Văn mẫu lớp 6: Kể lại truyện Sọ Dừa bằng lời văn của em

Sọ Dừa là 1 truyện cổ tích đã không xa lạ trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam. Chính vì thế, Vik News sẽ cung ứng tài liệu Bài văn mẫu lớp 6: Kể lại truyện Sọ Dừa bằng lời văn của em.

Kể lại truyện Sọ Dừa bằng lời văn của em

Tài liệu bao gồm dàn ý và 10 bài văn mẫu dưới đây, mong rằng các bạn học trò lớp 6 sẽ có thêm ý nghĩ để hoàn thiện bài viết của mình.

Dàn ý kể lại truyện Sọ Dừa

I. Mở bài

Giới thiệu về truyện Sọ Dừa.

II. Thân bài

1. Sự có mặt trên thị trường kì dị của Sọ Dừa

– Hai vợ chồng nghèo hiền hậu, cần mẫn nhưng mà đã ngoài 5 mươi nhưng vẫn chưa có con.

– 1 hôm, trời nắng béo, người vợ vào rừng lấy củi cho chủ, khát nước quá ko tìm thấy suối.

– Bà trông thấy cái sọ dừa kế bên gốc cây đựng đầy nước mưa, bà bưng lên uống, về nhà thì có mang.

=> Quá trình mang thai kì dị, ko đúng với thiên nhiên.

– Chẳng bao lâu sau, bà sinh ra 1 đứa nhỏ ko chân ko tay, tròn như 1 quả dừa nhưng mà lại biết nói.

=> Hình dạng kì dị mang ý nghĩa về sự bé nhỏ, thống khổ của những con người thấp nhỏ trong xã hội.

2. Sự hiện thân quay về làm người và cuộc sống của vợ chồng Sọ Dừa

– Tài năng của Sọ Dừa:

  • Sau lúc bự lên, Sọ Dừa xin mẹ cho đi chăn bò ở nhà phú ông. Cậu chăn bò rất giỏi, con nào con nấy bụng no căng.
  • Sọ Dừa có tài thổi sáo rất hay.

=> Ngoại hình xấu xí nhưng mà có tài năng.

– Sự gặp mặt và lòng yêu quý của cô út dành cho Sọ Dừa:

  • Phú ông có 3 cô con gái thay phiên nhau đưa cơm cho Sọ Dừa.
  • Hai cô chị độc ác kiêu kỳ, chỉ có cô út là đối đãi đàng hoàng với Sọ Dừa.
  • Cô út đem lòng yêu quý, có của ngon vật lạ đều giấu đem cho chàng.

=> Cô út là 1 cô gái hiền hậu, tốt bụng, cảm mến tài năng và vẻ đẹp bên trong của Sọ Dừa.

– Cuộc sống của 2 vợ chồng Sọ Dừa:

  • Cuối mùa ở, Sọ Dừa đòi mẹ tới hỏi con gái phú ông làm vợ.
  • Phú ông đưa ra lễ phẩm thách cưới rất nặng: 1 chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn bự, mười vò rượu tăm.
  • Tới ngày cưới, Sọ Dừa đã sẵn sàng đủ lễ phẩm cho mẹ mang sang nhà phú ông.
  • Trong ngày cưới, Sọ Dừa trở về dạng hình con người là 1 chàng trai tuấn tú khôi ngô khiến tất cả mọi người đều ngạc nhiên, còn 2 cô chị thì vừa ghen tuông vừa tức.
  • Cuộc sống của 2 vợ chồng Sọ Dừa rất hạnh phúc, Sọ Dừa học hành cần mẫn đỗ trạng nguyên và được vua cử đi sứ.

=> Việc chỉnh sửa hình trạng và đỗ trạng nguyên của Sọ Dừa đã trình bày mong ước đổi đời của dân chúng lao động.

3. Dã tâm của 2 cô chị, cuộc đoàn viên của vợ chồng Sọ Dừa

– Trong thời kì Sọ Dừa đi sứ, 2 cô chị sinh lòng đố kị, bày mưu hãm hại em gái.

– Hai cô chị rủ em chèo thuyền ra biển chơi, rồi đẩy em xuống nước. Cô út bị 1 con cá kình xơi tái vào bụng.

– Sẵn có con dao nhưng Sọ Dừa đưa cho cô rạch bụng nó, con cá chết xác dạt vào hòn đảo. Nhờ có những vật dụng nhưng Sọ Dừa đưa cho, cô út sinh tồn trên đảo hoang.

– Sọ Dừa gặp lại vợ trên đảo hoang, 2 vợ chồng đoàn viên.

– Hai cô chị vì mắc cỡ bỏ đi biệt xứ.

=> Hoàn thành của câu chuyện đã trình bày niềm tin của dân chúng ta rằng cái thiện luôn thắng lợi cái ác. Đấy là lòng mong ước về 1 xã hội công bình, người tốt cũng gặp lành, người xấu cũng phải trả giá.

III. Kết bài

Nêu ý nghĩa của truyện Sọ Dừa.

Kể lại truyện Sọ Dừa – Mẫu 1

Ngày xưa, có 2 vợ chồng dân cày hiền hậu, cần mẫn nhưng mà đã ngoài 5 mươi nhưng vẫn chưa có con. 1 hôm nọ, trời nắng rất béo, người vợ vào rừng lấy củi cho chủ, khát nước quá ko tìm thấy suối. Bà trông thấy cái sọ dừa kế bên gốc cây đựng đầy nước mưa, bà bưng lên uống, về nhà thì có mang. Chẳng bao lâu sau, bà sinh ra 1 đứa nhỏ ko chân ko tay, tròn như 1 quả dừa nhưng mà lại biết nói. Bà toan vứt đi thì đột nhiên đứa nhỏ cất ngôn ngữ:

– Mẹ ơi, con là con của mẹ đây! Mẹ đừng vứt con đi nhưng khổ thân.

Thương con, bà lão giữ lại nuôi. S au lúc bự lên, Sọ Dừa xin mẹ cho đi chăn bò ở nhà phú ông. Cậu chăn bò rất giỏi, con nào con nấy bụng no căng. Nhà phú ông có 3 cô con gái thay phiên nhau đưa cơm cho Sọ Dừa. Hai cô chị độc ác kiêu kỳ, chỉ có cô út là đối đãi đàng hoàng với Sọ Dừa. 1 hôm, như thường lệ tới phiên cô út mang cơm cho Sọ Dừa. Từ xa, cô bỗng nghe có tiếng sáo véo von. Cô nhón nhén nấp sau bụi cây và trông thấy 1 chàng trai tuấn tú khôi ngô đang ngồi trên võng đào thổi sáo cho đàn bò gặm cỏ. Nhưng nghe tiếng động, chàng trai mất tích, chỉ thấy Sọ Dừa nằm ấy. Nhiều lần như thế, cô út biết Sọ Dừa không hề là người trần, dần đem lòng yêu quý, có thức ăn nào ngon đều giấu đem cho chàng.

Cuối mùa ở, Sọ Dừa đòi mẹ tới hỏi con gái phú ông làm vợ. Bà mẹ thấy con nói vậy, vì thương con nên đành tới nhà phú ông hỏi cưới. Phù ông nghe bà lão nói thì cười bự rồi nói:

– Muốn cười con gái ta thì phải sẵn sàng đủ 1 chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn bự, mười vò rượu tăm.

Bà lão trở về nhà nói với con. Sọ Dừa dặn mẹ cứ yên tâm. Tới ngày cưới, Sọ Dừa đã sẵn sàng đủ lễ phẩm cho mẹ mang sang nhà phú ông. Khi rước dâu, ko người nào thấy Sọ Dừa đâu, chỉ thấy 1 chàng trai tuấn tú khôi ngô đứng bên cô út. Ai nấy đều không thể tinh được và mừng rỡ, còn 2 cô chị thì vừa nuối tiếc vừa ghen tuông tức.

Cuộc sống của 2 vợ chồng Sọ Dừa rất hạnh phúc. Sọ Dừa học hành cần mẫn đỗ trạng nguyên và được vua cử đi sứ. Trong thời kì đấy, 2 cô chị sinh lòng đố kị, bày mưu hãm hại em gái. Hai cô chị rủ em chèo thuyền ra biển chơi, rồi đẩy em xuống nước. Cô út bị 1 con cá kình xơi tái vào bụng. Sẵn có con dao nhưng Sọ Dừa đưa cho cô rạch bụng nó, con cá chết xác dạt vào hòn đảo. Nhờ có những vật dụng nhưng Sọ Dừa đưa cho, cô út sinh tồn trên đảo hoang.

1 hôm, có chiếc thuyền đi qua đảo, con gà trống gay béo:

– Ò ó o… phải thuyền quan trạng rước cô tôi về.

Quan trạng thấy thế bèn cho thuyền vào xem, 2 vợ chồng gặp nhau mừng mừng tủi tủi. Đưa vợ về nhà nhưng mà ko cho người nào biết, quan trạng mở tiệc mừng với bà con ngày trở về. Hai cô chị thấy vậy mừng thầm, tranh nhau kể chuyện cô em xui xẻo ra vẻ tiếc thương lắm. Quan trạng ko nói gì, hết tiệc mới dẫn vợ ra. Hai cô chị thấy em, mắc cỡ quá, lén bỏ ra về rồi từ đấy bỏ ra đi biệt xứ.

Kể lại truyện Sọ Dừa – Mẫu 2

Trong kho tàng văn chương dân gian Việt Nam, có rất nhiều câu chuyện cổ tích rực rỡ. Mỗi câu chuyện cổ tích đều dạy cho chúng ta 1 bài học làm người ý nghĩa. Sọ Dừa chính là câu chuyện cổ tích như thế.

Ngày xưa, ngày xưa có 2 vợ chồng dân cày rất nghèo, phải đi ở cho nhà phú ông nọ. Họ hiền hậu, cần mẫn nhưng mà mãi tới 5 mươi tuổi nhưng vẫn chưa có lấy 1 mụn con.

1 hôm, người vợ vào trong rừng hái củi. Trời nắng béo, khát nước quá nhưng bà chẳng tìm thấy con suối nào. Bỗng trông thấy 1 cái sọ dừa đầy nước mưa bên gốc cây béo, bà vội uống cho đỡ khát. Thế rồi, về nhà, bà có thai.

Ít lâu sau, người chồng mất. Bà sinh ra 1 đứa con ko có tay chân, mình mẩy cứ tròn long lóc như quả dừa. Bà buồn quá, định vứt nó đi thì đứa nhỏ lên tiếng bảo:

– Mẹ ơi! Con là người ấy! Mẹ đừng vứt con nhưng khổ thân.

Thương con, bà để lại nuôi và đặt tên là Sọ Dừa.

To rồi Sọ Dừa vẫn như khi bé, cứ lăn bên chân mẹ, chẳng làm được việc gì. Bà mẹ phiền lòng lắm, than phiền. Sọ Dừa biết vậy bèn xin mẹ:

– Chuyện gì chứ chăn bò con cũng làm được. Mẹ nói với phú ông cho con chăn bò nhé!

Nghe con nói, bà đánh liều tới hỏi phú ông. Ban đầu, phú ông ngại ngần vì hình trạng của Sọ Dừa, nhưng mà nghĩ nuôi ít tốn cơm, công chăn bò cũng ít nên ông đồng ý.

Từ đấy Sọ Dừa tới ở nhà phú ông. Cậu chăn bò rất giỏi. Ngày ngày, cậu lăn sau đàn bò ra đồng, tối tới lại lăn sau đàn bò về nhà, đàn bò mập ú hẳn ra. Phú ông mừng lắm.

Ngày mùa, đầy tớ ra đồng làm hết cả, phú ông bèn sai 3 cô con gái thay phiên nhau đem cơm cho Sọ Dừa. Hai cô chị kiêu kỳ, độc ác, thường hất hủi Sọ Dừa, chỉ có cô em vốn hiền hậu, tốt bụng, đối đãi với Sọ Dừa rất đàng hoàng.

1 hôm, như thường lệ tới phiên cô út mang cơm cho Sọ Dừa. Từ xa, cô bỗng nghe có tiếng sáo véo von. Cô nhón nhén nấp sau bụi cây và trông thấy 1 chàng trai tuấn tú khôi ngô đang ngồi trên võng đào thổi sáo cho đàn bò gặm cỏ. Nhưng nghe tiếng động, chàng trai mất tích, chỉ thấy Sọ Dừa nằm ấy. Nhiều lần như thế, cô út biết Sọ Dừa không hề là người trần, dần đem lòng yêu quý, có thức ăn nào ngon đều giấu đem cho chàng.

Sọ Dừa bèn về giục mẹ tới hỏi con gái phú ông làm vợ. Bà lão không thể tinh được lắm, nhưng mà thấy con nài nỉ mãi bà cũng chiều lòng.

Mẹ Sọ Dừa tới hỏi, phú ông cười mai mỉa:

– Muốn hỏi con gái ta, hãy về mua đủ 1 chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn bự, mười vò rượu tăm mang sang đây.

Bà lão ra về, nghĩ chắc con mình sẽ từ bỏ ý định, nhưng mà Sọ Dừa lại nói rằng sẽ có đủ lễ phẩm. Không ngờ, đúng ngày hứa hẹn, tự dưng trong nhà trong nhà chẳng những có đầy đủ sính nghi nhưng còn có cả gia nhân khiêng đồ sính nghi sang nhà phú ông. Phú ông thấy thế hoa cả mắt, gọi 3 con gái ra hỏi ý. Hai cô chị chê bai Sọ Dừa xấu xí, chỉ có cô út là cúi đầu tỏ ý chấp nhận. Phú ông đành nhận lễ phẩm và gả cô gái út cho Sọ Dừa.

Trong ngày cưới, Sọ Dừa cho bày cỗ thật linh đình, gia nhân chạy ra chạy vào sôi động. Khi rước dâu, chẳng người nào thấy Sọ Dừa xấu xí đâu, chỉ thấy 1 chàng trai tuấn tú khôi ngô đứng bên cô út. Ai nấy đều không thể tinh được và mừng rỡ, còn 2 cô chị thì vừa nuối tiếc vừa ghen tuông tức.

Hai vợ chồng sống hạnh phúc, Sọ Dừa còn rất sáng dạ, ngày đêm mài miệt đèn sách và thi đỗ trạng nguyên. Chẳng bao lâu, nhà vua truyền chiếu sai chàng đi sứ. Trước lúc đi, chàng đưa cho vợ 1 hòn đá lửa, 1 con dao và 2 quả trứng gà, dặn phải giữ luôn các thứ đó bên mình để có khi cần dùng tới.

Ganh ganh với em, 2 cô chị nhân khi Sọ Dừa vắng nhà, manh tâm sát hại em để thay làm bà Trạng. Hai cô chị sang nhà chơi, rủ cô em chèo thuyền ra biển rồi đẩy em xuống nước. 1 con cá kình béo nuốt cô út vào bụng. May có con dao bên mình, cô đâm chết cá, xác cá dạt trôi vào bờ 1 hòn đảo, cô lại lấy dao xẻ bụng cá chui ra ngoài. Cô dùng bàn đá bật lửa, nướng cá sống qua ngày, chờ thuyền đi ngang qua tới cứu. Sống trên đảo ít ngày, 2 quả trứng cũng nở thành đôi gà đẹp làm bạn với cô.

Sọ Dừa quả thật là câu chuyện cổ tích cực kỳ ý nghĩa, nhắc nhở chúng ta “ở hiền gặp lành”, người nhân từ sẽ được hạnh phúc, kẻ ác sẽ chịu âu sầu. Mỗi chúng ta phải sống nhân từ, tránh tham lam, ích kỉ nhưng nhận lại mâm báo.

1 hôm có chiếc thuyền đi qua đảo, con gà trống trông thấy bèn gáy vang 3 lần:

– Ò… ó… o… Phcửa ải thuyền quan trạng rước cô tôi về.

Quan trạng cho thuyền vào xem, 2 vợ chồng gặp nhau, mừng mừng tủi tủi. Về nhà, quan trạng mở tiệc mừng, mời bà con tới chia vui, nhưng mà lại giấu vợ trong nhà ko cho người nào biết. Hai cô chị khấp khởi mừng thầm, tranh nhau kể chuyện cô em út xui xẻo, tỏ vẻ tiếc thương lắm. Quan trạng ko nói gì, tiệc xong mới cho gọi vợ ra. Hai cô chị trông thấy cô em thì mắc cỡ quá, lén bỏ ra về rồi từ đấy bỏ đi biệt xứ

Kể lại truyện Sọ Dừa – Mẫu 3

Ngày xưa, có 2 vợ chồng 1 lão nông nghèo đi ở cho nhà 1 phú ông. Họ hiền hậu, cần mẫn nhưng mà đã ngoài 5 mươi tuổi nhưng chưa có lấy 1 mụn con.

1 hôm, người vợ vào rừng lấy củi. Trời nắng béo, khát nước quá, thấy cái sọ dừa bên gốc cây béo đựng đầy nước mưa, bà bèn bưng lên uống. Thế rồi, về nhà, bà có mang.

Ít lâu sau, người chồng mất. Bà sinh ra 1 đứa con ko có tay chân, mình mẩy cứ tròn long lóc như 1 quả dừa. Bà buồn, toan vứt nó đi thì đứa nhỏ lên tiếng bảo.

– Mẹ ơi! Con là người ấy! Mẹ đừng vứt con nhưng khổ thân. Bà lão thương tình để lại nuôi rồi đặt tên cho cậu là Sọ Dừa.

To lên, Sọ Dừa vẫn thế, cứ lăn long lóc chẳng làm được việc gì. Bà mẹ lấy làm phiền lòng lắm. Sọ Dừa biết vậy bèn xin mẹ tới chăn bò cho nhà phú ông.

Nghe đề cập Sọ Dừa, phú ông ngại ngần. Nhưng nghĩ: nuôi nó thì ít tốn cơm, công sá lại chẳng đáng là bao, phú ông đồng ý. Chẳng ngờ cậu chăn bò rất giỏi. Ngày ngày, cậu lăn sau đàn bò ra đồng, tối tới lại lăn sau đàn bò về nhà. Cả đàn bò, con nào con nấy cứ no căng. Phú ông lấy làm mừng lắm!

Vào ngày mùa, đầy tớ ra đồng làm hết cả, phú ông bèn sai 3 cô con gái thay phiên nhau đem cơm cho Sọ Dừa. Trong những lần như thế, 2 cô chị kiêu kì, độc ác thường hất hủi Sọ Dừa, chỉ có cô em vốn tính thương người là đối đãi với Sọ Dừa đàng hoàng.

1 hôm tới phiên cô út mang cơm cho Sọ Dừa. Mới tới chân núi, cô bỗng nghe thấy tiếng sáo véo von. Nhón nhén bước lên cô trông thấy 1 chàng trai tuấn tú khôi ngô đang ngồi trên chiếc võng đào thổi sáo cho đàn bò gặm cỏ. Thế nhưng mà vừa mới đứng lên, tất cả đã biến bặt tăm, chỉ thấy Sọ Dừa nằm lăn lóc ở ấy. Nhiều lần tương tự, cô út biết Sọ Dừa không hề người thường, bèn đem lòng yêu mến.

Tới cuối mùa ở thuê, Sọ Dừa về nhà giục mẹ tới hỏi con gái phú ông về làm vợ. Bà lão thấy vậy tỏ ra cực kỳ không thể tinh được, nhưng mà thấy con nài nỉ mãi, bà cũng chiều lòng.

Thđó mẹ Sọ Dừa mang cau tới dạm, phú ông cười mai mỉa:

– Muốn hỏi con gái ta, hãy về mua đủ 1 chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn bự, mười vò rượu tăm đem sang đây.

Bà lão đành ra về, nghĩ là phải thôi hẳn việc lấy vợ cho con. Chẳng ngờ, đúng ngày hứa hẹn, tự dưng trong nhà có đầy đủ mọi sính nghi, lại có ca gia nhân ở dưới nhà chạy lên khiêng lễ phẩm sang nhà của phú ông. Phú ông hoa cả mắt bối rối gọi 3 cô con gái ra hỏi ý. Hai cô chị bĩu môi chê bai Sọ Dừa xấu xí rồi ngúng nguẩy đi vào, chỉ có cô út là cúi đầu nhát gan tỏ ý chấp nhận.

Trong ngày cưới, Sọ Dừa cho bày cỗ thật linh đình, gia nhân chạy ra chạy vào sôi động. Khi rước dâu, chẳng người nào thấy Sọ Dừa trọc tếch, xấu xí đâu chỉ thấy 1 chàng trai tuấn tú khôi ngô đứng bên cô út. Mọi người thấy vậy đều cảm thấy không thể tinh được và mừng rỡ, còn 2 cô chị thì vừa tiếc lại vừa ghen tuông tức.

Từ ngày đó, 2 vợ chồng Sọ Dừa sống với nhau rất hạnh phúc. Không những thế, Sọ Dừa còn tỏ ra rất sáng dạ. Chàng ngày đêm mài miệt đèn sách và quả nhiên 5 đó, Sọ Dừa đỗ trạng nguyên. Thế nhưng mà cũng lại chẳng bao lâu sau, Sọ Dừa được vua sai đi sứ. Trước lúc đi, chàng đưa cho vợ 1 hòn đá lửa, 1 con dao và 2 quả trứng gà nói là để phòng thân.

Ganh ganh với cô em, 2 cô chị sinh lòng ganh ghét manh tâm hại em để thay làm bà trạng. Nhân quan trạng đi vắng, 2 chị sang rủ cô út chèo thuyền ra biển rồi cứ thế lừa đẩy cô em xuống nước. Cô út bị cá kình xơi tái, nhưng mà may có con dao nhưng thoát chết. Cô dạt vào 1 hòn đảo, lây dao khoét bụng cá chui ra, đánh đá lấy lửa nướng thịt cá ăn. Sống được ít ngày trên đảo, cặp gà cũng kịp nở thành 1 đôi gà đẹp để làm bạn cùng cô út.

1 hôm có chiếc thuyền đi qua đảo, con gà trống trông thấy bèn gáy béo:

– Ò… ó… o… Phcửa ải thuyền quan trạng rước cô tôi về.

Quan cho thuyền vào xem, chẳng ngờ đấy chính là vợ mình. Hai vợ chồng gặp nhau, mừng mừng tủi tủi. Đưa vợ về nhà, quan trạng mở tiệc mừng mời bà con tới chia vui, nhưng mà lại giấu vợ trong nhà ko cho người nào biết. Hai cô chị thấy thế khấp khởi mừng thầm, tranh nhau kể chuyện cô em xui xẻo ra chiều tiếc thương lắm. Quan trạng ko nói gì, tiệc xong mới cho gọi vợ ra. Hai cô chị trông thấy cô em thì mắc cỡ quá, lén bỏ ra về rồi từ đấy bỏ đi biệt xứ.

Kể lại truyện Sọ Dừa – Mẫu 4

– Ò ó o… o!

Nghe tiếng gà gáy, cô út choàng tỉnh dậy. Phcửa ải mất 1 khi, cô mới tưởng tượng nổi cảnh ngộ hiện nay của mình. Cô vừa thoát khỏi bụng con cá lớn béo tướng, 1 mình trên hoang đảo, bao quanh chỉ có đôi gà để làm bạn.

Cô bỗng nhớ lại tất cả, từ khi cái ngày kì dị đó. Thđó 2 cô chị cương quyết ko người nào chịu đem cơm cho Sọ Dừa, cô đành nhận lời đi. “Tuy diện mạo có hơi xấu nhưng mà dù sao cậu ta cũng biết nói tiếng người, thậm chí còn ăn nói rất đáng yêu nữa là đằng khác” – Cô nghĩ.

Từ đằng xa cô đã nghe thấy tiếng sáo du dương trầm bổng. Cô tự hỏi ko biết người nào là người thổi sáo. Không lẽ lại là Sọ Dừa? Nhưng anh ta làm sao nhưng thổi sáo được kia chứ. Cô vẫn nhớ cái ngày Sọ Dừa hiện ra ở nhà cô. Trông anh ta thật buồn cười, cứ lăn long lóc dưới đất như 1 quả bí, vậy nhưng ăn đề cập là khéo. Hai cô chị nhìn thấy Sọ Dừa thì quay mặt đi, riêng cô ko thấy sợ nhưng mà thương con người diện mạo kì lạ, nhất là lúc thấy anh ta làm việc gì cũng tới nơi tới chốn, chăn cả đàn bò nhưng con nào con nấy cứ béo múp nung núc. Cô lên đưa cơm nhưng mà thực ra cũng muốn tới xem anh chăn bò như thế nào.

Tới gần, cô út lại càng kinh ngạc. Sao lại có cái võng mắc ở kia, lại có người nào đang nằm trên đấy thổi sáo nữa chứ! Hay đấy là người anh em của Sọ Dừa nhưng cô ko biết? Thế anh ta đâu rồi?

Mải nghĩ suy, cô út dẫm phải 1 cành cây khô làm phát ra tiếng động. Cô cúi xuống nhìn rồi ngửng lên, không thể tinh được lúc ko thấy cả chiếc võng lẫn chàng thanh niên đâu cả. Chỉ có anh chàng Sọ Dừa, khi trước ko thấy đâu, giờ đang ở dưới gốc cây nhưng cười nhoe nhoét:

– Chào cô út! Cô mang cơm cho tôi hay là lên thăm tôi ấy?

Cô út ko giải đáp vì còn đang thắc mắc. Cô hỏi anh:

– Cái anh chàng vừa nằm trên võng thổi sáo đâu rồi?

Sọ Dừa chối biến:

– Chắc cô trông nhầm ấy chứ tôi ở đây suốt, làm gì có anh chàng nào thổi sáo đâu!

Cô út ko tin là mình nhầm. Cô chợt nghĩ ra 1 điều khác lạ. Phcửa ải rồi, Sọ Dừa nếu cứ thế kia thì làm sao có thể chăn được cả đàn bò, lại còn chàng trẻ trai, chiếc võng vừa đây nhưng đã mất tích… Cô ko hỏi thêm gì nữa, đưa cơm cho anh rồi đi về, lòng vui rộn rã.

Khi phú ông hỏi các cô con gái xem người nào đồng ý lấy Sọ Dừa là hỏi chiếu lệ để chối từ khéo bà mẹ đấy thôi, lão chắc ko cô gái nào lại đồng ý lấy 1 người kì lạ, xấu xí như Sọ Dừa. Cô út đã khiến cho ông bố 1 phen châng hẩng:

– Cha đặt đâu, con xin ngồi ấy ạ!

Hai cô chị trề môi chê em gái sao nhưng ngốc nghếch. Phú ông tức bầm gan tím gan nhưng mà đã trót hứa hẹn với bà mẹ rồi, đành hứa hẹn ngày dẫn cưới. Lão thách thật nặng nhưng mà cô út thầm đoán và mong rằng, điều đấy ko khó gì đối với người chồng ngày mai của cô. Quả nhiên, Sọ Dừa chẳng những mang đồ dẫn cưới tới đủ nhưng còn mang thêm rất nhiều người ở hạ nữa làm cho người nào nấy cũng phải kinh ngạc: Lâu nay có thấy người nào ra vào nhà Sọ Dừa đâu?

Đám cưới đang ăn uống linh đình, cô bèn bế Sọ Dừa vào nhà trong rồi nói thầm:

– Nào người chồng yêu mến của em, chàng hiện ra đi thôi chứ!

Sọ Dừa mỉm cười, bắt cô quay mặt đi và nhắm mắt nhắm mũi lại. Khi chàng bảo cô mở mắt ra thì trước mặt đúng là chàng trẻ trai hôm nào. Hai người sánh vai nhau ra chào thực khách. Mọi người cực kỳ ngỡ ngàng, 2 người phải giảng giải mãi, thậm chí Sọ Dừa còn phải hoá phép lại như cũ, mọi người mới tin là thật. Đám cưới đã vui lại càng vui hơn nữa.

Sọ Dừa học giỏi, đỗ trạng nguyên, được vua cử đi sứ nước ngoài, để cô ở lại. Cô có nào ngờ 2 bà chị vốn rất ghen tuông tức lúc thấy em lấy được người chồng vừa trẻ đẹp lại có tài, manh tâm làm hại em để cướp chồng. Hai chị rủ em đi bơi thuyền rồi đẩy em xuống biển. 1 con cá rất béo bơi qua, nuốt luôn cô vào bụng. Thật may là Sọ Dừa như đã biết trước mọi chuyện. Chàng dặn cô luôn mang theo bên mình 1 con dao, quả trứng gà và hòn đá lửa. Có con dao, cô tự rạch bụng cá khiến cá chết, dạt vào bờ. Cô chui ra, lại có thịt cá ăn luôn, có lửa để nướng cá và có con gà để bầu bạn.

1 hôm cô đang loay hoay nướng cá để ăn dần, bỗng con gà trống gáy vang:

– Ò… ó… o…phải thuyền quan trạng, rước cô tôi về!

Cô vội bỏ cá ấy chạy ra. Đúng là chồng cô rồi. Chàng đã đi sứ về, ngang qua nghe tiếng gà gáy, lại thấy có bóng người như vợ mình bèn cho thuyền vào đón. Hai vợ chồng gặp nhau, mừng mừng tủi tủi.

Nghe lời chồng, khi gần về tới nhà cô nấp vào trong khoang thuyền. Nghe thấy 2 bà chị thi nhau kể với Sọ Dừa về cái chết thương tâm của cô, cô bèn bước ra. Hai cô chị thấy em hiện ra, ngượng quá, ko nói ko rằng bỏ đi biệt tăm. Cô cùng người chồng sống bên nhau hạnh phúc tới già.

Kể lại truyện Sọ Dừa – Mẫu 5

Ngày xửa, ngày xưa có 2 vợ chồng bà lão rất nghèo, phải đi ở cho 1 nhà phú ông nọ. Họ mong mỏi có 1 người con nhưng mà mãi tới 5 mươi tuổi nhưng vẫn chưa có mụn con nào.

1 buổi trưa bà lão vào rừng hái củi. Trời nắng béo, khát nước quá nhưng bà chẳng tìm thấy con suối nào. Bỗng trông thấy 1 cái sọ dừa đầy nước mưa bên gốc cây béo, bà vội uống cho đỡ khát. về nhà bà có thai.

Ít lâu sau ông lão mất. Bà lão sinh ra 1 đứa nhỏ trong như quả dừa, ko chân, ko tay. Bà buồn quá định vứt đi thì đứa nhỏ bảo:

– Mẹ ơi con là người ấy. Mẹ đừng vứt con đi nhưng khổ thân.

Thương con, bà để lại nuôi đứa nhỏ và đặt tên là Sọ Dừa.

Tới bự Sọ Dừa vẫn ko khác khi bé, cứ lăn bên chân mẹ, chẳng làm được việc gì. 1 hôm, bà mẹ than phiền Sọ Dừa chẳng biết đi chăn bò giúp mẹ. Sọ Dừa bèn nói:

– Chuyện gì chứ chăn bò con chăn cũng được nhưng mẹ. Mẹ nói với phú ông cho con chăn bò nhé!

Nghe con nói thế, bà đánh liều tới hỏi phú ông. Phú ông chần chừ vì hình trạng của Sọ Dừa, nhưng mà nghĩ nuôi nó ít tốn cơm, công chăn bò cũng ít nên phú ông đồng ý. Từ đấy Sọ Dừa tới ở nhà phú ông. Cậu chăn bò rất giỏi. đàn bò ngày 1 mập ú hẳn ra. Phú ông rất ưng ý.

Phú ông có 3 cô con gái thường xuyên đem cơm trưa cho Sọ Dừa, vì vào vụ mùa đầy tớ phải ra đồng cả. 2 cô chị đối xử rất độc ác với Sọ Dừa, còn cô út thì đối xử rất đàng hoàng với cậu, vì cô vốn là người hiền hậu, tốt bụng.

1 buổi trưa như thường lệ tới phiên cô út mang cơm cho Sọ Dừa, cô bỗng nghe có tiếng sáo thổi rất hay. Cô ấp vội sau bụi cây thì trông thấy 1 chàng trai tuấn tú đang ngồi trên chiếc võng thổi sáo cho đàn bò nghe. Có tiếng động, chàng trai mất tích, chỉ thấy Sọ Dừa nằm ấy. Nhiều lần như thế, cô biết Sọ Dừa không hề là người trần. Từ đấy, cô đem lòng yêu quý, có thức ăn nào ngon cô đều giấu đem cho chàng.

1 hôm, Sọ Dừa lăn về giục mẹ tới hỏi con gái phú ông làm vợ. Bà mẹ không thể tinh được lắm, nhưng mà nghe con nài nỉ quá bà cũng chiều lòng. Nghe bà nói xong phú ông cười mỉa:

– Nếu muốn lấy con gái ta phải mua đủ lễ phẩm sau: 1 chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn bự, mười vò rượu tăm.

Bà mẹ nghĩ chắc con mình sẽ từ bỏ ý định cưới con gái của phú ông, nhưng mà ko ngờ Sọ Dừa nói với mẹ rằng sẽ có đủ lễ phẩm đó.

Đúng ngày hứa hẹn, bà mẹ cực kỳ kinh ngạc vì trong nhà chẳng những có đầy đủ sính nghi nhưng còn có cả những gia nhân khiêng đồ sính nghi sang nhà phú ông. Phú ông thấy thế hoa cả mắt. Lão bèn nói:

– Để ta hỏi con gái ta, xem có đứa nào ưng lấy thằng Sọ Dừa ko đã. Lão gọi 3 cô con gái ra, 2 cô chị thì chê bai thẳng thắn, còn cô út cúi mặt, tỏ ý chấp nhận. Phú ông đành nhận lễ phẩm và gả cô gái út cho Sọ Dừa.

Từ khi ngày cưới, Sọ Dừa trở thành 1 chàng trai tuấn tú, khôi ngô, gia đình sống khá giả và rất hạnh phúc. Hai cô chị vợ của Sọ Dừa thấy thế ghen tuông tức lắm.

Sọ Dừa ngày đêm mài miệt đèn sách và thi đỗ trạng nguyên. Chẳng bao lâu, có chiếu nhà vua sai trạng đi sứ. Sọ Dừa chia tay vợ lên đường, chàng trao cho vợ 1 hòn đá lửa, 1 con dao và 2 quả trứng gà, dặn phải giữ luôn các thứ đó bên mình để có khi cần dùng tới.

Nhân thấy Sọ Dừa đi xứ xa nhà, 2 cô chị phấn đấu sát hại em mình cho thỏa lòng ghen tuông tức. Hai cô sang chơi, rủ em chèo thuyền ra biển rồi đẩy em xuống nước. 1 con cá béo nuốt cô út vào bụng. Sắn có con dao bên mình, cô đâm chết cá, xác cá dạt trôi vào bờ 1 hòn đảo, cô lại lấy dao xẻ bụng cá chui ra ngoài. Cô dùng hàn đá bật lửa nướng cá sống qua ngày, chờ thuyền đi ngang qua tới cứu. Hai quả trứng nở thành đôi gà đẹp làm bạn với cô giữa hòn đảo vắng.

1 hôm, có chiếc thuyền cắm cờ đuôi nheo lướt qua đảo. Con gà trống gáy béo 3 lần:

– Ò… ó … o… Phcửa ải thuyền quan trạng rước cô tôi về.

Quan trạng cho thuyền cập bến. Vợ chồng gặp nhau cực kỳ vui tươi. Về nhà, quan trạng mở tiệc mừng, mời bà con tới chia vui. Hai cô chị ko hay biết, họ chắc mẩm chuyến này được thay em làm bà trạng. Họ khóc lóc nức nở kể về chuyện rủi ro của cô em ra chiều thương tiếc lắm. Quan trạng ko nói gì, tiệc xong, chàng cho gọi vợ ra. Hai người chị nhìn thấy cô em mắc cỡ quá lén bỏ về và đi biệt xứ.

Kể lại truyện Sọ Dừa – Mẫu 6

Chuyện kể rằng có 1 ông bà dân cày nghèo nhưng mà ăn ở hiền hậu, nhân từ, chẳng làm hại người nào bao giờ. Nhưng 2 ông bà đã 5 mươi tuổi nhưng vẫn chưa có được 1 mụn con. 1 hôm trời nắng béo, bà lão đi vào rừng hái củi cho chủ. Vì khát nước quá nhưng ko tìm thấy suối, lại thấy cái sọ dừa bên gốc cây đựng đầy nước mưa, bà liền bưng lên uống. Sự việc tưởng nghe đâu rất dễ ợt đó lại khiến bà có mang. Không bao lâu sau thì 1 đứa nhỏ trong như quả dừa, ko chân, ko tay. Bà buồn quá định vứt đi thì đứa nhỏ bảo:

– Mẹ ơi, đừng vứt con đi nhưng khổ thân!

To lên, Sọ Dừa xin mẹ đi chăn bò thuê cho nhà phú ông. Hằng ngày, Sọ Dừa tới nhà phú ông lăn đàn bò ra đồng vào buổi sáng, chiều lại lăn về. Sọ Dừa chăn cả đàn bò, con nào con nấy đều căng tròn, mập ú nên phú ông rất hợp ý. Nhà phú ông có 3 cô con gái, buổi trưa vẫn thay nhau mang cơm ra đồng cho Sọ Dừa.

Ít lâu sau, Sọ Dừa xin với mẹ sang nhà phú ông hỏi con gái ông làm vợ. Phú ông chê gia đình Sọ Dừa nghèo khổ, cười mỉa nói với bà lão rằng: “Muốn hỏi được con gái ta, hãy về mua đủ 1 chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn bự, mười vò rượu tăm đem sang đây”.

Bà lão về nhà nói với Sọ Dừa. Ngày hứa hẹn tới, Sọ Dừa mua đủ hết lễ phẩm. Phú ông hoa cả mắt bối rối gọi 3 cô con gái ra hỏi ý. Hai cô chị bĩu môi chê bai Sọ Dừa xấu xí rồi ngúng nguẩy đi vào, chỉ có cô út là cúi đầu nhát gan tỏ ý chấp nhận.

Trong ngày cưới, Sọ Dừa cho bày cỗ thật linh đình, gia nhân chạy ra chạy vào sôi động. Khi rước dâu, chẳng người nào thấy Sọ Dừa trọc tếch, xấu xí đâu chỉ thấy 1 chàng trai tuấn tú khôi ngô đứng bên cô út. Mọi người thấy vậy đều cảm thấy không thể tinh được và mừng rỡ, còn 2 cô chị thì vừa tiếc lại vừa ghen tuông tức.

Từ ngày đó, 2 vợ chồng Sọ Dừa sống với nhau rất hạnh phúc. Không những thế, Sọ Dừa còn tỏ ra rất sáng dạ. Chàng ngày đêm mài miệt đèn sách và quả nhiên 5 đó, Sọ Dừa đỗ trạng nguyên. Thế nhưng mà cũng lại chẳng bao lâu sau, Sọ Dừa được vua sai đi sứ. Trước lúc đi, chàng đưa cho vợ 1 hòn đá lửa, 1 con dao và 2 quả trứng gà nói là để phòng thân.

Ganh ganh với em, 2 cô chị nhân khi Sọ Dừa vắng nhà, manh tâm sát hại em để thay làm bà Trạng. Hai cô chị sang nhà chơi, rủ cô em chèo thuyền ra biển rồi đẩy em xuống nước. 1 con cá kình béo nuốt cô út vào bụng. May có con dao bên mình, cô đâm chết cá, xác cá dạt trôi vào bờ 1 hòn đảo, cô lại lấy dao xẻ bụng cá chui ra ngoài. Cô dùng bàn đá bật lửa, nướng cá sống qua ngày, chờ thuyền đi ngang qua tới cứu. Sống trên đảo ít ngày, 2 quả trứng cũng nở thành đôi gà đẹp làm bạn với cô.

Sọ Dừa quả thật là câu chuyện cổ tích cực kỳ ý nghĩa, nhắc nhở chúng ta “ở hiền gặp lành”, người nhân từ sẽ được hạnh phúc, kẻ ác sẽ chịu âu sầu. Mỗi chúng ta phải sống nhân từ, tránh tham lam, ích kỉ nhưng nhận lại mâm báo.

1 hôm có chiếc thuyền đi qua đảo, con gà trống trông thấy bèn gáy vang 3 lần:

– Ò… ó… o… Phcửa ải thuyền quan trạng rước cô tôi về.

Hai vợ chồng gặp lại nhau, cực kỳ mừng rỡ. Sọ Dừa đưa vợ trở về. Hai cô chị thấy em gái trở về bình a, thấy mắc cỡ liền trốn đi biệt.

Kể lại truyện Sọ Dừa – Mẫu 7

Ngày xưa, có 2 vợ chồng nghèo ko lấy 1 mảnh đất làm ăn nên đành phải đi khiến cho 1 phú ông giàu sang trong làng. Làm việc cũng rất cần mẫn, sống rất lương thiện nhưng 2 người vẫn ko có lấy 1 mụn con để bồng bế. Họ cũng buồn lắm nhưng mà chỉ biết cổ vũ nhau “Thôi, con cái là lộc trời cho.”

Rồi bỗng 1 ngày, người vợ phát hiện mình có mang sau lúc uống nước trong vỏ dừa ngoài rừng. Hai vợ chồng phấn kích khôn cùng, bái tạ ông trời vì cũng hiểu nỗi lòng của họ. Nhưng ngang trái thay, tới ngày hạ sinh, bà lại sinh ra 1 đứa con kì quái, chẳng ra người cũng không hề ngợm. Nó là 1 đứa trẻ ko chân ko tay, tròn long lóc. Hai vợ chồng đau lòng vì họ đã hy vọng vào đứa con này biết bao lăm. Người vợ toan vất đứa trẻ đi thì nó chợt cất tiếng năn nỉ:

– Mẹ ơi, đừng bỏ con đi. Hãy để con lại kế bên mẹ!

Người mẹ cũng thấy chạnh lòng thương, đành giữ nó lại và đặt tên con là Sọ Dừa.

Thời gian thấm thoắt trôi, mọi thứ đều chỉnh sửa, con người cũng bự lên rồi già đi, chỉ có Sọ Dừa ko đổi, vẫn tròn và hay lăn long lóc như 1 quả dừa. Nhưng Sọ Dừa đã biết giúp ích cho gia đình hơn sau lúc được mẹ xin cho vào làm ở nhà phú ông. Cứ tưởng cậu chỉ là 1 thằng vô bổ nhưng mà phú ông rất bất thần vì Sọ Dừa biết làm khá nhiều việc, đặc trưng là việc chăn bò. Dưới bàn tay của cậu, con nào con nấy bự lên bự khỏe, kiên cố. Phú ông lấy đấy làm ưng ý lắm.

Vào ngày mùa, mấy người trong nhà phú ông phải ra công làm việc nen 3 cô con gái của ông có nhiệm vụ là mang cơm trưa ra đồng. Vì ngoại hình xấu xí, khác người nhưng Sọ Dừa khi nào cũng bị 2 cô con gái đầu của phú ông hất hủi khinh thường ra mặt. Họ đối xử rất bạc bẽo với cậu, thậm chí còn ko mang phần cơm cho cậu. Chỉ có cô út người vừa xinh xắn lại còn tốt bụng, luôn đối đãi đàng hoàng với Sọ Dừa.

Cô còn đem lòng yêu mến cậu sau lúc phát hiện cậu không hề là người phổ biến. Chẳng là 1 hôm, như thường lệ cô mang cơm ra cho Sọ Dừa thì nghe từ xa có tiếng sáo trong trẻo, du dương từ đâu vọng đến. Qua lùm cây, cô chỉ nhấp nhoáng trông thấy 1 chàng trai tuấn tú khôi ngô với ánh mắt xa xôi đang say sưa thổi sáo khiến trái tim cô út cũng xao động nhưng mà lúc tới nơi cô lại chỉ thấy Sọ Dừa đang ở ấy.

Tới cuối mùa ở thuê, Sọ Dừa giục mẹ sang nhà phú ông hỏi cưới vợ. Bà mẹ hơi không thể tinh được nhưng mà vì con nài nỉ quá nên đành đồng ý. Phú ông thách cưới “ Muốn hỏi con gái ta, hãy về mua đủ 1 chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn bự, mười vò rượu tăm đem sang đây”. Cuối cùng, Sọ Dừa cũng sẵn sàng đủ nhưng mà ko người nào chịu gả cho chàng trừ cô út.

Ngày đám cưới, 1 chuyện bất thần đã xảy ra, 1 Sọ Dừa ko ta ko chân đã được thay thế bằng 1 chàng trai tuấn tú như lần trước cô út trông thấy. Mọi người đều rất bất thần, ko tin vào mắt mình sau đấy rộn rã chúc mừng cô út. Không những vậy sau này, Sọ Dừa còn ngày đêm ôn luyện đèn sách nên đỗ trạng nguyên.

Trước sự hạnh phúc của em, 2 cô chị sinh lòng ganh ghét đố kị. Do vậy, nhân khi Sọ Dừa đi vắng, đã thủ đoạn hãm hại em ngã xuống biển cho cá lớn ăn thịt. May mắn là cô em thoát chết và được chồng đưa về nhà. Hai cô chị bị trừng trị thích đáng.

Kể lại truyện Sọ Dừa – Mẫu 8

Tuổi thơ em gắn liền với nhưng mà “câu chuyện ngày xưa bà thường hay kể”, anh Khoai thật thà, hiền hậu cưới được con gái phú ông, cô Tấm vượt qua bao gian lao giữ lấy cho mình cuộc sống hạnh phúc hay chàng Thạch Sanh can đảm và tốt bụng khiến công chúa rung động,… Và đặc trưng chẳng thể không tính tới chuyện về anh chàng Sọ Dừa, 1 câu chuyện thú vị và chứa đầy tình mến thương.

Truyện kể rằng, có vợ chồng ông lão nọ đi ở cho nhà phú ông, họ cần mẫn và hiền hậu lắm nhưng mà ngoài 50 rồi nhưng chưa có lấy 1 mụn con. 1 hôm lúc vào rừng đốn củi, trời nắng béo nhưng khát nước quá, chợt thấy cái sọ dừa ở gốc cây đựng đầy nước mưa, bà bê lên uống, Thế rồi bà có mang. Không lâu sau, người chồng mất, bà sinh ra 1 đứa con nhưng mà nó lại ko tay, ko chân, tròn long lóc như 1 quả dừa, bà buồn lắm, toan vứt nó đi nhưng mà đứa nhỏ lại cất ngôn ngữ:

– Mẹ ơi! Con là người ấy, mẹ đừng vứt con đi nhưng khổ thân.

Bà lão thương con, đành nuôi và đặt tên nó là Sọ Dừa. To lên, sọ dừa vẫn thế, ko làm được việc gì, bà mẹ cực kỳ phiền lòng. Biết vậy, Sọ Dừa nhờ mẹ xin cho tới chăn bò cho nhà phú ông. Ban đầu, phú ông ngại ngần nhưng mà lại nghĩ Sọ Dừa ăn ít cơm, công huân cũng chẳng tốn là bao nên ông đồng ý, chẳng ngờ Sọ Dừa chăn bò rất giỏi, ban ngày cậu chăn bò ra đồng, tối lại chăn về, con nào cũng no căng mập ú, phú ông đó thế làm mừng. Ngày mùa bận rộn, đầy tớ ra đồng hết cả, phú ông bèn sai 3 cô con gái thay phiên nhau đem cơm ra cho Sọ Dừa. Hai cô chị kiêu kỳ, hất hủi Sọ Dừa, chỉ có cô út vốn tính thương người đối xử với anh đàng hoàng.

1 lần lúc mang cơm ra cho Sọ Dừa, nghe có tiếng sáo véo von, nhón nhén lại gần, cô út thấy 1 chàng trai tuấn tú khôi ngô đang thổi sáo cho đàn bò gặm cỏ. Nhưng lúc đứng dậy thì lại chỉ còn Sọ Dừa nằm lăn long lốc ở đấy. Nhiều lần tương tự, biết Sọ Dừa không hề người thường, cô đem lòng yêu quý. Tới cuối mùa ở thuê, Sọ Dừa giục mẹ tới hỏi con gái phú ông về làm vợ, bà lão thấy vậy tỏ ra cực kỳ không thể tinh được, nhưng mà con nài nỉ mãi, bà cũng chấp nhận.

Thđó mẹ Sọ Dừa mang cau tới dạm, phú ông cười mai mỉa:

– Muốn cưới được con gái ta thì phải mua đủ 1 chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn bự, mười vò rượu tăm đem sang đây.

Bà lão về nhà, nghĩ chắc cũng thôi nghỉ hẳn việc lấy vợ cho con. Chẳng ngờ, đúng ngày hứa hẹn, trong nhà có đủ sinh lễ, cả mĩ nhân chạy từ nhà dưới nhà trên khiêng lễ phẩm sang nhà phú ông. Phú ông hoa cả mắt bối rối gọi 3 cô con gái ra hỏi ý. Hai cô chị bĩu môi, chỉ có cô út cúi đầu nhát gan tỏ ý chấp nhận.

Ngày cưới, nhà Sọ Dừa cỗ bàn linh đình, sôi động mĩ nhân, lúc rước dâu, ko thấy Sọ Dừa lăn long lốc đâu, chỉ thấy 1 chàng trai tuấn tú khôi ngô đứng cạnh cô út. Hai cô chị thấy vậy vừa nuối tiếc vừa ghen tuông tức. Từ ngày đấy, vợ chồng Sọ Dừa sống với nhau rất hạnh phúc, Sọ Dừa còn tỏ ra sáng dạ, cần mẫn đèn sách, quả nhiên 5 đó, Sọ Dừa đỗ trạng nguyên. Nhưng chằng bao lâu sau được vua sai đi sứ. Trước lúc đi, Sọ Dừa có đưa cho vợ 1 hòn đá lửa, 1 con dao và 2 quả trứng, nói là để phòng thân. Hai cô chị ác nghiệt muốn hại em để thay làm bà trạng. Nhân khi quan trạng đi vắng, sang rủ cô em đi chèo thuyền rồi đẩy cô em xuống nước, cô út bị cá kình xơi tái, nhưng mà may có con dao nhưng thoát chết. Cô dạt vào 1 hòn đảo, lấy dao khoét bụng cá chui ra. Sống qua ngày bằng cách đánh cá lây lửa nướng để ăn, 2 quả trứng nở thành 1 đôi gà, bầu bạn cùng cô út.

1 hôm có chiếc thuyền đi qua đảo, con gà trống gay béo:

– Ò ó o… phải thuyền quan trạng rước cô tôi về.

Quan trạng thấy thế bèn cho thuyền vào xem, 2 vợ chồng gặp nhau mừng mừng tủi tủi. Đưa vợ về nhà nhưng mà ko cho người nào biết, quan trạng mở tiệc mừng với bà con ngày trở về. Hai cô chị thấy vậy mừng thầm, tranh nhau kể chuyện cô em xui xẻo ra vẻ tiếc thương lắm. Quan trạng ko nói gì, hết tiệc mới dẫn vợ ra. Hai cô chị thấy em, mắc cỡ quá, lén bỏ ra về rồi từ đấy bỏ ra đi biệt xứ.

Truyện Sọ Dừa là 1 trong những truyện rực rỡ và ý nghĩa nhất trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam, đứa ở hiền thì gặp lành, tốt bụng chân tình thì sẽ được đền đáp xứng đáng, và những kẻ ác sẽ ko bao giờ có được kết cuộc tốt đẹp.

Kể lại truyện Sọ Dừa – Mẫu 9

Kho tàng truyện cổ tích có rất nhiều truyện rực rỡ. 1 trong những câu chuyện hay, là truyện cổ tích Sọ Dừa.

Ngày xưa, có 2 vợ chồng dân cày nghèo đi ở cho phú ông. Họ cần mẫn, hiền hậu nhưng ngoài 5 mươi vẫn chưa có 1 mụn con. 1 hôm, người vợ vào trong rừng hái củi. Trời nắng béo, khát nước quá nhưng bà chẳng tìm thấy con suối nào. Bỗng trông thấy 1 cái sọ dừa đầy nước mưa bên gốc cây béo, bà vội uống cho đỡ khát. Về nhà, bà có mang.

Chẳng bao lâu, người chồng mất. Bà sinh ra 1 đứa con ko có tay chân, mình mẩy cứ tròn long lóc như quả dừa. Bà buồn quá, định vứt nó đi thì đứa nhỏ lên tiếng bảo:

– Mẹ ơi! Con là người ấy! Mẹ đừng vứt con nhưng khổ thân.

Vì thương con, bà để con lại nuôi, đặt cho cái tên là Sọ Dừa. To lên, Sọ Dừa vẫn như khi bé, lăn long lóc trong nhà. Bà mẹ buồn bực nói với con:

– Con nhà người ta báy 8 tuổi đã đi ở chăn bò, còn mày chẳng được trò trống gì.

Sọ Dừa nói với mẹ:

– Chuyện gì chứ chăn bò con cũng làm được. Mẹ cứ xin phú ông cho con đi chăn bò.

Nghe con nói, bà đánh liều tới hỏi phú ông. Ban đầu, phú ông ngại ngần vì hình trạng của Sọ Dừa, nhưng mà nghĩ nuôi ít tốn cơm, công chăn bò cũng ít nên ông đồng ý.

Từ đấy Sọ Dừa tới ở nhà phú ông. Cậu chăn bò rất giỏi. Ngày ngày, cậu lăn sau đàn bò ra đồng, tối tới lại lăn sau đàn bò về nhà, đàn bò mập ú hẳn ra. Phú ông mừng lắm.

Ngày mùa, đầy tớ ra đồng làm hết cả, phú ông bèn sai 3 cô con gái thay phiên nhau đem cơm cho Sọ Dừa. Hai cô chị ác nghiệt, thường hất hủi Sọ Dừa. Chỉ có cô út hiền hậu, đối xử với Sọ Dừa rất khả quan.

1 hôm, như thường lệ tới phiên cô út mang cơm cho Sọ Dừa. Từ xa, cô bỗng nghe có tiếng sáo véo von. Cô nhón nhén nấp sau bụi cây và trông thấy 1 chàng trai tuấn tú khôi ngô đang ngồi trên võng đào thổi sáo cho đàn bò gặm cỏ. Nhưng nghe tiếng động, chàng trai mất tích, chỉ thấy Sọ Dừa nằm ấy. Nhiều lần như thế, cô út biết Sọ Dừa không hề là người trần, dần đem lòng yêu quý, có thức ăn nào ngon đều giấu đem cho chàng.

Cuối mùa ở, Sọ Dừa về giục mẹ tới hỏi con gái phú ông làm vợ. Bà lão không thể tinh được lắm, nhưng mà thấy con nài nỉ mãi bà cũng chiều lòng.

Mẹ Sọ Dừa tới hỏi, phú ông cười mai mỉa:

– Muốn hỏi con gái ta, hãy về mua đủ 1 chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn bự, mười vò rượu tăm mang sang đây.

Bà lão ra về, nghĩ chắc con mình sẽ từ bỏ ý định. Nhưng Sọ Dừa lại bảo mẹ yên tâm, mình sẽ mua đủ lễ vậy. Bà lão nửa tin nửa ngờ. Tới ngày hứa hẹn, bà cực kỳ kinh ngạc lúc trong nhà bỗng có đủ những lễ phẩm nhưng phú ông đề nghị. Không chỉ vậy, còn có chục mĩ nhân khiêng sính nghi sang nhà phú ông. Phú ông hoa cả mắt, nói với bà cụ:

– Để ta hỏi con gái, xem có đứa nào đồng ý lấy Sọ Dừa ko đã?

Hai cô chị chê bai Sọ Dừa xấu xí, chỉ có cô út là cúi đầu tỏ ý chấp nhận. Phú ông đành nhận lễ phẩm và gả cô gái út cho Sọ Dừa.

Trong ngày cưới, Sọ Dừa cho bày cỗ thật linh đình, gia nhân chạy ra chạy vào sôi động. Khi rước dâu, chẳng người nào thấy Sọ Dừa xấu xí đâu, chỉ thấy 1 chàng trai tuấn tú khôi ngô đứng bên cô út. Ai nấy đều không thể tinh được và mừng rỡ, còn 2 cô chị thì vừa nuối tiếc vừa ghen tuông tức.

Hai vợ chồng sống hạnh phúc, Sọ Dừa còn rất sáng dạ, ngày đêm mài miệt đèn sách và thi đỗ trạng nguyên. Chẳng bao lâu, nhà vua truyền chiếu sai chàng đi sứ. Trước lúc đi, chàng đưa cho vợ 1 hòn đá lửa, 1 con dao và 2 quả trứng gà, dặn phải giữ luôn các thứ đó bên mình để có khi cần dùng tới.

Ganh ganh với em, 2 cô chị nhân khi Sọ Dừa vắng nhà, manh tâm sát hại em để thay làm bà Trạng. Hai cô chị sang nhà chơi, rủ cô em chèo thuyền ra biển rồi đẩy em xuống nước. 1 con cá kình béo nuốt cô út vào bụng. May có con dao bên mình, cô đâm chết cá, xác cá dạt trôi vào bờ 1 hòn đảo, cô lại lấy dao xẻ bụng cá chui ra ngoài. Cô dùng bàn đá bật lửa, nướng cá sống qua ngày, chờ thuyền đi ngang qua tới cứu. Sống trên đảo ít ngày, 2 quả trứng cũng nở thành đôi gà đẹp làm bạn với cô.

1 hôm có chiếc thuyền đi qua đảo, con gà trống trông thấy bèn gáy vang 3 lần:

– Ò… ó… o… Phcửa ải thuyền quan trạng rước cô tôi về.

Quan trạng cho thuyền vào xem, 2 vợ chồng gặp nhau, mừng mừng tủi tủi. Về nhà, quan trạng mở tiệc mừng, mời bà con tới chia vui, nhưng mà lại giấu vợ trong nhà ko cho người nào biết. Hai cô chị khấp khởi mừng thầm, tranh nhau kể chuyện cô em út xui xẻo, tỏ vẻ tiếc thương lắm. Quan trạng ko nói gì, tiệc xong mới cho gọi vợ ra. Hai cô chị trông thấy cô em thì mắc cỡ quá, lén bỏ ra về rồi từ đấy bỏ đi biệt xứ.

Truyện Sọ Dừa đã để lại ấn tượng thâm thúy trong lòng người đọc về 1 chàng Sọ Dừa sáng dạ, tốt bụng. Qua đấy, truyện còn trình bày tấm lòng bác ái với những con người hiền hậu, tốt bụng và niềm bi cảm với những con người xấu số. Đây chính là câu chuyện nhưng tôi thích thú nhất.

Kể lại truyện Sọ Dừa – Mẫu 10

Ngày xửa ngày xưa, ở làng nọ, 2 vợ chồng dân cày nghèo phải đi khiến cho nhà phú ông. Họ hiền hậu, cần mẫn nhưng tuổi đã cao nhưng mà vẫn chưa có nổi 1 mụn con. 1 ngày nọ, bà lão đi vào rừng hái củi. Trời nắng béo, khát nước quá nhưng bà chẳng tìm thấy con suối nào. Bà trông thấy 1 cái sọ dừa đầy nước mưa bên gốc cây béo, bà vội uống cho đỡ khát. Khi về nhà thì bà có mang.

1 thời kì sau, người chồng từ trần. Bà sinh ra 1 đứa con ko có tay chân, mình mẩy cứ tròn long lóc như quả dừa. Bà buồn quá, toan vứt đi thì nghe thấy ngôn ngữ:

– Mẹ ơi, con là con của mẹ đây. Mẹ đừng vứt con đi nhưng khổ thân.

Thương con, bà để con lại nuôi bự. Bà đặt tên cho con là Sọ Dừa. Nhiều 5 sau, Sọ Dừa đã bự nhưng ko biết làm gì. Bà lão buồn bực bảo con:

– Con nhà người ta báy 8 tuổi đã đi ở chăn bò, còn mày chẳng được trò trống gì.

Sọ Dừa nói với mẹ:

– Chuyện gì chứ chăn bò con cũng làm được. Mẹ xin phú ông cho con đi chăn bò.

Nghe con nói, bà đánh liều tới hỏi phú ông. Ban đầu, phú ông ngại ngần vì hình trạng của Sọ Dừa, nhưng mà nghĩ nuôi ít tốn cơm, công chăn bò cũng ít nên ông đồng ý.

Từ đấy Sọ Dừa tới ở nhà phú ông. Cậu chăn bò rất giỏi. Ngày ngày, cậu lăn sau đàn bò ra đồng, tối tới lại lăn sau đàn bò về nhà, đàn bò mập ú hẳn ra. Phú ông mừng lắm.

Ngày mùa, đầy tớ ra đồng làm hết cả, phú ông bèn sai 3 cô con gái thay phiên nhau đem cơm cho Sọ Dừa. Hai cô chị kiêu kì, ác nghiệt nên đối xử với Sọ Dừa rất bạc bẽo. Chỉ có cô út hiền hậu, đối xử với Sọ Dừa rất khả quan.

1 hôm, tới lượt cô Út mang cơm ra. Từ xa, cô bỗng nghe có tiếng sáo véo von. Cô nhón nhén nấp sau bụi cây và trông thấy 1 chàng trai tuấn tú khôi ngô đang ngồi trên võng đào thổi sáo cho đàn bò gặm cỏ. Nghe tiếng động lạ, chàng trai mất tích. Cô Út chỉ thấy Sọ Dừa ngồi ấy. Nhiều lần như thế, cô út biết Sọ Dừa không hề là người trần, dần đem lòng yêu quý, có thức ăn nào ngon đều giấu đem cho chàng.

Tới cuối mùa ở, Sọ Dừa về giục mẹ tới hỏi con gái phú ông làm vợ. Bà lão không thể tinh được lắm. Nhưng thấy con nài nỉ, thương còn, bà lão đánh liều tới nhà phú ông.

Khi nghe bà nói, phú ông cười rồi nói:

– Muốn hỏi con gái ta, hãy về mua đủ 1 chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn bự, mười vò rượu tăm mang sang đây.

Bà lão rầu rĩ ra về, nghĩ con biết thế sẽ từ bỏ ý định. Nhưng Sọ Dừa lại bảo mẹ yên tâm, mình sẽ mua đủ lễ vậy. Bà lão nửa tin nửa ngờ. Tới ngày hứa hẹn, bà cực kỳ kinh ngạc lúc trong nhà bỗng có đủ những lễ phẩm nhưng phú ông đề nghị. Không chỉ vậy, còn có chục mĩ nhân khiêng sính nghi sang nhà phú ông. Phú ông hoa cả mắt, nói với bà cụ:

– Để ta hỏi con gái, xem có đứa nào đồng ý lấy Sọ Dừa ko đã?

Hai cô chị nghe phú ông hỏi thì chối từ, chỉ có cô Út là đồng ý. Phú ông đành phải nhận lời.

Tới ngày cưới, Sọ Dừa cho bày cỗ thật linh đình, gia nhân chạy ra chạy vào sôi động. Tới lúc rước dâu, chẳng người nào thấy Sọ Dừa xấu xí đâu, chỉ thấy 1 chàng trai tuấn tú khôi ngô đứng bên cô út. Mọi người kinh ngạc lắm, chỉ có 2 cô chị là ghen tuông tức ra mặt

Vợ chồng Sọ Dừa sống với nhau hạnh phúc. Sọ Dừa còn rất sáng dạ, ngày đêm mài miệt đèn sách và thi đỗ trạng nguyên. Chẳng bao lâu, nhà vua truyền chiếu sai chàng đi sứ. Trước lúc đi, chàng đưa cho vợ 1 hòn đá lửa, 1 con dao và 2 quả trứng gà, dặn phải giữ luôn các thứ đó bên mình để có khi cần dùng tới.

Nhân khi quan trạng đi vắng, 2 cô chị sang nhà chơi, rủ cô em chèo thuyền ra biển rồi đẩy em xuống nước. 1 con cá kình béo nuốt cô Út vào bụng. May có con dao bên mình, cô đâm chết cá, xác cá dạt trôi vào bờ 1 hòn đảo, cô lại lấy dao xẻ bụng cá chui ra ngoài. Cô dùng bàn đá bật lửa, nướng cá sống qua ngày, chờ thuyền đi ngang qua tới cứu. Sống trên đảo ít ngày, 2 quả trứng cũng nở thành đôi gà đẹp làm bạn với cô.

1 hôm nọ có 1 chiếc thuyền đi ngang qua. Con gà trống bống kêu lên:

– Ò… ó… o… Phcửa ải thuyền quan trạng rước cô tôi về.

Quan trạng cho thuyền vào xem, 2 vợ chồng gặp nhau, mừng mừng tủi tủi. Tới lúc về nhà, Sọ Dừa cho mở tiệc mừng mời bà con trong làng. Hai cô chị khấp khởi mừng thầm, tranh nhau kể chuyện cô em út xui xẻo, tỏ vẻ tiếc thương lắm. Quan trạng ko nói gì, tiệc xong mới cho gọi vợ ra. Hai cô chị vì quá mắc cỡ phải bỏ nhà đi.

.

Xem thêm thông tin Văn mẫu lớp 6: Kể lại truyện Sọ Dừa bằng lời văn của em

Văn mẫu lớp 6: Kể lại truyện Sọ Dừa bằng lời văn của em

Sọ Dừa là 1 truyện cổ tích đã không xa lạ trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam. Chính vì thế, Vik News sẽ cung ứng tài liệu Bài văn mẫu lớp 6: Kể lại truyện Sọ Dừa bằng lời văn của em.
Kể lại truyện Sọ Dừa bằng lời văn của emTài liệu bao gồm dàn ý và 10 bài văn mẫu dưới đây, mong rằng các bạn học trò lớp 6 sẽ có thêm ý nghĩ để hoàn thiện bài viết của mình.
Dàn ý kể lại truyện Sọ Dừa
I. Mở bài
Giới thiệu về truyện Sọ Dừa.
II. Thân bài
1. Sự có mặt trên thị trường kì dị của Sọ Dừa
– Hai vợ chồng nghèo hiền hậu, cần mẫn nhưng mà đã ngoài 5 mươi nhưng vẫn chưa có con.
– 1 hôm, trời nắng béo, người vợ vào rừng lấy củi cho chủ, khát nước quá ko tìm thấy suối.
– Bà trông thấy cái sọ dừa kế bên gốc cây đựng đầy nước mưa, bà bưng lên uống, về nhà thì có mang.
=> Quá trình mang thai kì dị, ko đúng với thiên nhiên.
– Chẳng bao lâu sau, bà sinh ra 1 đứa nhỏ ko chân ko tay, tròn như 1 quả dừa nhưng mà lại biết nói.
=> Hình dạng kì dị mang ý nghĩa về sự bé nhỏ, thống khổ của những con người thấp nhỏ trong xã hội.
2. Sự hiện thân quay về làm người và cuộc sống của vợ chồng Sọ Dừa
– Tài năng của Sọ Dừa:
Sau lúc bự lên, Sọ Dừa xin mẹ cho đi chăn bò ở nhà phú ông. Cậu chăn bò rất giỏi, con nào con nấy bụng no căng.
Sọ Dừa có tài thổi sáo rất hay.
=> Ngoại hình xấu xí nhưng mà có tài năng.
– Sự gặp mặt và lòng yêu quý của cô út dành cho Sọ Dừa:
Phú ông có 3 cô con gái thay phiên nhau đưa cơm cho Sọ Dừa.
Hai cô chị độc ác kiêu kỳ, chỉ có cô út là đối đãi đàng hoàng với Sọ Dừa.
Cô út đem lòng yêu quý, có của ngon vật lạ đều giấu đem cho chàng.
=> Cô út là 1 cô gái hiền hậu, tốt bụng, cảm mến tài năng và vẻ đẹp bên trong của Sọ Dừa.
– Cuộc sống của 2 vợ chồng Sọ Dừa:
Cuối mùa ở, Sọ Dừa đòi mẹ tới hỏi con gái phú ông làm vợ.
Phú ông đưa ra lễ phẩm thách cưới rất nặng: 1 chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn bự, mười vò rượu tăm.
Tới ngày cưới, Sọ Dừa đã sẵn sàng đủ lễ phẩm cho mẹ mang sang nhà phú ông.
Trong ngày cưới, Sọ Dừa trở về dạng hình con người là 1 chàng trai tuấn tú khôi ngô khiến tất cả mọi người đều ngạc nhiên, còn 2 cô chị thì vừa ghen tuông vừa tức.
Cuộc sống của 2 vợ chồng Sọ Dừa rất hạnh phúc, Sọ Dừa học hành cần mẫn đỗ trạng nguyên và được vua cử đi sứ.
=> Việc chỉnh sửa hình trạng và đỗ trạng nguyên của Sọ Dừa đã trình bày mong ước đổi đời của dân chúng lao động.
3. Dã tâm của 2 cô chị, cuộc đoàn viên của vợ chồng Sọ Dừa
– Trong thời kì Sọ Dừa đi sứ, 2 cô chị sinh lòng đố kị, bày mưu hãm hại em gái.
– Hai cô chị rủ em chèo thuyền ra biển chơi, rồi đẩy em xuống nước. Cô út bị 1 con cá kình xơi tái vào bụng.
– Sẵn có con dao nhưng Sọ Dừa đưa cho cô rạch bụng nó, con cá chết xác dạt vào hòn đảo. Nhờ có những vật dụng nhưng Sọ Dừa đưa cho, cô út sinh tồn trên đảo hoang.
– Sọ Dừa gặp lại vợ trên đảo hoang, 2 vợ chồng đoàn viên.
– Hai cô chị vì mắc cỡ bỏ đi biệt xứ.
=> Hoàn thành của câu chuyện đã trình bày niềm tin của dân chúng ta rằng cái thiện luôn thắng lợi cái ác. Đấy là lòng mong ước về 1 xã hội công bình, người tốt cũng gặp lành, người xấu cũng phải trả giá.
III. Kết bài
Nêu ý nghĩa của truyện Sọ Dừa.
Kể lại truyện Sọ Dừa – Mẫu 1
Ngày xưa, có 2 vợ chồng dân cày hiền hậu, cần mẫn nhưng mà đã ngoài 5 mươi nhưng vẫn chưa có con. 1 hôm nọ, trời nắng rất béo, người vợ vào rừng lấy củi cho chủ, khát nước quá ko tìm thấy suối. Bà trông thấy cái sọ dừa kế bên gốc cây đựng đầy nước mưa, bà bưng lên uống, về nhà thì có mang. Chẳng bao lâu sau, bà sinh ra 1 đứa nhỏ ko chân ko tay, tròn như 1 quả dừa nhưng mà lại biết nói. Bà toan vứt đi thì đột nhiên đứa nhỏ cất ngôn ngữ:
– Mẹ ơi, con là con của mẹ đây! Mẹ đừng vứt con đi nhưng khổ thân.
Thương con, bà lão giữ lại nuôi. S au lúc bự lên, Sọ Dừa xin mẹ cho đi chăn bò ở nhà phú ông. Cậu chăn bò rất giỏi, con nào con nấy bụng no căng. Nhà phú ông có 3 cô con gái thay phiên nhau đưa cơm cho Sọ Dừa. Hai cô chị độc ác kiêu kỳ, chỉ có cô út là đối đãi đàng hoàng với Sọ Dừa. 1 hôm, như thường lệ tới phiên cô út mang cơm cho Sọ Dừa. Từ xa, cô bỗng nghe có tiếng sáo véo von. Cô nhón nhén nấp sau bụi cây và trông thấy 1 chàng trai tuấn tú khôi ngô đang ngồi trên võng đào thổi sáo cho đàn bò gặm cỏ. Nhưng nghe tiếng động, chàng trai mất tích, chỉ thấy Sọ Dừa nằm ấy. Nhiều lần như thế, cô út biết Sọ Dừa không hề là người trần, dần đem lòng yêu quý, có thức ăn nào ngon đều giấu đem cho chàng.
Cuối mùa ở, Sọ Dừa đòi mẹ tới hỏi con gái phú ông làm vợ. Bà mẹ thấy con nói vậy, vì thương con nên đành tới nhà phú ông hỏi cưới. Phù ông nghe bà lão nói thì cười bự rồi nói:
– Muốn cười con gái ta thì phải sẵn sàng đủ 1 chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn bự, mười vò rượu tăm.
Bà lão trở về nhà nói với con. Sọ Dừa dặn mẹ cứ yên tâm. Tới ngày cưới, Sọ Dừa đã sẵn sàng đủ lễ phẩm cho mẹ mang sang nhà phú ông. Khi rước dâu, ko người nào thấy Sọ Dừa đâu, chỉ thấy 1 chàng trai tuấn tú khôi ngô đứng bên cô út. Ai nấy đều không thể tinh được và mừng rỡ, còn 2 cô chị thì vừa nuối tiếc vừa ghen tuông tức.
Cuộc sống của 2 vợ chồng Sọ Dừa rất hạnh phúc. Sọ Dừa học hành cần mẫn đỗ trạng nguyên và được vua cử đi sứ. Trong thời kì đấy, 2 cô chị sinh lòng đố kị, bày mưu hãm hại em gái. Hai cô chị rủ em chèo thuyền ra biển chơi, rồi đẩy em xuống nước. Cô út bị 1 con cá kình xơi tái vào bụng. Sẵn có con dao nhưng Sọ Dừa đưa cho cô rạch bụng nó, con cá chết xác dạt vào hòn đảo. Nhờ có những vật dụng nhưng Sọ Dừa đưa cho, cô út sinh tồn trên đảo hoang.
1 hôm, có chiếc thuyền đi qua đảo, con gà trống gay béo:
– Ò ó o… phải thuyền quan trạng rước cô tôi về.
Quan trạng thấy thế bèn cho thuyền vào xem, 2 vợ chồng gặp nhau mừng mừng tủi tủi. Đưa vợ về nhà nhưng mà ko cho người nào biết, quan trạng mở tiệc mừng với bà con ngày trở về. Hai cô chị thấy vậy mừng thầm, tranh nhau kể chuyện cô em xui xẻo ra vẻ tiếc thương lắm. Quan trạng ko nói gì, hết tiệc mới dẫn vợ ra. Hai cô chị thấy em, mắc cỡ quá, lén bỏ ra về rồi từ đấy bỏ ra đi biệt xứ.
Kể lại truyện Sọ Dừa – Mẫu 2
Trong kho tàng văn chương dân gian Việt Nam, có rất nhiều câu chuyện cổ tích rực rỡ. Mỗi câu chuyện cổ tích đều dạy cho chúng ta 1 bài học làm người ý nghĩa. Sọ Dừa chính là câu chuyện cổ tích như thế.
Ngày xưa, ngày xưa có 2 vợ chồng dân cày rất nghèo, phải đi ở cho nhà phú ông nọ. Họ hiền hậu, cần mẫn nhưng mà mãi tới 5 mươi tuổi nhưng vẫn chưa có lấy 1 mụn con.
1 hôm, người vợ vào trong rừng hái củi. Trời nắng béo, khát nước quá nhưng bà chẳng tìm thấy con suối nào. Bỗng trông thấy 1 cái sọ dừa đầy nước mưa bên gốc cây béo, bà vội uống cho đỡ khát. Thế rồi, về nhà, bà có thai.
Ít lâu sau, người chồng mất. Bà sinh ra 1 đứa con ko có tay chân, mình mẩy cứ tròn long lóc như quả dừa. Bà buồn quá, định vứt nó đi thì đứa nhỏ lên tiếng bảo:
– Mẹ ơi! Con là người ấy! Mẹ đừng vứt con nhưng khổ thân.
Thương con, bà để lại nuôi và đặt tên là Sọ Dừa.
To rồi Sọ Dừa vẫn như khi bé, cứ lăn bên chân mẹ, chẳng làm được việc gì. Bà mẹ phiền lòng lắm, than phiền. Sọ Dừa biết vậy bèn xin mẹ:
– Chuyện gì chứ chăn bò con cũng làm được. Mẹ nói với phú ông cho con chăn bò nhé!
Nghe con nói, bà đánh liều tới hỏi phú ông. Ban đầu, phú ông ngại ngần vì hình trạng của Sọ Dừa, nhưng mà nghĩ nuôi ít tốn cơm, công chăn bò cũng ít nên ông đồng ý.
Từ đấy Sọ Dừa tới ở nhà phú ông. Cậu chăn bò rất giỏi. Ngày ngày, cậu lăn sau đàn bò ra đồng, tối tới lại lăn sau đàn bò về nhà, đàn bò mập ú hẳn ra. Phú ông mừng lắm.
Ngày mùa, đầy tớ ra đồng làm hết cả, phú ông bèn sai 3 cô con gái thay phiên nhau đem cơm cho Sọ Dừa. Hai cô chị kiêu kỳ, độc ác, thường hất hủi Sọ Dừa, chỉ có cô em vốn hiền hậu, tốt bụng, đối đãi với Sọ Dừa rất đàng hoàng.
1 hôm, như thường lệ tới phiên cô út mang cơm cho Sọ Dừa. Từ xa, cô bỗng nghe có tiếng sáo véo von. Cô nhón nhén nấp sau bụi cây và trông thấy 1 chàng trai tuấn tú khôi ngô đang ngồi trên võng đào thổi sáo cho đàn bò gặm cỏ. Nhưng nghe tiếng động, chàng trai mất tích, chỉ thấy Sọ Dừa nằm ấy. Nhiều lần như thế, cô út biết Sọ Dừa không hề là người trần, dần đem lòng yêu quý, có thức ăn nào ngon đều giấu đem cho chàng.
Sọ Dừa bèn về giục mẹ tới hỏi con gái phú ông làm vợ. Bà lão không thể tinh được lắm, nhưng mà thấy con nài nỉ mãi bà cũng chiều lòng.
Mẹ Sọ Dừa tới hỏi, phú ông cười mai mỉa:
– Muốn hỏi con gái ta, hãy về mua đủ 1 chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn bự, mười vò rượu tăm mang sang đây.
Bà lão ra về, nghĩ chắc con mình sẽ từ bỏ ý định, nhưng mà Sọ Dừa lại nói rằng sẽ có đủ lễ phẩm. Không ngờ, đúng ngày hứa hẹn, tự dưng trong nhà trong nhà chẳng những có đầy đủ sính nghi nhưng còn có cả gia nhân khiêng đồ sính nghi sang nhà phú ông. Phú ông thấy thế hoa cả mắt, gọi 3 con gái ra hỏi ý. Hai cô chị chê bai Sọ Dừa xấu xí, chỉ có cô út là cúi đầu tỏ ý chấp nhận. Phú ông đành nhận lễ phẩm và gả cô gái út cho Sọ Dừa.
Trong ngày cưới, Sọ Dừa cho bày cỗ thật linh đình, gia nhân chạy ra chạy vào sôi động. Khi rước dâu, chẳng người nào thấy Sọ Dừa xấu xí đâu, chỉ thấy 1 chàng trai tuấn tú khôi ngô đứng bên cô út. Ai nấy đều không thể tinh được và mừng rỡ, còn 2 cô chị thì vừa nuối tiếc vừa ghen tuông tức.
Hai vợ chồng sống hạnh phúc, Sọ Dừa còn rất sáng dạ, ngày đêm mài miệt đèn sách và thi đỗ trạng nguyên. Chẳng bao lâu, nhà vua truyền chiếu sai chàng đi sứ. Trước lúc đi, chàng đưa cho vợ 1 hòn đá lửa, 1 con dao và 2 quả trứng gà, dặn phải giữ luôn các thứ đó bên mình để có khi cần dùng tới.
Ganh ganh với em, 2 cô chị nhân khi Sọ Dừa vắng nhà, manh tâm sát hại em để thay làm bà Trạng. Hai cô chị sang nhà chơi, rủ cô em chèo thuyền ra biển rồi đẩy em xuống nước. 1 con cá kình béo nuốt cô út vào bụng. May có con dao bên mình, cô đâm chết cá, xác cá dạt trôi vào bờ 1 hòn đảo, cô lại lấy dao xẻ bụng cá chui ra ngoài. Cô dùng bàn đá bật lửa, nướng cá sống qua ngày, chờ thuyền đi ngang qua tới cứu. Sống trên đảo ít ngày, 2 quả trứng cũng nở thành đôi gà đẹp làm bạn với cô.
Sọ Dừa quả thật là câu chuyện cổ tích cực kỳ ý nghĩa, nhắc nhở chúng ta “ở hiền gặp lành”, người nhân từ sẽ được hạnh phúc, kẻ ác sẽ chịu âu sầu. Mỗi chúng ta phải sống nhân từ, tránh tham lam, ích kỉ nhưng nhận lại mâm báo.
1 hôm có chiếc thuyền đi qua đảo, con gà trống trông thấy bèn gáy vang 3 lần:
– Ò… ó… o… Phcửa ải thuyền quan trạng rước cô tôi về.
Quan trạng cho thuyền vào xem, 2 vợ chồng gặp nhau, mừng mừng tủi tủi. Về nhà, quan trạng mở tiệc mừng, mời bà con tới chia vui, nhưng mà lại giấu vợ trong nhà ko cho người nào biết. Hai cô chị khấp khởi mừng thầm, tranh nhau kể chuyện cô em út xui xẻo, tỏ vẻ tiếc thương lắm. Quan trạng ko nói gì, tiệc xong mới cho gọi vợ ra. Hai cô chị trông thấy cô em thì mắc cỡ quá, lén bỏ ra về rồi từ đấy bỏ đi biệt xứ
Kể lại truyện Sọ Dừa – Mẫu 3
Ngày xưa, có 2 vợ chồng 1 lão nông nghèo đi ở cho nhà 1 phú ông. Họ hiền hậu, cần mẫn nhưng mà đã ngoài 5 mươi tuổi nhưng chưa có lấy 1 mụn con.
1 hôm, người vợ vào rừng lấy củi. Trời nắng béo, khát nước quá, thấy cái sọ dừa bên gốc cây béo đựng đầy nước mưa, bà bèn bưng lên uống. Thế rồi, về nhà, bà có mang.
Ít lâu sau, người chồng mất. Bà sinh ra 1 đứa con ko có tay chân, mình mẩy cứ tròn long lóc như 1 quả dừa. Bà buồn, toan vứt nó đi thì đứa nhỏ lên tiếng bảo.
– Mẹ ơi! Con là người ấy! Mẹ đừng vứt con nhưng khổ thân. Bà lão thương tình để lại nuôi rồi đặt tên cho cậu là Sọ Dừa.
To lên, Sọ Dừa vẫn thế, cứ lăn long lóc chẳng làm được việc gì. Bà mẹ lấy làm phiền lòng lắm. Sọ Dừa biết vậy bèn xin mẹ tới chăn bò cho nhà phú ông.
Nghe đề cập Sọ Dừa, phú ông ngại ngần. Nhưng nghĩ: nuôi nó thì ít tốn cơm, công sá lại chẳng đáng là bao, phú ông đồng ý. Chẳng ngờ cậu chăn bò rất giỏi. Ngày ngày, cậu lăn sau đàn bò ra đồng, tối tới lại lăn sau đàn bò về nhà. Cả đàn bò, con nào con nấy cứ no căng. Phú ông lấy làm mừng lắm!
Vào ngày mùa, đầy tớ ra đồng làm hết cả, phú ông bèn sai 3 cô con gái thay phiên nhau đem cơm cho Sọ Dừa. Trong những lần như thế, 2 cô chị kiêu kì, độc ác thường hất hủi Sọ Dừa, chỉ có cô em vốn tính thương người là đối đãi với Sọ Dừa đàng hoàng.
1 hôm tới phiên cô út mang cơm cho Sọ Dừa. Mới tới chân núi, cô bỗng nghe thấy tiếng sáo véo von. Nhón nhén bước lên cô trông thấy 1 chàng trai tuấn tú khôi ngô đang ngồi trên chiếc võng đào thổi sáo cho đàn bò gặm cỏ. Thế nhưng mà vừa mới đứng lên, tất cả đã biến bặt tăm, chỉ thấy Sọ Dừa nằm lăn lóc ở ấy. Nhiều lần tương tự, cô út biết Sọ Dừa không hề người thường, bèn đem lòng yêu mến.
Tới cuối mùa ở thuê, Sọ Dừa về nhà giục mẹ tới hỏi con gái phú ông về làm vợ. Bà lão thấy vậy tỏ ra cực kỳ không thể tinh được, nhưng mà thấy con nài nỉ mãi, bà cũng chiều lòng.
Thđó mẹ Sọ Dừa mang cau tới dạm, phú ông cười mai mỉa:
– Muốn hỏi con gái ta, hãy về mua đủ 1 chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn bự, mười vò rượu tăm đem sang đây.
Bà lão đành ra về, nghĩ là phải thôi hẳn việc lấy vợ cho con. Chẳng ngờ, đúng ngày hứa hẹn, tự dưng trong nhà có đầy đủ mọi sính nghi, lại có ca gia nhân ở dưới nhà chạy lên khiêng lễ phẩm sang nhà của phú ông. Phú ông hoa cả mắt bối rối gọi 3 cô con gái ra hỏi ý. Hai cô chị bĩu môi chê bai Sọ Dừa xấu xí rồi ngúng nguẩy đi vào, chỉ có cô út là cúi đầu nhát gan tỏ ý chấp nhận.
Trong ngày cưới, Sọ Dừa cho bày cỗ thật linh đình, gia nhân chạy ra chạy vào sôi động. Khi rước dâu, chẳng người nào thấy Sọ Dừa trọc tếch, xấu xí đâu chỉ thấy 1 chàng trai tuấn tú khôi ngô đứng bên cô út. Mọi người thấy vậy đều cảm thấy không thể tinh được và mừng rỡ, còn 2 cô chị thì vừa tiếc lại vừa ghen tuông tức.
Từ ngày đó, 2 vợ chồng Sọ Dừa sống với nhau rất hạnh phúc. Không những thế, Sọ Dừa còn tỏ ra rất sáng dạ. Chàng ngày đêm mài miệt đèn sách và quả nhiên 5 đó, Sọ Dừa đỗ trạng nguyên. Thế nhưng mà cũng lại chẳng bao lâu sau, Sọ Dừa được vua sai đi sứ. Trước lúc đi, chàng đưa cho vợ 1 hòn đá lửa, 1 con dao và 2 quả trứng gà nói là để phòng thân.
Ganh ganh với cô em, 2 cô chị sinh lòng ganh ghét manh tâm hại em để thay làm bà trạng. Nhân quan trạng đi vắng, 2 chị sang rủ cô út chèo thuyền ra biển rồi cứ thế lừa đẩy cô em xuống nước. Cô út bị cá kình xơi tái, nhưng mà may có con dao nhưng thoát chết. Cô dạt vào 1 hòn đảo, lây dao khoét bụng cá chui ra, đánh đá lấy lửa nướng thịt cá ăn. Sống được ít ngày trên đảo, cặp gà cũng kịp nở thành 1 đôi gà đẹp để làm bạn cùng cô út.
1 hôm có chiếc thuyền đi qua đảo, con gà trống trông thấy bèn gáy béo:
– Ò… ó… o… Phcửa ải thuyền quan trạng rước cô tôi về.
Quan cho thuyền vào xem, chẳng ngờ đấy chính là vợ mình. Hai vợ chồng gặp nhau, mừng mừng tủi tủi. Đưa vợ về nhà, quan trạng mở tiệc mừng mời bà con tới chia vui, nhưng mà lại giấu vợ trong nhà ko cho người nào biết. Hai cô chị thấy thế khấp khởi mừng thầm, tranh nhau kể chuyện cô em xui xẻo ra chiều tiếc thương lắm. Quan trạng ko nói gì, tiệc xong mới cho gọi vợ ra. Hai cô chị trông thấy cô em thì mắc cỡ quá, lén bỏ ra về rồi từ đấy bỏ đi biệt xứ.
Kể lại truyện Sọ Dừa – Mẫu 4
– Ò ó o… o!
Nghe tiếng gà gáy, cô út choàng tỉnh dậy. Phcửa ải mất 1 khi, cô mới tưởng tượng nổi cảnh ngộ hiện nay của mình. Cô vừa thoát khỏi bụng con cá lớn béo tướng, 1 mình trên hoang đảo, bao quanh chỉ có đôi gà để làm bạn.
Cô bỗng nhớ lại tất cả, từ khi cái ngày kì dị đó. Thđó 2 cô chị cương quyết ko người nào chịu đem cơm cho Sọ Dừa, cô đành nhận lời đi. “Tuy diện mạo có hơi xấu nhưng mà dù sao cậu ta cũng biết nói tiếng người, thậm chí còn ăn nói rất đáng yêu nữa là đằng khác” – Cô nghĩ.
Từ đằng xa cô đã nghe thấy tiếng sáo du dương trầm bổng. Cô tự hỏi ko biết người nào là người thổi sáo. Không lẽ lại là Sọ Dừa? Nhưng anh ta làm sao nhưng thổi sáo được kia chứ. Cô vẫn nhớ cái ngày Sọ Dừa hiện ra ở nhà cô. Trông anh ta thật buồn cười, cứ lăn long lóc dưới đất như 1 quả bí, vậy nhưng ăn đề cập là khéo. Hai cô chị nhìn thấy Sọ Dừa thì quay mặt đi, riêng cô ko thấy sợ nhưng mà thương con người diện mạo kì lạ, nhất là lúc thấy anh ta làm việc gì cũng tới nơi tới chốn, chăn cả đàn bò nhưng con nào con nấy cứ béo múp nung núc. Cô lên đưa cơm nhưng mà thực ra cũng muốn tới xem anh chăn bò như thế nào.
Tới gần, cô út lại càng kinh ngạc. Sao lại có cái võng mắc ở kia, lại có người nào đang nằm trên đấy thổi sáo nữa chứ! Hay đấy là người anh em của Sọ Dừa nhưng cô ko biết? Thế anh ta đâu rồi?
Mải nghĩ suy, cô út dẫm phải 1 cành cây khô làm phát ra tiếng động. Cô cúi xuống nhìn rồi ngửng lên, không thể tinh được lúc ko thấy cả chiếc võng lẫn chàng thanh niên đâu cả. Chỉ có anh chàng Sọ Dừa, khi trước ko thấy đâu, giờ đang ở dưới gốc cây nhưng cười nhoe nhoét:
– Chào cô út! Cô mang cơm cho tôi hay là lên thăm tôi ấy?
Cô út ko giải đáp vì còn đang thắc mắc. Cô hỏi anh:
– Cái anh chàng vừa nằm trên võng thổi sáo đâu rồi?
Sọ Dừa chối biến:
– Chắc cô trông nhầm ấy chứ tôi ở đây suốt, làm gì có anh chàng nào thổi sáo đâu!
Cô út ko tin là mình nhầm. Cô chợt nghĩ ra 1 điều khác lạ. Phcửa ải rồi, Sọ Dừa nếu cứ thế kia thì làm sao có thể chăn được cả đàn bò, lại còn chàng trẻ trai, chiếc võng vừa đây nhưng đã mất tích… Cô ko hỏi thêm gì nữa, đưa cơm cho anh rồi đi về, lòng vui rộn rã.
Khi phú ông hỏi các cô con gái xem người nào đồng ý lấy Sọ Dừa là hỏi chiếu lệ để chối từ khéo bà mẹ đấy thôi, lão chắc ko cô gái nào lại đồng ý lấy 1 người kì lạ, xấu xí như Sọ Dừa. Cô út đã khiến cho ông bố 1 phen châng hẩng:
– Cha đặt đâu, con xin ngồi ấy ạ!
Hai cô chị trề môi chê em gái sao nhưng ngốc nghếch. Phú ông tức bầm gan tím gan nhưng mà đã trót hứa hẹn với bà mẹ rồi, đành hứa hẹn ngày dẫn cưới. Lão thách thật nặng nhưng mà cô út thầm đoán và mong rằng, điều đấy ko khó gì đối với người chồng ngày mai của cô. Quả nhiên, Sọ Dừa chẳng những mang đồ dẫn cưới tới đủ nhưng còn mang thêm rất nhiều người ở hạ nữa làm cho người nào nấy cũng phải kinh ngạc: Lâu nay có thấy người nào ra vào nhà Sọ Dừa đâu?
Đám cưới đang ăn uống linh đình, cô bèn bế Sọ Dừa vào nhà trong rồi nói thầm:
– Nào người chồng yêu mến của em, chàng hiện ra đi thôi chứ!
Sọ Dừa mỉm cười, bắt cô quay mặt đi và nhắm mắt nhắm mũi lại. Khi chàng bảo cô mở mắt ra thì trước mặt đúng là chàng trẻ trai hôm nào. Hai người sánh vai nhau ra chào thực khách. Mọi người cực kỳ ngỡ ngàng, 2 người phải giảng giải mãi, thậm chí Sọ Dừa còn phải hoá phép lại như cũ, mọi người mới tin là thật. Đám cưới đã vui lại càng vui hơn nữa.
Sọ Dừa học giỏi, đỗ trạng nguyên, được vua cử đi sứ nước ngoài, để cô ở lại. Cô có nào ngờ 2 bà chị vốn rất ghen tuông tức lúc thấy em lấy được người chồng vừa trẻ đẹp lại có tài, manh tâm làm hại em để cướp chồng. Hai chị rủ em đi bơi thuyền rồi đẩy em xuống biển. 1 con cá rất béo bơi qua, nuốt luôn cô vào bụng. Thật may là Sọ Dừa như đã biết trước mọi chuyện. Chàng dặn cô luôn mang theo bên mình 1 con dao, quả trứng gà và hòn đá lửa. Có con dao, cô tự rạch bụng cá khiến cá chết, dạt vào bờ. Cô chui ra, lại có thịt cá ăn luôn, có lửa để nướng cá và có con gà để bầu bạn.
1 hôm cô đang loay hoay nướng cá để ăn dần, bỗng con gà trống gáy vang:
– Ò… ó… o…phải thuyền quan trạng, rước cô tôi về!
Cô vội bỏ cá ấy chạy ra. Đúng là chồng cô rồi. Chàng đã đi sứ về, ngang qua nghe tiếng gà gáy, lại thấy có bóng người như vợ mình bèn cho thuyền vào đón. Hai vợ chồng gặp nhau, mừng mừng tủi tủi.
Nghe lời chồng, khi gần về tới nhà cô nấp vào trong khoang thuyền. Nghe thấy 2 bà chị thi nhau kể với Sọ Dừa về cái chết thương tâm của cô, cô bèn bước ra. Hai cô chị thấy em hiện ra, ngượng quá, ko nói ko rằng bỏ đi biệt tăm. Cô cùng người chồng sống bên nhau hạnh phúc tới già.
Kể lại truyện Sọ Dừa – Mẫu 5
Ngày xửa, ngày xưa có 2 vợ chồng bà lão rất nghèo, phải đi ở cho 1 nhà phú ông nọ. Họ mong mỏi có 1 người con nhưng mà mãi tới 5 mươi tuổi nhưng vẫn chưa có mụn con nào.
1 buổi trưa bà lão vào rừng hái củi. Trời nắng béo, khát nước quá nhưng bà chẳng tìm thấy con suối nào. Bỗng trông thấy 1 cái sọ dừa đầy nước mưa bên gốc cây béo, bà vội uống cho đỡ khát. về nhà bà có thai.
Ít lâu sau ông lão mất. Bà lão sinh ra 1 đứa nhỏ trong như quả dừa, ko chân, ko tay. Bà buồn quá định vứt đi thì đứa nhỏ bảo:
– Mẹ ơi con là người ấy. Mẹ đừng vứt con đi nhưng khổ thân.
Thương con, bà để lại nuôi đứa nhỏ và đặt tên là Sọ Dừa.
Tới bự Sọ Dừa vẫn ko khác khi bé, cứ lăn bên chân mẹ, chẳng làm được việc gì. 1 hôm, bà mẹ than phiền Sọ Dừa chẳng biết đi chăn bò giúp mẹ. Sọ Dừa bèn nói:
– Chuyện gì chứ chăn bò con chăn cũng được nhưng mẹ. Mẹ nói với phú ông cho con chăn bò nhé!
Nghe con nói thế, bà đánh liều tới hỏi phú ông. Phú ông chần chừ vì hình trạng của Sọ Dừa, nhưng mà nghĩ nuôi nó ít tốn cơm, công chăn bò cũng ít nên phú ông đồng ý. Từ đấy Sọ Dừa tới ở nhà phú ông. Cậu chăn bò rất giỏi. đàn bò ngày 1 mập ú hẳn ra. Phú ông rất ưng ý.
Phú ông có 3 cô con gái thường xuyên đem cơm trưa cho Sọ Dừa, vì vào vụ mùa đầy tớ phải ra đồng cả. 2 cô chị đối xử rất độc ác với Sọ Dừa, còn cô út thì đối xử rất đàng hoàng với cậu, vì cô vốn là người hiền hậu, tốt bụng.
1 buổi trưa như thường lệ tới phiên cô út mang cơm cho Sọ Dừa, cô bỗng nghe có tiếng sáo thổi rất hay. Cô ấp vội sau bụi cây thì trông thấy 1 chàng trai tuấn tú đang ngồi trên chiếc võng thổi sáo cho đàn bò nghe. Có tiếng động, chàng trai mất tích, chỉ thấy Sọ Dừa nằm ấy. Nhiều lần như thế, cô biết Sọ Dừa không hề là người trần. Từ đấy, cô đem lòng yêu quý, có thức ăn nào ngon cô đều giấu đem cho chàng.
1 hôm, Sọ Dừa lăn về giục mẹ tới hỏi con gái phú ông làm vợ. Bà mẹ không thể tinh được lắm, nhưng mà nghe con nài nỉ quá bà cũng chiều lòng. Nghe bà nói xong phú ông cười mỉa:
– Nếu muốn lấy con gái ta phải mua đủ lễ phẩm sau: 1 chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn bự, mười vò rượu tăm.
Bà mẹ nghĩ chắc con mình sẽ từ bỏ ý định cưới con gái của phú ông, nhưng mà ko ngờ Sọ Dừa nói với mẹ rằng sẽ có đủ lễ phẩm đó.
Đúng ngày hứa hẹn, bà mẹ cực kỳ kinh ngạc vì trong nhà chẳng những có đầy đủ sính nghi nhưng còn có cả những gia nhân khiêng đồ sính nghi sang nhà phú ông. Phú ông thấy thế hoa cả mắt. Lão bèn nói:
– Để ta hỏi con gái ta, xem có đứa nào ưng lấy thằng Sọ Dừa ko đã. Lão gọi 3 cô con gái ra, 2 cô chị thì chê bai thẳng thắn, còn cô út cúi mặt, tỏ ý chấp nhận. Phú ông đành nhận lễ phẩm và gả cô gái út cho Sọ Dừa.
Từ khi ngày cưới, Sọ Dừa trở thành 1 chàng trai tuấn tú, khôi ngô, gia đình sống khá giả và rất hạnh phúc. Hai cô chị vợ của Sọ Dừa thấy thế ghen tuông tức lắm.
Sọ Dừa ngày đêm mài miệt đèn sách và thi đỗ trạng nguyên. Chẳng bao lâu, có chiếu nhà vua sai trạng đi sứ. Sọ Dừa chia tay vợ lên đường, chàng trao cho vợ 1 hòn đá lửa, 1 con dao và 2 quả trứng gà, dặn phải giữ luôn các thứ đó bên mình để có khi cần dùng tới.
Nhân thấy Sọ Dừa đi xứ xa nhà, 2 cô chị phấn đấu sát hại em mình cho thỏa lòng ghen tuông tức. Hai cô sang chơi, rủ em chèo thuyền ra biển rồi đẩy em xuống nước. 1 con cá béo nuốt cô út vào bụng. Sắn có con dao bên mình, cô đâm chết cá, xác cá dạt trôi vào bờ 1 hòn đảo, cô lại lấy dao xẻ bụng cá chui ra ngoài. Cô dùng hàn đá bật lửa nướng cá sống qua ngày, chờ thuyền đi ngang qua tới cứu. Hai quả trứng nở thành đôi gà đẹp làm bạn với cô giữa hòn đảo vắng.
1 hôm, có chiếc thuyền cắm cờ đuôi nheo lướt qua đảo. Con gà trống gáy béo 3 lần:
– Ò… ó … o… Phcửa ải thuyền quan trạng rước cô tôi về.
Quan trạng cho thuyền cập bến. Vợ chồng gặp nhau cực kỳ vui tươi. Về nhà, quan trạng mở tiệc mừng, mời bà con tới chia vui. Hai cô chị ko hay biết, họ chắc mẩm chuyến này được thay em làm bà trạng. Họ khóc lóc nức nở kể về chuyện rủi ro của cô em ra chiều thương tiếc lắm. Quan trạng ko nói gì, tiệc xong, chàng cho gọi vợ ra. Hai người chị nhìn thấy cô em mắc cỡ quá lén bỏ về và đi biệt xứ.
Kể lại truyện Sọ Dừa – Mẫu 6
Chuyện kể rằng có 1 ông bà dân cày nghèo nhưng mà ăn ở hiền hậu, nhân từ, chẳng làm hại người nào bao giờ. Nhưng 2 ông bà đã 5 mươi tuổi nhưng vẫn chưa có được 1 mụn con. 1 hôm trời nắng béo, bà lão đi vào rừng hái củi cho chủ. Vì khát nước quá nhưng ko tìm thấy suối, lại thấy cái sọ dừa bên gốc cây đựng đầy nước mưa, bà liền bưng lên uống. Sự việc tưởng nghe đâu rất dễ ợt đó lại khiến bà có mang. Không bao lâu sau thì 1 đứa nhỏ trong như quả dừa, ko chân, ko tay. Bà buồn quá định vứt đi thì đứa nhỏ bảo:
– Mẹ ơi, đừng vứt con đi nhưng khổ thân!
To lên, Sọ Dừa xin mẹ đi chăn bò thuê cho nhà phú ông. Hằng ngày, Sọ Dừa tới nhà phú ông lăn đàn bò ra đồng vào buổi sáng, chiều lại lăn về. Sọ Dừa chăn cả đàn bò, con nào con nấy đều căng tròn, mập ú nên phú ông rất hợp ý. Nhà phú ông có 3 cô con gái, buổi trưa vẫn thay nhau mang cơm ra đồng cho Sọ Dừa.
Ít lâu sau, Sọ Dừa xin với mẹ sang nhà phú ông hỏi con gái ông làm vợ. Phú ông chê gia đình Sọ Dừa nghèo khổ, cười mỉa nói với bà lão rằng: “Muốn hỏi được con gái ta, hãy về mua đủ 1 chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn bự, mười vò rượu tăm đem sang đây”.
Bà lão về nhà nói với Sọ Dừa. Ngày hứa hẹn tới, Sọ Dừa mua đủ hết lễ phẩm. Phú ông hoa cả mắt bối rối gọi 3 cô con gái ra hỏi ý. Hai cô chị bĩu môi chê bai Sọ Dừa xấu xí rồi ngúng nguẩy đi vào, chỉ có cô út là cúi đầu nhát gan tỏ ý chấp nhận.
Trong ngày cưới, Sọ Dừa cho bày cỗ thật linh đình, gia nhân chạy ra chạy vào sôi động. Khi rước dâu, chẳng người nào thấy Sọ Dừa trọc tếch, xấu xí đâu chỉ thấy 1 chàng trai tuấn tú khôi ngô đứng bên cô út. Mọi người thấy vậy đều cảm thấy không thể tinh được và mừng rỡ, còn 2 cô chị thì vừa tiếc lại vừa ghen tuông tức.
Từ ngày đó, 2 vợ chồng Sọ Dừa sống với nhau rất hạnh phúc. Không những thế, Sọ Dừa còn tỏ ra rất sáng dạ. Chàng ngày đêm mài miệt đèn sách và quả nhiên 5 đó, Sọ Dừa đỗ trạng nguyên. Thế nhưng mà cũng lại chẳng bao lâu sau, Sọ Dừa được vua sai đi sứ. Trước lúc đi, chàng đưa cho vợ 1 hòn đá lửa, 1 con dao và 2 quả trứng gà nói là để phòng thân.
Ganh ganh với em, 2 cô chị nhân khi Sọ Dừa vắng nhà, manh tâm sát hại em để thay làm bà Trạng. Hai cô chị sang nhà chơi, rủ cô em chèo thuyền ra biển rồi đẩy em xuống nước. 1 con cá kình béo nuốt cô út vào bụng. May có con dao bên mình, cô đâm chết cá, xác cá dạt trôi vào bờ 1 hòn đảo, cô lại lấy dao xẻ bụng cá chui ra ngoài. Cô dùng bàn đá bật lửa, nướng cá sống qua ngày, chờ thuyền đi ngang qua tới cứu. Sống trên đảo ít ngày, 2 quả trứng cũng nở thành đôi gà đẹp làm bạn với cô.
Sọ Dừa quả thật là câu chuyện cổ tích cực kỳ ý nghĩa, nhắc nhở chúng ta “ở hiền gặp lành”, người nhân từ sẽ được hạnh phúc, kẻ ác sẽ chịu âu sầu. Mỗi chúng ta phải sống nhân từ, tránh tham lam, ích kỉ nhưng nhận lại mâm báo.
1 hôm có chiếc thuyền đi qua đảo, con gà trống trông thấy bèn gáy vang 3 lần:
– Ò… ó… o… Phcửa ải thuyền quan trạng rước cô tôi về.
Hai vợ chồng gặp lại nhau, cực kỳ mừng rỡ. Sọ Dừa đưa vợ trở về. Hai cô chị thấy em gái trở về bình a, thấy mắc cỡ liền trốn đi biệt.
Kể lại truyện Sọ Dừa – Mẫu 7
Ngày xưa, có 2 vợ chồng nghèo ko lấy 1 mảnh đất làm ăn nên đành phải đi khiến cho 1 phú ông giàu sang trong làng. Làm việc cũng rất cần mẫn, sống rất lương thiện nhưng 2 người vẫn ko có lấy 1 mụn con để bồng bế. Họ cũng buồn lắm nhưng mà chỉ biết cổ vũ nhau “Thôi, con cái là lộc trời cho.”
Rồi bỗng 1 ngày, người vợ phát hiện mình có mang sau lúc uống nước trong vỏ dừa ngoài rừng. Hai vợ chồng phấn kích khôn cùng, bái tạ ông trời vì cũng hiểu nỗi lòng của họ. Nhưng ngang trái thay, tới ngày hạ sinh, bà lại sinh ra 1 đứa con kì quái, chẳng ra người cũng không hề ngợm. Nó là 1 đứa trẻ ko chân ko tay, tròn long lóc. Hai vợ chồng đau lòng vì họ đã hy vọng vào đứa con này biết bao lăm. Người vợ toan vất đứa trẻ đi thì nó chợt cất tiếng năn nỉ:
– Mẹ ơi, đừng bỏ con đi. Hãy để con lại kế bên mẹ!
Người mẹ cũng thấy chạnh lòng thương, đành giữ nó lại và đặt tên con là Sọ Dừa.
Thời gian thấm thoắt trôi, mọi thứ đều chỉnh sửa, con người cũng bự lên rồi già đi, chỉ có Sọ Dừa ko đổi, vẫn tròn và hay lăn long lóc như 1 quả dừa. Nhưng Sọ Dừa đã biết giúp ích cho gia đình hơn sau lúc được mẹ xin cho vào làm ở nhà phú ông. Cứ tưởng cậu chỉ là 1 thằng vô bổ nhưng mà phú ông rất bất thần vì Sọ Dừa biết làm khá nhiều việc, đặc trưng là việc chăn bò. Dưới bàn tay của cậu, con nào con nấy bự lên bự khỏe, kiên cố. Phú ông lấy đấy làm ưng ý lắm.
Vào ngày mùa, mấy người trong nhà phú ông phải ra công làm việc nen 3 cô con gái của ông có nhiệm vụ là mang cơm trưa ra đồng. Vì ngoại hình xấu xí, khác người nhưng Sọ Dừa khi nào cũng bị 2 cô con gái đầu của phú ông hất hủi khinh thường ra mặt. Họ đối xử rất bạc bẽo với cậu, thậm chí còn ko mang phần cơm cho cậu. Chỉ có cô út người vừa xinh xắn lại còn tốt bụng, luôn đối đãi đàng hoàng với Sọ Dừa.
Cô còn đem lòng yêu mến cậu sau lúc phát hiện cậu không hề là người phổ biến. Chẳng là 1 hôm, như thường lệ cô mang cơm ra cho Sọ Dừa thì nghe từ xa có tiếng sáo trong trẻo, du dương từ đâu vọng đến. Qua lùm cây, cô chỉ nhấp nhoáng trông thấy 1 chàng trai tuấn tú khôi ngô với ánh mắt xa xôi đang say sưa thổi sáo khiến trái tim cô út cũng xao động nhưng mà lúc tới nơi cô lại chỉ thấy Sọ Dừa đang ở ấy.
Tới cuối mùa ở thuê, Sọ Dừa giục mẹ sang nhà phú ông hỏi cưới vợ. Bà mẹ hơi không thể tinh được nhưng mà vì con nài nỉ quá nên đành đồng ý. Phú ông thách cưới “ Muốn hỏi con gái ta, hãy về mua đủ 1 chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn bự, mười vò rượu tăm đem sang đây”. Cuối cùng, Sọ Dừa cũng sẵn sàng đủ nhưng mà ko người nào chịu gả cho chàng trừ cô út.
Ngày đám cưới, 1 chuyện bất thần đã xảy ra, 1 Sọ Dừa ko ta ko chân đã được thay thế bằng 1 chàng trai tuấn tú như lần trước cô út trông thấy. Mọi người đều rất bất thần, ko tin vào mắt mình sau đấy rộn rã chúc mừng cô út. Không những vậy sau này, Sọ Dừa còn ngày đêm ôn luyện đèn sách nên đỗ trạng nguyên.
Trước sự hạnh phúc của em, 2 cô chị sinh lòng ganh ghét đố kị. Do vậy, nhân khi Sọ Dừa đi vắng, đã thủ đoạn hãm hại em ngã xuống biển cho cá lớn ăn thịt. May mắn là cô em thoát chết và được chồng đưa về nhà. Hai cô chị bị trừng trị thích đáng.
Kể lại truyện Sọ Dừa – Mẫu 8
Tuổi thơ em gắn liền với nhưng mà “câu chuyện ngày xưa bà thường hay kể”, anh Khoai thật thà, hiền hậu cưới được con gái phú ông, cô Tấm vượt qua bao gian lao giữ lấy cho mình cuộc sống hạnh phúc hay chàng Thạch Sanh can đảm và tốt bụng khiến công chúa rung động,… Và đặc trưng chẳng thể không tính tới chuyện về anh chàng Sọ Dừa, 1 câu chuyện thú vị và chứa đầy tình mến thương.
Truyện kể rằng, có vợ chồng ông lão nọ đi ở cho nhà phú ông, họ cần mẫn và hiền hậu lắm nhưng mà ngoài 50 rồi nhưng chưa có lấy 1 mụn con. 1 hôm lúc vào rừng đốn củi, trời nắng béo nhưng khát nước quá, chợt thấy cái sọ dừa ở gốc cây đựng đầy nước mưa, bà bê lên uống, Thế rồi bà có mang. Không lâu sau, người chồng mất, bà sinh ra 1 đứa con nhưng mà nó lại ko tay, ko chân, tròn long lóc như 1 quả dừa, bà buồn lắm, toan vứt nó đi nhưng mà đứa nhỏ lại cất ngôn ngữ:
– Mẹ ơi! Con là người ấy, mẹ đừng vứt con đi nhưng khổ thân.
Bà lão thương con, đành nuôi và đặt tên nó là Sọ Dừa. To lên, sọ dừa vẫn thế, ko làm được việc gì, bà mẹ cực kỳ phiền lòng. Biết vậy, Sọ Dừa nhờ mẹ xin cho tới chăn bò cho nhà phú ông. Ban đầu, phú ông ngại ngần nhưng mà lại nghĩ Sọ Dừa ăn ít cơm, công huân cũng chẳng tốn là bao nên ông đồng ý, chẳng ngờ Sọ Dừa chăn bò rất giỏi, ban ngày cậu chăn bò ra đồng, tối lại chăn về, con nào cũng no căng mập ú, phú ông đó thế làm mừng. Ngày mùa bận rộn, đầy tớ ra đồng hết cả, phú ông bèn sai 3 cô con gái thay phiên nhau đem cơm ra cho Sọ Dừa. Hai cô chị kiêu kỳ, hất hủi Sọ Dừa, chỉ có cô út vốn tính thương người đối xử với anh đàng hoàng.
1 lần lúc mang cơm ra cho Sọ Dừa, nghe có tiếng sáo véo von, nhón nhén lại gần, cô út thấy 1 chàng trai tuấn tú khôi ngô đang thổi sáo cho đàn bò gặm cỏ. Nhưng lúc đứng dậy thì lại chỉ còn Sọ Dừa nằm lăn long lốc ở đấy. Nhiều lần tương tự, biết Sọ Dừa không hề người thường, cô đem lòng yêu quý. Tới cuối mùa ở thuê, Sọ Dừa giục mẹ tới hỏi con gái phú ông về làm vợ, bà lão thấy vậy tỏ ra cực kỳ không thể tinh được, nhưng mà con nài nỉ mãi, bà cũng chấp nhận.
Thđó mẹ Sọ Dừa mang cau tới dạm, phú ông cười mai mỉa:
– Muốn cưới được con gái ta thì phải mua đủ 1 chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn bự, mười vò rượu tăm đem sang đây.
Bà lão về nhà, nghĩ chắc cũng thôi nghỉ hẳn việc lấy vợ cho con. Chẳng ngờ, đúng ngày hứa hẹn, trong nhà có đủ sinh lễ, cả mĩ nhân chạy từ nhà dưới nhà trên khiêng lễ phẩm sang nhà phú ông. Phú ông hoa cả mắt bối rối gọi 3 cô con gái ra hỏi ý. Hai cô chị bĩu môi, chỉ có cô út cúi đầu nhát gan tỏ ý chấp nhận.
Ngày cưới, nhà Sọ Dừa cỗ bàn linh đình, sôi động mĩ nhân, lúc rước dâu, ko thấy Sọ Dừa lăn long lốc đâu, chỉ thấy 1 chàng trai tuấn tú khôi ngô đứng cạnh cô út. Hai cô chị thấy vậy vừa nuối tiếc vừa ghen tuông tức. Từ ngày đấy, vợ chồng Sọ Dừa sống với nhau rất hạnh phúc, Sọ Dừa còn tỏ ra sáng dạ, cần mẫn đèn sách, quả nhiên 5 đó, Sọ Dừa đỗ trạng nguyên. Nhưng chằng bao lâu sau được vua sai đi sứ. Trước lúc đi, Sọ Dừa có đưa cho vợ 1 hòn đá lửa, 1 con dao và 2 quả trứng, nói là để phòng thân. Hai cô chị ác nghiệt muốn hại em để thay làm bà trạng. Nhân khi quan trạng đi vắng, sang rủ cô em đi chèo thuyền rồi đẩy cô em xuống nước, cô út bị cá kình xơi tái, nhưng mà may có con dao nhưng thoát chết. Cô dạt vào 1 hòn đảo, lấy dao khoét bụng cá chui ra. Sống qua ngày bằng cách đánh cá lây lửa nướng để ăn, 2 quả trứng nở thành 1 đôi gà, bầu bạn cùng cô út.
1 hôm có chiếc thuyền đi qua đảo, con gà trống gay béo:
– Ò ó o… phải thuyền quan trạng rước cô tôi về.
Quan trạng thấy thế bèn cho thuyền vào xem, 2 vợ chồng gặp nhau mừng mừng tủi tủi. Đưa vợ về nhà nhưng mà ko cho người nào biết, quan trạng mở tiệc mừng với bà con ngày trở về. Hai cô chị thấy vậy mừng thầm, tranh nhau kể chuyện cô em xui xẻo ra vẻ tiếc thương lắm. Quan trạng ko nói gì, hết tiệc mới dẫn vợ ra. Hai cô chị thấy em, mắc cỡ quá, lén bỏ ra về rồi từ đấy bỏ ra đi biệt xứ.
Truyện Sọ Dừa là 1 trong những truyện rực rỡ và ý nghĩa nhất trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam, đứa ở hiền thì gặp lành, tốt bụng chân tình thì sẽ được đền đáp xứng đáng, và những kẻ ác sẽ ko bao giờ có được kết cuộc tốt đẹp.
Kể lại truyện Sọ Dừa – Mẫu 9
Kho tàng truyện cổ tích có rất nhiều truyện rực rỡ. 1 trong những câu chuyện hay, là truyện cổ tích Sọ Dừa.
Ngày xưa, có 2 vợ chồng dân cày nghèo đi ở cho phú ông. Họ cần mẫn, hiền hậu nhưng ngoài 5 mươi vẫn chưa có 1 mụn con. 1 hôm, người vợ vào trong rừng hái củi. Trời nắng béo, khát nước quá nhưng bà chẳng tìm thấy con suối nào. Bỗng trông thấy 1 cái sọ dừa đầy nước mưa bên gốc cây béo, bà vội uống cho đỡ khát. Về nhà, bà có mang.
Chẳng bao lâu, người chồng mất. Bà sinh ra 1 đứa con ko có tay chân, mình mẩy cứ tròn long lóc như quả dừa. Bà buồn quá, định vứt nó đi thì đứa nhỏ lên tiếng bảo:
– Mẹ ơi! Con là người ấy! Mẹ đừng vứt con nhưng khổ thân.
Vì thương con, bà để con lại nuôi, đặt cho cái tên là Sọ Dừa. To lên, Sọ Dừa vẫn như khi bé, lăn long lóc trong nhà. Bà mẹ buồn bực nói với con:
– Con nhà người ta báy 8 tuổi đã đi ở chăn bò, còn mày chẳng được trò trống gì.
Sọ Dừa nói với mẹ:
– Chuyện gì chứ chăn bò con cũng làm được. Mẹ cứ xin phú ông cho con đi chăn bò.
Nghe con nói, bà đánh liều tới hỏi phú ông. Ban đầu, phú ông ngại ngần vì hình trạng của Sọ Dừa, nhưng mà nghĩ nuôi ít tốn cơm, công chăn bò cũng ít nên ông đồng ý.
Từ đấy Sọ Dừa tới ở nhà phú ông. Cậu chăn bò rất giỏi. Ngày ngày, cậu lăn sau đàn bò ra đồng, tối tới lại lăn sau đàn bò về nhà, đàn bò mập ú hẳn ra. Phú ông mừng lắm.
Ngày mùa, đầy tớ ra đồng làm hết cả, phú ông bèn sai 3 cô con gái thay phiên nhau đem cơm cho Sọ Dừa. Hai cô chị ác nghiệt, thường hất hủi Sọ Dừa. Chỉ có cô út hiền hậu, đối xử với Sọ Dừa rất khả quan.
1 hôm, như thường lệ tới phiên cô út mang cơm cho Sọ Dừa. Từ xa, cô bỗng nghe có tiếng sáo véo von. Cô nhón nhén nấp sau bụi cây và trông thấy 1 chàng trai tuấn tú khôi ngô đang ngồi trên võng đào thổi sáo cho đàn bò gặm cỏ. Nhưng nghe tiếng động, chàng trai mất tích, chỉ thấy Sọ Dừa nằm ấy. Nhiều lần như thế, cô út biết Sọ Dừa không hề là người trần, dần đem lòng yêu quý, có thức ăn nào ngon đều giấu đem cho chàng.
Cuối mùa ở, Sọ Dừa về giục mẹ tới hỏi con gái phú ông làm vợ. Bà lão không thể tinh được lắm, nhưng mà thấy con nài nỉ mãi bà cũng chiều lòng.
Mẹ Sọ Dừa tới hỏi, phú ông cười mai mỉa:
– Muốn hỏi con gái ta, hãy về mua đủ 1 chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn bự, mười vò rượu tăm mang sang đây.
Bà lão ra về, nghĩ chắc con mình sẽ từ bỏ ý định. Nhưng Sọ Dừa lại bảo mẹ yên tâm, mình sẽ mua đủ lễ vậy. Bà lão nửa tin nửa ngờ. Tới ngày hứa hẹn, bà cực kỳ kinh ngạc lúc trong nhà bỗng có đủ những lễ phẩm nhưng phú ông đề nghị. Không chỉ vậy, còn có chục mĩ nhân khiêng sính nghi sang nhà phú ông. Phú ông hoa cả mắt, nói với bà cụ:
– Để ta hỏi con gái, xem có đứa nào đồng ý lấy Sọ Dừa ko đã?
Hai cô chị chê bai Sọ Dừa xấu xí, chỉ có cô út là cúi đầu tỏ ý chấp nhận. Phú ông đành nhận lễ phẩm và gả cô gái út cho Sọ Dừa.
Trong ngày cưới, Sọ Dừa cho bày cỗ thật linh đình, gia nhân chạy ra chạy vào sôi động. Khi rước dâu, chẳng người nào thấy Sọ Dừa xấu xí đâu, chỉ thấy 1 chàng trai tuấn tú khôi ngô đứng bên cô út. Ai nấy đều không thể tinh được và mừng rỡ, còn 2 cô chị thì vừa nuối tiếc vừa ghen tuông tức.
Hai vợ chồng sống hạnh phúc, Sọ Dừa còn rất sáng dạ, ngày đêm mài miệt đèn sách và thi đỗ trạng nguyên. Chẳng bao lâu, nhà vua truyền chiếu sai chàng đi sứ. Trước lúc đi, chàng đưa cho vợ 1 hòn đá lửa, 1 con dao và 2 quả trứng gà, dặn phải giữ luôn các thứ đó bên mình để có khi cần dùng tới.
Ganh ganh với em, 2 cô chị nhân khi Sọ Dừa vắng nhà, manh tâm sát hại em để thay làm bà Trạng. Hai cô chị sang nhà chơi, rủ cô em chèo thuyền ra biển rồi đẩy em xuống nước. 1 con cá kình béo nuốt cô út vào bụng. May có con dao bên mình, cô đâm chết cá, xác cá dạt trôi vào bờ 1 hòn đảo, cô lại lấy dao xẻ bụng cá chui ra ngoài. Cô dùng bàn đá bật lửa, nướng cá sống qua ngày, chờ thuyền đi ngang qua tới cứu. Sống trên đảo ít ngày, 2 quả trứng cũng nở thành đôi gà đẹp làm bạn với cô.
1 hôm có chiếc thuyền đi qua đảo, con gà trống trông thấy bèn gáy vang 3 lần:
– Ò… ó… o… Phcửa ải thuyền quan trạng rước cô tôi về.
Quan trạng cho thuyền vào xem, 2 vợ chồng gặp nhau, mừng mừng tủi tủi. Về nhà, quan trạng mở tiệc mừng, mời bà con tới chia vui, nhưng mà lại giấu vợ trong nhà ko cho người nào biết. Hai cô chị khấp khởi mừng thầm, tranh nhau kể chuyện cô em út xui xẻo, tỏ vẻ tiếc thương lắm. Quan trạng ko nói gì, tiệc xong mới cho gọi vợ ra. Hai cô chị trông thấy cô em thì mắc cỡ quá, lén bỏ ra về rồi từ đấy bỏ đi biệt xứ.
Truyện Sọ Dừa đã để lại ấn tượng thâm thúy trong lòng người đọc về 1 chàng Sọ Dừa sáng dạ, tốt bụng. Qua đấy, truyện còn trình bày tấm lòng bác ái với những con người hiền hậu, tốt bụng và niềm bi cảm với những con người xấu số. Đây chính là câu chuyện nhưng tôi thích thú nhất.
Kể lại truyện Sọ Dừa – Mẫu 10
Ngày xửa ngày xưa, ở làng nọ, 2 vợ chồng dân cày nghèo phải đi khiến cho nhà phú ông. Họ hiền hậu, cần mẫn nhưng tuổi đã cao nhưng mà vẫn chưa có nổi 1 mụn con. 1 ngày nọ, bà lão đi vào rừng hái củi. Trời nắng béo, khát nước quá nhưng bà chẳng tìm thấy con suối nào. Bà trông thấy 1 cái sọ dừa đầy nước mưa bên gốc cây béo, bà vội uống cho đỡ khát. Khi về nhà thì bà có mang.
1 thời kì sau, người chồng từ trần. Bà sinh ra 1 đứa con ko có tay chân, mình mẩy cứ tròn long lóc như quả dừa. Bà buồn quá, toan vứt đi thì nghe thấy ngôn ngữ:
– Mẹ ơi, con là con của mẹ đây. Mẹ đừng vứt con đi nhưng khổ thân.
Thương con, bà để con lại nuôi bự. Bà đặt tên cho con là Sọ Dừa. Nhiều 5 sau, Sọ Dừa đã bự nhưng ko biết làm gì. Bà lão buồn bực bảo con:
– Con nhà người ta báy 8 tuổi đã đi ở chăn bò, còn mày chẳng được trò trống gì.
Sọ Dừa nói với mẹ:
– Chuyện gì chứ chăn bò con cũng làm được. Mẹ xin phú ông cho con đi chăn bò.
Nghe con nói, bà đánh liều tới hỏi phú ông. Ban đầu, phú ông ngại ngần vì hình trạng của Sọ Dừa, nhưng mà nghĩ nuôi ít tốn cơm, công chăn bò cũng ít nên ông đồng ý.
Từ đấy Sọ Dừa tới ở nhà phú ông. Cậu chăn bò rất giỏi. Ngày ngày, cậu lăn sau đàn bò ra đồng, tối tới lại lăn sau đàn bò về nhà, đàn bò mập ú hẳn ra. Phú ông mừng lắm.
Ngày mùa, đầy tớ ra đồng làm hết cả, phú ông bèn sai 3 cô con gái thay phiên nhau đem cơm cho Sọ Dừa. Hai cô chị kiêu kì, ác nghiệt nên đối xử với Sọ Dừa rất bạc bẽo. Chỉ có cô út hiền hậu, đối xử với Sọ Dừa rất khả quan.
1 hôm, tới lượt cô Út mang cơm ra. Từ xa, cô bỗng nghe có tiếng sáo véo von. Cô nhón nhén nấp sau bụi cây và trông thấy 1 chàng trai tuấn tú khôi ngô đang ngồi trên võng đào thổi sáo cho đàn bò gặm cỏ. Nghe tiếng động lạ, chàng trai mất tích. Cô Út chỉ thấy Sọ Dừa ngồi ấy. Nhiều lần như thế, cô út biết Sọ Dừa không hề là người trần, dần đem lòng yêu quý, có thức ăn nào ngon đều giấu đem cho chàng.
Tới cuối mùa ở, Sọ Dừa về giục mẹ tới hỏi con gái phú ông làm vợ. Bà lão không thể tinh được lắm. Nhưng thấy con nài nỉ, thương còn, bà lão đánh liều tới nhà phú ông.
Khi nghe bà nói, phú ông cười rồi nói:
– Muốn hỏi con gái ta, hãy về mua đủ 1 chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn bự, mười vò rượu tăm mang sang đây.
Bà lão rầu rĩ ra về, nghĩ con biết thế sẽ từ bỏ ý định. Nhưng Sọ Dừa lại bảo mẹ yên tâm, mình sẽ mua đủ lễ vậy. Bà lão nửa tin nửa ngờ. Tới ngày hứa hẹn, bà cực kỳ kinh ngạc lúc trong nhà bỗng có đủ những lễ phẩm nhưng phú ông đề nghị. Không chỉ vậy, còn có chục mĩ nhân khiêng sính nghi sang nhà phú ông. Phú ông hoa cả mắt, nói với bà cụ:
– Để ta hỏi con gái, xem có đứa nào đồng ý lấy Sọ Dừa ko đã?
Hai cô chị nghe phú ông hỏi thì chối từ, chỉ có cô Út là đồng ý. Phú ông đành phải nhận lời.
Tới ngày cưới, Sọ Dừa cho bày cỗ thật linh đình, gia nhân chạy ra chạy vào sôi động. Tới lúc rước dâu, chẳng người nào thấy Sọ Dừa xấu xí đâu, chỉ thấy 1 chàng trai tuấn tú khôi ngô đứng bên cô út. Mọi người kinh ngạc lắm, chỉ có 2 cô chị là ghen tuông tức ra mặt
Vợ chồng Sọ Dừa sống với nhau hạnh phúc. Sọ Dừa còn rất sáng dạ, ngày đêm mài miệt đèn sách và thi đỗ trạng nguyên. Chẳng bao lâu, nhà vua truyền chiếu sai chàng đi sứ. Trước lúc đi, chàng đưa cho vợ 1 hòn đá lửa, 1 con dao và 2 quả trứng gà, dặn phải giữ luôn các thứ đó bên mình để có khi cần dùng tới.
Nhân khi quan trạng đi vắng, 2 cô chị sang nhà chơi, rủ cô em chèo thuyền ra biển rồi đẩy em xuống nước. 1 con cá kình béo nuốt cô Út vào bụng. May có con dao bên mình, cô đâm chết cá, xác cá dạt trôi vào bờ 1 hòn đảo, cô lại lấy dao xẻ bụng cá chui ra ngoài. Cô dùng bàn đá bật lửa, nướng cá sống qua ngày, chờ thuyền đi ngang qua tới cứu. Sống trên đảo ít ngày, 2 quả trứng cũng nở thành đôi gà đẹp làm bạn với cô.
1 hôm nọ có 1 chiếc thuyền đi ngang qua. Con gà trống bống kêu lên:
– Ò… ó… o… Phcửa ải thuyền quan trạng rước cô tôi về.
Quan trạng cho thuyền vào xem, 2 vợ chồng gặp nhau, mừng mừng tủi tủi. Tới lúc về nhà, Sọ Dừa cho mở tiệc mừng mời bà con trong làng. Hai cô chị khấp khởi mừng thầm, tranh nhau kể chuyện cô em út xui xẻo, tỏ vẻ tiếc thương lắm. Quan trạng ko nói gì, tiệc xong mới cho gọi vợ ra. Hai cô chị vì quá mắc cỡ phải bỏ nhà đi.

TagsSọ Dừa Văn mẫu lớp 6

[rule_2_plain] [rule_3_plain]

#Văn #mẫu #lớp #Kể #lại #truyện #Sọ #Dừa #bằng #lời #văn #của

Văn mẫu lớp 6: Kể lại truyện Sọ Dừa bằng lời văn của em

Sọ Dừa là 1 truyện cổ tích đã không xa lạ trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam. Chính vì thế, Vik News sẽ cung ứng tài liệu Bài văn mẫu lớp 6: Kể lại truyện Sọ Dừa bằng lời văn của em.
Kể lại truyện Sọ Dừa bằng lời văn của emTài liệu bao gồm dàn ý và 10 bài văn mẫu dưới đây, mong rằng các bạn học trò lớp 6 sẽ có thêm ý nghĩ để hoàn thiện bài viết của mình.
Dàn ý kể lại truyện Sọ Dừa
I. Mở bài
Giới thiệu về truyện Sọ Dừa.
II. Thân bài
1. Sự có mặt trên thị trường kì dị của Sọ Dừa
– Hai vợ chồng nghèo hiền hậu, cần mẫn nhưng mà đã ngoài 5 mươi nhưng vẫn chưa có con.
– 1 hôm, trời nắng béo, người vợ vào rừng lấy củi cho chủ, khát nước quá ko tìm thấy suối.
– Bà trông thấy cái sọ dừa kế bên gốc cây đựng đầy nước mưa, bà bưng lên uống, về nhà thì có mang.
=> Quá trình mang thai kì dị, ko đúng với thiên nhiên.
– Chẳng bao lâu sau, bà sinh ra 1 đứa nhỏ ko chân ko tay, tròn như 1 quả dừa nhưng mà lại biết nói.
=> Hình dạng kì dị mang ý nghĩa về sự bé nhỏ, thống khổ của những con người thấp nhỏ trong xã hội.
2. Sự hiện thân quay về làm người và cuộc sống của vợ chồng Sọ Dừa
– Tài năng của Sọ Dừa:
Sau lúc bự lên, Sọ Dừa xin mẹ cho đi chăn bò ở nhà phú ông. Cậu chăn bò rất giỏi, con nào con nấy bụng no căng.
Sọ Dừa có tài thổi sáo rất hay.
=> Ngoại hình xấu xí nhưng mà có tài năng.
– Sự gặp mặt và lòng yêu quý của cô út dành cho Sọ Dừa:
Phú ông có 3 cô con gái thay phiên nhau đưa cơm cho Sọ Dừa.
Hai cô chị độc ác kiêu kỳ, chỉ có cô út là đối đãi đàng hoàng với Sọ Dừa.
Cô út đem lòng yêu quý, có của ngon vật lạ đều giấu đem cho chàng.
=> Cô út là 1 cô gái hiền hậu, tốt bụng, cảm mến tài năng và vẻ đẹp bên trong của Sọ Dừa.
– Cuộc sống của 2 vợ chồng Sọ Dừa:
Cuối mùa ở, Sọ Dừa đòi mẹ tới hỏi con gái phú ông làm vợ.
Phú ông đưa ra lễ phẩm thách cưới rất nặng: 1 chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn bự, mười vò rượu tăm.
Tới ngày cưới, Sọ Dừa đã sẵn sàng đủ lễ phẩm cho mẹ mang sang nhà phú ông.
Trong ngày cưới, Sọ Dừa trở về dạng hình con người là 1 chàng trai tuấn tú khôi ngô khiến tất cả mọi người đều ngạc nhiên, còn 2 cô chị thì vừa ghen tuông vừa tức.
Cuộc sống của 2 vợ chồng Sọ Dừa rất hạnh phúc, Sọ Dừa học hành cần mẫn đỗ trạng nguyên và được vua cử đi sứ.
=> Việc chỉnh sửa hình trạng và đỗ trạng nguyên của Sọ Dừa đã trình bày mong ước đổi đời của dân chúng lao động.
3. Dã tâm của 2 cô chị, cuộc đoàn viên của vợ chồng Sọ Dừa
– Trong thời kì Sọ Dừa đi sứ, 2 cô chị sinh lòng đố kị, bày mưu hãm hại em gái.
– Hai cô chị rủ em chèo thuyền ra biển chơi, rồi đẩy em xuống nước. Cô út bị 1 con cá kình xơi tái vào bụng.
– Sẵn có con dao nhưng Sọ Dừa đưa cho cô rạch bụng nó, con cá chết xác dạt vào hòn đảo. Nhờ có những vật dụng nhưng Sọ Dừa đưa cho, cô út sinh tồn trên đảo hoang.
– Sọ Dừa gặp lại vợ trên đảo hoang, 2 vợ chồng đoàn viên.
– Hai cô chị vì mắc cỡ bỏ đi biệt xứ.
=> Hoàn thành của câu chuyện đã trình bày niềm tin của dân chúng ta rằng cái thiện luôn thắng lợi cái ác. Đấy là lòng mong ước về 1 xã hội công bình, người tốt cũng gặp lành, người xấu cũng phải trả giá.
III. Kết bài
Nêu ý nghĩa của truyện Sọ Dừa.
Kể lại truyện Sọ Dừa – Mẫu 1
Ngày xưa, có 2 vợ chồng dân cày hiền hậu, cần mẫn nhưng mà đã ngoài 5 mươi nhưng vẫn chưa có con. 1 hôm nọ, trời nắng rất béo, người vợ vào rừng lấy củi cho chủ, khát nước quá ko tìm thấy suối. Bà trông thấy cái sọ dừa kế bên gốc cây đựng đầy nước mưa, bà bưng lên uống, về nhà thì có mang. Chẳng bao lâu sau, bà sinh ra 1 đứa nhỏ ko chân ko tay, tròn như 1 quả dừa nhưng mà lại biết nói. Bà toan vứt đi thì đột nhiên đứa nhỏ cất ngôn ngữ:
– Mẹ ơi, con là con của mẹ đây! Mẹ đừng vứt con đi nhưng khổ thân.
Thương con, bà lão giữ lại nuôi. S au lúc bự lên, Sọ Dừa xin mẹ cho đi chăn bò ở nhà phú ông. Cậu chăn bò rất giỏi, con nào con nấy bụng no căng. Nhà phú ông có 3 cô con gái thay phiên nhau đưa cơm cho Sọ Dừa. Hai cô chị độc ác kiêu kỳ, chỉ có cô út là đối đãi đàng hoàng với Sọ Dừa. 1 hôm, như thường lệ tới phiên cô út mang cơm cho Sọ Dừa. Từ xa, cô bỗng nghe có tiếng sáo véo von. Cô nhón nhén nấp sau bụi cây và trông thấy 1 chàng trai tuấn tú khôi ngô đang ngồi trên võng đào thổi sáo cho đàn bò gặm cỏ. Nhưng nghe tiếng động, chàng trai mất tích, chỉ thấy Sọ Dừa nằm ấy. Nhiều lần như thế, cô út biết Sọ Dừa không hề là người trần, dần đem lòng yêu quý, có thức ăn nào ngon đều giấu đem cho chàng.
Cuối mùa ở, Sọ Dừa đòi mẹ tới hỏi con gái phú ông làm vợ. Bà mẹ thấy con nói vậy, vì thương con nên đành tới nhà phú ông hỏi cưới. Phù ông nghe bà lão nói thì cười bự rồi nói:
– Muốn cười con gái ta thì phải sẵn sàng đủ 1 chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn bự, mười vò rượu tăm.
Bà lão trở về nhà nói với con. Sọ Dừa dặn mẹ cứ yên tâm. Tới ngày cưới, Sọ Dừa đã sẵn sàng đủ lễ phẩm cho mẹ mang sang nhà phú ông. Khi rước dâu, ko người nào thấy Sọ Dừa đâu, chỉ thấy 1 chàng trai tuấn tú khôi ngô đứng bên cô út. Ai nấy đều không thể tinh được và mừng rỡ, còn 2 cô chị thì vừa nuối tiếc vừa ghen tuông tức.
Cuộc sống của 2 vợ chồng Sọ Dừa rất hạnh phúc. Sọ Dừa học hành cần mẫn đỗ trạng nguyên và được vua cử đi sứ. Trong thời kì đấy, 2 cô chị sinh lòng đố kị, bày mưu hãm hại em gái. Hai cô chị rủ em chèo thuyền ra biển chơi, rồi đẩy em xuống nước. Cô út bị 1 con cá kình xơi tái vào bụng. Sẵn có con dao nhưng Sọ Dừa đưa cho cô rạch bụng nó, con cá chết xác dạt vào hòn đảo. Nhờ có những vật dụng nhưng Sọ Dừa đưa cho, cô út sinh tồn trên đảo hoang.
1 hôm, có chiếc thuyền đi qua đảo, con gà trống gay béo:
– Ò ó o… phải thuyền quan trạng rước cô tôi về.
Quan trạng thấy thế bèn cho thuyền vào xem, 2 vợ chồng gặp nhau mừng mừng tủi tủi. Đưa vợ về nhà nhưng mà ko cho người nào biết, quan trạng mở tiệc mừng với bà con ngày trở về. Hai cô chị thấy vậy mừng thầm, tranh nhau kể chuyện cô em xui xẻo ra vẻ tiếc thương lắm. Quan trạng ko nói gì, hết tiệc mới dẫn vợ ra. Hai cô chị thấy em, mắc cỡ quá, lén bỏ ra về rồi từ đấy bỏ ra đi biệt xứ.
Kể lại truyện Sọ Dừa – Mẫu 2
Trong kho tàng văn chương dân gian Việt Nam, có rất nhiều câu chuyện cổ tích rực rỡ. Mỗi câu chuyện cổ tích đều dạy cho chúng ta 1 bài học làm người ý nghĩa. Sọ Dừa chính là câu chuyện cổ tích như thế.
Ngày xưa, ngày xưa có 2 vợ chồng dân cày rất nghèo, phải đi ở cho nhà phú ông nọ. Họ hiền hậu, cần mẫn nhưng mà mãi tới 5 mươi tuổi nhưng vẫn chưa có lấy 1 mụn con.
1 hôm, người vợ vào trong rừng hái củi. Trời nắng béo, khát nước quá nhưng bà chẳng tìm thấy con suối nào. Bỗng trông thấy 1 cái sọ dừa đầy nước mưa bên gốc cây béo, bà vội uống cho đỡ khát. Thế rồi, về nhà, bà có thai.
Ít lâu sau, người chồng mất. Bà sinh ra 1 đứa con ko có tay chân, mình mẩy cứ tròn long lóc như quả dừa. Bà buồn quá, định vứt nó đi thì đứa nhỏ lên tiếng bảo:
– Mẹ ơi! Con là người ấy! Mẹ đừng vứt con nhưng khổ thân.
Thương con, bà để lại nuôi và đặt tên là Sọ Dừa.
To rồi Sọ Dừa vẫn như khi bé, cứ lăn bên chân mẹ, chẳng làm được việc gì. Bà mẹ phiền lòng lắm, than phiền. Sọ Dừa biết vậy bèn xin mẹ:
– Chuyện gì chứ chăn bò con cũng làm được. Mẹ nói với phú ông cho con chăn bò nhé!
Nghe con nói, bà đánh liều tới hỏi phú ông. Ban đầu, phú ông ngại ngần vì hình trạng của Sọ Dừa, nhưng mà nghĩ nuôi ít tốn cơm, công chăn bò cũng ít nên ông đồng ý.
Từ đấy Sọ Dừa tới ở nhà phú ông. Cậu chăn bò rất giỏi. Ngày ngày, cậu lăn sau đàn bò ra đồng, tối tới lại lăn sau đàn bò về nhà, đàn bò mập ú hẳn ra. Phú ông mừng lắm.
Ngày mùa, đầy tớ ra đồng làm hết cả, phú ông bèn sai 3 cô con gái thay phiên nhau đem cơm cho Sọ Dừa. Hai cô chị kiêu kỳ, độc ác, thường hất hủi Sọ Dừa, chỉ có cô em vốn hiền hậu, tốt bụng, đối đãi với Sọ Dừa rất đàng hoàng.
1 hôm, như thường lệ tới phiên cô út mang cơm cho Sọ Dừa. Từ xa, cô bỗng nghe có tiếng sáo véo von. Cô nhón nhén nấp sau bụi cây và trông thấy 1 chàng trai tuấn tú khôi ngô đang ngồi trên võng đào thổi sáo cho đàn bò gặm cỏ. Nhưng nghe tiếng động, chàng trai mất tích, chỉ thấy Sọ Dừa nằm ấy. Nhiều lần như thế, cô út biết Sọ Dừa không hề là người trần, dần đem lòng yêu quý, có thức ăn nào ngon đều giấu đem cho chàng.
Sọ Dừa bèn về giục mẹ tới hỏi con gái phú ông làm vợ. Bà lão không thể tinh được lắm, nhưng mà thấy con nài nỉ mãi bà cũng chiều lòng.
Mẹ Sọ Dừa tới hỏi, phú ông cười mai mỉa:
– Muốn hỏi con gái ta, hãy về mua đủ 1 chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn bự, mười vò rượu tăm mang sang đây.
Bà lão ra về, nghĩ chắc con mình sẽ từ bỏ ý định, nhưng mà Sọ Dừa lại nói rằng sẽ có đủ lễ phẩm. Không ngờ, đúng ngày hứa hẹn, tự dưng trong nhà trong nhà chẳng những có đầy đủ sính nghi nhưng còn có cả gia nhân khiêng đồ sính nghi sang nhà phú ông. Phú ông thấy thế hoa cả mắt, gọi 3 con gái ra hỏi ý. Hai cô chị chê bai Sọ Dừa xấu xí, chỉ có cô út là cúi đầu tỏ ý chấp nhận. Phú ông đành nhận lễ phẩm và gả cô gái út cho Sọ Dừa.
Trong ngày cưới, Sọ Dừa cho bày cỗ thật linh đình, gia nhân chạy ra chạy vào sôi động. Khi rước dâu, chẳng người nào thấy Sọ Dừa xấu xí đâu, chỉ thấy 1 chàng trai tuấn tú khôi ngô đứng bên cô út. Ai nấy đều không thể tinh được và mừng rỡ, còn 2 cô chị thì vừa nuối tiếc vừa ghen tuông tức.
Hai vợ chồng sống hạnh phúc, Sọ Dừa còn rất sáng dạ, ngày đêm mài miệt đèn sách và thi đỗ trạng nguyên. Chẳng bao lâu, nhà vua truyền chiếu sai chàng đi sứ. Trước lúc đi, chàng đưa cho vợ 1 hòn đá lửa, 1 con dao và 2 quả trứng gà, dặn phải giữ luôn các thứ đó bên mình để có khi cần dùng tới.
Ganh ganh với em, 2 cô chị nhân khi Sọ Dừa vắng nhà, manh tâm sát hại em để thay làm bà Trạng. Hai cô chị sang nhà chơi, rủ cô em chèo thuyền ra biển rồi đẩy em xuống nước. 1 con cá kình béo nuốt cô út vào bụng. May có con dao bên mình, cô đâm chết cá, xác cá dạt trôi vào bờ 1 hòn đảo, cô lại lấy dao xẻ bụng cá chui ra ngoài. Cô dùng bàn đá bật lửa, nướng cá sống qua ngày, chờ thuyền đi ngang qua tới cứu. Sống trên đảo ít ngày, 2 quả trứng cũng nở thành đôi gà đẹp làm bạn với cô.
Sọ Dừa quả thật là câu chuyện cổ tích cực kỳ ý nghĩa, nhắc nhở chúng ta “ở hiền gặp lành”, người nhân từ sẽ được hạnh phúc, kẻ ác sẽ chịu âu sầu. Mỗi chúng ta phải sống nhân từ, tránh tham lam, ích kỉ nhưng nhận lại mâm báo.
1 hôm có chiếc thuyền đi qua đảo, con gà trống trông thấy bèn gáy vang 3 lần:
– Ò… ó… o… Phcửa ải thuyền quan trạng rước cô tôi về.
Quan trạng cho thuyền vào xem, 2 vợ chồng gặp nhau, mừng mừng tủi tủi. Về nhà, quan trạng mở tiệc mừng, mời bà con tới chia vui, nhưng mà lại giấu vợ trong nhà ko cho người nào biết. Hai cô chị khấp khởi mừng thầm, tranh nhau kể chuyện cô em út xui xẻo, tỏ vẻ tiếc thương lắm. Quan trạng ko nói gì, tiệc xong mới cho gọi vợ ra. Hai cô chị trông thấy cô em thì mắc cỡ quá, lén bỏ ra về rồi từ đấy bỏ đi biệt xứ
Kể lại truyện Sọ Dừa – Mẫu 3
Ngày xưa, có 2 vợ chồng 1 lão nông nghèo đi ở cho nhà 1 phú ông. Họ hiền hậu, cần mẫn nhưng mà đã ngoài 5 mươi tuổi nhưng chưa có lấy 1 mụn con.
1 hôm, người vợ vào rừng lấy củi. Trời nắng béo, khát nước quá, thấy cái sọ dừa bên gốc cây béo đựng đầy nước mưa, bà bèn bưng lên uống. Thế rồi, về nhà, bà có mang.
Ít lâu sau, người chồng mất. Bà sinh ra 1 đứa con ko có tay chân, mình mẩy cứ tròn long lóc như 1 quả dừa. Bà buồn, toan vứt nó đi thì đứa nhỏ lên tiếng bảo.
– Mẹ ơi! Con là người ấy! Mẹ đừng vứt con nhưng khổ thân. Bà lão thương tình để lại nuôi rồi đặt tên cho cậu là Sọ Dừa.
To lên, Sọ Dừa vẫn thế, cứ lăn long lóc chẳng làm được việc gì. Bà mẹ lấy làm phiền lòng lắm. Sọ Dừa biết vậy bèn xin mẹ tới chăn bò cho nhà phú ông.
Nghe đề cập Sọ Dừa, phú ông ngại ngần. Nhưng nghĩ: nuôi nó thì ít tốn cơm, công sá lại chẳng đáng là bao, phú ông đồng ý. Chẳng ngờ cậu chăn bò rất giỏi. Ngày ngày, cậu lăn sau đàn bò ra đồng, tối tới lại lăn sau đàn bò về nhà. Cả đàn bò, con nào con nấy cứ no căng. Phú ông lấy làm mừng lắm!
Vào ngày mùa, đầy tớ ra đồng làm hết cả, phú ông bèn sai 3 cô con gái thay phiên nhau đem cơm cho Sọ Dừa. Trong những lần như thế, 2 cô chị kiêu kì, độc ác thường hất hủi Sọ Dừa, chỉ có cô em vốn tính thương người là đối đãi với Sọ Dừa đàng hoàng.
1 hôm tới phiên cô út mang cơm cho Sọ Dừa. Mới tới chân núi, cô bỗng nghe thấy tiếng sáo véo von. Nhón nhén bước lên cô trông thấy 1 chàng trai tuấn tú khôi ngô đang ngồi trên chiếc võng đào thổi sáo cho đàn bò gặm cỏ. Thế nhưng mà vừa mới đứng lên, tất cả đã biến bặt tăm, chỉ thấy Sọ Dừa nằm lăn lóc ở ấy. Nhiều lần tương tự, cô út biết Sọ Dừa không hề người thường, bèn đem lòng yêu mến.
Tới cuối mùa ở thuê, Sọ Dừa về nhà giục mẹ tới hỏi con gái phú ông về làm vợ. Bà lão thấy vậy tỏ ra cực kỳ không thể tinh được, nhưng mà thấy con nài nỉ mãi, bà cũng chiều lòng.
Thđó mẹ Sọ Dừa mang cau tới dạm, phú ông cười mai mỉa:
– Muốn hỏi con gái ta, hãy về mua đủ 1 chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn bự, mười vò rượu tăm đem sang đây.
Bà lão đành ra về, nghĩ là phải thôi hẳn việc lấy vợ cho con. Chẳng ngờ, đúng ngày hứa hẹn, tự dưng trong nhà có đầy đủ mọi sính nghi, lại có ca gia nhân ở dưới nhà chạy lên khiêng lễ phẩm sang nhà của phú ông. Phú ông hoa cả mắt bối rối gọi 3 cô con gái ra hỏi ý. Hai cô chị bĩu môi chê bai Sọ Dừa xấu xí rồi ngúng nguẩy đi vào, chỉ có cô út là cúi đầu nhát gan tỏ ý chấp nhận.
Trong ngày cưới, Sọ Dừa cho bày cỗ thật linh đình, gia nhân chạy ra chạy vào sôi động. Khi rước dâu, chẳng người nào thấy Sọ Dừa trọc tếch, xấu xí đâu chỉ thấy 1 chàng trai tuấn tú khôi ngô đứng bên cô út. Mọi người thấy vậy đều cảm thấy không thể tinh được và mừng rỡ, còn 2 cô chị thì vừa tiếc lại vừa ghen tuông tức.
Từ ngày đó, 2 vợ chồng Sọ Dừa sống với nhau rất hạnh phúc. Không những thế, Sọ Dừa còn tỏ ra rất sáng dạ. Chàng ngày đêm mài miệt đèn sách và quả nhiên 5 đó, Sọ Dừa đỗ trạng nguyên. Thế nhưng mà cũng lại chẳng bao lâu sau, Sọ Dừa được vua sai đi sứ. Trước lúc đi, chàng đưa cho vợ 1 hòn đá lửa, 1 con dao và 2 quả trứng gà nói là để phòng thân.
Ganh ganh với cô em, 2 cô chị sinh lòng ganh ghét manh tâm hại em để thay làm bà trạng. Nhân quan trạng đi vắng, 2 chị sang rủ cô út chèo thuyền ra biển rồi cứ thế lừa đẩy cô em xuống nước. Cô út bị cá kình xơi tái, nhưng mà may có con dao nhưng thoát chết. Cô dạt vào 1 hòn đảo, lây dao khoét bụng cá chui ra, đánh đá lấy lửa nướng thịt cá ăn. Sống được ít ngày trên đảo, cặp gà cũng kịp nở thành 1 đôi gà đẹp để làm bạn cùng cô út.
1 hôm có chiếc thuyền đi qua đảo, con gà trống trông thấy bèn gáy béo:
– Ò… ó… o… Phcửa ải thuyền quan trạng rước cô tôi về.
Quan cho thuyền vào xem, chẳng ngờ đấy chính là vợ mình. Hai vợ chồng gặp nhau, mừng mừng tủi tủi. Đưa vợ về nhà, quan trạng mở tiệc mừng mời bà con tới chia vui, nhưng mà lại giấu vợ trong nhà ko cho người nào biết. Hai cô chị thấy thế khấp khởi mừng thầm, tranh nhau kể chuyện cô em xui xẻo ra chiều tiếc thương lắm. Quan trạng ko nói gì, tiệc xong mới cho gọi vợ ra. Hai cô chị trông thấy cô em thì mắc cỡ quá, lén bỏ ra về rồi từ đấy bỏ đi biệt xứ.
Kể lại truyện Sọ Dừa – Mẫu 4
– Ò ó o… o!
Nghe tiếng gà gáy, cô út choàng tỉnh dậy. Phcửa ải mất 1 khi, cô mới tưởng tượng nổi cảnh ngộ hiện nay của mình. Cô vừa thoát khỏi bụng con cá lớn béo tướng, 1 mình trên hoang đảo, bao quanh chỉ có đôi gà để làm bạn.
Cô bỗng nhớ lại tất cả, từ khi cái ngày kì dị đó. Thđó 2 cô chị cương quyết ko người nào chịu đem cơm cho Sọ Dừa, cô đành nhận lời đi. “Tuy diện mạo có hơi xấu nhưng mà dù sao cậu ta cũng biết nói tiếng người, thậm chí còn ăn nói rất đáng yêu nữa là đằng khác” – Cô nghĩ.
Từ đằng xa cô đã nghe thấy tiếng sáo du dương trầm bổng. Cô tự hỏi ko biết người nào là người thổi sáo. Không lẽ lại là Sọ Dừa? Nhưng anh ta làm sao nhưng thổi sáo được kia chứ. Cô vẫn nhớ cái ngày Sọ Dừa hiện ra ở nhà cô. Trông anh ta thật buồn cười, cứ lăn long lóc dưới đất như 1 quả bí, vậy nhưng ăn đề cập là khéo. Hai cô chị nhìn thấy Sọ Dừa thì quay mặt đi, riêng cô ko thấy sợ nhưng mà thương con người diện mạo kì lạ, nhất là lúc thấy anh ta làm việc gì cũng tới nơi tới chốn, chăn cả đàn bò nhưng con nào con nấy cứ béo múp nung núc. Cô lên đưa cơm nhưng mà thực ra cũng muốn tới xem anh chăn bò như thế nào.
Tới gần, cô út lại càng kinh ngạc. Sao lại có cái võng mắc ở kia, lại có người nào đang nằm trên đấy thổi sáo nữa chứ! Hay đấy là người anh em của Sọ Dừa nhưng cô ko biết? Thế anh ta đâu rồi?
Mải nghĩ suy, cô út dẫm phải 1 cành cây khô làm phát ra tiếng động. Cô cúi xuống nhìn rồi ngửng lên, không thể tinh được lúc ko thấy cả chiếc võng lẫn chàng thanh niên đâu cả. Chỉ có anh chàng Sọ Dừa, khi trước ko thấy đâu, giờ đang ở dưới gốc cây nhưng cười nhoe nhoét:
– Chào cô út! Cô mang cơm cho tôi hay là lên thăm tôi ấy?
Cô út ko giải đáp vì còn đang thắc mắc. Cô hỏi anh:
– Cái anh chàng vừa nằm trên võng thổi sáo đâu rồi?
Sọ Dừa chối biến:
– Chắc cô trông nhầm ấy chứ tôi ở đây suốt, làm gì có anh chàng nào thổi sáo đâu!
Cô út ko tin là mình nhầm. Cô chợt nghĩ ra 1 điều khác lạ. Phcửa ải rồi, Sọ Dừa nếu cứ thế kia thì làm sao có thể chăn được cả đàn bò, lại còn chàng trẻ trai, chiếc võng vừa đây nhưng đã mất tích… Cô ko hỏi thêm gì nữa, đưa cơm cho anh rồi đi về, lòng vui rộn rã.
Khi phú ông hỏi các cô con gái xem người nào đồng ý lấy Sọ Dừa là hỏi chiếu lệ để chối từ khéo bà mẹ đấy thôi, lão chắc ko cô gái nào lại đồng ý lấy 1 người kì lạ, xấu xí như Sọ Dừa. Cô út đã khiến cho ông bố 1 phen châng hẩng:
– Cha đặt đâu, con xin ngồi ấy ạ!
Hai cô chị trề môi chê em gái sao nhưng ngốc nghếch. Phú ông tức bầm gan tím gan nhưng mà đã trót hứa hẹn với bà mẹ rồi, đành hứa hẹn ngày dẫn cưới. Lão thách thật nặng nhưng mà cô út thầm đoán và mong rằng, điều đấy ko khó gì đối với người chồng ngày mai của cô. Quả nhiên, Sọ Dừa chẳng những mang đồ dẫn cưới tới đủ nhưng còn mang thêm rất nhiều người ở hạ nữa làm cho người nào nấy cũng phải kinh ngạc: Lâu nay có thấy người nào ra vào nhà Sọ Dừa đâu?
Đám cưới đang ăn uống linh đình, cô bèn bế Sọ Dừa vào nhà trong rồi nói thầm:
– Nào người chồng yêu mến của em, chàng hiện ra đi thôi chứ!
Sọ Dừa mỉm cười, bắt cô quay mặt đi và nhắm mắt nhắm mũi lại. Khi chàng bảo cô mở mắt ra thì trước mặt đúng là chàng trẻ trai hôm nào. Hai người sánh vai nhau ra chào thực khách. Mọi người cực kỳ ngỡ ngàng, 2 người phải giảng giải mãi, thậm chí Sọ Dừa còn phải hoá phép lại như cũ, mọi người mới tin là thật. Đám cưới đã vui lại càng vui hơn nữa.
Sọ Dừa học giỏi, đỗ trạng nguyên, được vua cử đi sứ nước ngoài, để cô ở lại. Cô có nào ngờ 2 bà chị vốn rất ghen tuông tức lúc thấy em lấy được người chồng vừa trẻ đẹp lại có tài, manh tâm làm hại em để cướp chồng. Hai chị rủ em đi bơi thuyền rồi đẩy em xuống biển. 1 con cá rất béo bơi qua, nuốt luôn cô vào bụng. Thật may là Sọ Dừa như đã biết trước mọi chuyện. Chàng dặn cô luôn mang theo bên mình 1 con dao, quả trứng gà và hòn đá lửa. Có con dao, cô tự rạch bụng cá khiến cá chết, dạt vào bờ. Cô chui ra, lại có thịt cá ăn luôn, có lửa để nướng cá và có con gà để bầu bạn.
1 hôm cô đang loay hoay nướng cá để ăn dần, bỗng con gà trống gáy vang:
– Ò… ó… o…phải thuyền quan trạng, rước cô tôi về!
Cô vội bỏ cá ấy chạy ra. Đúng là chồng cô rồi. Chàng đã đi sứ về, ngang qua nghe tiếng gà gáy, lại thấy có bóng người như vợ mình bèn cho thuyền vào đón. Hai vợ chồng gặp nhau, mừng mừng tủi tủi.
Nghe lời chồng, khi gần về tới nhà cô nấp vào trong khoang thuyền. Nghe thấy 2 bà chị thi nhau kể với Sọ Dừa về cái chết thương tâm của cô, cô bèn bước ra. Hai cô chị thấy em hiện ra, ngượng quá, ko nói ko rằng bỏ đi biệt tăm. Cô cùng người chồng sống bên nhau hạnh phúc tới già.
Kể lại truyện Sọ Dừa – Mẫu 5
Ngày xửa, ngày xưa có 2 vợ chồng bà lão rất nghèo, phải đi ở cho 1 nhà phú ông nọ. Họ mong mỏi có 1 người con nhưng mà mãi tới 5 mươi tuổi nhưng vẫn chưa có mụn con nào.
1 buổi trưa bà lão vào rừng hái củi. Trời nắng béo, khát nước quá nhưng bà chẳng tìm thấy con suối nào. Bỗng trông thấy 1 cái sọ dừa đầy nước mưa bên gốc cây béo, bà vội uống cho đỡ khát. về nhà bà có thai.
Ít lâu sau ông lão mất. Bà lão sinh ra 1 đứa nhỏ trong như quả dừa, ko chân, ko tay. Bà buồn quá định vứt đi thì đứa nhỏ bảo:
– Mẹ ơi con là người ấy. Mẹ đừng vứt con đi nhưng khổ thân.
Thương con, bà để lại nuôi đứa nhỏ và đặt tên là Sọ Dừa.
Tới bự Sọ Dừa vẫn ko khác khi bé, cứ lăn bên chân mẹ, chẳng làm được việc gì. 1 hôm, bà mẹ than phiền Sọ Dừa chẳng biết đi chăn bò giúp mẹ. Sọ Dừa bèn nói:
– Chuyện gì chứ chăn bò con chăn cũng được nhưng mẹ. Mẹ nói với phú ông cho con chăn bò nhé!
Nghe con nói thế, bà đánh liều tới hỏi phú ông. Phú ông chần chừ vì hình trạng của Sọ Dừa, nhưng mà nghĩ nuôi nó ít tốn cơm, công chăn bò cũng ít nên phú ông đồng ý. Từ đấy Sọ Dừa tới ở nhà phú ông. Cậu chăn bò rất giỏi. đàn bò ngày 1 mập ú hẳn ra. Phú ông rất ưng ý.
Phú ông có 3 cô con gái thường xuyên đem cơm trưa cho Sọ Dừa, vì vào vụ mùa đầy tớ phải ra đồng cả. 2 cô chị đối xử rất độc ác với Sọ Dừa, còn cô út thì đối xử rất đàng hoàng với cậu, vì cô vốn là người hiền hậu, tốt bụng.
1 buổi trưa như thường lệ tới phiên cô út mang cơm cho Sọ Dừa, cô bỗng nghe có tiếng sáo thổi rất hay. Cô ấp vội sau bụi cây thì trông thấy 1 chàng trai tuấn tú đang ngồi trên chiếc võng thổi sáo cho đàn bò nghe. Có tiếng động, chàng trai mất tích, chỉ thấy Sọ Dừa nằm ấy. Nhiều lần như thế, cô biết Sọ Dừa không hề là người trần. Từ đấy, cô đem lòng yêu quý, có thức ăn nào ngon cô đều giấu đem cho chàng.
1 hôm, Sọ Dừa lăn về giục mẹ tới hỏi con gái phú ông làm vợ. Bà mẹ không thể tinh được lắm, nhưng mà nghe con nài nỉ quá bà cũng chiều lòng. Nghe bà nói xong phú ông cười mỉa:
– Nếu muốn lấy con gái ta phải mua đủ lễ phẩm sau: 1 chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn bự, mười vò rượu tăm.
Bà mẹ nghĩ chắc con mình sẽ từ bỏ ý định cưới con gái của phú ông, nhưng mà ko ngờ Sọ Dừa nói với mẹ rằng sẽ có đủ lễ phẩm đó.
Đúng ngày hứa hẹn, bà mẹ cực kỳ kinh ngạc vì trong nhà chẳng những có đầy đủ sính nghi nhưng còn có cả những gia nhân khiêng đồ sính nghi sang nhà phú ông. Phú ông thấy thế hoa cả mắt. Lão bèn nói:
– Để ta hỏi con gái ta, xem có đứa nào ưng lấy thằng Sọ Dừa ko đã. Lão gọi 3 cô con gái ra, 2 cô chị thì chê bai thẳng thắn, còn cô út cúi mặt, tỏ ý chấp nhận. Phú ông đành nhận lễ phẩm và gả cô gái út cho Sọ Dừa.
Từ khi ngày cưới, Sọ Dừa trở thành 1 chàng trai tuấn tú, khôi ngô, gia đình sống khá giả và rất hạnh phúc. Hai cô chị vợ của Sọ Dừa thấy thế ghen tuông tức lắm.
Sọ Dừa ngày đêm mài miệt đèn sách và thi đỗ trạng nguyên. Chẳng bao lâu, có chiếu nhà vua sai trạng đi sứ. Sọ Dừa chia tay vợ lên đường, chàng trao cho vợ 1 hòn đá lửa, 1 con dao và 2 quả trứng gà, dặn phải giữ luôn các thứ đó bên mình để có khi cần dùng tới.
Nhân thấy Sọ Dừa đi xứ xa nhà, 2 cô chị phấn đấu sát hại em mình cho thỏa lòng ghen tuông tức. Hai cô sang chơi, rủ em chèo thuyền ra biển rồi đẩy em xuống nước. 1 con cá béo nuốt cô út vào bụng. Sắn có con dao bên mình, cô đâm chết cá, xác cá dạt trôi vào bờ 1 hòn đảo, cô lại lấy dao xẻ bụng cá chui ra ngoài. Cô dùng hàn đá bật lửa nướng cá sống qua ngày, chờ thuyền đi ngang qua tới cứu. Hai quả trứng nở thành đôi gà đẹp làm bạn với cô giữa hòn đảo vắng.
1 hôm, có chiếc thuyền cắm cờ đuôi nheo lướt qua đảo. Con gà trống gáy béo 3 lần:
– Ò… ó … o… Phcửa ải thuyền quan trạng rước cô tôi về.
Quan trạng cho thuyền cập bến. Vợ chồng gặp nhau cực kỳ vui tươi. Về nhà, quan trạng mở tiệc mừng, mời bà con tới chia vui. Hai cô chị ko hay biết, họ chắc mẩm chuyến này được thay em làm bà trạng. Họ khóc lóc nức nở kể về chuyện rủi ro của cô em ra chiều thương tiếc lắm. Quan trạng ko nói gì, tiệc xong, chàng cho gọi vợ ra. Hai người chị nhìn thấy cô em mắc cỡ quá lén bỏ về và đi biệt xứ.
Kể lại truyện Sọ Dừa – Mẫu 6
Chuyện kể rằng có 1 ông bà dân cày nghèo nhưng mà ăn ở hiền hậu, nhân từ, chẳng làm hại người nào bao giờ. Nhưng 2 ông bà đã 5 mươi tuổi nhưng vẫn chưa có được 1 mụn con. 1 hôm trời nắng béo, bà lão đi vào rừng hái củi cho chủ. Vì khát nước quá nhưng ko tìm thấy suối, lại thấy cái sọ dừa bên gốc cây đựng đầy nước mưa, bà liền bưng lên uống. Sự việc tưởng nghe đâu rất dễ ợt đó lại khiến bà có mang. Không bao lâu sau thì 1 đứa nhỏ trong như quả dừa, ko chân, ko tay. Bà buồn quá định vứt đi thì đứa nhỏ bảo:
– Mẹ ơi, đừng vứt con đi nhưng khổ thân!
To lên, Sọ Dừa xin mẹ đi chăn bò thuê cho nhà phú ông. Hằng ngày, Sọ Dừa tới nhà phú ông lăn đàn bò ra đồng vào buổi sáng, chiều lại lăn về. Sọ Dừa chăn cả đàn bò, con nào con nấy đều căng tròn, mập ú nên phú ông rất hợp ý. Nhà phú ông có 3 cô con gái, buổi trưa vẫn thay nhau mang cơm ra đồng cho Sọ Dừa.
Ít lâu sau, Sọ Dừa xin với mẹ sang nhà phú ông hỏi con gái ông làm vợ. Phú ông chê gia đình Sọ Dừa nghèo khổ, cười mỉa nói với bà lão rằng: “Muốn hỏi được con gái ta, hãy về mua đủ 1 chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn bự, mười vò rượu tăm đem sang đây”.
Bà lão về nhà nói với Sọ Dừa. Ngày hứa hẹn tới, Sọ Dừa mua đủ hết lễ phẩm. Phú ông hoa cả mắt bối rối gọi 3 cô con gái ra hỏi ý. Hai cô chị bĩu môi chê bai Sọ Dừa xấu xí rồi ngúng nguẩy đi vào, chỉ có cô út là cúi đầu nhát gan tỏ ý chấp nhận.
Trong ngày cưới, Sọ Dừa cho bày cỗ thật linh đình, gia nhân chạy ra chạy vào sôi động. Khi rước dâu, chẳng người nào thấy Sọ Dừa trọc tếch, xấu xí đâu chỉ thấy 1 chàng trai tuấn tú khôi ngô đứng bên cô út. Mọi người thấy vậy đều cảm thấy không thể tinh được và mừng rỡ, còn 2 cô chị thì vừa tiếc lại vừa ghen tuông tức.
Từ ngày đó, 2 vợ chồng Sọ Dừa sống với nhau rất hạnh phúc. Không những thế, Sọ Dừa còn tỏ ra rất sáng dạ. Chàng ngày đêm mài miệt đèn sách và quả nhiên 5 đó, Sọ Dừa đỗ trạng nguyên. Thế nhưng mà cũng lại chẳng bao lâu sau, Sọ Dừa được vua sai đi sứ. Trước lúc đi, chàng đưa cho vợ 1 hòn đá lửa, 1 con dao và 2 quả trứng gà nói là để phòng thân.
Ganh ganh với em, 2 cô chị nhân khi Sọ Dừa vắng nhà, manh tâm sát hại em để thay làm bà Trạng. Hai cô chị sang nhà chơi, rủ cô em chèo thuyền ra biển rồi đẩy em xuống nước. 1 con cá kình béo nuốt cô út vào bụng. May có con dao bên mình, cô đâm chết cá, xác cá dạt trôi vào bờ 1 hòn đảo, cô lại lấy dao xẻ bụng cá chui ra ngoài. Cô dùng bàn đá bật lửa, nướng cá sống qua ngày, chờ thuyền đi ngang qua tới cứu. Sống trên đảo ít ngày, 2 quả trứng cũng nở thành đôi gà đẹp làm bạn với cô.
Sọ Dừa quả thật là câu chuyện cổ tích cực kỳ ý nghĩa, nhắc nhở chúng ta “ở hiền gặp lành”, người nhân từ sẽ được hạnh phúc, kẻ ác sẽ chịu âu sầu. Mỗi chúng ta phải sống nhân từ, tránh tham lam, ích kỉ nhưng nhận lại mâm báo.
1 hôm có chiếc thuyền đi qua đảo, con gà trống trông thấy bèn gáy vang 3 lần:
– Ò… ó… o… Phcửa ải thuyền quan trạng rước cô tôi về.
Hai vợ chồng gặp lại nhau, cực kỳ mừng rỡ. Sọ Dừa đưa vợ trở về. Hai cô chị thấy em gái trở về bình a, thấy mắc cỡ liền trốn đi biệt.
Kể lại truyện Sọ Dừa – Mẫu 7
Ngày xưa, có 2 vợ chồng nghèo ko lấy 1 mảnh đất làm ăn nên đành phải đi khiến cho 1 phú ông giàu sang trong làng. Làm việc cũng rất cần mẫn, sống rất lương thiện nhưng 2 người vẫn ko có lấy 1 mụn con để bồng bế. Họ cũng buồn lắm nhưng mà chỉ biết cổ vũ nhau “Thôi, con cái là lộc trời cho.”
Rồi bỗng 1 ngày, người vợ phát hiện mình có mang sau lúc uống nước trong vỏ dừa ngoài rừng. Hai vợ chồng phấn kích khôn cùng, bái tạ ông trời vì cũng hiểu nỗi lòng của họ. Nhưng ngang trái thay, tới ngày hạ sinh, bà lại sinh ra 1 đứa con kì quái, chẳng ra người cũng không hề ngợm. Nó là 1 đứa trẻ ko chân ko tay, tròn long lóc. Hai vợ chồng đau lòng vì họ đã hy vọng vào đứa con này biết bao lăm. Người vợ toan vất đứa trẻ đi thì nó chợt cất tiếng năn nỉ:
– Mẹ ơi, đừng bỏ con đi. Hãy để con lại kế bên mẹ!
Người mẹ cũng thấy chạnh lòng thương, đành giữ nó lại và đặt tên con là Sọ Dừa.
Thời gian thấm thoắt trôi, mọi thứ đều chỉnh sửa, con người cũng bự lên rồi già đi, chỉ có Sọ Dừa ko đổi, vẫn tròn và hay lăn long lóc như 1 quả dừa. Nhưng Sọ Dừa đã biết giúp ích cho gia đình hơn sau lúc được mẹ xin cho vào làm ở nhà phú ông. Cứ tưởng cậu chỉ là 1 thằng vô bổ nhưng mà phú ông rất bất thần vì Sọ Dừa biết làm khá nhiều việc, đặc trưng là việc chăn bò. Dưới bàn tay của cậu, con nào con nấy bự lên bự khỏe, kiên cố. Phú ông lấy đấy làm ưng ý lắm.
Vào ngày mùa, mấy người trong nhà phú ông phải ra công làm việc nen 3 cô con gái của ông có nhiệm vụ là mang cơm trưa ra đồng. Vì ngoại hình xấu xí, khác người nhưng Sọ Dừa khi nào cũng bị 2 cô con gái đầu của phú ông hất hủi khinh thường ra mặt. Họ đối xử rất bạc bẽo với cậu, thậm chí còn ko mang phần cơm cho cậu. Chỉ có cô út người vừa xinh xắn lại còn tốt bụng, luôn đối đãi đàng hoàng với Sọ Dừa.
Cô còn đem lòng yêu mến cậu sau lúc phát hiện cậu không hề là người phổ biến. Chẳng là 1 hôm, như thường lệ cô mang cơm ra cho Sọ Dừa thì nghe từ xa có tiếng sáo trong trẻo, du dương từ đâu vọng đến. Qua lùm cây, cô chỉ nhấp nhoáng trông thấy 1 chàng trai tuấn tú khôi ngô với ánh mắt xa xôi đang say sưa thổi sáo khiến trái tim cô út cũng xao động nhưng mà lúc tới nơi cô lại chỉ thấy Sọ Dừa đang ở ấy.
Tới cuối mùa ở thuê, Sọ Dừa giục mẹ sang nhà phú ông hỏi cưới vợ. Bà mẹ hơi không thể tinh được nhưng mà vì con nài nỉ quá nên đành đồng ý. Phú ông thách cưới “ Muốn hỏi con gái ta, hãy về mua đủ 1 chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn bự, mười vò rượu tăm đem sang đây”. Cuối cùng, Sọ Dừa cũng sẵn sàng đủ nhưng mà ko người nào chịu gả cho chàng trừ cô út.
Ngày đám cưới, 1 chuyện bất thần đã xảy ra, 1 Sọ Dừa ko ta ko chân đã được thay thế bằng 1 chàng trai tuấn tú như lần trước cô út trông thấy. Mọi người đều rất bất thần, ko tin vào mắt mình sau đấy rộn rã chúc mừng cô út. Không những vậy sau này, Sọ Dừa còn ngày đêm ôn luyện đèn sách nên đỗ trạng nguyên.
Trước sự hạnh phúc của em, 2 cô chị sinh lòng ganh ghét đố kị. Do vậy, nhân khi Sọ Dừa đi vắng, đã thủ đoạn hãm hại em ngã xuống biển cho cá lớn ăn thịt. May mắn là cô em thoát chết và được chồng đưa về nhà. Hai cô chị bị trừng trị thích đáng.
Kể lại truyện Sọ Dừa – Mẫu 8
Tuổi thơ em gắn liền với nhưng mà “câu chuyện ngày xưa bà thường hay kể”, anh Khoai thật thà, hiền hậu cưới được con gái phú ông, cô Tấm vượt qua bao gian lao giữ lấy cho mình cuộc sống hạnh phúc hay chàng Thạch Sanh can đảm và tốt bụng khiến công chúa rung động,… Và đặc trưng chẳng thể không tính tới chuyện về anh chàng Sọ Dừa, 1 câu chuyện thú vị và chứa đầy tình mến thương.
Truyện kể rằng, có vợ chồng ông lão nọ đi ở cho nhà phú ông, họ cần mẫn và hiền hậu lắm nhưng mà ngoài 50 rồi nhưng chưa có lấy 1 mụn con. 1 hôm lúc vào rừng đốn củi, trời nắng béo nhưng khát nước quá, chợt thấy cái sọ dừa ở gốc cây đựng đầy nước mưa, bà bê lên uống, Thế rồi bà có mang. Không lâu sau, người chồng mất, bà sinh ra 1 đứa con nhưng mà nó lại ko tay, ko chân, tròn long lóc như 1 quả dừa, bà buồn lắm, toan vứt nó đi nhưng mà đứa nhỏ lại cất ngôn ngữ:
– Mẹ ơi! Con là người ấy, mẹ đừng vứt con đi nhưng khổ thân.
Bà lão thương con, đành nuôi và đặt tên nó là Sọ Dừa. To lên, sọ dừa vẫn thế, ko làm được việc gì, bà mẹ cực kỳ phiền lòng. Biết vậy, Sọ Dừa nhờ mẹ xin cho tới chăn bò cho nhà phú ông. Ban đầu, phú ông ngại ngần nhưng mà lại nghĩ Sọ Dừa ăn ít cơm, công huân cũng chẳng tốn là bao nên ông đồng ý, chẳng ngờ Sọ Dừa chăn bò rất giỏi, ban ngày cậu chăn bò ra đồng, tối lại chăn về, con nào cũng no căng mập ú, phú ông đó thế làm mừng. Ngày mùa bận rộn, đầy tớ ra đồng hết cả, phú ông bèn sai 3 cô con gái thay phiên nhau đem cơm ra cho Sọ Dừa. Hai cô chị kiêu kỳ, hất hủi Sọ Dừa, chỉ có cô út vốn tính thương người đối xử với anh đàng hoàng.
1 lần lúc mang cơm ra cho Sọ Dừa, nghe có tiếng sáo véo von, nhón nhén lại gần, cô út thấy 1 chàng trai tuấn tú khôi ngô đang thổi sáo cho đàn bò gặm cỏ. Nhưng lúc đứng dậy thì lại chỉ còn Sọ Dừa nằm lăn long lốc ở đấy. Nhiều lần tương tự, biết Sọ Dừa không hề người thường, cô đem lòng yêu quý. Tới cuối mùa ở thuê, Sọ Dừa giục mẹ tới hỏi con gái phú ông về làm vợ, bà lão thấy vậy tỏ ra cực kỳ không thể tinh được, nhưng mà con nài nỉ mãi, bà cũng chấp nhận.
Thđó mẹ Sọ Dừa mang cau tới dạm, phú ông cười mai mỉa:
– Muốn cưới được con gái ta thì phải mua đủ 1 chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn bự, mười vò rượu tăm đem sang đây.
Bà lão về nhà, nghĩ chắc cũng thôi nghỉ hẳn việc lấy vợ cho con. Chẳng ngờ, đúng ngày hứa hẹn, trong nhà có đủ sinh lễ, cả mĩ nhân chạy từ nhà dưới nhà trên khiêng lễ phẩm sang nhà phú ông. Phú ông hoa cả mắt bối rối gọi 3 cô con gái ra hỏi ý. Hai cô chị bĩu môi, chỉ có cô út cúi đầu nhát gan tỏ ý chấp nhận.
Ngày cưới, nhà Sọ Dừa cỗ bàn linh đình, sôi động mĩ nhân, lúc rước dâu, ko thấy Sọ Dừa lăn long lốc đâu, chỉ thấy 1 chàng trai tuấn tú khôi ngô đứng cạnh cô út. Hai cô chị thấy vậy vừa nuối tiếc vừa ghen tuông tức. Từ ngày đấy, vợ chồng Sọ Dừa sống với nhau rất hạnh phúc, Sọ Dừa còn tỏ ra sáng dạ, cần mẫn đèn sách, quả nhiên 5 đó, Sọ Dừa đỗ trạng nguyên. Nhưng chằng bao lâu sau được vua sai đi sứ. Trước lúc đi, Sọ Dừa có đưa cho vợ 1 hòn đá lửa, 1 con dao và 2 quả trứng, nói là để phòng thân. Hai cô chị ác nghiệt muốn hại em để thay làm bà trạng. Nhân khi quan trạng đi vắng, sang rủ cô em đi chèo thuyền rồi đẩy cô em xuống nước, cô út bị cá kình xơi tái, nhưng mà may có con dao nhưng thoát chết. Cô dạt vào 1 hòn đảo, lấy dao khoét bụng cá chui ra. Sống qua ngày bằng cách đánh cá lây lửa nướng để ăn, 2 quả trứng nở thành 1 đôi gà, bầu bạn cùng cô út.
1 hôm có chiếc thuyền đi qua đảo, con gà trống gay béo:
– Ò ó o… phải thuyền quan trạng rước cô tôi về.
Quan trạng thấy thế bèn cho thuyền vào xem, 2 vợ chồng gặp nhau mừng mừng tủi tủi. Đưa vợ về nhà nhưng mà ko cho người nào biết, quan trạng mở tiệc mừng với bà con ngày trở về. Hai cô chị thấy vậy mừng thầm, tranh nhau kể chuyện cô em xui xẻo ra vẻ tiếc thương lắm. Quan trạng ko nói gì, hết tiệc mới dẫn vợ ra. Hai cô chị thấy em, mắc cỡ quá, lén bỏ ra về rồi từ đấy bỏ ra đi biệt xứ.
Truyện Sọ Dừa là 1 trong những truyện rực rỡ và ý nghĩa nhất trong kho tàng truyện cổ tích Việt Nam, đứa ở hiền thì gặp lành, tốt bụng chân tình thì sẽ được đền đáp xứng đáng, và những kẻ ác sẽ ko bao giờ có được kết cuộc tốt đẹp.
Kể lại truyện Sọ Dừa – Mẫu 9
Kho tàng truyện cổ tích có rất nhiều truyện rực rỡ. 1 trong những câu chuyện hay, là truyện cổ tích Sọ Dừa.
Ngày xưa, có 2 vợ chồng dân cày nghèo đi ở cho phú ông. Họ cần mẫn, hiền hậu nhưng ngoài 5 mươi vẫn chưa có 1 mụn con. 1 hôm, người vợ vào trong rừng hái củi. Trời nắng béo, khát nước quá nhưng bà chẳng tìm thấy con suối nào. Bỗng trông thấy 1 cái sọ dừa đầy nước mưa bên gốc cây béo, bà vội uống cho đỡ khát. Về nhà, bà có mang.
Chẳng bao lâu, người chồng mất. Bà sinh ra 1 đứa con ko có tay chân, mình mẩy cứ tròn long lóc như quả dừa. Bà buồn quá, định vứt nó đi thì đứa nhỏ lên tiếng bảo:
– Mẹ ơi! Con là người ấy! Mẹ đừng vứt con nhưng khổ thân.
Vì thương con, bà để con lại nuôi, đặt cho cái tên là Sọ Dừa. To lên, Sọ Dừa vẫn như khi bé, lăn long lóc trong nhà. Bà mẹ buồn bực nói với con:
– Con nhà người ta báy 8 tuổi đã đi ở chăn bò, còn mày chẳng được trò trống gì.
Sọ Dừa nói với mẹ:
– Chuyện gì chứ chăn bò con cũng làm được. Mẹ cứ xin phú ông cho con đi chăn bò.
Nghe con nói, bà đánh liều tới hỏi phú ông. Ban đầu, phú ông ngại ngần vì hình trạng của Sọ Dừa, nhưng mà nghĩ nuôi ít tốn cơm, công chăn bò cũng ít nên ông đồng ý.
Từ đấy Sọ Dừa tới ở nhà phú ông. Cậu chăn bò rất giỏi. Ngày ngày, cậu lăn sau đàn bò ra đồng, tối tới lại lăn sau đàn bò về nhà, đàn bò mập ú hẳn ra. Phú ông mừng lắm.
Ngày mùa, đầy tớ ra đồng làm hết cả, phú ông bèn sai 3 cô con gái thay phiên nhau đem cơm cho Sọ Dừa. Hai cô chị ác nghiệt, thường hất hủi Sọ Dừa. Chỉ có cô út hiền hậu, đối xử với Sọ Dừa rất khả quan.
1 hôm, như thường lệ tới phiên cô út mang cơm cho Sọ Dừa. Từ xa, cô bỗng nghe có tiếng sáo véo von. Cô nhón nhén nấp sau bụi cây và trông thấy 1 chàng trai tuấn tú khôi ngô đang ngồi trên võng đào thổi sáo cho đàn bò gặm cỏ. Nhưng nghe tiếng động, chàng trai mất tích, chỉ thấy Sọ Dừa nằm ấy. Nhiều lần như thế, cô út biết Sọ Dừa không hề là người trần, dần đem lòng yêu quý, có thức ăn nào ngon đều giấu đem cho chàng.
Cuối mùa ở, Sọ Dừa về giục mẹ tới hỏi con gái phú ông làm vợ. Bà lão không thể tinh được lắm, nhưng mà thấy con nài nỉ mãi bà cũng chiều lòng.
Mẹ Sọ Dừa tới hỏi, phú ông cười mai mỉa:
– Muốn hỏi con gái ta, hãy về mua đủ 1 chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn bự, mười vò rượu tăm mang sang đây.
Bà lão ra về, nghĩ chắc con mình sẽ từ bỏ ý định. Nhưng Sọ Dừa lại bảo mẹ yên tâm, mình sẽ mua đủ lễ vậy. Bà lão nửa tin nửa ngờ. Tới ngày hứa hẹn, bà cực kỳ kinh ngạc lúc trong nhà bỗng có đủ những lễ phẩm nhưng phú ông đề nghị. Không chỉ vậy, còn có chục mĩ nhân khiêng sính nghi sang nhà phú ông. Phú ông hoa cả mắt, nói với bà cụ:
– Để ta hỏi con gái, xem có đứa nào đồng ý lấy Sọ Dừa ko đã?
Hai cô chị chê bai Sọ Dừa xấu xí, chỉ có cô út là cúi đầu tỏ ý chấp nhận. Phú ông đành nhận lễ phẩm và gả cô gái út cho Sọ Dừa.
Trong ngày cưới, Sọ Dừa cho bày cỗ thật linh đình, gia nhân chạy ra chạy vào sôi động. Khi rước dâu, chẳng người nào thấy Sọ Dừa xấu xí đâu, chỉ thấy 1 chàng trai tuấn tú khôi ngô đứng bên cô út. Ai nấy đều không thể tinh được và mừng rỡ, còn 2 cô chị thì vừa nuối tiếc vừa ghen tuông tức.
Hai vợ chồng sống hạnh phúc, Sọ Dừa còn rất sáng dạ, ngày đêm mài miệt đèn sách và thi đỗ trạng nguyên. Chẳng bao lâu, nhà vua truyền chiếu sai chàng đi sứ. Trước lúc đi, chàng đưa cho vợ 1 hòn đá lửa, 1 con dao và 2 quả trứng gà, dặn phải giữ luôn các thứ đó bên mình để có khi cần dùng tới.
Ganh ganh với em, 2 cô chị nhân khi Sọ Dừa vắng nhà, manh tâm sát hại em để thay làm bà Trạng. Hai cô chị sang nhà chơi, rủ cô em chèo thuyền ra biển rồi đẩy em xuống nước. 1 con cá kình béo nuốt cô út vào bụng. May có con dao bên mình, cô đâm chết cá, xác cá dạt trôi vào bờ 1 hòn đảo, cô lại lấy dao xẻ bụng cá chui ra ngoài. Cô dùng bàn đá bật lửa, nướng cá sống qua ngày, chờ thuyền đi ngang qua tới cứu. Sống trên đảo ít ngày, 2 quả trứng cũng nở thành đôi gà đẹp làm bạn với cô.
1 hôm có chiếc thuyền đi qua đảo, con gà trống trông thấy bèn gáy vang 3 lần:
– Ò… ó… o… Phcửa ải thuyền quan trạng rước cô tôi về.
Quan trạng cho thuyền vào xem, 2 vợ chồng gặp nhau, mừng mừng tủi tủi. Về nhà, quan trạng mở tiệc mừng, mời bà con tới chia vui, nhưng mà lại giấu vợ trong nhà ko cho người nào biết. Hai cô chị khấp khởi mừng thầm, tranh nhau kể chuyện cô em út xui xẻo, tỏ vẻ tiếc thương lắm. Quan trạng ko nói gì, tiệc xong mới cho gọi vợ ra. Hai cô chị trông thấy cô em thì mắc cỡ quá, lén bỏ ra về rồi từ đấy bỏ đi biệt xứ.
Truyện Sọ Dừa đã để lại ấn tượng thâm thúy trong lòng người đọc về 1 chàng Sọ Dừa sáng dạ, tốt bụng. Qua đấy, truyện còn trình bày tấm lòng bác ái với những con người hiền hậu, tốt bụng và niềm bi cảm với những con người xấu số. Đây chính là câu chuyện nhưng tôi thích thú nhất.
Kể lại truyện Sọ Dừa – Mẫu 10
Ngày xửa ngày xưa, ở làng nọ, 2 vợ chồng dân cày nghèo phải đi khiến cho nhà phú ông. Họ hiền hậu, cần mẫn nhưng tuổi đã cao nhưng mà vẫn chưa có nổi 1 mụn con. 1 ngày nọ, bà lão đi vào rừng hái củi. Trời nắng béo, khát nước quá nhưng bà chẳng tìm thấy con suối nào. Bà trông thấy 1 cái sọ dừa đầy nước mưa bên gốc cây béo, bà vội uống cho đỡ khát. Khi về nhà thì bà có mang.
1 thời kì sau, người chồng từ trần. Bà sinh ra 1 đứa con ko có tay chân, mình mẩy cứ tròn long lóc như quả dừa. Bà buồn quá, toan vứt đi thì nghe thấy ngôn ngữ:
– Mẹ ơi, con là con của mẹ đây. Mẹ đừng vứt con đi nhưng khổ thân.
Thương con, bà để con lại nuôi bự. Bà đặt tên cho con là Sọ Dừa. Nhiều 5 sau, Sọ Dừa đã bự nhưng ko biết làm gì. Bà lão buồn bực bảo con:
– Con nhà người ta báy 8 tuổi đã đi ở chăn bò, còn mày chẳng được trò trống gì.
Sọ Dừa nói với mẹ:
– Chuyện gì chứ chăn bò con cũng làm được. Mẹ xin phú ông cho con đi chăn bò.
Nghe con nói, bà đánh liều tới hỏi phú ông. Ban đầu, phú ông ngại ngần vì hình trạng của Sọ Dừa, nhưng mà nghĩ nuôi ít tốn cơm, công chăn bò cũng ít nên ông đồng ý.
Từ đấy Sọ Dừa tới ở nhà phú ông. Cậu chăn bò rất giỏi. Ngày ngày, cậu lăn sau đàn bò ra đồng, tối tới lại lăn sau đàn bò về nhà, đàn bò mập ú hẳn ra. Phú ông mừng lắm.
Ngày mùa, đầy tớ ra đồng làm hết cả, phú ông bèn sai 3 cô con gái thay phiên nhau đem cơm cho Sọ Dừa. Hai cô chị kiêu kì, ác nghiệt nên đối xử với Sọ Dừa rất bạc bẽo. Chỉ có cô út hiền hậu, đối xử với Sọ Dừa rất khả quan.
1 hôm, tới lượt cô Út mang cơm ra. Từ xa, cô bỗng nghe có tiếng sáo véo von. Cô nhón nhén nấp sau bụi cây và trông thấy 1 chàng trai tuấn tú khôi ngô đang ngồi trên võng đào thổi sáo cho đàn bò gặm cỏ. Nghe tiếng động lạ, chàng trai mất tích. Cô Út chỉ thấy Sọ Dừa ngồi ấy. Nhiều lần như thế, cô út biết Sọ Dừa không hề là người trần, dần đem lòng yêu quý, có thức ăn nào ngon đều giấu đem cho chàng.
Tới cuối mùa ở, Sọ Dừa về giục mẹ tới hỏi con gái phú ông làm vợ. Bà lão không thể tinh được lắm. Nhưng thấy con nài nỉ, thương còn, bà lão đánh liều tới nhà phú ông.
Khi nghe bà nói, phú ông cười rồi nói:
– Muốn hỏi con gái ta, hãy về mua đủ 1 chĩnh vàng cốm, mười tấm lụa đào, mười con lợn bự, mười vò rượu tăm mang sang đây.
Bà lão rầu rĩ ra về, nghĩ con biết thế sẽ từ bỏ ý định. Nhưng Sọ Dừa lại bảo mẹ yên tâm, mình sẽ mua đủ lễ vậy. Bà lão nửa tin nửa ngờ. Tới ngày hứa hẹn, bà cực kỳ kinh ngạc lúc trong nhà bỗng có đủ những lễ phẩm nhưng phú ông đề nghị. Không chỉ vậy, còn có chục mĩ nhân khiêng sính nghi sang nhà phú ông. Phú ông hoa cả mắt, nói với bà cụ:
– Để ta hỏi con gái, xem có đứa nào đồng ý lấy Sọ Dừa ko đã?
Hai cô chị nghe phú ông hỏi thì chối từ, chỉ có cô Út là đồng ý. Phú ông đành phải nhận lời.
Tới ngày cưới, Sọ Dừa cho bày cỗ thật linh đình, gia nhân chạy ra chạy vào sôi động. Tới lúc rước dâu, chẳng người nào thấy Sọ Dừa xấu xí đâu, chỉ thấy 1 chàng trai tuấn tú khôi ngô đứng bên cô út. Mọi người kinh ngạc lắm, chỉ có 2 cô chị là ghen tuông tức ra mặt
Vợ chồng Sọ Dừa sống với nhau hạnh phúc. Sọ Dừa còn rất sáng dạ, ngày đêm mài miệt đèn sách và thi đỗ trạng nguyên. Chẳng bao lâu, nhà vua truyền chiếu sai chàng đi sứ. Trước lúc đi, chàng đưa cho vợ 1 hòn đá lửa, 1 con dao và 2 quả trứng gà, dặn phải giữ luôn các thứ đó bên mình để có khi cần dùng tới.
Nhân khi quan trạng đi vắng, 2 cô chị sang nhà chơi, rủ cô em chèo thuyền ra biển rồi đẩy em xuống nước. 1 con cá kình béo nuốt cô Út vào bụng. May có con dao bên mình, cô đâm chết cá, xác cá dạt trôi vào bờ 1 hòn đảo, cô lại lấy dao xẻ bụng cá chui ra ngoài. Cô dùng bàn đá bật lửa, nướng cá sống qua ngày, chờ thuyền đi ngang qua tới cứu. Sống trên đảo ít ngày, 2 quả trứng cũng nở thành đôi gà đẹp làm bạn với cô.
1 hôm nọ có 1 chiếc thuyền đi ngang qua. Con gà trống bống kêu lên:
– Ò… ó… o… Phcửa ải thuyền quan trạng rước cô tôi về.
Quan trạng cho thuyền vào xem, 2 vợ chồng gặp nhau, mừng mừng tủi tủi. Tới lúc về nhà, Sọ Dừa cho mở tiệc mừng mời bà con trong làng. Hai cô chị khấp khởi mừng thầm, tranh nhau kể chuyện cô em út xui xẻo, tỏ vẻ tiếc thương lắm. Quan trạng ko nói gì, tiệc xong mới cho gọi vợ ra. Hai cô chị vì quá mắc cỡ phải bỏ nhà đi.

TagsSọ Dừa Văn mẫu lớp 6

[rule_2_plain] [rule_3_plain]

#Văn #mẫu #lớp #Kể #lại #truyện #Sọ #Dừa #bằng #lời #văn #của


#Văn #mẫu #lớp #Kể #lại #truyện #Sọ #Dừa #bằng #lời #văn #của

Vik News

Trả lời

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai.

Back to top button