưng là lứa tuổi trẻ, những chủ sở hữu mai sau của non sông. Được xúc tiếp, học tập những tri thức tân tiến của loài người. Được ko dừng trau dồi phẩm giá lại là những người đánh mất trị giá đạo đức truyền thống. Những lời cảm ơn từ họ dần loáng thoáng, đối với bạn hữu, thầy cô, thậm chí là chính gia đình mình. Họ cũng chẳng còn nói được 1 tiếng cảm ơn, xin lỗi. Chưa làm bài tập về nhà thì ngụy biện cho hành động của mình, chẳng nói được 1 lời xin lỗi cô giáo.

Vì sao hiện trạng này lại diễn ra? Có thể nói, ấy là do sự tăng trưởng của đời sống thị phần. Con người chỉ mưu cầu hạnh phúc tư nhân, tính toán cho bản thân nhiều hơn, bớt ân cần đến người bao quanh. Và những người trẻ tuổi, sinh ra trong 1 xã hội ko dừng tăng trưởng tương tự. Nhiều ít bị tác động bởi sự tăng trưởng của xã hội làm mất đi dần những trị giá đạo đức lâu đời của dân tộc.

Tác hại của lối sống ích kỷ, chỉ biết có bản thân. Ghẻ lạnh, hững hờ với cuộc sống. Không biết cảm ơn, xin lỗi về những hành động của mình. Là nó tạo lên những con người chai lì, vô cảm, làm cho xã hội mất mất đi sự gắn kết, sống lẻ tẻ, rời rạc. 1 đứa trẻ nếu ko biết xin lỗi, cảm ơn lúc mập lên sẽ trở thành 1 đứa trẻ bội ơn, ko biết tôn trọng người khác.

Cuộc sống luôn chuyển động ko dừng, và con người sống trong ấy cũng phải chuyển động ko dừng để tăng trưởng. Nếu sống 1 cuộc sống chỉ biết đến bản thân, ko biết nói ra những câu xin lỗi, cảm ơn. Con người sẽ không thể nào hòa nhập được.

Bản thân mỗi chúng ta, hãy tự nghĩ suy xem đã biết nói lời xin lỗi, cảm ơn hay chưa? Nó có khởi hành từ chính trong tâm chúng ta hay chỉ là lời nói cho có, cho qua hay ko. Việc biết nói lời cảm ơn, xin lỗi trong cuộc sống tiên tiến này là hết sức nhu yếu. Với cuộc sống ko dừng đầy đủ, đời sống mọi người ko còn thiếu thốn nhiều như trước. Thì việc gìn giữ những trị giá truyền thống là việc làm nhu yếu. Để làm được điều đấy, chúng ta cần có 1 hệ thống giáo dục hiệu quả hơn. Ngay diễn ra từ còn nhỏ, chúng ta cần phải đoàn luyện cho lớp trẻ những truyền thống đạo đức tốt đẹp của dân tộc. Tự đoàn luyện lối sống của bản thân mỗi người cũng góp phần làm giàu nét đẹp văn hóa chung cho cả 1 tập thể.

Biết nói lời xin lỗi và cảm ơn, là 1 hành động tốt. Chúng ta chẳng mất gì nhiều mà bù lại, chúng ta giành được tình mến thương của những người bao quanh. Hãy lắng tai cuộc sống, hòa nhập vào với cuộc sống bằng chính trái tim của mình. Để thấy được cuộc sống quanh chúng ta biết bao điều tốt đẹp. Hạnh phúc sẽ mỉm cười với chúng ta. Xin cảm ơn!

Nghị luận về văn hóa cảm ơn và xin lỗi – Mẫu 10

Trong cuộc sống lời xin lỗi cùng 2 tiếng cảm ơn luôn là những nguyên lý đạo đức thiết thực nhất nhưng mà mỗi người cần có trong văn hóa xử sự. Biết nói lời cảm ơn lúc được tương trợ và biết xin lỗi lúc mắc sai trái cũng là 1 cách trình bày lòng tự trọng của chính bản thân mình

Biết cảm ơn và biết nói lời xin lỗi là 1 nguyên lý căn bản nhất trong văn hóa giao tiếp giữa con người với con người. Khi được tương trợ, con người ta cần phải nói lời cảm ơn tới ân nhân của mình, ấy là phép lịch sự tối thiểu. Khi thu được lời cảm ơn tâm thành từ người mình ban ơn, người làm ơn cũng sẽ thấy vui, thấy ấm lòng vì nhìn thấy rằng sự tương trợ của mình là có lợi, đã mang đến điều tốt tới cho mọi người.

Khi mắc phải lầm lỗi với người khác thì phải biết xin lỗi, nhận lỗi sai của mình, có như vật, tranh chấp giữa mọi người mới được giảm nhẹ, cùng lúc cũng trình bày văn hóa của người mắc lỗi, biết nhận cái sai là sẽ biết sửa sai.

Biết cảm ơn và xin lỗi đúng cảnh ngộ, đúng thời khắc sẽ giúp lòng mình được thanh thản, nhẹ nhàng hơn. Lời cảm ơn, xin lỗi lịch sự, tâm thành sẽ khiến con người với con người thân cận nhau hơn, hiểu nhau hơn, gắn kết nhau hơn vì những điều tưởng như bình dị, giản đơn mà có tầm quan trọng hết sức

Nếu chúng ta ko biết nói lời cảm ơn lúc thu được sự tương trợ của người khác, người làm ơn sẽ nhận thấy sự thiếu tôn trọng họ từ bạn, rằng việc làm của họ và bất nghĩa và sự tương trợ sẽ ko có lần thứ 2. Không chịu xin lỗi, ko chịu nhận lỗi lúc làm sai sẽ làm cho mối quan hệ của bạn trở thành căng thẳng, bạn sẽ bị bình chọn là 1 con người thiếu lễ phép, sự tôn trọng với bạn sẽ bị giảm sút trầm trọng.

Tuy nhiên, điều đáng nói ngày nay là hiện trạng những lời cảm ơn, xin lỗi hình như ko còn sự bình thường hay còn còn đó mà lại bao ẩn ý nghĩa xã giao rõ rệt. Đặc trưng là các bạn teen với lối nghĩ suy đề cao tư nhân, các bạn rất cân nhắc lúc đưa ra lời xin lỗi vì cho rằng như vật là tự hạ thấp bản thân mình hay nói ra những lời cảm ơn ko có nhiều tình cảm.

Tổ quốc ngày 1 đổi mới, đời sống của người dân càng ngày càng được cải thiện mà với sự nhu nhập của văn hóa và nhu cầu vật chất càng ngày càng cao làm cho con người càng ngày càng hững hờ, vô cảm với nhau, ít ân cần nhau và có nhiều sự tính toán thiệt hơn với nhau để giành lấy phần hơn về cho mình. Để rồi, chính những lối xử sự văn hóa đạo đức tưởng chừng đã biến thành đạo lý, truyền thống cũng bị mai 1 dần, lời cảm ơn và xin lỗi cũng vậy.

Không biết nói lời cảm ơn, xin lỗi sẽ dễ làm cho tâm hồn con người trở thành chai sạn, vô cảm. Con người với con người trong xã hội mất đi sự gắn kết. Con người ko viết nói lời cảm ơn là những người bội ơn bội bạc, những người ko biết nói lời xin lỗi là bất lương, thiếu đạo đức

Đừng khinh thường lời cảm ơn, xin lỗi tưởng chừng bé nhỏ và vô hại, nó là bề nổi của đạo đức mà đừng để nó bị thoái trào. Người ta thường nói: “Học ăn, học nói, học gói, học mở” để cho thấy tầm quan trọng của xử sự giao tiếp trong cuộc sống. Văn hóa, đạo đức, lòng tự trọng và cách bình chọn về 1 con người cũng từ ấy nhưng mà ra. Tuy nhiên, lời cảm ơn và xin lỗi phải chân tình, khởi hành từ sự tâm thành thì ấy mới đích thực hình thành những ý nghĩa tốt đẹp đích thực.

Hãy biết nói lời cảm ơn lúc được nhận ơn và biết nói lời xin lỗi lúc mắc sai trái, ấy là phép lịch sự tối thiểu nhất, cũng là thước đo tư cách của mỗi người. Hãy xây dựng cho mình 1 hình ảnh đẹp trước mắt mọi người từ những chuyện bé nhặt nhất, biết nói lời cảm ơn và xin lỗi 1 cách tâm thành.

Nghị luận về văn hóa xin lỗi và cảm ơn – Mẫu 11

Trong cuộc sống có 2 điều tưởng hình như dễ dàng, nhưng mà con người lại mất rất nhiều thời kì để học ấy chính là văn hóa cảm ơn và xin lỗi. Nghe tưởng như khó tin mà ấy lại là sự thực trong cuộc sống hiện thời. Bữa nay, chúng ta sẽ đi mày mò về văn hóa trước nhất chính là văn hóa cảm ơn. Văn hóa cảm ơn có ý nghĩa gì chúng ta cùng đi mày mò nha.

Từ trước tới bây giờ, chúng ta hay nghe nhắc đến 2 từ “cảm ơn”, vậy vì sao phải cảm ơn? Cảm ơn chính là 1 truyền thống đạo lí của dân tộc ta từ bao đời nay. Cảm ơn là 2 từ dùng để bộc bạch sự hàm ân của mình đối với người khác, ấy có thể là đối với những người đã nuôi dưỡng sinh vì thế chúng ta, có thể là những người đã tương trợ, bảo vệ hay dạy bảo cho chúng ta trưởng thành, nên người,…tất cả chúng ta đều phải nói cảm ơn. Mọi người cứ nghĩ lời cảm ơn nói rất dễ dàng người nào cũng nói được, mà ko, chẳng phải người nào cũng biết nói 2 tiếng cảm ơn đối với những người đã vì mình. Nói câu cảm ơn phải làm sao cho người nhận thấy rõ được sự tâm thành của mình trong câu nói đấy là 1 điều chúng ta cần phải học.

Có lúc nào mẹ nói 2 tiếng cảm ơn đến bố mẹ mình 1 cách nghiêm chỉnh và tâm thành hay chưa? Hay bạn nghĩ rằng, bố mẹ sinh ra ta, nuôi dưỡng chúng ta ấy là bổn phận của bố mẹ, chúng ta ko cần cảm ơn, ấy là điều thế tất rồi, cảm ơn làm gì. Nếu nghĩ tương tự thì quả là 1 sai trái, bố mẹ đã dành cả cuộc đời của mình để hy sinh cho con cái nên người, dù bao khó nhọc, cực nhọc bố mẹ vẫn cam chịu chỉ mong sao con cái trưởng thành, ko chịu thiệt thòi. Vậy còn các bạn, các bạn đã làm gì được cho bố mẹ hay chưa? Câu giải đáp hầu hết là chưa. Cha mẹ cũng ko cần các bạn làm gì, chỉ cần các bạn biết trưởng thành nên người. Vậy làm con, 1 lời cảm ơn trân thành để trình bày sự hàm ân với bố mẹ liệu có khó ko. Có rất nhiều các bạn teen hiện nay, mải chơi, nhưng mà quên đi sự hy sinh của bố mẹ, chẳng những ko hàm ân bố mẹ nhưng mà còn có hành vi bất hiếu, tới lúc ân hận thì nhìn thấy đã ko kịp nữa rồi.

Những người thầy, những người tương trợ chúng ta dù chỉ là 1 chuyện bé nhất chúng ta cũng cần nói câu cảm ơn. Khi chúng ta nói câu cảm ơn, là lúc chúng ta đã biết trưởng thành, biết tôn trọng người khác, có thái độ hàm ân với những người bao quanh, lúc nói câu cảm ơn bạn sẽ thấy lòng mình thanh thản hơn. Và người thu được câu cảm ơn của các bạn sẽ thấy được sự tâm thành của bạn và thấy sự tương trợ của mình là có lợi. Chỉ cần tương tự thôi, xã hội của chúng ta đã tốt đẹp lên rất nhiều.

Lời cảm ơn ko mang trị giá vật chất, mà nó lại mang trị giá ý thức lớn mập nhưng mà con người chẳng thể sắm được bằng vật chất. Nó giúp gắn kết mọi người lại với nhau hơn. Có lúc nào bạn hình dung, 1 ngày nào ấy, xã hội chúng ta vắng đi lời cảm ơn thì sẽ như thế nào ko? Ắt hẳn cái xã hội đấy thật nhạt nhẽo, con người cũng chẳng buồn tương trợ lẫn nhau. Sự gắn bó giữa người với người cũng dần mất đi thay vào ấy sẽ là sự hững hờ, xa lánh.

Hiện nay, văn hóa xin lỗi và văn hóa cảm ơn đang càng ngày càng mai 1. Nguyên nhân cũng là do chế độ thị phần, khiến con người tính toán nhiều hơn, chuộc lợi hơn và ít ân cần nhau hơn. Thành ra, những người trẻ lại càng bị tác động nặng nề về thực trạng này.

Trước thực trạng này, chúng ta cấp thiết nhận thức đúng mực. Không nên tiết kiệm lời cảm ơn, nhưng mà cũng ko nên cảm ơn quá nhiều, hãy biết cảm ơn đúng khi, đúng chỗ, đúng thời khắc và hơn nữa là phải có 1 thái độ tâm thành lúc cảm ơn. Đừng nói lời cảm ơn 1 cách sáo rỗng tương tự sẽ mất đi hết trị giá của lời cảm ơn.

Theo tôi, chúng ta nên rèn cho mình lề thói biết cảm ơn, biết xin lỗi để nó biến thành 1 lề thói, hình thành cách cư xử có văn hóa giữa người với người. Có tương tự, xã hội của chúng ta mới có thể tốt đẹp, tiến bộ hơn, con người mới kết đoàn, gắn bó với nhau hơn.

Nghị luận về văn hóa xin lỗi và cảm ơn – Mẫu 12

Cảm ơn hay xin lỗi là 1 trong các biểu lộ của xử sự có văn hóa, là hành vi tiến bộ, lịch sự trong quan hệ xã hội. Sẽ có khi nào ấy chúng ta đón chờ sự tương trợ từ người khác, ấy là khi lời cảm ơn cần được sử dụng 1 cách tâm thành. Lời cảm ơn biểu hiện sự kính trọng và hàm ân những gì mọi người bao quanh dành cho mình, là 1 nét đẹp văn hóa của con người. Trong xử sự giữa tập thể, lúc cảm ơn và xin lỗi được thể hiện 1 cách tâm thành, 1 mặt phản ảnh phẩm giá văn hóa của tư nhân, 1 mặt giúp mọi người dễ cư xử với nhau hơn. Trong nhiều trường hợp, lời cảm ơn hay lời xin lỗi ko chỉ đem thú vui đến người nhận, chúng còn trực tiếp xả stress uẩn khúc, gỡ rối các quan hệ, và con người cũng vì vậy nhưng mà sống vị tha hơn.

Không người nào có thể sống nhưng mà ko ân cần tới người khác. Cho đi những gì mình có và nhận lại những gì mình cần vốn là quy luật của xã hội nhân loại. Lòng hàm ân và biết nói lời cảm ơn khiến cho mối quan hệ giữa người và người thêm thân cận, gần gũi và bền chặt hơn. Những từ tưởng hình như 1 đứa trẻ lên 3 cũng có thể thốt lên được đấy lại đóng 1 vai trò hết sức lớn mập, nó trình bày nếp văn hóa xử sự lịch sự trong giao tiếp hằng ngày của chúng ta. Hơn nữa, ấy còn là 1 chất keo kết dính mọi người lại với nhau, là sợi dây vô hình gắn kết những mối quan hệ trong xã hội.

Người xưa từng nói: “Nhân bất thập toàn”, tức là ko người nào sinh ra đã trở thành xuất sắc. Sai lầm là 1 biểu lộ thường thấy trong cuộc sống con người. Có những sai trái mới có những thành công. Từ con người phổ biến tới các vĩ nhân đều có những sai trái nhất mực trong cuộc đời và sự nghiệp của mình. Lời xin lỗi luôn là 1 hành động nhu yếu mỗi lúc sai trái xảy ra để giảm thiểu những hậu quả đáng tiếc và khiến cho tâm hồn được bình an hơn.

Nghị luận về văn hóa xin lỗi và cảm ơn – Mẫu 13

Trong cuộc sống thường nhật của mỗi chúng ta, lời cảm ơn và xin lỗi tưởng hình như rất khó nói mà bản chất nó có công dụng rất mập trong việc duy trì và kết nối các mối quan hệ. Đặc trưng tại môi trường công sở, lúc công tác được khắc phục bằng sự phối hợp của cộng đồng thì trị giá của lời cảm ơn và xin lỗi càng được nhân lên gấp nhiều lần.

Cảm ơn hay xin lỗi là 1 trong các biểu lộ của xử sự có văn hóa, là hành vi tiến bộ, lịch sự trong quan hệ xã hội. Trong xử sự giữa tập thể, lúc cảm ơn và xin lỗi được thể hiện 1 cách tâm thành, 1 mặt phản ảnh phẩm giá văn hóa của tư nhân, 1 mặt giúp mọi người dễ cư xử với nhau hơn.

Trong nhiều trường hợp, lời cảm ơn hay lời xin lỗi ko chỉ đem thú vui đến người nhận, chúng còn trực tiếp xả stress uẩn khúc, gỡ rối các quan hệ, và con người cũng vì vậy nhưng mà sống vị tha hơn.

Trước đây, trong quan hệ xã hội, việc mọi người cảm ơn và xin lỗi nhau vốn là chuyện phổ biến, cảm ơn và xin lỗi biến thành 1 trong các mục tiêu để định tính nhân cách văn hóa của con người. Rồi nhiều 5 quay về đây, lời cảm ơn và xin lỗi như có chiều hướng giảm trong giao tiếp xã hội. Có người cho rằng, nguyên do của hiện trạng này là do sự thủng thẳng của chuẩn mực xử sự, lại có người cho rằng, lối sống công nghiệp làm con người chỉnh sửa, hay do bản tính của 1 người chi tiết nào ấy vốn ko quen với 2 từ cảm ơn và xin lỗi… Song thiển nghĩ, vẫn còn 1 nguyên do nữa là xưa nay, như 1 quy tắc bất thành văn, thường thì chỉ có con cái xin lỗi hay cảm ơn bố mẹ, người ít tuổi xin lỗi hay cảm ơn người mập tuổi, nhưng mà nhiều người mập tuổi ko để ý đến việc cảm ơn hay xin lỗi lúc xử sự với người khác. Thậm chí thường nhật lúc bố mẹ căn dặn con cái phải biết cảm ơn và xin lỗi mà đôi lúc lại ít chủ động làm gương trong việc nói những lời đấy.

Trong giao tiếp xã hội, nhất là trong giao tiếp nơi công cộng người mập tuổi hơn ít lúc sử dụng lời xin lỗi hoặc cảm ơn cho dù họ thu được sự tương trợ, hay hành vi của họ gây phiền phức cho người khác. Các em bé lúc thu được sự tương trợ hay sau lúc mắc lỗi thường ko ngại ngần nói lời xin lỗi hay cảm ơn, mà càng mập lên thì lề thói này hình như đã tiêu hao, phải chăng vì các em học nói lời cảm ơn và xin lỗi ko chỉ qua bài học giáo dục công dân hoặc qua lời răn dạy của bố mẹ, nhưng mà còn học trực tiếp qua xử sự và việc làm của những người mập tuổi?

Xin lỗi lúc bản thân mắc lỗi là chuyện phổ biến và mỗi người xử sự với lầm lỗi của mình theo cách không giống nhau. Có người thừa nhận sai trái, xin lỗi rồi sửa sai; lại có người biết là sai trái mà ko dám thừa nhận, hoặc thừa nhận mà ko chịu tu sửa và chẳng phải biết nói lời xin lỗi. Biết nói và sử dụng lời cảm ơn hay lời xin lỗi là biểu lộ của nhận thức, của việc tiến hành hành vi xử sự văn hóa. Ðể các lời nói gần gũi này biến thành lề thói trong quan hệ xã hội, mỗi người trong chúng ta cần nhận thức chi tiết hơn, để mọi người xử sự có văn hóa hơn trong giao tiếp.

Biết nói lời cảm ơn và xin lỗi là 1 mục tiêu bình chọn phẩm giá và vốn liếng văn hóa của mỗi tư nhân, từ ấy góp phần xây dựng xã hội càng ngày càng tiến bộ, tốt đẹp hơn. Dĩ nhiên, nói như thế mà cũng phải loại bỏ những lời cảm ơn hay xin lỗi ko thật lòng, để cho qua chuyện.

.

Xem thêm thông tin Văn mẫu lớp 12: Nghị luận về văn hóa cảm ơn và xin lỗi (2 Dàn ý + 13 mẫu)

Văn mẫu lớp 12: Nghị luận về văn hóa cảm ơn và xin lỗi (2 Dàn ý + 13 mẫu)

Nghị luận về văn hóa cảm ơn và xin lỗi là tài liệu cực kì bổ ích nhưng mà Vik News muốn giới thiệu tới quý thầy cô cùng các bạn học trò lớp 12 tham khảo. Tài liệu bao gồm dàn ý cụ thể kèm theo 13 bài văn mẫu hay nhất, qua ấy giúp các bạn có thêm nhiều tư liệu ôn tập, củng cố tri thức rèn kĩ năng viết văn ngày 1 hay hơn.
Lời cảm ơn và xin lỗi tưởng rất ngắn gọn mà hết mực quan trọng trong cuộc sống hằng ngày. Chính thành ra hãy hướng bản thân đi theo tuyến đường của 1 người ko chỉ có tài năng nhưng mà còn có những phẩm giá đạo đức quý giá và hãy thực hành nó ngay từ bữa nay bằng cách nói “cảm ơn” và “xin lỗi” với mọi người. Vậy sau đây là 13 bài nghị luận về cảm ơn, xin lỗi mời các bạn theo dõi tại đây.
Dàn ý nghị luận về văn hóa cảm ơn và xin lỗi
Dàn ý số 1
I. Mở bài:
– Giới thiệu vấn đề “Xin lỗi và cảm ơn”
“Lời nói chẳng mất tiền muaLựa lời nhưng mà nói cho vừa lòng nhau”.
Từ xa xưa thì văn hóa xử sự luôn là chuẩn mực để bình chọn 1 con người. văn hóa xử sự trình bày tư cách của 1 con người. để trình bày chuẩn mực có rất nhiều cách để trình bày và bình chọn. Trong ấy, lời xin lỗi và cảm ơn là 1 chuẩn mực chuẩn xác nhất cho việc bình chọn này. Nhưng lời xin lỗi và cảm ơn như thế nào cho đúng, ta cùng đi mày mò vấn đề này.
II. Thân bài:
1. Gicửa ải thích “xin lỗi, cảm ơn”
* Cảm ơn là gì?
– “Cảm ơn” là lời bộc bạch thái độ hàm ân, cảm kích trước lời nói, hành động hay sự tương trợ của 1 người nào ấy đối với những người giúp mình.
* Xin lỗi là gì?
– “Xin lỗi” là lời bộc bạch thái độ hối lỗi, ăn năn trước những sai trái mình đã gây ra cho những người khác. Tùy theo hậu quả xảy ra nhưng mà lời xin lỗi có được tha thứ.
2. Biểu hiện của xin lỗi và cảm ơn
* Cảm ơn
– Vào ngày lễ tặng hoa cho mẹ để trình bày lòng hàm ân
– Biết ơn giáo viên
– Ghi nhớ công ơn những người tương trợ mình
* Xin lỗi
– Có thái độ ăn năng ăn năn trước hành động sai lầm của mình
– Có những hành động sửa lỗi.
3. Thực trạng
– Nhiều thanh niên ngày nay ngại nói xin lỗi và cảm ơn
– Có nhiều người hững hờ, vô cảm với người khác; văn hóa cảm ơn, xin lỗi càng ngày càng bị mai 1.
4. Nguyên nhân
– Do đời sống xã hội càng ngày càng tăng trưởng, lối sống vô cảm khiến người ta bớt ân cần tới nhau, tính toán nhiều hơn. Sinh ra trong xã hội ấy, lứa tuổi trẻ hiện nay nhiều ít bị tác động.
5. Hậu quả
– Hành động này tạo ra những con người chai lì, vô cảm, làm cho xã hội mất đi sự gắn kết, lẻ tẻ, rời rạc.
– Những đứa trẻ ko biết cảm ơn, xin lỗi lúc mập lên sẽ biến thành những người bội ơn, bất lương, ko chung thuỷ.
III. Kết bài:
– Nêu ý nghĩa của “cảm ơn và xin lỗi”
– Thể hiện quan điểm của mình về những vấn đề này.
Dàn ý số 2
I. Mở bài:
Giới thiệu vấn đề “Xin lỗi và cảm ơn”
II. Thân bài: Làm rõ vấn đề cần nghị luận cảm ơn, xin lỗi
1. Cảm ơn và xin lỗi là 1 đạo lý lâu đời
– Người Việt Nam ta trọng tình trọng nghĩa, thẳng thắn, biết nói cảm ơn lúc nhận ơn, biết xin lỗi lúc mắc lỗi. Ấy là 1 nguyên lý đạo đức.
– Vì sao phải cảm ơn, vì sao phải xin lỗi: Để lương tâm được thanh thản…
– Cảm ơn, xin lỗi khiến cho xã hội trở thành gắn kết, nhân loại thân cận và hiểu nhau hơn.
– Chuyện gì sẽ xảy ra giả dụ mỗi chúng ta ko biết cảm ơn, xin lỗi? (lúc ấy liệu mọi người còn dám tương trợ ta ko?)
2. Thực trạng
– Các bạn teen hững hờ, vô cảm với người khác; văn hóa cảm ơn, xin lỗi càng ngày càng bị mai 1.
– Vì sao lại có thực trạng này: Do đời sống thị phần khiến người ta bớt ân cần tới nhau, tính toán nhiều hơn. Sinh ra trong xã hội ấy, lứa tuổi trẻ hiện nay nhiều ít bị tác động.
– Biểu hiện (nêu biểu lộ đời sống). Hãy nhớ, đề bài ko chỉ đề xuất bạn viết về thuần tuý “cảm ơn” hay “xin lỗi”, nói rộng ra, ấy là thái độ của bạn teen hiện nay với cuộc sống, với mọi người.
– Tác hại của lối sống này: Nó tạo ra những con người chai lỳ, vô cảm, làm cho xã hội mất đi sự gắn kết, lẻ tẻ, rời rạc. Nói hẹp, 1 đứa trẻ ko biết văn hóa cảm ơn, xin lỗi lúc mập lên sẽ biến thành những người bội ơn, bất lương, ko chung thuỷ.
3. Liên hệ bản thân
– Bạn thấy mình đã biết nói lời cảm ơn hay xin lỗi chưa?
– Suy nghĩ của riêng bạn (tán đồng hay phản đối?)
4. Đưa ra biện pháp
III. Kết bài:
– Nêu ý nghĩa của văn hóa “cảm ơn và xin lỗi”
– Cuối cùng trình bày quan điểm của mình về những vấn đề này.
Nghị luận văn hóa cảm ơn và xin lỗi – Mẫu 1
Con người trong cuộc sống sẽ có những khi ko tránh khỏi những cảnh huống ngang trái, khó đỡ. Tuy nhiên, chúng ta cần giữ cho mình thái độ cư xử lịch sự, nhã nhặn, biết nói lời cảm ơn và xin lỗi đúng khi.
Xin lỗi là tâm cảnh hối lỗi, cảm thấy có lỗi với người khác lúc mình làm điều gì sai với họ và thừa nhận lầm lỗi ấy bằng lời nói và hành động; có tinh thần tu sửa những lầm lỗi nhưng mà bản thân mình gây ra. Còn cảm ơn là tâm cảnh vui vẻ, hạnh phúc, dễ chịu lúc người khác làm điều gì ấy giúp mình hoặc khiến mình trở thành tốt hơn. Cảm ơn còn là sự hàm ân của bản thân đối với người khác trước tấm lòng của họ dành cho mình. Xin lỗi và cảm ơn là những lời nói, hành động thiết thực của con người, nó bình chọn phẩm hạnh, đạo đức của con người ấy. Chính vì vậy, mỗi chúng ta hãy biết nói lời cảm ơn và xin lỗi đúng thời khắc.
Xin lỗi lúc ta làm sai và cảm ơn lúc ta được tương trợ là 1 phép lịch sự tối thiểu trình bày đạo đức của con người cùng lúc khiến người khác tôn trọng ta hơn. Trong cuộc sống sẽ ko tránh khỏi những khi mắc sai trái và những khi mình rơi vào cảnh ngộ ngang trái được người khác tương trợ, chính vì vậy chúng ta cần trình bày thái độ ân hận hoặc hàm ân với họ. Nếu xã hội người nào cũng biết nói cảm ơn và xin lỗi đúng khi, đúng chỗ, đúng thời khắc thì xã hội này sẽ tốt đẹp hơn.
Tuy nhiên, trong cuộc sống vẫn còn nhiều người ko biết hoặc ko dám thừa nhận lầm lỗi của mình lúc mình làm sai, lại có những người vô cảm, ghẻ lạnh trước sự tương trợ của người khác,… ấy là những con người hèn mạt đáng bị chỉ trích.
Mỗi con người chỉ được sống 1 lần độc nhất, chúng ta hãy phấn đấu hoàn thiện bản thân, biến thành 1 con người có đạo đức, biết nói lời cảm ơn, xin lỗi đúng khi đúng chỗ và nỗ lực làm 1 công dân tốt cho xã hội.
Nghị luận về văn hóa cảm ơn và xin lỗi – Mẫu 2
1 con người toàn diện là 1 con người ko chỉ có tài năng xuất chúng nhưng mà đầu tiên phải là 1 con người có đạo đức và những phẩm giá quý giá. 1 trong những phẩm giá tốt đẹp ấy là coi trọng nghĩa tình, biết nói lời cảm ơn lúc thu được sự tương trợ, phân phối từ người khác và nói lời xin lỗi lúc phạm sai trái. Không được quy định trong bộ luật chính thức nào mà nó đã trở quy luật bất thành văn, là thước đo để bình chọn phẩm giá của 1 con người.
Mọi đứa trẻ lúc khởi đầu bước những bước lẫm chẫm khám phá toàn cầu bao quanh đều được tía má, ông bà và thầy cô dạy rằng lúc được người nào cho ấy cho thứ gì hay lúc người ta giúp mình việc gì ấy thì phải nói “Cảm ơn” để tỏ lòng hàm ân, trân trọng với sự tương trợ ấy và lúc trót phạm lỗi, gây ra rối rắm cho người khác phải biết nói “Xin lỗi” để tỏ lòng biết lỗi, ân hận của bản thân. Hầu như đứa trẻ nào cũng ghi nhớ và thực hành đúng 2 câu nói này dưới sự giám sát, nhắc nhở của tía má hay thầy cô mà lúc mập lên, chúng dần dần quên đi phải nói 2 câu này và đôi lúc có nhớ rằng phải nói thì cũng ko còn nhớ lí do đích thực vì sao phải nói “Cảm ơn” và “Xin lỗi” nữa. Rộng ra hơn nữa trong xã hội, rất nhiều người đã ko còn nhớ bài học đầu đời mà hết sức quan trọng này nữa rồi.
1 tư nhân sống trong cộng đồng ko bao giờ có thể sống 1 mình tách biệt với mọi người nhưng mà xoành xoạch có ít ra 1 mối quan hệ nào ấy với người khác. Kế bên ấy, ko 1 người nào trong xã hội có thể làm mọi việc bằng tự chính bản thân, tỉ dụ như 1 cô gái sống 1 mình thì đôi lúc với sức lực yếu đuối của nữ giới chẳng thể bê 1 bình nước nặng lên trên nhiều tầng lầu nhưng mà ko thấy mệt, hay 1 người chẳng thể xong xuôi tốt 1 hạng mục công tác gieo neo nhưng mà ko cần tới ý nghĩ và công huân của người khác,….bởi vậy, kiên cố ít ra 1 lần trong đời bạn sẽ cần tới sự tương trợ của người khác, nhưng mà lúc nhận sự tương trợ ấy rồi, bạn nên hững hờ coi như lẽ hẳn nhiên hay cần có thái độ hàm ân người ấy? Câu giải đáp hẳn nhiên là vế thứ 2 và để làm được điều ấy, 1 câu “Cảm ơn” ngắn gọn, dễ dàng đôi lúc cũng là đủ rồi.
Kế bên ấy, người nào ấy đã từng nói rằng ko 1 người nào trên đời là xuất sắc, mỗi con người nhất mực sẽ mắc ít ra 1 lỗi sai nào ấy, có những lỗi sai chỉ gây tác động cho bản thân, mình sai mình chịu mà cũng có những lầm lỗi làm tác động tới cả người khác như đi đường xui xẻo xô vào làm ngã 1 người đang ôm 1 chồng tài liệu dày hay dễ dàng là 1 đứa trẻ tinh nghịch trót đá bóng làm vỡ ô cửa kính của nhà láng giềng. Chúng ta chẳng thể vặn ngược thời kì để chặn đứng những sai trái ấy do vậy lúc gây ra lầm lỗi thì chỉ có thể tìm cách giải quyết và đầu tiên là phải biết nói với nạn nhân nhưng mà chúng ta gây ra lỗi 2 tiếng “Xin lỗi”.
Trong xã hội phong kiến chẳng phải đứa trẻ nào cũng được tới trường để học con chữ mà bù vào ấy là chúng được tía má khuyên bảo nghiêm khắc những tiêu chuẩn đạo đức nhưng mà biết nói cảm ơn và xin lỗi là 1 trong những bài học quan trọng. Mặt khác trong xã hội cũ lúc nhịp sống còn chậm, mọi người sống với nhau rất tình cảm nên ko khó để nhận thấy những biểu lộ tâm thành và lời cảm ơn, xin lỗi. Nhưng thời kì trôi đi, xã hội càng ngày càng nâng cao hơn, những tưởng con người ta sẽ tăng lên tầm hiểu biết về vấn đề này mà thực tiễn thật đáng buồn làm sao lúc lời cảm ơn và xin lỗi dần ít đi trong xã hội. Nhiều người xin vào cái cớ nếu cứ nói cảm ơn và xin lỗi liên tiếp thì chỉ là biểu lộ của sự khách sáo cách biệt, sự nông cạn và giả tạo nhưng mà ko bao giờ nói “Cảm ơn” hay “Xin lỗi”. Nhưng theo tôi, đây chỉ là sự ngụy biện cho lối sống đã xuống cấp. Con người ta dần cách biệt nhau, mỗi người sống trong toàn cầu của riêng bản thân nhưng mà ko cần ân cần tới cảm nhận của người khác. Các bạn hãy thử nghĩ suy thêm bằng cách đặt bản thân vào địa điểm của người khác, lúc bản thân mình tương trợ người nào ấy với sự niềm nở, tâm thành mà nhận lại chỉ là sự thờ ơ và lúc người nào ấy gây ra lỗi đẩy bản thân mình vào rối rắm nhưng mà ko chút hối lỗi, ân hận với hành động ấy thì các bạn sẽ có xúc cảm gì? Câu giải đáp của các bạn cũng chính là câu giải đáp cho câu hỏi “Vì sao chúng ta phải biết nói lời cảm ơn và xin lỗi”.
Lời cảm ơn và xin lỗi tưởng rất ngắn gọn mà hết mực quan trọng trong cuộc sống hằng ngày. Hãy hướng bản thân đi theo tuyến đường của 1 người ko chỉ có tài năng nhưng mà còn có những phẩm giá đạo đức quý giá và hãy thực hành nó ngay từ bữa nay bằng cách nói “cảm ơn” và “xin lỗi” với mọi người.
Nghị luận về văn hóa cảm ơn và xin lỗi – Mẫu 3
Những câu chuyện về lời cảm ơn và xin lỗi chẳng bao giờ là thừa để đề cập trong cuộc sống xô bồ như thế này, dù chẳng phải người nào cũng hiểu hoặc hiểu mà cho qua, có những điều tưởng như bé nhặt nhất, mà lại có ý nghĩa quan trọng thế nào trong cuộc sống này.
Ngày càng ít nghe thấy người ta, nhất là những người trẻ tuổi, nói “cảm ơn” và “xin lỗi” với nhau. Những lời xin lỗi ngày càng thiếu đi trong cuộc sống xã hội thì những lời cảm ơn hầu như ko còn đó, khi mà sự lịch thiệp, khiêm tốn, hàm ân và biết lỗi phải là 1 phần quan trọng trong cuộc sống thường ngày của chúng ta. Đã bao giờ bạn tự hỏi mình thật sự nói những câu ấy bao lăm lần trong 1 ngày, và nếu có nói, thì đã bao giờ chúng ta nói những điều ấy 1 cách thực bụng? Và từ những lời nói ấy, đi xa hơn, là những hành động để xin lỗi và cảm ơn? Thế ấy, chúng ta đã mất đi lề thói nói 2 từ ấy. Nhưng những người nào có thể nói được 2 từ ấy lại có những người chỉ biết nói đúng những từ đấy, và ko biết làm gì để trình bày những điều nhưng mà họ mới nói từ trong tâm của mình.
Nhiều người nói rằng nói những điều ấy ra là 1 sự khách khí và đôi lúc, giả tạo và người nào cũng “ngại ngại”. Cái chính là thực bụng. Ừ, thì 1 phần sự thừa nhận đấy là đúng, mà vì sao con người ta chẳng thể sống xã giao với nhau khi mà điều ấy chẳng có gì là giả trá, vì sao chúng ta chẳng thể biết nói lời cảm ơn 1 người nào ấy và nhận lỗi 1 người nào ấy chỉ vì điều ấy là bé nhặt nhất, khi mà 1 cái thùng rác vô tri vô giác vẫn có dòng chữ “Cảm ơn đã bỏ rác vào tôi”?
Cuộc sống công nghiệp hiện nay đã làm con người ta chỉnh sửa quá nhiều, và trong bản tính của mỗi người, chẳng phải khi nào cũng biết tới 2 từ cảm ơn và xin lỗi. Nhưng có bao giờ người nào đặt ra câu hỏi: Cuộc sống Phương Tây còn nhanh gấp bội chúng ta, vì sao họ vẫn có thể nói được những điều đấy và chả lẽ họ luôn gượng gạo và coi chuyện nói điều ấy ra là giả trá như chúng ta vẫn nghĩ? Vấn đề là lối sống và giáo dục, nhưng mà nghe đâu từ lâu, người ta đã dạy con nít những điều này 1 cách máy móc và giáo điều trong những cuốn “Giáo dục công dân”, nhưng mà những tiết học “Giáo dục công dân” lại là được những người có bổn phận trở thành những giờ học buồn tẻ. Cảm ơn và xin lỗi – bài học về phép lịch sự trước nhất của mỗi người hình như đang bị nhiều người trẻ quên lãng. Tiếng cảm ơn xin lỗi đang thưa dần…
Từ nhiều 5 quay về đây, nền móng đạo đức tuy ko tới nỗi sụp đổ như 1 số người đã báo động mà rõ ràng đã mờ nhạt đi. Tiếng “cảm ơn” đã loáng thoáng dần. Chừng như người ta ko biết tới nó hay đã cố quên đi.
Để làm người đã khó, để làm người tốt càng khó hơn. “Học ăn, học nói, học gói, học mở” Đừng “khinh thường” những người phổ biến, giản dị và thậm chí là bé nhỏ… Hãy kể từ câu nói xin lỗi sau mỗi sai trái của mình và lời cảm ơn trước sự tương trợ của người khác – bất kỳ họ là người nào.
Nghị luận về văn hóa cảm ơn và xin lỗi – Mẫu 4
Có 2 câu rất ngắn gọn mà con người ta lại thường hay quên nói lúc được người nào ấy tương trợ hay lúc mắc lỗi với người khác, ấy là ” cảm ơn” và ” xin lỗi”.
Bạn cảm thấy thế nào lúc tương trợ 1 người và thu được lời cảm ơn từ họ? Hạnh phúc, vui sướng và thấy mình sống có lợi hơn, người với người gần gũi hơn,….? Bạn cảm thấy thế nào lúc người nào ấy mắc lỗi với bạn cơ mà chẳng phải nói lời xin lỗi? Thất vọng, tức tối, tấm tức, thấy con người thật ko biết điều….?
Không phải khi nào chúng ta tương trợ người khác cũng vì 1 lời cảm ơn hay tha thứ, bỏ dở cho người khác chỉ vì 1 lời xin lỗi nhưng mà chúng ta làm những điều ấy vì nó đáng làm và nên làm. Thế mà 1 lời cảm ơn sẽ gắn kết con người với nhau hơn, 1 lời xin lỗi sẽ giúp mọi tức tối quá đi mau chóng hơn, khiến con người vị tha hơn, giúp những vết rạn tình cảm mau chóng được hàn gắn hơn. Vậy vì sao chúng ta lại cảm thấy gieo neo tới vậy lúc nói 2 câu này hay chúng ta lại thường quên đi việc cần phải nói nó trong cuộc sống?
Có phải lúc nói cảm ơn 1 người khác bạn có cảm giác mình mang ơn họ, cảm thấy nặng nề lúc nghĩ tới việc phải trả ơn? Còn lúc phải nói xin lỗi bạn lại cảm thấy đang hạ mình xuống, mình là người có lỗi? Không phải tương tự đâu. đừng để những cảm giác, nghĩ suy méo mó đấy khiến cho con người chúng ta trở thành ích kỷ, hẹp hòi và thậm chí là thiếu văn hoá. 1 lời xin lỗi và cảm ơn đúng khi có ý nghĩa lớn mập biết bao. 1 tình bạn đẹp có thể đổ vỡ chỉ vì cả 2 bên ko người nào chịu nói lời xin lỗi, 1 người có thể động lòng lúc ko thu được lời cảm ơn…..
Có hàng nghìn lý do để chúng ta nói lời cảm ơn và xin lỗi và hãy nói nó bất kỳ lúc nào có dịp và đừng để phải hối tiếc, hối lỗi vì đã ko nói 2 câu này.
” Lời nói chẳng mất tiền muaLựa lời nhưng mà nói cho vừa lòng nhau”
Câu nói của ông cha luôn nhắc nhở chúng ta cách đối nhân xử thế. Mỗi chúng ta chỉ cần khoan thứ hơn, bớt ích kỷ hơn biết đặt mình vào địa điểm của người khác và nghĩ suy thoáng hơn thì cuộc sống này sẽ tốt đẹp hơn biết bao lăm. Và để làm được điều ấy chúng ta cần học cách nói 2 câu “cảm ơn” và “xin lỗi” đúng khi.
Nghị luận về văn hóa cảm ơn và xin lỗi – Mẫu 5
Trong xã hội công nghệ hóa, tiên tiến hóa với vận tốc chóng mặt như hiện nay, con người hình như bị giảm thiểu giao tiếp với nhau. Mỗi tư nhân chú trọng vào việc xây dựng hình ảnh trên mạng xã hội nhiều hơn những phương thức xử sự thường ngày trong đời sống thực. Chính thành ra, việc nói lời cảm ơn hay xin lỗi càng ngày càng hạn chế tần suất hiện ra, tuy đây là những câu nói giản đơn và căn bản nhất nhưng mà bất cứ đứa trẻ nào cũng nằm lòng.
Lời cảm ơn là lời trình bày sự hàm ân, quý trong dành cho những người đã tương trợ lúc ta gặp vấn đề, hoặc dễ dàng hơn, lời cảm ơn được thốt ra lúc ta thu được sự tự tế từ địch thủ. Không người nào tiếc 1 lời cảm ơn lúc được dùng cho 1 cách vẹn toàn từ người bồi bàn. Lời cảm ơn kèm nụ cười gần gũi trình bày bạn là người có học thức, hòa đồng, vui vẻ và biết trân trọng người khác. Lời xin lỗi là sự tiếc nuối, thừa nhận sai trái và mong muốn tu sửa lầm lỗi lúc ta vô tình mắc lỗi. Lời xin lỗi lúc làm bố mẹ buồn, xin lỗi lúc vô tình làm rơi đồ của người khác,… có bản lĩnh làm dịu đi cơn hot giận, xả stress những hiểu lầm ko đáng có. Bản thân chúng ta lúc bị làm khó chịu cũng xứng đáng thu được 1 lời xin lỗi. Như vậy, cảm ơn là xin lỗi là những câu nói dễ dàng nhất, dễ nói nhất, phản ảnh văn hóa giao tiếp, trình độ tư duy của mỗi cá thể và làm con người ngày thêm gắn kết. Tuy nhiên, càng ngày càng ít những lời cảm ơn và xin lỗi được nói ra trong những cuộc đối thoại hàng ngày.
Trên thực tiễn có thể thấy 1 cách đơn giản, con người càng ngày càng ít nói cảm ơn lúc được tương trợ hay nói xin lỗi lúc phạm sai trái. Trong số chúng ta, còn được bao lăm người nói cảm ơn lúc nhận tiền thừa từ những người bán hàng, cúi đầu cảm ơn lúc xong xuôi 1 chuyến xe an toàn, dễ chịu. Lời cảm ơn tâm thành khởi hành từ đáy lòng ko yêu cầu phải ở trong cảnh ngộ thanh cao, mĩ miều. Cũng ko còn nhiều người biết nói lời xin lỗi lúc lỡ va quệt vào người tham dự giao thông, thay vào ấy là những lời mắng chửi thậm tệ như “ko biết đi à”, “mắt để ở đâu nhưng mà ko biết nhường đường”. Xin lỗi từ những điều bé nhặt ko làm chúng ta “mất giá”, ấy là cách xử sự tối căn bản của những người lịch thiệp, hòa giải mọi uẩn khúc và hiểu lầm, gắn kết con người với con người.
1 sự thực đáng buồn rằng văn hóa xin lỗi và văn hóa cảm ơn của người Việt Nam càng ngày càng có chiều hướng đi xuống. Giới trẻ ko có phản xạ cảm ơn lúc thu được sự tương trợ của người khác, điều này có thể đơn giản trông thấy, nghe thấy lúc các bạn teen giao tiếp với những người bán hàng. Họ thường có nghĩ suy rằng, họ bỏ tiền ra để sắm dịch vụ, vì vậy, người bán hàng cần cảm ơn họ mà họ ko nhu yếu nói cảm ơn. Suy nghĩ méo mó này chắc hẳn đã và đang được tư duy bởi phần mập công dân ngày nay. Gần giống tương tự, người mập – tấm gương của những măng non dân tộc, lại rất hi hữu xin lỗi lúc mắc sai trái. Bậc bố mẹ cho rằng họ ko có bổn phận phải xin lỗi con cái cho dù họ trách mắng con nít sai hay phạm sai trái trước mặt con nít. Chính những hành động đấy ảnh hưởng vào tâm thức của trẻ con 1 lối sống và hành vi thụ động. Thậm chí, có những trường hợp bố mẹ ra đường với con bé ngồi sau vẫn chuẩn bị nhiếc mắng, cãi nhau lúc gặp sự cố. Con trẻ chính là tấm gương phản chiếu của bố mẹ, nên hình như sự suy đồi văn hóa cảm ơn và xin lỗi đã bắt nguồn, còn đó từ những lứa tuổi đi trước.
Nguyên nhân của hiện trạng này 1 phần được đổ lỗi do sự bùng nổ của công nghệ thông tin. Con người dành quá nhiều thời kì cho những thiết bị điện tử tiên tiến, cho điện thoại thông minh, cho ipad, cho máy tính bảng… Thay vì ra đường gặp mặt và tăng nhanh bản lĩnh giao tiếp, phần nhiều mọi người tuyển lựa ở nhà, trò chuyện với bạn hữu qua tin nhắn, dế yêu. Bản tính con người từ ấy bớt thiện lương hơn do ít được đặt trong cảnh huống giao tiếp trực diện. Những lời xin lỗi, cảm ơn ko còn có dịp được trình bày tính năng lúc qua khoảng cách màn hình, ta chẳng thể biết địch thủ đang làm gì bên kia, bao quanh họ có những người nào, họ bình phẩm về ta như thế nào. Nhân tính con người chỉnh sửa theo guồng xoay tăng trưởng của thời đại công nghệ. Hơn nữa, phải thừa nhận 1 điều rằng, từ trước đến nay, việc giáo dục chuẩn mực xử sự ít được ân cần. Các bậc phụ huynh dành thời kì đi kiếm tiền nhiều hơn là dạy bảo con nít cách cư xử sao cho phải phép. Những lớp kĩ năng sống chỉ phần nào khỏa lấp được sự thiếu thốn về mặt giáo dục tư cách, không những thế, cũng chẳng phải đứa trẻ nào cũng được uốn nắn, bài bản trong môi trường nhiều năm kinh nghiệm tương tự. Việc ko nói lời cảm ơn hay xin lỗi cũng ko gây tác động ngay ngay lập tức và trực tiếp tới các mối quan hệ nên con người có chiều hướng xao nhãng, bỏ dở đơn giản, dẫn tới con người ko có lề thói nói xin lỗi và cảm ơn trong những cảnh huống nhu yếu. Tồi tệ hơn, có những trường hợp bị giáo dục cách xử sự thụ động để tránh bị xâm phạm, lâu dần sẽ tạo thành bức tường thành cách trở với toàn cầu, thui chột bản lĩnh giao tiếp và xử sự của tư nhân ấy. Hai từ cảm ơn và xin lỗi tưởng hình như dễ dàng mà lại có quá nhiều lý do để ngăn cản chúng ta nói ra. Vì “ngại”, vì “vì sao phải xin lỗi”, “sao phải cảm ơn”, vì “phổ biến tôi ko cần nói cảm ơn”, chung quy lại là vì tinh thần. Ảnh hưởng ngoại lai sẽ chẳng thể tác động nếu chúng ta là những người có khả năng vững vàng và có tinh thần duy trì những lề thói tốt đẹp, như việc nói lời xin lỗi, cảm ơn.
Cảm ơn và xin lỗi đúng khi, đúng chỗ khiến cuộc sống thêm hòa nhã, dễ dàng. Những cuộc cãi vã ko đáng có đều có thể chặn đứng ngay từ đầu bằng lời xin lỗi tâm thành. Những sự ân cần và mến thương càng nhân lên gấp bội nếu được lời cảm ơn nuôi dưỡng. Ngược lại, việc “tiết kiệm” lời cảm ơn và xin lỗi đang càng ngày càng để lại những hậu quả nhưng mà chúng ta có thể trông thấy hằng ngày. Nhân cách con người ko được cải thiện, trẻ con ko biết quý trọng những gì chúng đang được thụ hưởng, người mập gây cho mình cảm giác bất mãn lúc bắt buộc nói lời xin lỗi, những việc tốt đáng được cảm ơn lại biến thành sự hiển nhiên ko đáng được tôn trọng,… Những bài học lý thuyết sáo rỗng trong sách Giáo dục công dân niên đại mười 5 có nhẽ hoàn toàn ko có trị giá nếu ko được vận dụng vào thực tiễn đời sống ngay trước mắt. Những bài viết hô hào từ những tư nhân có tầm tác động hoàn toàn phi thực tiễn nếu chính bản thân mỗi chúng ta ko có ý định tiếp nhận và áp dụng. Nguyên nhân do chúng ta gây ra, hậu quả cũng do chúng ta hứng chịu. Có những câu cảm ơn ko thốt ra lời, cũng có những câu xin lỗi nhưng mà cả đời cũng chẳng có dịp nói được 1 lần.
Ngay diễn ra từ con bé, việc giáo dục con nít về công dụng của lời xin lỗi và cảm ơn là rất quan trọng. Chúng ta đã và đang làm rất tích cực điều này. Phần lớn mọi đứa trẻ đều thuộc làu các bài dạy cảm ơn và xin lỗi, vậy vì sao người mập lại ko tiến hành được điều ấy? Nói cảm ơn lúc được tương trợ, bộc bạch tấm lòng hàm ân và làm gương cho con cháu. Xin lỗi lúc mắc sai trái, đặc thù là xin lỗi trẻ con lúc bạn hành xử chưa đúng đắn với chúng ko chỉ dạy cách xin lỗi nhưng mà còn khiến chúng có cảm giác được tôn trọng, từ ấy trẻ con cũng biết cách tôn trọng người khác. Bản thân chúng ta cũng vậy, cần dần dần dẹp bỏ cái tôi tư nhân để biến thành cá thể tập thể. Nói lời cảm ơn và xin lỗi ko khiến chúng ta mất mát điều gì, vậy hãy “lựa lời nhưng mà nói cho vừa lòng nhau”, vừa khiến tâm cảnh phấn khởi, yên bình, vừa khiến người đối diện dễ chịu, thư thái, ngày càng tăng mối quan hệ xã hội và tăng lên địa điểm, khẳng định trị giá bản thân. Muốn được đối xử tốt, đầu tiên hãy đối xử tốt với tất cả mọi người.
Cảm ơn và xin lỗi, những điều tưởng như bé nhỏ, ko đáng phải nghĩ suy lại khiến con người ta băn khoăn, trằn trọc. Liệu 1 mối quan hệ bạn hữu lâu 5 mật thiết khoảnh khắc tan biến chỉ vì thiếu đi lời xin lỗi, có đáng hay ko? Liệu 1 nụ cười tươi rói của bác xe ôm tảo tần, khó nhọc có xứng đáng để ta nói lời cảm ơn tâm thành? Cuộc sống ko đong đếm bằng số tiền trong ví, số tri thức khổng lồ hay bộ áo quần đắt tiền. Giá trị thực tại nằm ở chỗ, bản thân ta là người như thế nào.
Nghị luận về văn hóa cảm ơn và xin lỗi – Mẫu 6
Cảm ơn hay xin lỗi là 1 trong các biểu lộ của xử sự có văn hóa, là hành vi tiến bộ, lịch sự trong quan hệ xã hội. Trong xử sự giữa tập thể, lúc cảm ơn và xin lỗi được thể hiện 1 cách tâm thành, 1 mặt phản ảnh phẩm giá văn hóa của tư nhân, 1 mặt giúp mọi người dễ cư xử với nhau hơn.
Trong nhiều trường hợp, lời cảm ơn hay lời xin lỗi ko chỉ đem thú vui đến người nhận, chúng còn trực tiếp xả stress uẩn khúc, gỡ rối các quan hệ và con người cũng vì vậy nhưng mà sống vị tha hơn.
Trước đây, trong quan hệ xã hội, việc mọi người cảm ơn và xin lỗi nhau vốn là chuyện phổ biến, cảm ơn và xin lỗi biến thành 1 trong các mục tiêu để định tính nhân cách văn hóa của con người. Rồi nhiều 5 quay về đây, lời cảm ơn và xin lỗi như có chiều hướng giảm trong giao tiếp xã hội. Có người cho rằng, nguyên do của hiện trạng này là do sự thủng thẳng của chuẩn mực xử sự, lại có người cho rằng, lối sống công nghiệp làm con người chỉnh sửa, hay do bản tính của 1 người chi tiết nào ấy vốn ko quen với 2 từ cảm ơn và xin lỗi,…Song thiển nghĩ, vẫn còn 1 nguyên do nữa là xưa nay, như 1 quy tắc bất thành văn, thường thì chỉ có con cái xin lỗi hay cảm ơn bố mẹ, người ít tuổi xin lỗi hay cảm ơn người mập tuổi, nhưng mà nhiều người mập tuổi ko để ý đến việc cảm ơn hay xin lỗi lúc xử sự với người khác.
Trong giao tiếp xã hội, nhất là trong giao tiếp nơi công cộng, người mập tuổi hơn ít lúc sử dụng lời xin lỗi hoặc cảm ơn cho dù họ thu được sự tương trợ, hay hành vi của họ gây phiền phức cho người khác. Các em bé lúc thu được sự tương trợ hay sau lúc mắc lỗi thường ko ngại ngần nói lời xin lỗi hay cảm ơn, mà càng mập lên thì lề thói này hình như đã tiêu hao, phải chăng vì các em học nói lời cảm ơn và xin lỗi ko chỉ qua bài học giáo dục công dân hoặc qua lời răn dạy của bố mẹ, nhưng mà còn học trực tiếp qua xử sự và việc làm của những người mập tuổi?
Xin lỗi lúc bản thân mắc lỗi là chuyện phổ biến, và mỗi người xử sự với lầm lỗi của mình theo cách không giống nhau. Có người thừa nhận sai trái, xin lỗi rồi sửa sai; lại có người biết là sai trái mà ko dám thừa nhận, hoặc thừa nhận mà ko chịu tu sửa và chẳng phải biết nói lời xin lỗi. Biết nói và sử dụng lời cảm ơn hay lời xin lỗi là biểu lộ của nhận thức, của việc tiến hành hành vi xử sự văn hóa. Ðể các lời nói gần gũi này biến thành lề thói trong quan hệ xã hội, mỗi người trong chúng ta cần nhận thức chi tiết hơn, để mọi người xử sự có văn hóa hơn trong giao tiếp.
Biết nói lời cảm ơn và xin lỗi là 1 mục tiêu bình chọn phẩm giá và vốn liếng văn hóa của mỗi tư nhân, từ ấy góp phần xây dựng xã hội càng ngày càng tiến bộ, tốt đẹp hơn. Dĩ nhiên, nói như thế mà cũng phải loại bỏ những lời cảm ơn hay xin lỗi ko thật lòng, để cho qua chuyện.
Nghị luận về văn hóa cảm ơn và xin lỗi – Mẫu 7
1 tư nhân sống trong cộng đồng ko bao giờ có thể sống 1 mình tách biệt với mọi người nhưng mà xoành xoạch có ít ra 1 mối quan hệ nào ấy với người khác. Kế bên ấy, ko 1 người nào trong xã hội có thể làm mọi việc bằng tự chính bản thân, tỉ dụ như 1 cô gái sống 1 mình thì đôi lúc với sức lực yếu đuối của nữ giới chẳng thể bên 1 bình nước nặng lên trên nhiều tầng lầu nhưng mà ko thấy mệt, hay 1 người chẳng thể xong xuôi tốt 1 hạng mục công tác gieo neo nhưng mà ko cần tới ý nghĩ và công huân của người khác,….bởi vậy, kiên cố ít ra 1 lần trong đời bạn sẽ cần tới sự tương trợ của người khác, nhưng mà lúc nhận sự tương trợ ấy rồi, bạn nên hững hờ coi như lẽ hẳn nhiên hay cần có thái độ hàm ân người ấy? Câu giải đáp hẳn nhiên là vế thứ 2 và để làm được điều ấy, 1 câu “Cảm ơn” ngắn gọn, dễ dàng đôi lúc cũng là đủ rồi.
Kế bên ấy, người nào ấy đã từng nói rằng ko 1 người nào trên đời là xuất sắc, mỗi con người nhất mực sẽ mắc ít ra 1 lỗi sai nào ấy, có những lỗi sai chỉ gây tác động cho bản thân, mình sai mình chịu mà cũng có những lầm lỗi làm tác động tới cả người khác như đi đường xui xẻo xô vào làm ngã 1 người đang ôm 1 chồng tài liệu dày hay dễ dàng là 1 đứa trẻ tinh nghịch trót đá bóng làm vỡ ô cửa kính của nhà láng giềng. Chúng ta chẳng thể vặn ngược thời kì để chặn đứng những sai trái ấy do vậy lúc gây ra lầm lỗi thì chỉ có thể tìm cách giải quyết và đầu tiên là phải biết nói với nạn nhân nhưng mà chúng ta gây ra lỗi 2 tiếng “Xin lỗi”.
Trong xã hội phong kiến chẳng phải đứa trẻ nào cũng được tới trường để học con chữ mà bù vào ấy là chúng được tía má khuyên bảo nghiêm khắc những tiêu chuẩn đạo đức nhưng mà biết nói cảm ơn và xin lỗi là 1 trong những bài học quan trọng. Mặt khác trong xã hội cũ lúc nhịp sống còn chậm, mọi người sống với nhau rất tình cảm nên ko khó để nhận thấy những biểu lộ tâm thành và lời cảm ơn, xin lỗi. Nhưng thời kì trôi đi, xã hội càng ngày càng nâng cao hơn, những tưởng con người ta sẽ tăng lên tầm hiểu biết về vấn đề này mà thực tiễn thật đáng buồn làm sao lúc lời cảm ơn và xin lỗi dần ít đi trong xã hội. Nhiều người xin vào cái cớ nếu cứ nói cảm ơn và xin lỗi liên tiếp thì chỉ là biểu lộ của sự khách sáo cách biệt, sự nông cạn và giả tạo nhưng mà ko bao giờ nói “Cảm ơn” hay “Xin lỗi”. Nhưng theo tôi, đây chỉ là sự ngụy biện cho lối sống đã xuống cấp. Con người ta dần cách biệt nhau, mỗi người sống trong toàn cầu của riêng bản thân nhưng mà ko cần ân cần tới cảm nhận của người khác. Các bạn hãy thử nghĩ suy thêm bằng cách đặt bản thân vào địa điểm của người khác, lúc bản thân mình tương trợ người nào ấy với sự niềm nở, tâm thành mà nhận lại chỉ là sự thờ ơ và lúc người nào ấy gây ra lỗi đẩy bản thân mình vào rối rắm nhưng mà ko chút hối lỗi, ân hận với hành động ấy thì các bạn sẽ có xúc cảm gì? Câu giải đáp của các bạn cũng chính là câu giải đáp cho câu hỏi “Vì sao chúng ta phải biết nói lời cảm ơn và xin lỗi”.
Lời cảm ơn và xin lỗi tưởng rất ngắn gọn mà hết mực quan trọng trong cuộc sống hằng ngày. Hãy hướng bản thân đi theo tuyến đường của 1 người ko chỉ có tài năng nhưng mà còn có những phẩm giá đạo đức quý giá và hãy thực hành nó ngay từ bữa nay bằng cách nói “Cảm ơn” và “Xin lỗi” với mọi người.
Nghị luận về văn hóa cảm ơn và xin lỗi – Mẫu 8
Chắc chắn sẽ thật kinh khủng. Lịch sử của nhân loại tạo nên đi liền với tiến bộ loài người, những trị giá sống. Nét văn hoá nói lời cảm ơn và xin lỗi nếu ko còn đó thì mọi trị giá của 1 sự tiến bộ trong xã hội chẳng còn là khái niệm gì.
Lời cảm ơn và xin lỗi chính là những lời nói nhưng mà chúng ta sử dụng nhiều nhất trong cuộc sống. Lời nói cảm ơn và xin lỗi biến thành 1 trong những mục tiêu để bình chọn với con người trong văn hoá xử sự. Con người sử dụng chúng trong nhiều trường hợp. Trong quan hệ xã hội việc nói lời cảm ơn và xin lỗi là 1 trong những phương thức giao tiếp dễ dàng và quan trọng nhất. Khi chúng ta được tương trợ từ người khác thì chúng ta nói lời cảm ơn, lúc chúng ta làm sai thì chúng ta xin lỗi, điều này sẽ tạo điều kiện cho chúng ta xả stress được nhiều uẩn khúc và sống vị tha với nhau hơn.
Nhưng nhiều 5 quay về đây, lời cảm ơn và xin lỗi đã có xu thế giảm trong xã hội. Người ta đã bỏ quên lời cảm ơn, lời xin lỗi dành cho nhau. Ngay diễn ra từ còn học tiểu học, chúng ta được dạy nói “cảm ơn” lúc có 1 người nào ấy giúp ta việc gì hay cho ta thứ gì ấy. Lời cảm ơn trong kĩ năng giao tiếp lúc được thốt ra người nghe sẽ cảm thấy vui hơn. Ấy là lúc bạn được 1 người khác mời 1 thứ gì ấy như “Bạn có muốn 1 tách cafe ko?”. Người Việt Nam thì thường giải đáp “Không” hoặc “Có, cảm ơn”. Nhưng người nước ngoài họ “cảm ơn” kể cả lúc họ ko có nhu cầu “Không, tôi uống rồi, cảm ơn bạn !”.
Nhiều 5 quay về đây đạo đức tuổi teen bị tin báo cảnh báo là xuống cấp trầm trọng. Tuy có thể ko tới mức ấy mà chỉ nói cách “cảm ơn – xin lỗi” cũng thấy phép lịch sự trong giao tiếp của tuổi teen đang suy giảm. Ra đường hỏi đường bác xe ôm mà lại bỏ quên cảm ơn lúc đã biết đường, đánh rơi vật dụng trên đường người khác nhặt dùm vì quá “vội vã” lại quên cảm ơn.
Người Việt thường dựa vào địa vị của mình và khinh thường người khác. Họ không thừa nhận việc nói lời “cảm ơn” với những người có địa vị thấp hơn mình. Hãy thử nhớ xem lúc bạn vào 1 trung tâm thương nghiệp chú bảo vệ dắt xe dùm bạn, bạn có “cảm ơn” người ta ko. Nhiều bạn nghĩ ấy là công tác của người ta, họ thanh toán để làm tương tự mà bạn lại vô tình quên họ cũng đang giúp bạn ấy thôi.
Và rất rất nhiều trường hợp khác nữa. Nhiều bạn teen nghĩ những cảnh huống ấy quá bé nhặt nên ko để ý nhưng mà ko biết cách thức nói lời cảm ơn trong giao tiếp là nhu yếu như thế nào. Rõ ràng lời cảm ơn và xin lỗi đã và đang bị mai 1 đi.
Chắc chắn chúng ta người nào cũng có khi mắc phải sai trái, nói năng thiếu nghĩ suy hoặc có những hành động đáng tiếc. Tuy nhiên vấn đề chẳng phải là việc phạm phải sai trái nhưng mà chính là thái độ của chúng ta sau ấy cũng như cách ta tu sửa lầm lỗi.
Xét ở góc cạnh nào ấy, phản ứng của chúng ta sau lúc mắc phải sai trái ko thuần tuý chỉ là thái độ nhất thời của ta nhưng mà còn trình bày sự trưởng thành ở mỗi người. Chẳng hạn, sau lúc nói điêu hoặc làm hỏng của cải, đồ đoàn của người nào ấy, việc bạn tâm thành nhận lỗi hay lẩn tránh bổn phận sẽ trình bày con người và tính cách của bạn rất rõ.
Thái độ hối lỗi hoặc 1 lời xin lỗi tâm thành đều trở thành hết sức nhu yếu, giúp bạn giải quyết phần nào hậu quả mình gây ra. Quả thật, nếu bạn nhìn nhận những sai trái của mình và biết sám hối, người khác sẽ tha thứ và tạo thời cơ cho bạn sửa đổi. Khi ấy mọi lo âu, căng thẳng của bạn sẽ hoàn toàn mất tích,và chìm theo thời kì, mọi lầm lỗi sẽ trôi qua và chìm dần vào lãng quên. Trong trường hợp mọi người chưa tha thứ, bạn cũng biết mình đang phấn đấu sống tốt hơn để tu sửa sai trái cũng như hy vọng 1 thời cơ thu được sự thông cảm từ tất cả mọi người.
Ngược lại nếu chúng ta vẫn tỏ ra câu chấp ko nhìn nhận những sai trái mình đã mắc phải và còn tìm cách biện minh hoặc đổ lỗi cho người khác, thì lúc đấy, bạn đã tự chuốc thêm sự căng thẳng, hổ hang cho mình. Dần dần niềm tin nhưng mà mọi người dành cho bạn sẽ ko còn nữa cũng như bạn sẽ ko bao giờ có được thời cơ để tu sửa bản thân. Và hẳn nhiên, với hành động đấy, bạn đang tự đánh mất hình ảnh tốt đẹp về mình trong nghĩ suy mọi người. Bạn cảm thấy chán nản, mỏi mệt lúc nghĩ tới những lầm lỗi nhưng mà mình đã phạm phải.
Có rất nhiều nguyên do dẫn tới hiện trạng này nhưng mà có thể nhắc đến ấy chính là sự thủng thẳng trong xử sự, nền kinh tế thị phần khiến cho con người ta chỉnh sửa hay cố lúc do bản tính của con người ấy ko quen với từ cảm ơn và xin lỗi. Và kế bên ấy thì có 1 nguyên do nữa ấy chính là xưa nay, xã hội Việt Nam chúng ta luôn tồn lại nghĩ suy người ít tuổi luôn phải cảm ơn và xin lỗi người mập tuổi và ngược lại sức mập tuổi chẳng phải làm điều ấy.
Trong giao tiếp lời cảm ơn hay xin lỗi là điều cực kỳ phổ biến và chúng ta có thể tiến hành nó mọi khi mọi nơi lúc nhu yếu, điều này trình bày được trình độ văn hóa của con người. Vì hà cớ gì nhưng mà chúng ta ko nói cảm ơn, xin lỗi.
Chúng ta cần có những giải pháp nhất mực để cải thiện tình hình này. Nhưng việc độc nhất chúng ta có thể làm chính là giáo dục tinh thần văn hóa cảm ơn và xin lỗi tới với phần nhiều dân chúng. Việc làm này mang ý nghĩa hết sức quan trọng vì việc cảm ơn và xin lỗi nó thuộc lĩnh vực văn hóa nên bí quyết có thể tiến hành là tuyên truyền và giáo dục để cải thiện vấn đề này.
Mỗi chúng ta hãy luôn nêu cao văn hóa cảm ơn và xin lỗi. Mỗi người cần có những xử sự nhất mực với những sai trái của mình. Và xin lỗi và cảm ơn là điều trước nhất nhưng mà chúng ta nên học tập.
Nghị luận về văn hóa cảm ơn và xin lỗi – Mẫu 9
Với 1 non sông có bề dày lịch sử. Với những truyền thống văn hóa hết sức rực rỡ. Những truyền thống văn hóa cao đẹp được cha ông ta truyền thừa từ nhiều lứa tuổi đến nay. Có thể nói, những truyền thống đấy, đã đi sâu vào đời sống người dân. Biết ơn người khác tương trợ, chúng ta sẽ cảm ơn. Còn nếu làm sai điều gì, chúng ta chuẩn bị xin lỗi. Đây là 1 trong những truyền thống văn hóa tốt đẹp của dân tộc ta.
Chúng ta sống ở bất kỳ đâu cũng có rất nhiều người bao quanh cùng còn đó. Hàng ngày, chúng ta xúc tiếp với rất nhiều người. Và đôi lúc, chúng ta có việc gì cần những người bao quanh mình tương trợ. Chúng ta hãy nói cảm ơn họ. Chẳng mất nhiều sức lực lúc nói 2 từ “cảm ơn” mà chúng ta lại thu được rất nhiều thứ. Cũng tương tự, xin lỗi người khác về những điều mình đã làm sai. Cũng chính là giúp bản thân mình.
Vì sao chúng ta phải xin lỗi, cảm ơn. Bởi chỉ những hành động bé ấy thôi. Cũng gắn kết con người lại với nhau. Người khác tương trợ bạn, và đôi lúc, họ chẳng cần bạn đền đáp bất kỳ thứ gì. 1 lời cảm ơn cũng là thú vui cho họ. Chẳng khó gì lúc nói 1 lời cảm ơn cả. Chúng ta sống trong 1 quần thể người chứ chẳng phải mỗi chúng ta. Vì vậy, biết cảm ơn sẽ giúp nhân loại trở lên thân cận và hiểu nhau hơn. Còn xin lỗi, là 1 đức tính chẳng thể thiếu được trong cuộc sống. Biết xin lỗi, nhận lầm lỗi nhưng mà mình đã mắc phải. Là cách tốt nhất, hiệu quả nhất để chúng ta thu được sự tha thứ. Cũng như biết nhận lỗi sẽ được người khác quý trọng hơn là giấu giếm. Bởi giấu giếm lầm lỗi tới lúc bị phát giác, chúng ta sẽ mất đi sự tôn trọng của người khác với mình.
Chuyện gì xảy ra nếu chúng ta ko biết cảm ơn, xin lỗi thì quá rõ ràng. Chúng ta sẽ mất đi sự tôn trọng của người khác đối với mình. Sẽ chẳng người nào có thể thân cận, gần gũi với chúng ta như trước nữa. Mọi người tới với chúng ta chỉ vì chuộc lợi, ko có sự chân thực. Hơn thế nữa, nếu chúng ta ko biết nói lời cảm ơn, tương trợ. Sau này, có chuyện gì xảy ra với chúng ta, người nào sẽ ra tay tương trợ. Ai còn có thể tin cậy chúng ta mỗi lúc chúng ta mắc sai trái mà giấu giếm, dùng mọi giải pháp để bao che sai phép.
Nhưng cuộc sống tiên tiến của chúng ta đang xảy ra hiện trạng tương tự. Những lời cảm ơn, xin lỗi dần mất đi. Con người trở lên hững hờ, ghẻ lạnh với những người bao quanh. Đặc trưng là lứa tuổi trẻ, những chủ sở hữu mai sau của non sông. Được xúc tiếp, học tập những tri thức tân tiến của loài người. Được ko dừng trau dồi phẩm giá lại là những người đánh mất trị giá đạo đức truyền thống. Những lời cảm ơn từ họ dần loáng thoáng, đối với bạn hữu, thầy cô, thậm chí là chính gia đình mình. Họ cũng chẳng còn nói được 1 tiếng cảm ơn, xin lỗi. Chưa làm bài tập về nhà thì ngụy biện cho hành động của mình, chẳng nói được 1 lời xin lỗi cô giáo.
Vì sao hiện trạng này lại diễn ra? Có thể nói, ấy là do sự tăng trưởng của đời sống thị phần. Con người chỉ mưu cầu hạnh phúc tư nhân, tính toán cho bản thân nhiều hơn, bớt ân cần đến người bao quanh. Và những người trẻ tuổi, sinh ra trong 1 xã hội ko dừng tăng trưởng tương tự. Nhiều ít bị tác động bởi sự tăng trưởng của xã hội làm mất đi dần những trị giá đạo đức lâu đời của dân tộc.
Tác hại của lối sống ích kỷ, chỉ biết có bản thân. Ghẻ lạnh, hững hờ với cuộc sống. Không biết cảm ơn, xin lỗi về những hành động của mình. Là nó tạo lên những con người chai lì, vô cảm, làm cho xã hội mất mất đi sự gắn kết, sống lẻ tẻ, rời rạc. 1 đứa trẻ nếu ko biết xin lỗi, cảm ơn lúc mập lên sẽ trở thành 1 đứa trẻ bội ơn, ko biết tôn trọng người khác.
Cuộc sống luôn chuyển động ko dừng, và con người sống trong ấy cũng phải chuyển động ko dừng để tăng trưởng. Nếu sống 1 cuộc sống chỉ biết đến bản thân, ko biết nói ra những câu xin lỗi, cảm ơn. Con người sẽ không thể nào hòa nhập được.
Bản thân mỗi chúng ta, hãy tự nghĩ suy xem đã biết nói lời xin lỗi, cảm ơn hay chưa? Nó có khởi hành từ chính trong tâm chúng ta hay chỉ là lời nói cho có, cho qua hay ko. Việc biết nói lời cảm ơn, xin lỗi trong cuộc sống tiên tiến này là hết sức nhu yếu. Với cuộc sống ko dừng đầy đủ, đời sống mọi người ko còn thiếu thốn nhiều như trước. Thì việc gìn giữ những trị giá truyền thống là việc làm nhu yếu. Để làm được điều đấy, chúng ta cần có 1 hệ thống giáo dục hiệu quả hơn. Ngay diễn ra từ còn nhỏ, chúng ta cần phải đoàn luyện cho lớp trẻ những truyền thống đạo đức tốt đẹp của dân tộc. Tự đoàn luyện lối sống của bản thân mỗi người cũng góp phần làm giàu nét đẹp văn hóa chung cho cả 1 tập thể.
Biết nói lời xin lỗi và cảm ơn, là 1 hành động tốt. Chúng ta chẳng mất gì nhiều mà bù lại, chúng ta giành được tình mến thương của những người bao quanh. Hãy lắng tai cuộc sống, hòa nhập vào với cuộc sống bằng chính trái tim của mình. Để thấy được cuộc sống quanh chúng ta biết bao điều tốt đẹp. Hạnh phúc sẽ mỉm cười với chúng ta. Xin cảm ơn!
Nghị luận về văn hóa cảm ơn và xin lỗi – Mẫu 10
Trong cuộc sống lời xin lỗi cùng 2 tiếng cảm ơn luôn là những nguyên lý đạo đức thiết thực nhất nhưng mà mỗi người cần có trong văn hóa xử sự. Biết nói lời cảm ơn lúc được tương trợ và biết xin lỗi lúc mắc sai trái cũng là 1 cách trình bày lòng tự trọng của chính bản thân mình
Biết cảm ơn và biết nói lời xin lỗi là 1 nguyên lý căn bản nhất trong văn hóa giao tiếp giữa con người với con người. Khi được tương trợ, con người ta cần phải nói lời cảm ơn tới ân nhân của mình, ấy là phép lịch sự tối thiểu. Khi thu được lời cảm ơn tâm thành từ người mình ban ơn, người làm ơn cũng sẽ thấy vui, thấy ấm lòng vì nhìn thấy rằng sự tương trợ của mình là có lợi, đã mang đến điều tốt tới cho mọi người.
Khi mắc phải lầm lỗi với người khác thì phải biết xin lỗi, nhận lỗi sai của mình, có như vật, tranh chấp giữa mọi người mới được giảm nhẹ, cùng lúc cũng trình bày văn hóa của người mắc lỗi, biết nhận cái sai là sẽ biết sửa sai.
Biết cảm ơn và xin lỗi đúng cảnh ngộ, đúng thời khắc sẽ giúp lòng mình được thanh thản, nhẹ nhàng hơn. Lời cảm ơn, xin lỗi lịch sự, tâm thành sẽ khiến con người với con người thân cận nhau hơn, hiểu nhau hơn, gắn kết nhau hơn vì những điều tưởng như bình dị, giản đơn mà có tầm quan trọng hết sức
Nếu chúng ta ko biết nói lời cảm ơn lúc thu được sự tương trợ của người khác, người làm ơn sẽ nhận thấy sự thiếu tôn trọng họ từ bạn, rằng việc làm của họ và bất nghĩa và sự tương trợ sẽ ko có lần thứ 2. Không chịu xin lỗi, ko chịu nhận lỗi lúc làm sai sẽ làm cho mối quan hệ của bạn trở thành căng thẳng, bạn sẽ bị bình chọn là 1 con người thiếu lễ phép, sự tôn trọng với bạn sẽ bị giảm sút trầm trọng.
Tuy nhiên, điều đáng nói ngày nay là hiện trạng những lời cảm ơn, xin lỗi hình như ko còn sự bình thường hay còn còn đó mà lại bao ẩn ý nghĩa xã giao rõ rệt. Đặc trưng là các bạn teen với lối nghĩ suy đề cao tư nhân, các bạn rất cân nhắc lúc đưa ra lời xin lỗi vì cho rằng như vật là tự hạ thấp bản thân mình hay nói ra những lời cảm ơn ko có nhiều tình cảm.
Tổ quốc ngày 1 đổi mới, đời sống của người dân càng ngày càng được cải thiện mà với sự nhu nhập của văn hóa và nhu cầu vật chất càng ngày càng cao làm cho con người càng ngày càng hững hờ, vô cảm với nhau, ít ân cần nhau và có nhiều sự tính toán thiệt hơn với nhau để giành lấy phần hơn về cho mình. Để rồi, chính những lối xử sự văn hóa đạo đức tưởng chừng đã biến thành đạo lý, truyền thống cũng bị mai 1 dần, lời cảm ơn và xin lỗi cũng vậy.
Không biết nói lời cảm ơn, xin lỗi sẽ dễ làm cho tâm hồn con người trở thành chai sạn, vô cảm. Con người với con người trong xã hội mất đi sự gắn kết. Con người ko viết nói lời cảm ơn là những người bội ơn bội bạc, những người ko biết nói lời xin lỗi là bất lương, thiếu đạo đức
Đừng khinh thường lời cảm ơn, xin lỗi tưởng chừng bé nhỏ và vô hại, nó là bề nổi của đạo đức mà đừng để nó bị thoái trào. Người ta thường nói: “Học ăn, học nói, học gói, học mở” để cho thấy tầm quan trọng của xử sự giao tiếp trong cuộc sống. Văn hóa, đạo đức, lòng tự trọng và cách bình chọn về 1 con người cũng từ ấy nhưng mà ra. Tuy nhiên, lời cảm ơn và xin lỗi phải chân tình, khởi hành từ sự tâm thành thì ấy mới đích thực hình thành những ý nghĩa tốt đẹp đích thực.
Hãy biết nói lời cảm ơn lúc được nhận ơn và biết nói lời xin lỗi lúc mắc sai trái, ấy là phép lịch sự tối thiểu nhất, cũng là thước đo tư cách của mỗi người. Hãy xây dựng cho mình 1 hình ảnh đẹp trước mắt mọi người từ những chuyện bé nhặt nhất, biết nói lời cảm ơn và xin lỗi 1 cách tâm thành.
Nghị luận về văn hóa xin lỗi và cảm ơn – Mẫu 11
Trong cuộc sống có 2 điều tưởng hình như dễ dàng, nhưng mà con người lại mất rất nhiều thời kì để học ấy chính là văn hóa cảm ơn và xin lỗi. Nghe tưởng như khó tin mà ấy lại là sự thực trong cuộc sống hiện thời. Bữa nay, chúng ta sẽ đi mày mò về văn hóa trước nhất chính là văn hóa cảm ơn. Văn hóa cảm ơn có ý nghĩa gì chúng ta cùng đi mày mò nha.
Từ trước tới bây giờ, chúng ta hay nghe nhắc đến 2 từ “cảm ơn”, vậy vì sao phải cảm ơn? Cảm ơn chính là 1 truyền thống đạo lí của dân tộc ta từ bao đời nay. Cảm ơn là 2 từ dùng để bộc bạch sự hàm ân của mình đối với người khác, ấy có thể là đối với những người đã nuôi dưỡng sinh vì thế chúng ta, có thể là những người đã tương trợ, bảo vệ hay dạy bảo cho chúng ta trưởng thành, nên người,…tất cả chúng ta đều phải nói cảm ơn. Mọi người cứ nghĩ lời cảm ơn nói rất dễ dàng người nào cũng nói được, mà ko, chẳng phải người nào cũng biết nói 2 tiếng cảm ơn đối với những người đã vì mình. Nói câu cảm ơn phải làm sao cho người nhận thấy rõ được sự tâm thành của mình trong câu nói đấy là 1 điều chúng ta cần phải học.
Có lúc nào mẹ nói 2 tiếng cảm ơn đến bố mẹ mình 1 cách nghiêm chỉnh và tâm thành hay chưa? Hay bạn nghĩ rằng, bố mẹ sinh ra ta, nuôi dưỡng chúng ta ấy là bổn phận của bố mẹ, chúng ta ko cần cảm ơn, ấy là điều thế tất rồi, cảm ơn làm gì. Nếu nghĩ tương tự thì quả là 1 sai trái, bố mẹ đã dành cả cuộc đời của mình để hy sinh cho con cái nên người, dù bao khó nhọc, cực nhọc bố mẹ vẫn cam chịu chỉ mong sao con cái trưởng thành, ko chịu thiệt thòi. Vậy còn các bạn, các bạn đã làm gì được cho bố mẹ hay chưa? Câu giải đáp hầu hết là chưa. Cha mẹ cũng ko cần các bạn làm gì, chỉ cần các bạn biết trưởng thành nên người. Vậy làm con, 1 lời cảm ơn trân thành để trình bày sự hàm ân với bố mẹ liệu có khó ko. Có rất nhiều các bạn teen hiện nay, mải chơi, nhưng mà quên đi sự hy sinh của bố mẹ, chẳng những ko hàm ân bố mẹ nhưng mà còn có hành vi bất hiếu, tới lúc ân hận thì nhìn thấy đã ko kịp nữa rồi.
Những người thầy, những người tương trợ chúng ta dù chỉ là 1 chuyện bé nhất chúng ta cũng cần nói câu cảm ơn. Khi chúng ta nói câu cảm ơn, là lúc chúng ta đã biết trưởng thành, biết tôn trọng người khác, có thái độ hàm ân với những người bao quanh, lúc nói câu cảm ơn bạn sẽ thấy lòng mình thanh thản hơn. Và người thu được câu cảm ơn của các bạn sẽ thấy được sự tâm thành của bạn và thấy sự tương trợ của mình là có lợi. Chỉ cần tương tự thôi, xã hội của chúng ta đã tốt đẹp lên rất nhiều.
Lời cảm ơn ko mang trị giá vật chất, mà nó lại mang trị giá ý thức lớn mập nhưng mà con người chẳng thể sắm được bằng vật chất. Nó giúp gắn kết mọi người lại với nhau hơn. Có lúc nào bạn hình dung, 1 ngày nào ấy, xã hội chúng ta vắng đi lời cảm ơn thì sẽ như thế nào ko? Ắt hẳn cái xã hội đấy thật nhạt nhẽo, con người cũng chẳng buồn tương trợ lẫn nhau. Sự gắn bó giữa người với người cũng dần mất đi thay vào ấy sẽ là sự hững hờ, xa lánh.
Hiện nay, văn hóa xin lỗi và văn hóa cảm ơn đang càng ngày càng mai 1. Nguyên nhân cũng là do chế độ thị phần, khiến con người tính toán nhiều hơn, chuộc lợi hơn và ít ân cần nhau hơn. Thành ra, những người trẻ lại càng bị tác động nặng nề về thực trạng này.
Trước thực trạng này, chúng ta cấp thiết nhận thức đúng mực. Không nên tiết kiệm lời cảm ơn, nhưng mà cũng ko nên cảm ơn quá nhiều, hãy biết cảm ơn đúng khi, đúng chỗ, đúng thời khắc và hơn nữa là phải có 1 thái độ tâm thành lúc cảm ơn. Đừng nói lời cảm ơn 1 cách sáo rỗng tương tự sẽ mất đi hết trị giá của lời cảm ơn.
Theo tôi, chúng ta nên rèn cho mình lề thói biết cảm ơn, biết xin lỗi để nó biến thành 1 lề thói, hình thành cách cư xử có văn hóa giữa người với người. Có tương tự, xã hội của chúng ta mới có thể tốt đẹp, tiến bộ hơn, con người mới kết đoàn, gắn bó với nhau hơn.
Nghị luận về văn hóa xin lỗi và cảm ơn – Mẫu 12
Cảm ơn hay xin lỗi là 1 trong các biểu lộ của xử sự có văn hóa, là hành vi tiến bộ, lịch sự trong quan hệ xã hội. Sẽ có khi nào ấy chúng ta đón chờ sự tương trợ từ người khác, ấy là khi lời cảm ơn cần được sử dụng 1 cách tâm thành. Lời cảm ơn biểu hiện sự kính trọng và hàm ân những gì mọi người bao quanh dành cho mình, là 1 nét đẹp văn hóa của con người. Trong xử sự giữa tập thể, lúc cảm ơn và xin lỗi được thể hiện 1 cách tâm thành, 1 mặt phản ảnh phẩm giá văn hóa của tư nhân, 1 mặt giúp mọi người dễ cư xử với nhau hơn. Trong nhiều trường hợp, lời cảm ơn hay lời xin lỗi ko chỉ đem thú vui đến người nhận, chúng còn trực tiếp xả stress uẩn khúc, gỡ rối các quan hệ, và con người cũng vì vậy nhưng mà sống vị tha hơn.
Không người nào có thể sống nhưng mà ko ân cần tới người khác. Cho đi những gì mình có và nhận lại những gì mình cần vốn là quy luật của xã hội nhân loại. Lòng hàm ân và biết nói lời cảm ơn khiến cho mối quan hệ giữa người và người thêm thân cận, gần gũi và bền chặt hơn. Những từ tưởng hình như 1 đứa trẻ lên 3 cũng có thể thốt lên được đấy lại đóng 1 vai trò hết sức lớn mập, nó trình bày nếp văn hóa xử sự lịch sự trong giao tiếp hằng ngày của chúng ta. Hơn nữa, ấy còn là 1 chất keo kết dính mọi người lại với nhau, là sợi dây vô hình gắn kết những mối quan hệ trong xã hội.
Người xưa từng nói: “Nhân bất thập toàn”, tức là ko người nào sinh ra đã trở thành xuất sắc. Sai lầm là 1 biểu lộ thường thấy trong cuộc sống con người. Có những sai trái mới có những thành công. Từ con người phổ biến tới các vĩ nhân đều có những sai trái nhất mực trong cuộc đời và sự nghiệp của mình. Lời xin lỗi luôn là 1 hành động nhu yếu mỗi lúc sai trái xảy ra để giảm thiểu những hậu quả đáng tiếc và khiến cho tâm hồn được bình an hơn.
Nghị luận về văn hóa xin lỗi và cảm ơn – Mẫu 13
Trong cuộc sống thường nhật của mỗi chúng ta, lời cảm ơn và xin lỗi tưởng hình như rất khó nói mà bản chất nó có công dụng rất mập trong việc duy trì và kết nối các mối quan hệ. Đặc trưng tại môi trường công sở, lúc công tác được khắc phục bằng sự phối hợp của cộng đồng thì trị giá của lời cảm ơn và xin lỗi càng được nhân lên gấp nhiều lần.
Cảm ơn hay xin lỗi là 1 trong các biểu lộ của xử sự có văn hóa, là hành vi tiến bộ, lịch sự trong quan hệ xã hội. Trong xử sự giữa tập thể, lúc cảm ơn và xin lỗi được thể hiện 1 cách tâm thành, 1 mặt phản ảnh phẩm giá văn hóa của tư nhân, 1 mặt giúp mọi người dễ cư xử với nhau hơn.
Trong nhiều trường hợp, lời cảm ơn hay lời xin lỗi ko chỉ đem thú vui đến người nhận, chúng còn trực tiếp xả stress uẩn khúc, gỡ rối các quan hệ, và con người cũng vì vậy nhưng mà sống vị tha hơn.
Trước đây, trong quan hệ xã hội, việc mọi người cảm ơn và xin lỗi nhau vốn là chuyện phổ biến, cảm ơn và xin lỗi biến thành 1 trong các mục tiêu để định tính nhân cách văn hóa của con người. Rồi nhiều 5 quay về đây, lời cảm ơn và xin lỗi như có chiều hướng giảm trong giao tiếp xã hội. Có người cho rằng, nguyên do của hiện trạng này là do sự thủng thẳng của chuẩn mực xử sự, lại có người cho rằng, lối sống công nghiệp làm con người chỉnh sửa, hay do bản tính của 1 người chi tiết nào ấy vốn ko quen với 2 từ cảm ơn và xin lỗi… Song thiển nghĩ, vẫn còn 1 nguyên do nữa là xưa nay, như 1 quy tắc bất thành văn, thường thì chỉ có con cái xin lỗi hay cảm ơn bố mẹ, người ít tuổi xin lỗi hay cảm ơn người mập tuổi, nhưng mà nhiều người mập tuổi ko để ý đến việc cảm ơn hay xin lỗi lúc xử sự với người khác. Thậm chí thường nhật lúc bố mẹ căn dặn con cái phải biết cảm ơn và xin lỗi mà đôi lúc lại ít chủ động làm gương trong việc nói những lời đấy.
Trong giao tiếp xã hội, nhất là trong giao tiếp nơi công cộng người mập tuổi hơn ít lúc sử dụng lời xin lỗi hoặc cảm ơn cho dù họ thu được sự tương trợ, hay hành vi của họ gây phiền phức cho người khác. Các em bé lúc thu được sự tương trợ hay sau lúc mắc lỗi thường ko ngại ngần nói lời xin lỗi hay cảm ơn, mà càng mập lên thì lề thói này hình như đã tiêu hao, phải chăng vì các em học nói lời cảm ơn và xin lỗi ko chỉ qua bài học giáo dục công dân hoặc qua lời răn dạy của bố mẹ, nhưng mà còn học trực tiếp qua xử sự và việc làm của những người mập tuổi?
Xin lỗi lúc bản thân mắc lỗi là chuyện phổ biến và mỗi người xử sự với lầm lỗi của mình theo cách không giống nhau. Có người thừa nhận sai trái, xin lỗi rồi sửa sai; lại có người biết là sai trái mà ko dám thừa nhận, hoặc thừa nhận mà ko chịu tu sửa và chẳng phải biết nói lời xin lỗi. Biết nói và sử dụng lời cảm ơn hay lời xin lỗi là biểu lộ của nhận thức, của việc tiến hành hành vi xử sự văn hóa. Ðể các lời nói gần gũi này biến thành lề thói trong quan hệ xã hội, mỗi người trong chúng ta cần nhận thức chi tiết hơn, để mọi người xử sự có văn hóa hơn trong giao tiếp.
Biết nói lời cảm ơn và xin lỗi là 1 mục tiêu bình chọn phẩm giá và vốn liếng văn hóa của mỗi tư nhân, từ ấy góp phần xây dựng xã hội càng ngày càng tiến bộ, tốt đẹp hơn. Dĩ nhiên, nói như thế mà cũng phải loại bỏ những lời cảm ơn hay xin lỗi ko thật lòng, để cho qua chuyện.

TagsNghị luận xã hội Văn mẫu lớp 12

[rule_2_plain] [rule_3_plain]

#Văn #mẫu #lớp #Nghị #luận #về #văn #hóa #cảm #ơn #và #xin #lỗi #Dàn #mẫu

Văn mẫu lớp 12: Nghị luận về văn hóa cảm ơn và xin lỗi (2 Dàn ý + 13 mẫu)

Nghị luận về văn hóa cảm ơn và xin lỗi là tài liệu cực kì bổ ích nhưng mà Vik News muốn giới thiệu tới quý thầy cô cùng các bạn học trò lớp 12 tham khảo. Tài liệu bao gồm dàn ý cụ thể kèm theo 13 bài văn mẫu hay nhất, qua ấy giúp các bạn có thêm nhiều tư liệu ôn tập, củng cố tri thức rèn kĩ năng viết văn ngày 1 hay hơn.
Lời cảm ơn và xin lỗi tưởng rất ngắn gọn mà hết mực quan trọng trong cuộc sống hằng ngày. Chính thành ra hãy hướng bản thân đi theo tuyến đường của 1 người ko chỉ có tài năng nhưng mà còn có những phẩm giá đạo đức quý giá và hãy thực hành nó ngay từ bữa nay bằng cách nói “cảm ơn” và “xin lỗi” với mọi người. Vậy sau đây là 13 bài nghị luận về cảm ơn, xin lỗi mời các bạn theo dõi tại đây.
Dàn ý nghị luận về văn hóa cảm ơn và xin lỗi
Dàn ý số 1
I. Mở bài:
– Giới thiệu vấn đề “Xin lỗi và cảm ơn”
“Lời nói chẳng mất tiền muaLựa lời nhưng mà nói cho vừa lòng nhau”.
Từ xa xưa thì văn hóa xử sự luôn là chuẩn mực để bình chọn 1 con người. văn hóa xử sự trình bày tư cách của 1 con người. để trình bày chuẩn mực có rất nhiều cách để trình bày và bình chọn. Trong ấy, lời xin lỗi và cảm ơn là 1 chuẩn mực chuẩn xác nhất cho việc bình chọn này. Nhưng lời xin lỗi và cảm ơn như thế nào cho đúng, ta cùng đi mày mò vấn đề này.
II. Thân bài:
1. Gicửa ải thích “xin lỗi, cảm ơn”
* Cảm ơn là gì?
– “Cảm ơn” là lời bộc bạch thái độ hàm ân, cảm kích trước lời nói, hành động hay sự tương trợ của 1 người nào ấy đối với những người giúp mình.
* Xin lỗi là gì?
– “Xin lỗi” là lời bộc bạch thái độ hối lỗi, ăn năn trước những sai trái mình đã gây ra cho những người khác. Tùy theo hậu quả xảy ra nhưng mà lời xin lỗi có được tha thứ.
2. Biểu hiện của xin lỗi và cảm ơn
* Cảm ơn
– Vào ngày lễ tặng hoa cho mẹ để trình bày lòng hàm ân
– Biết ơn giáo viên
– Ghi nhớ công ơn những người tương trợ mình
* Xin lỗi
– Có thái độ ăn năng ăn năn trước hành động sai lầm của mình
– Có những hành động sửa lỗi.
3. Thực trạng
– Nhiều thanh niên ngày nay ngại nói xin lỗi và cảm ơn
– Có nhiều người hững hờ, vô cảm với người khác; văn hóa cảm ơn, xin lỗi càng ngày càng bị mai 1.
4. Nguyên nhân
– Do đời sống xã hội càng ngày càng tăng trưởng, lối sống vô cảm khiến người ta bớt ân cần tới nhau, tính toán nhiều hơn. Sinh ra trong xã hội ấy, lứa tuổi trẻ hiện nay nhiều ít bị tác động.
5. Hậu quả
– Hành động này tạo ra những con người chai lì, vô cảm, làm cho xã hội mất đi sự gắn kết, lẻ tẻ, rời rạc.
– Những đứa trẻ ko biết cảm ơn, xin lỗi lúc mập lên sẽ biến thành những người bội ơn, bất lương, ko chung thuỷ.
III. Kết bài:
– Nêu ý nghĩa của “cảm ơn và xin lỗi”
– Thể hiện quan điểm của mình về những vấn đề này.
Dàn ý số 2
I. Mở bài:
Giới thiệu vấn đề “Xin lỗi và cảm ơn”
II. Thân bài: Làm rõ vấn đề cần nghị luận cảm ơn, xin lỗi
1. Cảm ơn và xin lỗi là 1 đạo lý lâu đời
– Người Việt Nam ta trọng tình trọng nghĩa, thẳng thắn, biết nói cảm ơn lúc nhận ơn, biết xin lỗi lúc mắc lỗi. Ấy là 1 nguyên lý đạo đức.
– Vì sao phải cảm ơn, vì sao phải xin lỗi: Để lương tâm được thanh thản…
– Cảm ơn, xin lỗi khiến cho xã hội trở thành gắn kết, nhân loại thân cận và hiểu nhau hơn.
– Chuyện gì sẽ xảy ra giả dụ mỗi chúng ta ko biết cảm ơn, xin lỗi? (lúc ấy liệu mọi người còn dám tương trợ ta ko?)
2. Thực trạng
– Các bạn teen hững hờ, vô cảm với người khác; văn hóa cảm ơn, xin lỗi càng ngày càng bị mai 1.
– Vì sao lại có thực trạng này: Do đời sống thị phần khiến người ta bớt ân cần tới nhau, tính toán nhiều hơn. Sinh ra trong xã hội ấy, lứa tuổi trẻ hiện nay nhiều ít bị tác động.
– Biểu hiện (nêu biểu lộ đời sống). Hãy nhớ, đề bài ko chỉ đề xuất bạn viết về thuần tuý “cảm ơn” hay “xin lỗi”, nói rộng ra, ấy là thái độ của bạn teen hiện nay với cuộc sống, với mọi người.
– Tác hại của lối sống này: Nó tạo ra những con người chai lỳ, vô cảm, làm cho xã hội mất đi sự gắn kết, lẻ tẻ, rời rạc. Nói hẹp, 1 đứa trẻ ko biết văn hóa cảm ơn, xin lỗi lúc mập lên sẽ biến thành những người bội ơn, bất lương, ko chung thuỷ.
3. Liên hệ bản thân
– Bạn thấy mình đã biết nói lời cảm ơn hay xin lỗi chưa?
– Suy nghĩ của riêng bạn (tán đồng hay phản đối?)
4. Đưa ra biện pháp
III. Kết bài:
– Nêu ý nghĩa của văn hóa “cảm ơn và xin lỗi”
– Cuối cùng trình bày quan điểm của mình về những vấn đề này.
Nghị luận văn hóa cảm ơn và xin lỗi – Mẫu 1
Con người trong cuộc sống sẽ có những khi ko tránh khỏi những cảnh huống ngang trái, khó đỡ. Tuy nhiên, chúng ta cần giữ cho mình thái độ cư xử lịch sự, nhã nhặn, biết nói lời cảm ơn và xin lỗi đúng khi.
Xin lỗi là tâm cảnh hối lỗi, cảm thấy có lỗi với người khác lúc mình làm điều gì sai với họ và thừa nhận lầm lỗi ấy bằng lời nói và hành động; có tinh thần tu sửa những lầm lỗi nhưng mà bản thân mình gây ra. Còn cảm ơn là tâm cảnh vui vẻ, hạnh phúc, dễ chịu lúc người khác làm điều gì ấy giúp mình hoặc khiến mình trở thành tốt hơn. Cảm ơn còn là sự hàm ân của bản thân đối với người khác trước tấm lòng của họ dành cho mình. Xin lỗi và cảm ơn là những lời nói, hành động thiết thực của con người, nó bình chọn phẩm hạnh, đạo đức của con người ấy. Chính vì vậy, mỗi chúng ta hãy biết nói lời cảm ơn và xin lỗi đúng thời khắc.
Xin lỗi lúc ta làm sai và cảm ơn lúc ta được tương trợ là 1 phép lịch sự tối thiểu trình bày đạo đức của con người cùng lúc khiến người khác tôn trọng ta hơn. Trong cuộc sống sẽ ko tránh khỏi những khi mắc sai trái và những khi mình rơi vào cảnh ngộ ngang trái được người khác tương trợ, chính vì vậy chúng ta cần trình bày thái độ ân hận hoặc hàm ân với họ. Nếu xã hội người nào cũng biết nói cảm ơn và xin lỗi đúng khi, đúng chỗ, đúng thời khắc thì xã hội này sẽ tốt đẹp hơn.
Tuy nhiên, trong cuộc sống vẫn còn nhiều người ko biết hoặc ko dám thừa nhận lầm lỗi của mình lúc mình làm sai, lại có những người vô cảm, ghẻ lạnh trước sự tương trợ của người khác,… ấy là những con người hèn mạt đáng bị chỉ trích.
Mỗi con người chỉ được sống 1 lần độc nhất, chúng ta hãy phấn đấu hoàn thiện bản thân, biến thành 1 con người có đạo đức, biết nói lời cảm ơn, xin lỗi đúng khi đúng chỗ và nỗ lực làm 1 công dân tốt cho xã hội.
Nghị luận về văn hóa cảm ơn và xin lỗi – Mẫu 2
1 con người toàn diện là 1 con người ko chỉ có tài năng xuất chúng nhưng mà đầu tiên phải là 1 con người có đạo đức và những phẩm giá quý giá. 1 trong những phẩm giá tốt đẹp ấy là coi trọng nghĩa tình, biết nói lời cảm ơn lúc thu được sự tương trợ, phân phối từ người khác và nói lời xin lỗi lúc phạm sai trái. Không được quy định trong bộ luật chính thức nào mà nó đã trở quy luật bất thành văn, là thước đo để bình chọn phẩm giá của 1 con người.
Mọi đứa trẻ lúc khởi đầu bước những bước lẫm chẫm khám phá toàn cầu bao quanh đều được tía má, ông bà và thầy cô dạy rằng lúc được người nào cho ấy cho thứ gì hay lúc người ta giúp mình việc gì ấy thì phải nói “Cảm ơn” để tỏ lòng hàm ân, trân trọng với sự tương trợ ấy và lúc trót phạm lỗi, gây ra rối rắm cho người khác phải biết nói “Xin lỗi” để tỏ lòng biết lỗi, ân hận của bản thân. Hầu như đứa trẻ nào cũng ghi nhớ và thực hành đúng 2 câu nói này dưới sự giám sát, nhắc nhở của tía má hay thầy cô mà lúc mập lên, chúng dần dần quên đi phải nói 2 câu này và đôi lúc có nhớ rằng phải nói thì cũng ko còn nhớ lí do đích thực vì sao phải nói “Cảm ơn” và “Xin lỗi” nữa. Rộng ra hơn nữa trong xã hội, rất nhiều người đã ko còn nhớ bài học đầu đời mà hết sức quan trọng này nữa rồi.
1 tư nhân sống trong cộng đồng ko bao giờ có thể sống 1 mình tách biệt với mọi người nhưng mà xoành xoạch có ít ra 1 mối quan hệ nào ấy với người khác. Kế bên ấy, ko 1 người nào trong xã hội có thể làm mọi việc bằng tự chính bản thân, tỉ dụ như 1 cô gái sống 1 mình thì đôi lúc với sức lực yếu đuối của nữ giới chẳng thể bê 1 bình nước nặng lên trên nhiều tầng lầu nhưng mà ko thấy mệt, hay 1 người chẳng thể xong xuôi tốt 1 hạng mục công tác gieo neo nhưng mà ko cần tới ý nghĩ và công huân của người khác,….bởi vậy, kiên cố ít ra 1 lần trong đời bạn sẽ cần tới sự tương trợ của người khác, nhưng mà lúc nhận sự tương trợ ấy rồi, bạn nên hững hờ coi như lẽ hẳn nhiên hay cần có thái độ hàm ân người ấy? Câu giải đáp hẳn nhiên là vế thứ 2 và để làm được điều ấy, 1 câu “Cảm ơn” ngắn gọn, dễ dàng đôi lúc cũng là đủ rồi.
Kế bên ấy, người nào ấy đã từng nói rằng ko 1 người nào trên đời là xuất sắc, mỗi con người nhất mực sẽ mắc ít ra 1 lỗi sai nào ấy, có những lỗi sai chỉ gây tác động cho bản thân, mình sai mình chịu mà cũng có những lầm lỗi làm tác động tới cả người khác như đi đường xui xẻo xô vào làm ngã 1 người đang ôm 1 chồng tài liệu dày hay dễ dàng là 1 đứa trẻ tinh nghịch trót đá bóng làm vỡ ô cửa kính của nhà láng giềng. Chúng ta chẳng thể vặn ngược thời kì để chặn đứng những sai trái ấy do vậy lúc gây ra lầm lỗi thì chỉ có thể tìm cách giải quyết và đầu tiên là phải biết nói với nạn nhân nhưng mà chúng ta gây ra lỗi 2 tiếng “Xin lỗi”.
Trong xã hội phong kiến chẳng phải đứa trẻ nào cũng được tới trường để học con chữ mà bù vào ấy là chúng được tía má khuyên bảo nghiêm khắc những tiêu chuẩn đạo đức nhưng mà biết nói cảm ơn và xin lỗi là 1 trong những bài học quan trọng. Mặt khác trong xã hội cũ lúc nhịp sống còn chậm, mọi người sống với nhau rất tình cảm nên ko khó để nhận thấy những biểu lộ tâm thành và lời cảm ơn, xin lỗi. Nhưng thời kì trôi đi, xã hội càng ngày càng nâng cao hơn, những tưởng con người ta sẽ tăng lên tầm hiểu biết về vấn đề này mà thực tiễn thật đáng buồn làm sao lúc lời cảm ơn và xin lỗi dần ít đi trong xã hội. Nhiều người xin vào cái cớ nếu cứ nói cảm ơn và xin lỗi liên tiếp thì chỉ là biểu lộ của sự khách sáo cách biệt, sự nông cạn và giả tạo nhưng mà ko bao giờ nói “Cảm ơn” hay “Xin lỗi”. Nhưng theo tôi, đây chỉ là sự ngụy biện cho lối sống đã xuống cấp. Con người ta dần cách biệt nhau, mỗi người sống trong toàn cầu của riêng bản thân nhưng mà ko cần ân cần tới cảm nhận của người khác. Các bạn hãy thử nghĩ suy thêm bằng cách đặt bản thân vào địa điểm của người khác, lúc bản thân mình tương trợ người nào ấy với sự niềm nở, tâm thành mà nhận lại chỉ là sự thờ ơ và lúc người nào ấy gây ra lỗi đẩy bản thân mình vào rối rắm nhưng mà ko chút hối lỗi, ân hận với hành động ấy thì các bạn sẽ có xúc cảm gì? Câu giải đáp của các bạn cũng chính là câu giải đáp cho câu hỏi “Vì sao chúng ta phải biết nói lời cảm ơn và xin lỗi”.
Lời cảm ơn và xin lỗi tưởng rất ngắn gọn mà hết mực quan trọng trong cuộc sống hằng ngày. Hãy hướng bản thân đi theo tuyến đường của 1 người ko chỉ có tài năng nhưng mà còn có những phẩm giá đạo đức quý giá và hãy thực hành nó ngay từ bữa nay bằng cách nói “cảm ơn” và “xin lỗi” với mọi người.
Nghị luận về văn hóa cảm ơn và xin lỗi – Mẫu 3
Những câu chuyện về lời cảm ơn và xin lỗi chẳng bao giờ là thừa để đề cập trong cuộc sống xô bồ như thế này, dù chẳng phải người nào cũng hiểu hoặc hiểu mà cho qua, có những điều tưởng như bé nhặt nhất, mà lại có ý nghĩa quan trọng thế nào trong cuộc sống này.
Ngày càng ít nghe thấy người ta, nhất là những người trẻ tuổi, nói “cảm ơn” và “xin lỗi” với nhau. Những lời xin lỗi ngày càng thiếu đi trong cuộc sống xã hội thì những lời cảm ơn hầu như ko còn đó, khi mà sự lịch thiệp, khiêm tốn, hàm ân và biết lỗi phải là 1 phần quan trọng trong cuộc sống thường ngày của chúng ta. Đã bao giờ bạn tự hỏi mình thật sự nói những câu ấy bao lăm lần trong 1 ngày, và nếu có nói, thì đã bao giờ chúng ta nói những điều ấy 1 cách thực bụng? Và từ những lời nói ấy, đi xa hơn, là những hành động để xin lỗi và cảm ơn? Thế ấy, chúng ta đã mất đi lề thói nói 2 từ ấy. Nhưng những người nào có thể nói được 2 từ ấy lại có những người chỉ biết nói đúng những từ đấy, và ko biết làm gì để trình bày những điều nhưng mà họ mới nói từ trong tâm của mình.
Nhiều người nói rằng nói những điều ấy ra là 1 sự khách khí và đôi lúc, giả tạo và người nào cũng “ngại ngại”. Cái chính là thực bụng. Ừ, thì 1 phần sự thừa nhận đấy là đúng, mà vì sao con người ta chẳng thể sống xã giao với nhau khi mà điều ấy chẳng có gì là giả trá, vì sao chúng ta chẳng thể biết nói lời cảm ơn 1 người nào ấy và nhận lỗi 1 người nào ấy chỉ vì điều ấy là bé nhặt nhất, khi mà 1 cái thùng rác vô tri vô giác vẫn có dòng chữ “Cảm ơn đã bỏ rác vào tôi”?
Cuộc sống công nghiệp hiện nay đã làm con người ta chỉnh sửa quá nhiều, và trong bản tính của mỗi người, chẳng phải khi nào cũng biết tới 2 từ cảm ơn và xin lỗi. Nhưng có bao giờ người nào đặt ra câu hỏi: Cuộc sống Phương Tây còn nhanh gấp bội chúng ta, vì sao họ vẫn có thể nói được những điều đấy và chả lẽ họ luôn gượng gạo và coi chuyện nói điều ấy ra là giả trá như chúng ta vẫn nghĩ? Vấn đề là lối sống và giáo dục, nhưng mà nghe đâu từ lâu, người ta đã dạy con nít những điều này 1 cách máy móc và giáo điều trong những cuốn “Giáo dục công dân”, nhưng mà những tiết học “Giáo dục công dân” lại là được những người có bổn phận trở thành những giờ học buồn tẻ. Cảm ơn và xin lỗi – bài học về phép lịch sự trước nhất của mỗi người hình như đang bị nhiều người trẻ quên lãng. Tiếng cảm ơn xin lỗi đang thưa dần…
Từ nhiều 5 quay về đây, nền móng đạo đức tuy ko tới nỗi sụp đổ như 1 số người đã báo động mà rõ ràng đã mờ nhạt đi. Tiếng “cảm ơn” đã loáng thoáng dần. Chừng như người ta ko biết tới nó hay đã cố quên đi.
Để làm người đã khó, để làm người tốt càng khó hơn. “Học ăn, học nói, học gói, học mở” Đừng “khinh thường” những người phổ biến, giản dị và thậm chí là bé nhỏ… Hãy kể từ câu nói xin lỗi sau mỗi sai trái của mình và lời cảm ơn trước sự tương trợ của người khác – bất kỳ họ là người nào.
Nghị luận về văn hóa cảm ơn và xin lỗi – Mẫu 4
Có 2 câu rất ngắn gọn mà con người ta lại thường hay quên nói lúc được người nào ấy tương trợ hay lúc mắc lỗi với người khác, ấy là ” cảm ơn” và ” xin lỗi”.
Bạn cảm thấy thế nào lúc tương trợ 1 người và thu được lời cảm ơn từ họ? Hạnh phúc, vui sướng và thấy mình sống có lợi hơn, người với người gần gũi hơn,….? Bạn cảm thấy thế nào lúc người nào ấy mắc lỗi với bạn cơ mà chẳng phải nói lời xin lỗi? Thất vọng, tức tối, tấm tức, thấy con người thật ko biết điều….?
Không phải khi nào chúng ta tương trợ người khác cũng vì 1 lời cảm ơn hay tha thứ, bỏ dở cho người khác chỉ vì 1 lời xin lỗi nhưng mà chúng ta làm những điều ấy vì nó đáng làm và nên làm. Thế mà 1 lời cảm ơn sẽ gắn kết con người với nhau hơn, 1 lời xin lỗi sẽ giúp mọi tức tối quá đi mau chóng hơn, khiến con người vị tha hơn, giúp những vết rạn tình cảm mau chóng được hàn gắn hơn. Vậy vì sao chúng ta lại cảm thấy gieo neo tới vậy lúc nói 2 câu này hay chúng ta lại thường quên đi việc cần phải nói nó trong cuộc sống?
Có phải lúc nói cảm ơn 1 người khác bạn có cảm giác mình mang ơn họ, cảm thấy nặng nề lúc nghĩ tới việc phải trả ơn? Còn lúc phải nói xin lỗi bạn lại cảm thấy đang hạ mình xuống, mình là người có lỗi? Không phải tương tự đâu. đừng để những cảm giác, nghĩ suy méo mó đấy khiến cho con người chúng ta trở thành ích kỷ, hẹp hòi và thậm chí là thiếu văn hoá. 1 lời xin lỗi và cảm ơn đúng khi có ý nghĩa lớn mập biết bao. 1 tình bạn đẹp có thể đổ vỡ chỉ vì cả 2 bên ko người nào chịu nói lời xin lỗi, 1 người có thể động lòng lúc ko thu được lời cảm ơn…..
Có hàng nghìn lý do để chúng ta nói lời cảm ơn và xin lỗi và hãy nói nó bất kỳ lúc nào có dịp và đừng để phải hối tiếc, hối lỗi vì đã ko nói 2 câu này.
” Lời nói chẳng mất tiền muaLựa lời nhưng mà nói cho vừa lòng nhau”
Câu nói của ông cha luôn nhắc nhở chúng ta cách đối nhân xử thế. Mỗi chúng ta chỉ cần khoan thứ hơn, bớt ích kỷ hơn biết đặt mình vào địa điểm của người khác và nghĩ suy thoáng hơn thì cuộc sống này sẽ tốt đẹp hơn biết bao lăm. Và để làm được điều ấy chúng ta cần học cách nói 2 câu “cảm ơn” và “xin lỗi” đúng khi.
Nghị luận về văn hóa cảm ơn và xin lỗi – Mẫu 5
Trong xã hội công nghệ hóa, tiên tiến hóa với vận tốc chóng mặt như hiện nay, con người hình như bị giảm thiểu giao tiếp với nhau. Mỗi tư nhân chú trọng vào việc xây dựng hình ảnh trên mạng xã hội nhiều hơn những phương thức xử sự thường ngày trong đời sống thực. Chính thành ra, việc nói lời cảm ơn hay xin lỗi càng ngày càng hạn chế tần suất hiện ra, tuy đây là những câu nói giản đơn và căn bản nhất nhưng mà bất cứ đứa trẻ nào cũng nằm lòng.
Lời cảm ơn là lời trình bày sự hàm ân, quý trong dành cho những người đã tương trợ lúc ta gặp vấn đề, hoặc dễ dàng hơn, lời cảm ơn được thốt ra lúc ta thu được sự tự tế từ địch thủ. Không người nào tiếc 1 lời cảm ơn lúc được dùng cho 1 cách vẹn toàn từ người bồi bàn. Lời cảm ơn kèm nụ cười gần gũi trình bày bạn là người có học thức, hòa đồng, vui vẻ và biết trân trọng người khác. Lời xin lỗi là sự tiếc nuối, thừa nhận sai trái và mong muốn tu sửa lầm lỗi lúc ta vô tình mắc lỗi. Lời xin lỗi lúc làm bố mẹ buồn, xin lỗi lúc vô tình làm rơi đồ của người khác,… có bản lĩnh làm dịu đi cơn hot giận, xả stress những hiểu lầm ko đáng có. Bản thân chúng ta lúc bị làm khó chịu cũng xứng đáng thu được 1 lời xin lỗi. Như vậy, cảm ơn là xin lỗi là những câu nói dễ dàng nhất, dễ nói nhất, phản ảnh văn hóa giao tiếp, trình độ tư duy của mỗi cá thể và làm con người ngày thêm gắn kết. Tuy nhiên, càng ngày càng ít những lời cảm ơn và xin lỗi được nói ra trong những cuộc đối thoại hàng ngày.
Trên thực tiễn có thể thấy 1 cách đơn giản, con người càng ngày càng ít nói cảm ơn lúc được tương trợ hay nói xin lỗi lúc phạm sai trái. Trong số chúng ta, còn được bao lăm người nói cảm ơn lúc nhận tiền thừa từ những người bán hàng, cúi đầu cảm ơn lúc xong xuôi 1 chuyến xe an toàn, dễ chịu. Lời cảm ơn tâm thành khởi hành từ đáy lòng ko yêu cầu phải ở trong cảnh ngộ thanh cao, mĩ miều. Cũng ko còn nhiều người biết nói lời xin lỗi lúc lỡ va quệt vào người tham dự giao thông, thay vào ấy là những lời mắng chửi thậm tệ như “ko biết đi à”, “mắt để ở đâu nhưng mà ko biết nhường đường”. Xin lỗi từ những điều bé nhặt ko làm chúng ta “mất giá”, ấy là cách xử sự tối căn bản của những người lịch thiệp, hòa giải mọi uẩn khúc và hiểu lầm, gắn kết con người với con người.
1 sự thực đáng buồn rằng văn hóa xin lỗi và văn hóa cảm ơn của người Việt Nam càng ngày càng có chiều hướng đi xuống. Giới trẻ ko có phản xạ cảm ơn lúc thu được sự tương trợ của người khác, điều này có thể đơn giản trông thấy, nghe thấy lúc các bạn teen giao tiếp với những người bán hàng. Họ thường có nghĩ suy rằng, họ bỏ tiền ra để sắm dịch vụ, vì vậy, người bán hàng cần cảm ơn họ mà họ ko nhu yếu nói cảm ơn. Suy nghĩ méo mó này chắc hẳn đã và đang được tư duy bởi phần mập công dân ngày nay. Gần giống tương tự, người mập – tấm gương của những măng non dân tộc, lại rất hi hữu xin lỗi lúc mắc sai trái. Bậc bố mẹ cho rằng họ ko có bổn phận phải xin lỗi con cái cho dù họ trách mắng con nít sai hay phạm sai trái trước mặt con nít. Chính những hành động đấy ảnh hưởng vào tâm thức của trẻ con 1 lối sống và hành vi thụ động. Thậm chí, có những trường hợp bố mẹ ra đường với con bé ngồi sau vẫn chuẩn bị nhiếc mắng, cãi nhau lúc gặp sự cố. Con trẻ chính là tấm gương phản chiếu của bố mẹ, nên hình như sự suy đồi văn hóa cảm ơn và xin lỗi đã bắt nguồn, còn đó từ những lứa tuổi đi trước.
Nguyên nhân của hiện trạng này 1 phần được đổ lỗi do sự bùng nổ của công nghệ thông tin. Con người dành quá nhiều thời kì cho những thiết bị điện tử tiên tiến, cho điện thoại thông minh, cho ipad, cho máy tính bảng… Thay vì ra đường gặp mặt và tăng nhanh bản lĩnh giao tiếp, phần nhiều mọi người tuyển lựa ở nhà, trò chuyện với bạn hữu qua tin nhắn, dế yêu. Bản tính con người từ ấy bớt thiện lương hơn do ít được đặt trong cảnh huống giao tiếp trực diện. Những lời xin lỗi, cảm ơn ko còn có dịp được trình bày tính năng lúc qua khoảng cách màn hình, ta chẳng thể biết địch thủ đang làm gì bên kia, bao quanh họ có những người nào, họ bình phẩm về ta như thế nào. Nhân tính con người chỉnh sửa theo guồng xoay tăng trưởng của thời đại công nghệ. Hơn nữa, phải thừa nhận 1 điều rằng, từ trước đến nay, việc giáo dục chuẩn mực xử sự ít được ân cần. Các bậc phụ huynh dành thời kì đi kiếm tiền nhiều hơn là dạy bảo con nít cách cư xử sao cho phải phép. Những lớp kĩ năng sống chỉ phần nào khỏa lấp được sự thiếu thốn về mặt giáo dục tư cách, không những thế, cũng chẳng phải đứa trẻ nào cũng được uốn nắn, bài bản trong môi trường nhiều năm kinh nghiệm tương tự. Việc ko nói lời cảm ơn hay xin lỗi cũng ko gây tác động ngay ngay lập tức và trực tiếp tới các mối quan hệ nên con người có chiều hướng xao nhãng, bỏ dở đơn giản, dẫn tới con người ko có lề thói nói xin lỗi và cảm ơn trong những cảnh huống nhu yếu. Tồi tệ hơn, có những trường hợp bị giáo dục cách xử sự thụ động để tránh bị xâm phạm, lâu dần sẽ tạo thành bức tường thành cách trở với toàn cầu, thui chột bản lĩnh giao tiếp và xử sự của tư nhân ấy. Hai từ cảm ơn và xin lỗi tưởng hình như dễ dàng mà lại có quá nhiều lý do để ngăn cản chúng ta nói ra. Vì “ngại”, vì “vì sao phải xin lỗi”, “sao phải cảm ơn”, vì “phổ biến tôi ko cần nói cảm ơn”, chung quy lại là vì tinh thần. Ảnh hưởng ngoại lai sẽ chẳng thể tác động nếu chúng ta là những người có khả năng vững vàng và có tinh thần duy trì những lề thói tốt đẹp, như việc nói lời xin lỗi, cảm ơn.
Cảm ơn và xin lỗi đúng khi, đúng chỗ khiến cuộc sống thêm hòa nhã, dễ dàng. Những cuộc cãi vã ko đáng có đều có thể chặn đứng ngay từ đầu bằng lời xin lỗi tâm thành. Những sự ân cần và mến thương càng nhân lên gấp bội nếu được lời cảm ơn nuôi dưỡng. Ngược lại, việc “tiết kiệm” lời cảm ơn và xin lỗi đang càng ngày càng để lại những hậu quả nhưng mà chúng ta có thể trông thấy hằng ngày. Nhân cách con người ko được cải thiện, trẻ con ko biết quý trọng những gì chúng đang được thụ hưởng, người mập gây cho mình cảm giác bất mãn lúc bắt buộc nói lời xin lỗi, những việc tốt đáng được cảm ơn lại biến thành sự hiển nhiên ko đáng được tôn trọng,… Những bài học lý thuyết sáo rỗng trong sách Giáo dục công dân niên đại mười 5 có nhẽ hoàn toàn ko có trị giá nếu ko được vận dụng vào thực tiễn đời sống ngay trước mắt. Những bài viết hô hào từ những tư nhân có tầm tác động hoàn toàn phi thực tiễn nếu chính bản thân mỗi chúng ta ko có ý định tiếp nhận và áp dụng. Nguyên nhân do chúng ta gây ra, hậu quả cũng do chúng ta hứng chịu. Có những câu cảm ơn ko thốt ra lời, cũng có những câu xin lỗi nhưng mà cả đời cũng chẳng có dịp nói được 1 lần.
Ngay diễn ra từ con bé, việc giáo dục con nít về công dụng của lời xin lỗi và cảm ơn là rất quan trọng. Chúng ta đã và đang làm rất tích cực điều này. Phần lớn mọi đứa trẻ đều thuộc làu các bài dạy cảm ơn và xin lỗi, vậy vì sao người mập lại ko tiến hành được điều ấy? Nói cảm ơn lúc được tương trợ, bộc bạch tấm lòng hàm ân và làm gương cho con cháu. Xin lỗi lúc mắc sai trái, đặc thù là xin lỗi trẻ con lúc bạn hành xử chưa đúng đắn với chúng ko chỉ dạy cách xin lỗi nhưng mà còn khiến chúng có cảm giác được tôn trọng, từ ấy trẻ con cũng biết cách tôn trọng người khác. Bản thân chúng ta cũng vậy, cần dần dần dẹp bỏ cái tôi tư nhân để biến thành cá thể tập thể. Nói lời cảm ơn và xin lỗi ko khiến chúng ta mất mát điều gì, vậy hãy “lựa lời nhưng mà nói cho vừa lòng nhau”, vừa khiến tâm cảnh phấn khởi, yên bình, vừa khiến người đối diện dễ chịu, thư thái, ngày càng tăng mối quan hệ xã hội và tăng lên địa điểm, khẳng định trị giá bản thân. Muốn được đối xử tốt, đầu tiên hãy đối xử tốt với tất cả mọi người.
Cảm ơn và xin lỗi, những điều tưởng như bé nhỏ, ko đáng phải nghĩ suy lại khiến con người ta băn khoăn, trằn trọc. Liệu 1 mối quan hệ bạn hữu lâu 5 mật thiết khoảnh khắc tan biến chỉ vì thiếu đi lời xin lỗi, có đáng hay ko? Liệu 1 nụ cười tươi rói của bác xe ôm tảo tần, khó nhọc có xứng đáng để ta nói lời cảm ơn tâm thành? Cuộc sống ko đong đếm bằng số tiền trong ví, số tri thức khổng lồ hay bộ áo quần đắt tiền. Giá trị thực tại nằm ở chỗ, bản thân ta là người như thế nào.
Nghị luận về văn hóa cảm ơn và xin lỗi – Mẫu 6
Cảm ơn hay xin lỗi là 1 trong các biểu lộ của xử sự có văn hóa, là hành vi tiến bộ, lịch sự trong quan hệ xã hội. Trong xử sự giữa tập thể, lúc cảm ơn và xin lỗi được thể hiện 1 cách tâm thành, 1 mặt phản ảnh phẩm giá văn hóa của tư nhân, 1 mặt giúp mọi người dễ cư xử với nhau hơn.
Trong nhiều trường hợp, lời cảm ơn hay lời xin lỗi ko chỉ đem thú vui đến người nhận, chúng còn trực tiếp xả stress uẩn khúc, gỡ rối các quan hệ và con người cũng vì vậy nhưng mà sống vị tha hơn.
Trước đây, trong quan hệ xã hội, việc mọi người cảm ơn và xin lỗi nhau vốn là chuyện phổ biến, cảm ơn và xin lỗi biến thành 1 trong các mục tiêu để định tính nhân cách văn hóa của con người. Rồi nhiều 5 quay về đây, lời cảm ơn và xin lỗi như có chiều hướng giảm trong giao tiếp xã hội. Có người cho rằng, nguyên do của hiện trạng này là do sự thủng thẳng của chuẩn mực xử sự, lại có người cho rằng, lối sống công nghiệp làm con người chỉnh sửa, hay do bản tính của 1 người chi tiết nào ấy vốn ko quen với 2 từ cảm ơn và xin lỗi,…Song thiển nghĩ, vẫn còn 1 nguyên do nữa là xưa nay, như 1 quy tắc bất thành văn, thường thì chỉ có con cái xin lỗi hay cảm ơn bố mẹ, người ít tuổi xin lỗi hay cảm ơn người mập tuổi, nhưng mà nhiều người mập tuổi ko để ý đến việc cảm ơn hay xin lỗi lúc xử sự với người khác.
Trong giao tiếp xã hội, nhất là trong giao tiếp nơi công cộng, người mập tuổi hơn ít lúc sử dụng lời xin lỗi hoặc cảm ơn cho dù họ thu được sự tương trợ, hay hành vi của họ gây phiền phức cho người khác. Các em bé lúc thu được sự tương trợ hay sau lúc mắc lỗi thường ko ngại ngần nói lời xin lỗi hay cảm ơn, mà càng mập lên thì lề thói này hình như đã tiêu hao, phải chăng vì các em học nói lời cảm ơn và xin lỗi ko chỉ qua bài học giáo dục công dân hoặc qua lời răn dạy của bố mẹ, nhưng mà còn học trực tiếp qua xử sự và việc làm của những người mập tuổi?
Xin lỗi lúc bản thân mắc lỗi là chuyện phổ biến, và mỗi người xử sự với lầm lỗi của mình theo cách không giống nhau. Có người thừa nhận sai trái, xin lỗi rồi sửa sai; lại có người biết là sai trái mà ko dám thừa nhận, hoặc thừa nhận mà ko chịu tu sửa và chẳng phải biết nói lời xin lỗi. Biết nói và sử dụng lời cảm ơn hay lời xin lỗi là biểu lộ của nhận thức, của việc tiến hành hành vi xử sự văn hóa. Ðể các lời nói gần gũi này biến thành lề thói trong quan hệ xã hội, mỗi người trong chúng ta cần nhận thức chi tiết hơn, để mọi người xử sự có văn hóa hơn trong giao tiếp.
Biết nói lời cảm ơn và xin lỗi là 1 mục tiêu bình chọn phẩm giá và vốn liếng văn hóa của mỗi tư nhân, từ ấy góp phần xây dựng xã hội càng ngày càng tiến bộ, tốt đẹp hơn. Dĩ nhiên, nói như thế mà cũng phải loại bỏ những lời cảm ơn hay xin lỗi ko thật lòng, để cho qua chuyện.
Nghị luận về văn hóa cảm ơn và xin lỗi – Mẫu 7
1 tư nhân sống trong cộng đồng ko bao giờ có thể sống 1 mình tách biệt với mọi người nhưng mà xoành xoạch có ít ra 1 mối quan hệ nào ấy với người khác. Kế bên ấy, ko 1 người nào trong xã hội có thể làm mọi việc bằng tự chính bản thân, tỉ dụ như 1 cô gái sống 1 mình thì đôi lúc với sức lực yếu đuối của nữ giới chẳng thể bên 1 bình nước nặng lên trên nhiều tầng lầu nhưng mà ko thấy mệt, hay 1 người chẳng thể xong xuôi tốt 1 hạng mục công tác gieo neo nhưng mà ko cần tới ý nghĩ và công huân của người khác,….bởi vậy, kiên cố ít ra 1 lần trong đời bạn sẽ cần tới sự tương trợ của người khác, nhưng mà lúc nhận sự tương trợ ấy rồi, bạn nên hững hờ coi như lẽ hẳn nhiên hay cần có thái độ hàm ân người ấy? Câu giải đáp hẳn nhiên là vế thứ 2 và để làm được điều ấy, 1 câu “Cảm ơn” ngắn gọn, dễ dàng đôi lúc cũng là đủ rồi.
Kế bên ấy, người nào ấy đã từng nói rằng ko 1 người nào trên đời là xuất sắc, mỗi con người nhất mực sẽ mắc ít ra 1 lỗi sai nào ấy, có những lỗi sai chỉ gây tác động cho bản thân, mình sai mình chịu mà cũng có những lầm lỗi làm tác động tới cả người khác như đi đường xui xẻo xô vào làm ngã 1 người đang ôm 1 chồng tài liệu dày hay dễ dàng là 1 đứa trẻ tinh nghịch trót đá bóng làm vỡ ô cửa kính của nhà láng giềng. Chúng ta chẳng thể vặn ngược thời kì để chặn đứng những sai trái ấy do vậy lúc gây ra lầm lỗi thì chỉ có thể tìm cách giải quyết và đầu tiên là phải biết nói với nạn nhân nhưng mà chúng ta gây ra lỗi 2 tiếng “Xin lỗi”.
Trong xã hội phong kiến chẳng phải đứa trẻ nào cũng được tới trường để học con chữ mà bù vào ấy là chúng được tía má khuyên bảo nghiêm khắc những tiêu chuẩn đạo đức nhưng mà biết nói cảm ơn và xin lỗi là 1 trong những bài học quan trọng. Mặt khác trong xã hội cũ lúc nhịp sống còn chậm, mọi người sống với nhau rất tình cảm nên ko khó để nhận thấy những biểu lộ tâm thành và lời cảm ơn, xin lỗi. Nhưng thời kì trôi đi, xã hội càng ngày càng nâng cao hơn, những tưởng con người ta sẽ tăng lên tầm hiểu biết về vấn đề này mà thực tiễn thật đáng buồn làm sao lúc lời cảm ơn và xin lỗi dần ít đi trong xã hội. Nhiều người xin vào cái cớ nếu cứ nói cảm ơn và xin lỗi liên tiếp thì chỉ là biểu lộ của sự khách sáo cách biệt, sự nông cạn và giả tạo nhưng mà ko bao giờ nói “Cảm ơn” hay “Xin lỗi”. Nhưng theo tôi, đây chỉ là sự ngụy biện cho lối sống đã xuống cấp. Con người ta dần cách biệt nhau, mỗi người sống trong toàn cầu của riêng bản thân nhưng mà ko cần ân cần tới cảm nhận của người khác. Các bạn hãy thử nghĩ suy thêm bằng cách đặt bản thân vào địa điểm của người khác, lúc bản thân mình tương trợ người nào ấy với sự niềm nở, tâm thành mà nhận lại chỉ là sự thờ ơ và lúc người nào ấy gây ra lỗi đẩy bản thân mình vào rối rắm nhưng mà ko chút hối lỗi, ân hận với hành động ấy thì các bạn sẽ có xúc cảm gì? Câu giải đáp của các bạn cũng chính là câu giải đáp cho câu hỏi “Vì sao chúng ta phải biết nói lời cảm ơn và xin lỗi”.
Lời cảm ơn và xin lỗi tưởng rất ngắn gọn mà hết mực quan trọng trong cuộc sống hằng ngày. Hãy hướng bản thân đi theo tuyến đường của 1 người ko chỉ có tài năng nhưng mà còn có những phẩm giá đạo đức quý giá và hãy thực hành nó ngay từ bữa nay bằng cách nói “Cảm ơn” và “Xin lỗi” với mọi người.
Nghị luận về văn hóa cảm ơn và xin lỗi – Mẫu 8
Chắc chắn sẽ thật kinh khủng. Lịch sử của nhân loại tạo nên đi liền với tiến bộ loài người, những trị giá sống. Nét văn hoá nói lời cảm ơn và xin lỗi nếu ko còn đó thì mọi trị giá của 1 sự tiến bộ trong xã hội chẳng còn là khái niệm gì.
Lời cảm ơn và xin lỗi chính là những lời nói nhưng mà chúng ta sử dụng nhiều nhất trong cuộc sống. Lời nói cảm ơn và xin lỗi biến thành 1 trong những mục tiêu để bình chọn với con người trong văn hoá xử sự. Con người sử dụng chúng trong nhiều trường hợp. Trong quan hệ xã hội việc nói lời cảm ơn và xin lỗi là 1 trong những phương thức giao tiếp dễ dàng và quan trọng nhất. Khi chúng ta được tương trợ từ người khác thì chúng ta nói lời cảm ơn, lúc chúng ta làm sai thì chúng ta xin lỗi, điều này sẽ tạo điều kiện cho chúng ta xả stress được nhiều uẩn khúc và sống vị tha với nhau hơn.
Nhưng nhiều 5 quay về đây, lời cảm ơn và xin lỗi đã có xu thế giảm trong xã hội. Người ta đã bỏ quên lời cảm ơn, lời xin lỗi dành cho nhau. Ngay diễn ra từ còn học tiểu học, chúng ta được dạy nói “cảm ơn” lúc có 1 người nào ấy giúp ta việc gì hay cho ta thứ gì ấy. Lời cảm ơn trong kĩ năng giao tiếp lúc được thốt ra người nghe sẽ cảm thấy vui hơn. Ấy là lúc bạn được 1 người khác mời 1 thứ gì ấy như “Bạn có muốn 1 tách cafe ko?”. Người Việt Nam thì thường giải đáp “Không” hoặc “Có, cảm ơn”. Nhưng người nước ngoài họ “cảm ơn” kể cả lúc họ ko có nhu cầu “Không, tôi uống rồi, cảm ơn bạn !”.
Nhiều 5 quay về đây đạo đức tuổi teen bị tin báo cảnh báo là xuống cấp trầm trọng. Tuy có thể ko tới mức ấy mà chỉ nói cách “cảm ơn – xin lỗi” cũng thấy phép lịch sự trong giao tiếp của tuổi teen đang suy giảm. Ra đường hỏi đường bác xe ôm mà lại bỏ quên cảm ơn lúc đã biết đường, đánh rơi vật dụng trên đường người khác nhặt dùm vì quá “vội vã” lại quên cảm ơn.
Người Việt thường dựa vào địa vị của mình và khinh thường người khác. Họ không thừa nhận việc nói lời “cảm ơn” với những người có địa vị thấp hơn mình. Hãy thử nhớ xem lúc bạn vào 1 trung tâm thương nghiệp chú bảo vệ dắt xe dùm bạn, bạn có “cảm ơn” người ta ko. Nhiều bạn nghĩ ấy là công tác của người ta, họ thanh toán để làm tương tự mà bạn lại vô tình quên họ cũng đang giúp bạn ấy thôi.
Và rất rất nhiều trường hợp khác nữa. Nhiều bạn teen nghĩ những cảnh huống ấy quá bé nhặt nên ko để ý nhưng mà ko biết cách thức nói lời cảm ơn trong giao tiếp là nhu yếu như thế nào. Rõ ràng lời cảm ơn và xin lỗi đã và đang bị mai 1 đi.
Chắc chắn chúng ta người nào cũng có khi mắc phải sai trái, nói năng thiếu nghĩ suy hoặc có những hành động đáng tiếc. Tuy nhiên vấn đề chẳng phải là việc phạm phải sai trái nhưng mà chính là thái độ của chúng ta sau ấy cũng như cách ta tu sửa lầm lỗi.
Xét ở góc cạnh nào ấy, phản ứng của chúng ta sau lúc mắc phải sai trái ko thuần tuý chỉ là thái độ nhất thời của ta nhưng mà còn trình bày sự trưởng thành ở mỗi người. Chẳng hạn, sau lúc nói điêu hoặc làm hỏng của cải, đồ đoàn của người nào ấy, việc bạn tâm thành nhận lỗi hay lẩn tránh bổn phận sẽ trình bày con người và tính cách của bạn rất rõ.
Thái độ hối lỗi hoặc 1 lời xin lỗi tâm thành đều trở thành hết sức nhu yếu, giúp bạn giải quyết phần nào hậu quả mình gây ra. Quả thật, nếu bạn nhìn nhận những sai trái của mình và biết sám hối, người khác sẽ tha thứ và tạo thời cơ cho bạn sửa đổi. Khi ấy mọi lo âu, căng thẳng của bạn sẽ hoàn toàn mất tích,và chìm theo thời kì, mọi lầm lỗi sẽ trôi qua và chìm dần vào lãng quên. Trong trường hợp mọi người chưa tha thứ, bạn cũng biết mình đang phấn đấu sống tốt hơn để tu sửa sai trái cũng như hy vọng 1 thời cơ thu được sự thông cảm từ tất cả mọi người.
Ngược lại nếu chúng ta vẫn tỏ ra câu chấp ko nhìn nhận những sai trái mình đã mắc phải và còn tìm cách biện minh hoặc đổ lỗi cho người khác, thì lúc đấy, bạn đã tự chuốc thêm sự căng thẳng, hổ hang cho mình. Dần dần niềm tin nhưng mà mọi người dành cho bạn sẽ ko còn nữa cũng như bạn sẽ ko bao giờ có được thời cơ để tu sửa bản thân. Và hẳn nhiên, với hành động đấy, bạn đang tự đánh mất hình ảnh tốt đẹp về mình trong nghĩ suy mọi người. Bạn cảm thấy chán nản, mỏi mệt lúc nghĩ tới những lầm lỗi nhưng mà mình đã phạm phải.
Có rất nhiều nguyên do dẫn tới hiện trạng này nhưng mà có thể nhắc đến ấy chính là sự thủng thẳng trong xử sự, nền kinh tế thị phần khiến cho con người ta chỉnh sửa hay cố lúc do bản tính của con người ấy ko quen với từ cảm ơn và xin lỗi. Và kế bên ấy thì có 1 nguyên do nữa ấy chính là xưa nay, xã hội Việt Nam chúng ta luôn tồn lại nghĩ suy người ít tuổi luôn phải cảm ơn và xin lỗi người mập tuổi và ngược lại sức mập tuổi chẳng phải làm điều ấy.
Trong giao tiếp lời cảm ơn hay xin lỗi là điều cực kỳ phổ biến và chúng ta có thể tiến hành nó mọi khi mọi nơi lúc nhu yếu, điều này trình bày được trình độ văn hóa của con người. Vì hà cớ gì nhưng mà chúng ta ko nói cảm ơn, xin lỗi.
Chúng ta cần có những giải pháp nhất mực để cải thiện tình hình này. Nhưng việc độc nhất chúng ta có thể làm chính là giáo dục tinh thần văn hóa cảm ơn và xin lỗi tới với phần nhiều dân chúng. Việc làm này mang ý nghĩa hết sức quan trọng vì việc cảm ơn và xin lỗi nó thuộc lĩnh vực văn hóa nên bí quyết có thể tiến hành là tuyên truyền và giáo dục để cải thiện vấn đề này.
Mỗi chúng ta hãy luôn nêu cao văn hóa cảm ơn và xin lỗi. Mỗi người cần có những xử sự nhất mực với những sai trái của mình. Và xin lỗi và cảm ơn là điều trước nhất nhưng mà chúng ta nên học tập.
Nghị luận về văn hóa cảm ơn và xin lỗi – Mẫu 9
Với 1 non sông có bề dày lịch sử. Với những truyền thống văn hóa hết sức rực rỡ. Những truyền thống văn hóa cao đẹp được cha ông ta truyền thừa từ nhiều lứa tuổi đến nay. Có thể nói, những truyền thống đấy, đã đi sâu vào đời sống người dân. Biết ơn người khác tương trợ, chúng ta sẽ cảm ơn. Còn nếu làm sai điều gì, chúng ta chuẩn bị xin lỗi. Đây là 1 trong những truyền thống văn hóa tốt đẹp của dân tộc ta.
Chúng ta sống ở bất kỳ đâu cũng có rất nhiều người bao quanh cùng còn đó. Hàng ngày, chúng ta xúc tiếp với rất nhiều người. Và đôi lúc, chúng ta có việc gì cần những người bao quanh mình tương trợ. Chúng ta hãy nói cảm ơn họ. Chẳng mất nhiều sức lực lúc nói 2 từ “cảm ơn” mà chúng ta lại thu được rất nhiều thứ. Cũng tương tự, xin lỗi người khác về những điều mình đã làm sai. Cũng chính là giúp bản thân mình.
Vì sao chúng ta phải xin lỗi, cảm ơn. Bởi chỉ những hành động bé ấy thôi. Cũng gắn kết con người lại với nhau. Người khác tương trợ bạn, và đôi lúc, họ chẳng cần bạn đền đáp bất kỳ thứ gì. 1 lời cảm ơn cũng là thú vui cho họ. Chẳng khó gì lúc nói 1 lời cảm ơn cả. Chúng ta sống trong 1 quần thể người chứ chẳng phải mỗi chúng ta. Vì vậy, biết cảm ơn sẽ giúp nhân loại trở lên thân cận và hiểu nhau hơn. Còn xin lỗi, là 1 đức tính chẳng thể thiếu được trong cuộc sống. Biết xin lỗi, nhận lầm lỗi nhưng mà mình đã mắc phải. Là cách tốt nhất, hiệu quả nhất để chúng ta thu được sự tha thứ. Cũng như biết nhận lỗi sẽ được người khác quý trọng hơn là giấu giếm. Bởi giấu giếm lầm lỗi tới lúc bị phát giác, chúng ta sẽ mất đi sự tôn trọng của người khác với mình.
Chuyện gì xảy ra nếu chúng ta ko biết cảm ơn, xin lỗi thì quá rõ ràng. Chúng ta sẽ mất đi sự tôn trọng của người khác đối với mình. Sẽ chẳng người nào có thể thân cận, gần gũi với chúng ta như trước nữa. Mọi người tới với chúng ta chỉ vì chuộc lợi, ko có sự chân thực. Hơn thế nữa, nếu chúng ta ko biết nói lời cảm ơn, tương trợ. Sau này, có chuyện gì xảy ra với chúng ta, người nào sẽ ra tay tương trợ. Ai còn có thể tin cậy chúng ta mỗi lúc chúng ta mắc sai trái mà giấu giếm, dùng mọi giải pháp để bao che sai phép.
Nhưng cuộc sống tiên tiến của chúng ta đang xảy ra hiện trạng tương tự. Những lời cảm ơn, xin lỗi dần mất đi. Con người trở lên hững hờ, ghẻ lạnh với những người bao quanh. Đặc trưng là lứa tuổi trẻ, những chủ sở hữu mai sau của non sông. Được xúc tiếp, học tập những tri thức tân tiến của loài người. Được ko dừng trau dồi phẩm giá lại là những người đánh mất trị giá đạo đức truyền thống. Những lời cảm ơn từ họ dần loáng thoáng, đối với bạn hữu, thầy cô, thậm chí là chính gia đình mình. Họ cũng chẳng còn nói được 1 tiếng cảm ơn, xin lỗi. Chưa làm bài tập về nhà thì ngụy biện cho hành động của mình, chẳng nói được 1 lời xin lỗi cô giáo.
Vì sao hiện trạng này lại diễn ra? Có thể nói, ấy là do sự tăng trưởng của đời sống thị phần. Con người chỉ mưu cầu hạnh phúc tư nhân, tính toán cho bản thân nhiều hơn, bớt ân cần đến người bao quanh. Và những người trẻ tuổi, sinh ra trong 1 xã hội ko dừng tăng trưởng tương tự. Nhiều ít bị tác động bởi sự tăng trưởng của xã hội làm mất đi dần những trị giá đạo đức lâu đời của dân tộc.
Tác hại của lối sống ích kỷ, chỉ biết có bản thân. Ghẻ lạnh, hững hờ với cuộc sống. Không biết cảm ơn, xin lỗi về những hành động của mình. Là nó tạo lên những con người chai lì, vô cảm, làm cho xã hội mất mất đi sự gắn kết, sống lẻ tẻ, rời rạc. 1 đứa trẻ nếu ko biết xin lỗi, cảm ơn lúc mập lên sẽ trở thành 1 đứa trẻ bội ơn, ko biết tôn trọng người khác.
Cuộc sống luôn chuyển động ko dừng, và con người sống trong ấy cũng phải chuyển động ko dừng để tăng trưởng. Nếu sống 1 cuộc sống chỉ biết đến bản thân, ko biết nói ra những câu xin lỗi, cảm ơn. Con người sẽ không thể nào hòa nhập được.
Bản thân mỗi chúng ta, hãy tự nghĩ suy xem đã biết nói lời xin lỗi, cảm ơn hay chưa? Nó có khởi hành từ chính trong tâm chúng ta hay chỉ là lời nói cho có, cho qua hay ko. Việc biết nói lời cảm ơn, xin lỗi trong cuộc sống tiên tiến này là hết sức nhu yếu. Với cuộc sống ko dừng đầy đủ, đời sống mọi người ko còn thiếu thốn nhiều như trước. Thì việc gìn giữ những trị giá truyền thống là việc làm nhu yếu. Để làm được điều đấy, chúng ta cần có 1 hệ thống giáo dục hiệu quả hơn. Ngay diễn ra từ còn nhỏ, chúng ta cần phải đoàn luyện cho lớp trẻ những truyền thống đạo đức tốt đẹp của dân tộc. Tự đoàn luyện lối sống của bản thân mỗi người cũng góp phần làm giàu nét đẹp văn hóa chung cho cả 1 tập thể.
Biết nói lời xin lỗi và cảm ơn, là 1 hành động tốt. Chúng ta chẳng mất gì nhiều mà bù lại, chúng ta giành được tình mến thương của những người bao quanh. Hãy lắng tai cuộc sống, hòa nhập vào với cuộc sống bằng chính trái tim của mình. Để thấy được cuộc sống quanh chúng ta biết bao điều tốt đẹp. Hạnh phúc sẽ mỉm cười với chúng ta. Xin cảm ơn!
Nghị luận về văn hóa cảm ơn và xin lỗi – Mẫu 10
Trong cuộc sống lời xin lỗi cùng 2 tiếng cảm ơn luôn là những nguyên lý đạo đức thiết thực nhất nhưng mà mỗi người cần có trong văn hóa xử sự. Biết nói lời cảm ơn lúc được tương trợ và biết xin lỗi lúc mắc sai trái cũng là 1 cách trình bày lòng tự trọng của chính bản thân mình
Biết cảm ơn và biết nói lời xin lỗi là 1 nguyên lý căn bản nhất trong văn hóa giao tiếp giữa con người với con người. Khi được tương trợ, con người ta cần phải nói lời cảm ơn tới ân nhân của mình, ấy là phép lịch sự tối thiểu. Khi thu được lời cảm ơn tâm thành từ người mình ban ơn, người làm ơn cũng sẽ thấy vui, thấy ấm lòng vì nhìn thấy rằng sự tương trợ của mình là có lợi, đã mang đến điều tốt tới cho mọi người.
Khi mắc phải lầm lỗi với người khác thì phải biết xin lỗi, nhận lỗi sai của mình, có như vật, tranh chấp giữa mọi người mới được giảm nhẹ, cùng lúc cũng trình bày văn hóa của người mắc lỗi, biết nhận cái sai là sẽ biết sửa sai.
Biết cảm ơn và xin lỗi đúng cảnh ngộ, đúng thời khắc sẽ giúp lòng mình được thanh thản, nhẹ nhàng hơn. Lời cảm ơn, xin lỗi lịch sự, tâm thành sẽ khiến con người với con người thân cận nhau hơn, hiểu nhau hơn, gắn kết nhau hơn vì những điều tưởng như bình dị, giản đơn mà có tầm quan trọng hết sức
Nếu chúng ta ko biết nói lời cảm ơn lúc thu được sự tương trợ của người khác, người làm ơn sẽ nhận thấy sự thiếu tôn trọng họ từ bạn, rằng việc làm của họ và bất nghĩa và sự tương trợ sẽ ko có lần thứ 2. Không chịu xin lỗi, ko chịu nhận lỗi lúc làm sai sẽ làm cho mối quan hệ của bạn trở thành căng thẳng, bạn sẽ bị bình chọn là 1 con người thiếu lễ phép, sự tôn trọng với bạn sẽ bị giảm sút trầm trọng.
Tuy nhiên, điều đáng nói ngày nay là hiện trạng những lời cảm ơn, xin lỗi hình như ko còn sự bình thường hay còn còn đó mà lại bao ẩn ý nghĩa xã giao rõ rệt. Đặc trưng là các bạn teen với lối nghĩ suy đề cao tư nhân, các bạn rất cân nhắc lúc đưa ra lời xin lỗi vì cho rằng như vật là tự hạ thấp bản thân mình hay nói ra những lời cảm ơn ko có nhiều tình cảm.
Tổ quốc ngày 1 đổi mới, đời sống của người dân càng ngày càng được cải thiện mà với sự nhu nhập của văn hóa và nhu cầu vật chất càng ngày càng cao làm cho con người càng ngày càng hững hờ, vô cảm với nhau, ít ân cần nhau và có nhiều sự tính toán thiệt hơn với nhau để giành lấy phần hơn về cho mình. Để rồi, chính những lối xử sự văn hóa đạo đức tưởng chừng đã biến thành đạo lý, truyền thống cũng bị mai 1 dần, lời cảm ơn và xin lỗi cũng vậy.
Không biết nói lời cảm ơn, xin lỗi sẽ dễ làm cho tâm hồn con người trở thành chai sạn, vô cảm. Con người với con người trong xã hội mất đi sự gắn kết. Con người ko viết nói lời cảm ơn là những người bội ơn bội bạc, những người ko biết nói lời xin lỗi là bất lương, thiếu đạo đức
Đừng khinh thường lời cảm ơn, xin lỗi tưởng chừng bé nhỏ và vô hại, nó là bề nổi của đạo đức mà đừng để nó bị thoái trào. Người ta thường nói: “Học ăn, học nói, học gói, học mở” để cho thấy tầm quan trọng của xử sự giao tiếp trong cuộc sống. Văn hóa, đạo đức, lòng tự trọng và cách bình chọn về 1 con người cũng từ ấy nhưng mà ra. Tuy nhiên, lời cảm ơn và xin lỗi phải chân tình, khởi hành từ sự tâm thành thì ấy mới đích thực hình thành những ý nghĩa tốt đẹp đích thực.
Hãy biết nói lời cảm ơn lúc được nhận ơn và biết nói lời xin lỗi lúc mắc sai trái, ấy là phép lịch sự tối thiểu nhất, cũng là thước đo tư cách của mỗi người. Hãy xây dựng cho mình 1 hình ảnh đẹp trước mắt mọi người từ những chuyện bé nhặt nhất, biết nói lời cảm ơn và xin lỗi 1 cách tâm thành.
Nghị luận về văn hóa xin lỗi và cảm ơn – Mẫu 11
Trong cuộc sống có 2 điều tưởng hình như dễ dàng, nhưng mà con người lại mất rất nhiều thời kì để học ấy chính là văn hóa cảm ơn và xin lỗi. Nghe tưởng như khó tin mà ấy lại là sự thực trong cuộc sống hiện thời. Bữa nay, chúng ta sẽ đi mày mò về văn hóa trước nhất chính là văn hóa cảm ơn. Văn hóa cảm ơn có ý nghĩa gì chúng ta cùng đi mày mò nha.
Từ trước tới bây giờ, chúng ta hay nghe nhắc đến 2 từ “cảm ơn”, vậy vì sao phải cảm ơn? Cảm ơn chính là 1 truyền thống đạo lí của dân tộc ta từ bao đời nay. Cảm ơn là 2 từ dùng để bộc bạch sự hàm ân của mình đối với người khác, ấy có thể là đối với những người đã nuôi dưỡng sinh vì thế chúng ta, có thể là những người đã tương trợ, bảo vệ hay dạy bảo cho chúng ta trưởng thành, nên người,…tất cả chúng ta đều phải nói cảm ơn. Mọi người cứ nghĩ lời cảm ơn nói rất dễ dàng người nào cũng nói được, mà ko, chẳng phải người nào cũng biết nói 2 tiếng cảm ơn đối với những người đã vì mình. Nói câu cảm ơn phải làm sao cho người nhận thấy rõ được sự tâm thành của mình trong câu nói đấy là 1 điều chúng ta cần phải học.
Có lúc nào mẹ nói 2 tiếng cảm ơn đến bố mẹ mình 1 cách nghiêm chỉnh và tâm thành hay chưa? Hay bạn nghĩ rằng, bố mẹ sinh ra ta, nuôi dưỡng chúng ta ấy là bổn phận của bố mẹ, chúng ta ko cần cảm ơn, ấy là điều thế tất rồi, cảm ơn làm gì. Nếu nghĩ tương tự thì quả là 1 sai trái, bố mẹ đã dành cả cuộc đời của mình để hy sinh cho con cái nên người, dù bao khó nhọc, cực nhọc bố mẹ vẫn cam chịu chỉ mong sao con cái trưởng thành, ko chịu thiệt thòi. Vậy còn các bạn, các bạn đã làm gì được cho bố mẹ hay chưa? Câu giải đáp hầu hết là chưa. Cha mẹ cũng ko cần các bạn làm gì, chỉ cần các bạn biết trưởng thành nên người. Vậy làm con, 1 lời cảm ơn trân thành để trình bày sự hàm ân với bố mẹ liệu có khó ko. Có rất nhiều các bạn teen hiện nay, mải chơi, nhưng mà quên đi sự hy sinh của bố mẹ, chẳng những ko hàm ân bố mẹ nhưng mà còn có hành vi bất hiếu, tới lúc ân hận thì nhìn thấy đã ko kịp nữa rồi.
Những người thầy, những người tương trợ chúng ta dù chỉ là 1 chuyện bé nhất chúng ta cũng cần nói câu cảm ơn. Khi chúng ta nói câu cảm ơn, là lúc chúng ta đã biết trưởng thành, biết tôn trọng người khác, có thái độ hàm ân với những người bao quanh, lúc nói câu cảm ơn bạn sẽ thấy lòng mình thanh thản hơn. Và người thu được câu cảm ơn của các bạn sẽ thấy được sự tâm thành của bạn và thấy sự tương trợ của mình là có lợi. Chỉ cần tương tự thôi, xã hội của chúng ta đã tốt đẹp lên rất nhiều.
Lời cảm ơn ko mang trị giá vật chất, mà nó lại mang trị giá ý thức lớn mập nhưng mà con người chẳng thể sắm được bằng vật chất. Nó giúp gắn kết mọi người lại với nhau hơn. Có lúc nào bạn hình dung, 1 ngày nào ấy, xã hội chúng ta vắng đi lời cảm ơn thì sẽ như thế nào ko? Ắt hẳn cái xã hội đấy thật nhạt nhẽo, con người cũng chẳng buồn tương trợ lẫn nhau. Sự gắn bó giữa người với người cũng dần mất đi thay vào ấy sẽ là sự hững hờ, xa lánh.
Hiện nay, văn hóa xin lỗi và văn hóa cảm ơn đang càng ngày càng mai 1. Nguyên nhân cũng là do chế độ thị phần, khiến con người tính toán nhiều hơn, chuộc lợi hơn và ít ân cần nhau hơn. Thành ra, những người trẻ lại càng bị tác động nặng nề về thực trạng này.
Trước thực trạng này, chúng ta cấp thiết nhận thức đúng mực. Không nên tiết kiệm lời cảm ơn, nhưng mà cũng ko nên cảm ơn quá nhiều, hãy biết cảm ơn đúng khi, đúng chỗ, đúng thời khắc và hơn nữa là phải có 1 thái độ tâm thành lúc cảm ơn. Đừng nói lời cảm ơn 1 cách sáo rỗng tương tự sẽ mất đi hết trị giá của lời cảm ơn.
Theo tôi, chúng ta nên rèn cho mình lề thói biết cảm ơn, biết xin lỗi để nó biến thành 1 lề thói, hình thành cách cư xử có văn hóa giữa người với người. Có tương tự, xã hội của chúng ta mới có thể tốt đẹp, tiến bộ hơn, con người mới kết đoàn, gắn bó với nhau hơn.
Nghị luận về văn hóa xin lỗi và cảm ơn – Mẫu 12
Cảm ơn hay xin lỗi là 1 trong các biểu lộ của xử sự có văn hóa, là hành vi tiến bộ, lịch sự trong quan hệ xã hội. Sẽ có khi nào ấy chúng ta đón chờ sự tương trợ từ người khác, ấy là khi lời cảm ơn cần được sử dụng 1 cách tâm thành. Lời cảm ơn biểu hiện sự kính trọng và hàm ân những gì mọi người bao quanh dành cho mình, là 1 nét đẹp văn hóa của con người. Trong xử sự giữa tập thể, lúc cảm ơn và xin lỗi được thể hiện 1 cách tâm thành, 1 mặt phản ảnh phẩm giá văn hóa của tư nhân, 1 mặt giúp mọi người dễ cư xử với nhau hơn. Trong nhiều trường hợp, lời cảm ơn hay lời xin lỗi ko chỉ đem thú vui đến người nhận, chúng còn trực tiếp xả stress uẩn khúc, gỡ rối các quan hệ, và con người cũng vì vậy nhưng mà sống vị tha hơn.
Không người nào có thể sống nhưng mà ko ân cần tới người khác. Cho đi những gì mình có và nhận lại những gì mình cần vốn là quy luật của xã hội nhân loại. Lòng hàm ân và biết nói lời cảm ơn khiến cho mối quan hệ giữa người và người thêm thân cận, gần gũi và bền chặt hơn. Những từ tưởng hình như 1 đứa trẻ lên 3 cũng có thể thốt lên được đấy lại đóng 1 vai trò hết sức lớn mập, nó trình bày nếp văn hóa xử sự lịch sự trong giao tiếp hằng ngày của chúng ta. Hơn nữa, ấy còn là 1 chất keo kết dính mọi người lại với nhau, là sợi dây vô hình gắn kết những mối quan hệ trong xã hội.
Người xưa từng nói: “Nhân bất thập toàn”, tức là ko người nào sinh ra đã trở thành xuất sắc. Sai lầm là 1 biểu lộ thường thấy trong cuộc sống con người. Có những sai trái mới có những thành công. Từ con người phổ biến tới các vĩ nhân đều có những sai trái nhất mực trong cuộc đời và sự nghiệp của mình. Lời xin lỗi luôn là 1 hành động nhu yếu mỗi lúc sai trái xảy ra để giảm thiểu những hậu quả đáng tiếc và khiến cho tâm hồn được bình an hơn.
Nghị luận về văn hóa xin lỗi và cảm ơn – Mẫu 13
Trong cuộc sống thường nhật của mỗi chúng ta, lời cảm ơn và xin lỗi tưởng hình như rất khó nói mà bản chất nó có công dụng rất mập trong việc duy trì và kết nối các mối quan hệ. Đặc trưng tại môi trường công sở, lúc công tác được khắc phục bằng sự phối hợp của cộng đồng thì trị giá của lời cảm ơn và xin lỗi càng được nhân lên gấp nhiều lần.
Cảm ơn hay xin lỗi là 1 trong các biểu lộ của xử sự có văn hóa, là hành vi tiến bộ, lịch sự trong quan hệ xã hội. Trong xử sự giữa tập thể, lúc cảm ơn và xin lỗi được thể hiện 1 cách tâm thành, 1 mặt phản ảnh phẩm giá văn hóa của tư nhân, 1 mặt giúp mọi người dễ cư xử với nhau hơn.
Trong nhiều trường hợp, lời cảm ơn hay lời xin lỗi ko chỉ đem thú vui đến người nhận, chúng còn trực tiếp xả stress uẩn khúc, gỡ rối các quan hệ, và con người cũng vì vậy nhưng mà sống vị tha hơn.
Trước đây, trong quan hệ xã hội, việc mọi người cảm ơn và xin lỗi nhau vốn là chuyện phổ biến, cảm ơn và xin lỗi biến thành 1 trong các mục tiêu để định tính nhân cách văn hóa của con người. Rồi nhiều 5 quay về đây, lời cảm ơn và xin lỗi như có chiều hướng giảm trong giao tiếp xã hội. Có người cho rằng, nguyên do của hiện trạng này là do sự thủng thẳng của chuẩn mực xử sự, lại có người cho rằng, lối sống công nghiệp làm con người chỉnh sửa, hay do bản tính của 1 người chi tiết nào ấy vốn ko quen với 2 từ cảm ơn và xin lỗi… Song thiển nghĩ, vẫn còn 1 nguyên do nữa là xưa nay, như 1 quy tắc bất thành văn, thường thì chỉ có con cái xin lỗi hay cảm ơn bố mẹ, người ít tuổi xin lỗi hay cảm ơn người mập tuổi, nhưng mà nhiều người mập tuổi ko để ý đến việc cảm ơn hay xin lỗi lúc xử sự với người khác. Thậm chí thường nhật lúc bố mẹ căn dặn con cái phải biết cảm ơn và xin lỗi mà đôi lúc lại ít chủ động làm gương trong việc nói những lời đấy.
Trong giao tiếp xã hội, nhất là trong giao tiếp nơi công cộng người mập tuổi hơn ít lúc sử dụng lời xin lỗi hoặc cảm ơn cho dù họ thu được sự tương trợ, hay hành vi của họ gây phiền phức cho người khác. Các em bé lúc thu được sự tương trợ hay sau lúc mắc lỗi thường ko ngại ngần nói lời xin lỗi hay cảm ơn, mà càng mập lên thì lề thói này hình như đã tiêu hao, phải chăng vì các em học nói lời cảm ơn và xin lỗi ko chỉ qua bài học giáo dục công dân hoặc qua lời răn dạy của bố mẹ, nhưng mà còn học trực tiếp qua xử sự và việc làm của những người mập tuổi?
Xin lỗi lúc bản thân mắc lỗi là chuyện phổ biến và mỗi người xử sự với lầm lỗi của mình theo cách không giống nhau. Có người thừa nhận sai trái, xin lỗi rồi sửa sai; lại có người biết là sai trái mà ko dám thừa nhận, hoặc thừa nhận mà ko chịu tu sửa và chẳng phải biết nói lời xin lỗi. Biết nói và sử dụng lời cảm ơn hay lời xin lỗi là biểu lộ của nhận thức, của việc tiến hành hành vi xử sự văn hóa. Ðể các lời nói gần gũi này biến thành lề thói trong quan hệ xã hội, mỗi người trong chúng ta cần nhận thức chi tiết hơn, để mọi người xử sự có văn hóa hơn trong giao tiếp.
Biết nói lời cảm ơn và xin lỗi là 1 mục tiêu bình chọn phẩm giá và vốn liếng văn hóa của mỗi tư nhân, từ ấy góp phần xây dựng xã hội càng ngày càng tiến bộ, tốt đẹp hơn. Dĩ nhiên, nói như thế mà cũng phải loại bỏ những lời cảm ơn hay xin lỗi ko thật lòng, để cho qua chuyện.

TagsNghị luận xã hội Văn mẫu lớp 12

[rule_2_plain] [rule_3_plain]

#Văn #mẫu #lớp #Nghị #luận #về #văn #hóa #cảm #ơn #và #xin #lỗi #Dàn #mẫu


#Văn #mẫu #lớp #Nghị #luận #về #văn #hóa #cảm #ơn #và #xin #lỗi #Dàn #mẫu

Vik News

Vik News

Viknews Việt Nam chuyên chia sẻ những kiến thức hữu ích về hôn nhân – gia đình, làm đẹp, kinh nghiệm làm mẹ, chăm sóc dinh dưỡng khi mang thai kỳ, trước sau sinh, son môi , sữa ong chúa, nhà cửa nội thất (cửa gỗ, đèn chùm trang trí, bàn ăn, tủ bếp..)……

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *

Back to top button